Hoàn đồng – Chương 13.2


week12a1

“Là kiểu bạn gì mà phải gặp ở nơi bí mật như thế?”

Chương 13.2

Editor: mèo mỡ & đỗ béo

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Nam Cung Thần Võ không biến về bảy tuổi, mặc dù có chút mệt mỏi, nhưng là sau khi cùng Cao Lục triền miên cả đêm, đau đớn của anh lại hoàn toàn biến mất.


Quả nhiên là do động tình sao? Là tác dụng của hormone khiến gien bất ổn định của anh giữ nguyên ở trạng thái hai bảy tuổi sao?


Nếu quả thực là thế thì thật tốt quá.

Anh vui sướng nghĩ, nhìn Cao Lục ngồi bên dường như tìm được hi vọng.


Cao Lục bị anh nhìn đến đỏ mặt, vội vã cúi đầu đẩy đẩy mắt kính, giả vờ nhìn tư liệu trong tay.


Nam Cung Thần Võ nhìn có vẻ rất có tinh thần, nhưng xương cô sắp vỡ ra rồi, nào có ai cả đêm không cho người ta ngủ, quấy nhiễu cô, cô mệt sắp chết, anh còn muốn. . . . . .


Có phải tích tụ quá lâu nên mới tham sắc dục mạnh mẽ như thế? Mặc dù không đến nỗi ép buộc cô, nhưng anh sẽ luôn khiêu khích đến khi cô cũng ‘bốc cháy’ mới tiến vào, sau đó dẫn dắt cô cùng đạt tới cao trào.


Cô thừa nhận kỹ thuật của anh rất tốt, cho nên cô cũng rất hưởng thụ, ngoại trừ lần đầu tiên đau đớn, những lần sau cả hai người đều cảm thấy thỏa mãn.


Nhưng cô luôn có chút lo âu, anh dường như cố ý không mang bao cao su. Sau này cô từng nghĩ đến chuyện yêu cầu anh, nhưng anh lại không nghe, còn đâm vào càng mãnh liệt.


Vì sao không mang? Người cẩn thận tỉ mỉ, việc gì cũng muốn nắm trong tay như anh không thể nào không biết giao phối có thể mang đến hậu quả gì, nhưng anh. . . . . .


Cô nhíu mày, bóng đen bất an lại trào lên.


“Đi làm không tập trung, suy nghĩ cái gì vậy?” Nam Cung Thần Võ hỏi.


“Không có gì, em đang xem tài liệu.” Cô giả vờ mở tài liệu ra đọc.


“Chẳng lẽ là . . . . . . đang nghĩ đến đêm qua?” Anh trêu chọc cười nhẹ.


“Nào. . . . . . Nào có. . . . . .” Cô vội vàng phủ nhận, mặt lại càng đỏ lên rồi.


Xem cô xấu hổ lúng túng, anh lại thấy vui vẻ, đưa tay nâng cằm của cô lên, cúi người hôn xuống đôi môi cô.


“Phải nói có!” Anh ra lệnh, người này rõ là. . . . . . Rõ là. . . . . .


Tim cô đập rộn lên, ngẩn ngơ, hổn hển đẩy anh ra.”Anh đang làm gì đấy hả? Đây là phòng làm việc. . . . . .”


“Sợ cái gì? Đây là phòng làm việc riêng của anh, không có sự cho phép của anh sẽ không ai vào.” Khóe miệng anh hơi cong lên.


Đúng vậy! Đây là lần đầu tiên cô thấy căn phòng làm việc này của anh, ngày đó cô ở phòng khách bên ngoài nói chuyện cùng một nhân vật 3D trên màn hình lớn.


Khi đó, ai mà biết Nam Cung Thần Võ thực sự sau màn hình lại là một thằng nhóc bảy tuổi.


Cô còn đồ ngốc đập tay với người trong màn hình! Thật đúng là ngu ngốc!


Nhưng anh đặc biệt gọi cô vào gian phòng làm việc này, dường như muốn cô gặp hai người bạn của anh.


Hơn nữa hôm nay xưởng thuốc được bao phủ bởi không khí vô cùng căng thẳng, bảo vệ và vệ sĩ đều tăng lên, thậm chí còn cho trung tâm nghiên cứu nghỉ phép một ngày.


Là kiểu bạn gì mà phải gặp ở nơi bí mật như thế?


“Rút cuộc hôm nay anh muốn em gặp ai?” Cô thật sự rất tò mò.


“Em sẽ được gặp ngay thôi.” Anh cúi đầu nhìn đồng hồ, nghĩ rằng bọn họ cũng sắp tới rồi.


Đúng lúc này, Hàn Đan dùng thẻ mở cửa phòng làm việc, tiến vào thông báo: “Người đã đến rồi, tổng giám đốc.”


Anh gật đầu, đi ra phòng làm việc.

Cô cũng đi theo ra ngoài, lúc lướt qua Hàn Đan anh ta còn nháy mắt với cô, cười vô cùng gian trá, như thể đã nhìn thấu cái gì đó.


Cô ngượng ngùng quay mặt, không hiểu sao trong lòng lướt qua một chút phản cảm, vội vàng đi qua anh ta tới phòng khách.


Chỗ đó có một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp hồn nhiên cùng với một đứa bé trai tuấn tú đáng yêu như thiên sứ.


“Hiểu Niên, Tiểu Bạch, hai người tới rồi.” Nam Cung Thần Võ cười chào hỏi bạn cũ.


Nhậm Hiểu Niên kinh ngạc đờ ra như khúc gỗ trợn mắt nhìn anh.


Phương Dạ Bạch hơi nheo mắt, nhưng không có phản ứng quá khích nào.
“Không nhận ra tôi sao?” Nam Cung Thần Võ nhướn mày.


“Anh. . . . . . Anh. . . . . .” Nhậm Hiểu Niên chỉ vào anh, thật lâu sau mới nói được hai chữ: “Thần Võ?”


“Đúng vậy, là tôi, chúng ta ‘lâu rồi không gặp’.” Trong lời Nam Cung Thần Võ có thâm ý.


“Ôi trời ơi! Anh. . . . . . Lớn lên rồi ! Trở về dáng vẻ vốn có rồi !” Nhậm Hiểu Niên lao lên, kích động vui mừng túm lấy anh.


Cao Lục đứng bên có chút ngạc nhiên, cô gái này biết chuyện của Nam Cung Thần Võ?


Cô ấy là ai?


Nam Cung Thần Võ cười nói: “Đúng, tôi biến trở về rồi!”


“Thật tốt quá! Thật tốt quá! Thật tốt quá. . . . . .” Nhậm Hiểu Niên vui mừng như điên ôm lấy anh.


Anh cũng vui vẻ ôm cô, vui mừng này chỉ có người đã từng chịu khổ như vậy mới biết.


Nhìn bọn họ thân thiết ôm nhau, vẻ mặt Cao Lục cứng đờ, trong ngực như bị nghẹn.


Đây là ghen sao? Trái tim như bị đá đè, bị ngâm trong dấm, bị hơ trên lửa . . . . . .

Xem ra, cô thật sự đã yêu Nam Cung Thần Võ rồi.


Không phải vừa mới yêu, mà là. . . . . . Chẳng biết đã sớm rung động từ khi nào.


Nhưng sắc mặt cứng đờ không chỉ có cô, mà cậu bé kia cũng lạnh mặt đi tới lạnh lùng nói: “Đừng vui mừng quá sớm, Hiểu Niên, cô lẽ ra phải hỏi Thần Võ xem hình dạng này của anh ta có thể duy trì bao lâu?”


Câu hỏi này khiến mặt Nam Cung Thần Võ trầm xuống, anh buông Nhậm Hiểu Niên ra, nhìn về phía Phương Dạ Bạch.


Nhậm Hiểu Niên im lặng nhìn anh, trong lòng cũng nặng nề, bối rối hỏi: “Thần Võ, anh. . . . . . Vẫn sẽ biến về bảy tuổi sao? Giống tôi khi đó?”


Cao Lục trợn tròn mắt, cô gái này. . . . . . Cũng sẽ biến thân?


Nam Cung Thần Võ nhíu mày, gật đầu nói: “Đúng vậy, hình dạng hai bảy tuổi này của tôi chỉ có thể duy trì khoảng sáu ngày.”


“Rút cuộc là tại sao?”


“Là ngẫu nhiên thôi! Có lẽ do máy trục trặc, hoặc là điện lực thất thường trong nháy mắt . . . . . .” Phương Dạ Bạch trả lời thay Nam Cung Thần Võ.


Trong lòng Nam Cung Thần run lên, liếc mắt với Hàn Đan đứng bên cạnh.


Trong xưởng thuốc Nam Cung quả nhiên có tai mắt của Phương Dạ Bạch, nhưng anh đã phòng bị nghiêm mật, sao Tiểu Bạch có thể điều tra được chuyện của anh?


“Máy trục trặc? Vậy bộ máy đó thế nào rồi?” Nhậm Hiểu Niên hoảng hốt.


“Đừng lo lắng, bộ máy không sao, nhưng không thể tìm được nguyên nhân khiến tôi trở lại như cũ.” Nam Cung Thần Võ giải thích tình huống khi ấy lại một lần.

Giải thích tất nhiên phải nhắc tới Cao Lục, cô bỗng trở thành tiêu điểm của mọi người.

Sau khi giới thiệu đơn giản, Nhậm Hiểu Niên liền nóng vội hỏi cô: “Cô làm thế nào vậy? Tiến sĩ Cao, nói rõ tình huống lúc ấy lại cho tôi!”


“Tôi. . . . . . Tôi cũng không rõ lắm. . . . . . Tôi chỉ hạ bớt chùm ánh sáng, nhưng sau khi có điện chạy qua nó lại cháy. . . . . .” Cô ấp úng nói.


Cô gái tên Nhậm Hiểu Niên này có một đôi mắt trong suốt thẳng thắn, cô không nhịn được mà nghĩ cô gái này biến thành trẻ con sẽ có dáng vẻ thế nào.


“Thật sự chỉ vậy thôi sao?” Phương Dạ Bạch đi đến chỗ cô, ngẩng đầu lên, ánh mắt dò xét.


Cô cúi đầu nhìn cậu, trong lòng đột nhiên hơi sợ hãi.


Nhìn qua còn tưởng là thiên sứ, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện ra, cậu bé này cũng có hơi thở giống Tiểu Võ! Trưởng thành sớm, bình tĩnh, lạnh lùng, phòng vệ, tâm tư khó dò……


Trong phút chốc cô bỗng nhiên hiểu ra ba người họ có cảnh ngộ giống nhau, bọn họ……


Tất cả đều gặp phải hiện tượng tên “Hoàn đồng” kia!


Cho nên, Phương Dạ Bạch đứng trước mặt này chẳng phải bảy tuổi! Mà…… Cũng hai mươi bảy tuổi?

“Những gì cô làm hôn đó chắc không chỉ có thế thôi đâu! Tiến sĩ.” Khóe môi Phương Dạ Bạch cong lên, thoáng chốc giống một đứa trẻ ngây thơ.


Nhưng đứa trẻ ngây thơ này lại cười đến mức khiến lưng cô run rẩy, cô bất giác lùi về sau, anh ta cũng bước tới gần hơn, cô hơi thất thần, thân thể bỗng lảo đảo.


Anh giơ tay ra chụp được cổ tay cô, sức lực đó không giống một đứa trẻ chút nào.


“Cẩn thận ngã.” Anh ta cười càng xán lạn.

Cô ngây ngốc kinh ngạc, còn chưa phản ứng lại, Nam Cung Thần Võ đã không vui hất tay Phương Dạ Bạch ra, ôm cô.


“Anh muốn làm gì? Tiểu Bạch.” Giọng điệu của anh sắc bén, động tác tràn ngập sự chiếm hữu và ghen tuông.


“Tôi chỉ muốn đỡ cô ấy thôi, anh làm mà căng thẳng vậy?” Phương Dạ Bạch liếc anh một cái, đột nhiên cười kỳ dị.


“A a, không phải là…… Anh với cô ấy đang yêu nhau đấy chứ?”


“Thật vậy sao? Thần Võ, anh và tiến sĩ Cao……” Nhậm Hiểu Niên ngạc nhiên thốt lên.


Tim Cao Lục thịch một tiếng, tai nóng lên, lắp bắp nói:“Chúng tôi…… Cái đó……”


Nhưng cô chưa nói xong, Nam Cung Thần Võ đã hắt một gáo nước lạnh vào cô.


“Đừng nghe Tiểu Bạch nói bậy. Tôi với cô ấy chẳng có chuyện gì cả.” Anh buông cô ra, lạnh lùng nói.


Chẳng có…… chuyện gì……


Hóa ra mọi chuyện tối qua đều không có nghĩa gì, vậy cũng chỉ là “Giao phối” thôi.


Tim Cao Lục nhói lên, cơn nóng đỏ ở tai tan biến.


“Thực sự không có chuyện gì sao?” Phương Dạ Bạch nhìn Cao Lục, không bỏ qua vẻ mặt bi thương của cô.


Nam Cung Thần Võ không muốn để ý tới câu hỏi của anh ta, rất nhanh đã nói vào chủ đề chính:“Cao Lục là cố vấn tôi mời đến, cô ấy nghiên cứu phát triển đồ phổ gien có thể đồ hình hóa gien của một người, lượng hóa các loại vật chất trong cơ thể con người. Lần này tôi hy vọng mọi người cũng kiểm tra đồ phổ gien một lần, có lẽ sẽ có ích cho chúng ta trong việc tìm ra nguyên nhân “hoàn đồng”.”


“Đồ phổ gien? Nó có tác dụng sao?” Nhậm Hiểu Niên tò mò.


“Trước mắt tuy vẫn chưa rõ, nhưng tôi phát hiện ra có lẽ hàm lượng hormone trong cơ thể chúng ta sẽ ảnh hưởng đến tế bào và bề ngoài.” Nam Cung Thần Võ lại nói.


“Hormone?” Nhậm Hiểu Niên hơi giật mình.


Nhưng Phương Dạ Bạch phản ứng lại rất nhanh, nói:“Cho nên nói, anh làm cho hormone trong cơ thể tăng vọt để giữ hình dạng hai mươi bảy tuổi sao? Như vậy, phải làm thế nào để hormone tăng được? Là tự nhiên sinh ra, hay là tiêm?”


“Không, lượng tiêm rất khó xác định, cũng sẽ có một vài tác dụng phụ.” Nhậm Hiểu Niên lập tức bác bỏ.


“Như vậy, phải dựa vào tự nhiên sinh ra? Con người muốn tự nhiên sinh ra hormone cũng phải có đối tượng kích thích, không phải sao? Anh định tìm ai thí nghiệm cùng anh đây? Có vẻ rất có tác dụng đấy.” Phương Dạ Bạch hỏi có chút sắc bén và trào phúng.


Nam Cung Thần Võ lườm anh, không trả lời.


Nhưng sắc mặt Cao Lục lại trắng xanh, bởi vì đột nhiên cô hiểu ra, đêm qua Nam Cung Thần Võ thật sự lợi dụng cô! Lợi dụng cô để kích thích tăng hormone trong cơ thể anh……


Cái lần kích tình “Giao phối” kia đều là thí nghiệm của anh, không liên quan đến tình yêu.


Thật quá đáng! Quá đáng!


Càng quá đáng hơn là những người này đều nhận ra quan hệ giữa cô và anh không bình thường, anh lại dùng im lặng làm nhục cô, làm cô khó chịu!


Cô run run nắm chặt nắm đấm, cứng ngắc nói.


“Chuyện này…… Tôi…… Đi trước sửa sang lại tư liệu một chút……”


Dứt lời, cô vội vàng tránh ra, Nam Cung Thần Võ giữ chặt tay cô, muốn giải thích chút gì đó nhưng lại không biết nên mở miệng ra thế nào.


Anh biết cô nghĩ anh lợi dụng cô, nhưng đó chỉ có là một phần là sự thật, triền miên đêm qua, còn có một nguyên nhân lớn hơn mà ngay cả chính anh cũng không rõ.


“Khi nào phải làm kiểm tra đồ phổ thì báo cho tôi biết.” Cô không nhìn anh, chỉ lạnh lùng nói, sau đó hất tay anh, đi ra ngoài.


Anh lấy ánh mắt ra hiệu cho Hàn Đan đi theo cô, Hàn Đan hiểu ý, đi theo.


Ánh mắt Phương Dạ Bạch liếc về phía bóng lưng Hàn Đan, chìm vào trầm tư.

6 thoughts on “Hoàn đồng – Chương 13.2

  1. “Ánh mắt Phương Dạ Bạch liếc về phía bóng lưng Hàn Đan, chìm vào trầm tư.” –> tôi có nên liên tưởng cái gì không =))))))))))))))))

  2. “em nhỏ” Tiểu Bạch sao mặt mũi dễ thương mà đầu đen còn hơn nhựa đường, dù gì cũng hình dạng 7 tuổi thì cũng nên trong sáng chút xíu. rất ấn tượng với từ “giao phối” hí hí hí

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s