Hoàn đồng – Chương 11.2


tumblr_msrd1iIBCm1rhpdkko1_1280

 

“Đồ ngốc này……”

Chương 11.2

Editor: đỗ béo

betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Ai quan tâm anh ta với thư ký thích cải trang của anh ta có cái quái gì.


Hơn nữa, sau khi biết Hàn Đan là đàn ông, không hiểu sao trong lòng cô lại có chút bài xích và phản cảm với thư ký Hàn.


“Cao Lục!”


Cô không đáp, giả vờ ngủ.


“Cao Lục! Không cho cô nghĩ linh tinh, có nghe không?” Anh lại quát.


Câu này thật quá ngây thơ, giọng điệu không khác gì Tiểu Võ……


Ý nghĩ này chợt hiện lên trong đầu khiến ngay cả cô cũng ngẩn ra, không khỏi quay đầu nhìn trộm sườn mặt anh.


Mũi cao thẳng như điêu khắc với đôi môi đang mím, rõ ràng là một người đàn ông đẹp trai hai mươi bảy tuổi, nhưng vì sao lại làm cô nhớ tới cậu bé bảy tuổi trưởng thành sớm kia?


Cũng sẽ khiến…… khiến tim cô không hiểu sao lại đập thật mạnh……


Rốt cuộc thì bắt đầu từ khi nào mà người học y khoa như cô cũng dần hiểu ra, tim đập không chỉ chia thành nhanh và chậm, còn có một kiểu đập nữa là rung động!


Đang thất thần, anh quay đầu lại, đúng lúc bắt được ánh mắt rình coi của cô, lông mày hơi nhíu lại, châm chọc nói:“Nhìn cái gì?”


“Không có gì……” Mặt cô đỏ lên, lúng túng thu tầm mắt về, đang định xoay đầu, xe đột nhiên quay gấp một cái, cô mất thăng bằng ngã lên người Nam Cung Thần Võ.


“A! Rất…… Xin lỗi……” Cô sợ anh tức giận, bối rối vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng xe lại quay sang hướng khác, cô lập tức lại ngã sang một hướng khác, đầu còn đập lên cửa kính xe.


“A……” Đau chết mất!


Nam Cung Thần Võ không nhịn được, dứt khoát kéo cô vào trong lòng ôm lấy, gầm lên với Khốc Khắc:“Sao lại thế này?”


“Lốp xe trúng đạn.” Khốc Khắc vội la lên.


“Cái gì?” Anh hoảng hốt, quay đầu muốn nhìn ra ngoài xe, nhưng xe lại nghiêng ngảo, anh và Cao Lục cùng ngã về bên trái, nằm trên ghế dựa. Mà lúc này anh lại đè lên cô, tư thế của hai người cực kỳ mập mờ.


Tim cô không ngừng đập điên cuồng, ngây ra nhìn anh.


Dường như anh cũng bất ngờ, tay ôm cô vẫn chưa buông ra, ngược lại càng siết chặt hơn.


“Anh……”


“Đừng có lộn xộn.” Anh quát khẽ.


Sau một lúc rung lắc, Khốc Khắc đỗ xe sát ở ven đường, lao xuống xe kiểm tra. Nhưng lúc này đã có một chiếc xe đuổi theo họ, Khốc Khắc kinh hãi hét to:“Tổng giám đốc! Nguy hiểm! Nhanh xuống xe!”


Sắc mặt Nam Cung Thần Võ thay đổi, sợ hãi túm lấy Cao Lục, tông cửa xông ra. Nhưng họ vừa mới xuống xe, chiếc xe kia lại nhanh chóng dừng lại, bốn kẻ to con nhảy xuống.


Cao Lục sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, không tự giác nắm chặt tay Nam Cung Thần Võ.


“Hai người đi mau.” Khốc Khắc rút súng vội hét lên.


“Nhưng anh……” Cao Lục lo lắng một mình anh ta đối phó với bốn người thế nào.


Nhưng Nam Cung Thần Võ nghiêm mặt lạnh lùng, không nhiều lời liền kéo cô xoay người bỏ chạy.


“A…… Khốc Khắc thì sao…… Oa!” Cô bị anh kéo đi còn vẫn lo lắng quay đầu, lại phát hiện ra hai người ở lại đối phó với Khốc Khắc, hai người khác đuổi theo họ.


“Anh ta sẽ tự xử lý, đừng nói nữa, chạy mau!” Anh quát, bước chân càng nhanh hơn.


Vì thế hai người chạy như điên về phía đầu đường cái.


Tình cảnh này thật quá quen thuộc, Cao Lục vừa chạy vừa nghĩ. Ngày đó sau khi cô đưa Tiểu Võ đi ăn cơm cũng bị người ta truy kích hệt như vậy.


Nhưng người bên cạnh từ Tiểu Võ đã biến thành “Đại Võ”.


Nam Cung Thần Võ kéo cô chạy qua đường cái, phát hiện hai người phía sau kia đuổi sát không rời, vì thế chui vào một ngõ hẹp.


Nhưng sau khi đi vào mới phát hiện ra đây là ngõ cụt, anh khẽ chửi một tiếng, quay đầu đã thấy hai tên kia chạy vào theo. Anh chỉ có thể vội vàng đẩy cô trốn ra sau đống đồ linh tinh.


“Hộc…… Hộc…… Giờ phải làm sao?” Cao Lục thở phì phò, lo lắng hỏi.


“Suỵt!” Anh lấy bàn tay che miệng cô lại, nói bên tai cô:“Đừng lên tiếng, cũng đừng làm chuyện điên rồ, ngoan ngoãn ở trong này, lần này để tôi đối phó là được rồi.”


Cô mẫn cảm hơi rụt lại, quay đầu kinh hãi trừng mắt nhìn anh, tim bỗng đập mạnh.


Anh nói……“Lần này”!


“Yên tâm, không sao đâu, dù thế nào đi chăng nữa cô cũng không được ra.” Anh cong khóe miệng cười với cô, đứng dậy đi ra ngoài.


Hai gã to con vừa nhìn thấy anh, đồng thời giơ súng về phía anh.


“Lần trước để mày chạy thoát, lần này dù thế nào cũng phải đưa mày về, Nam Cung Thần Võ.” Một gã to đó có gương mặt râu ria xồm xoàm lạnh lùng thốt ra.


Sắc mặt anh khẽ thay đổi.


Quả nhiên những kẻ này biết chuyện của anh, không, là biết tất cả mọi chuyện.


Cao Lục cũng kinh ngạc đờ ra. Những người này…… Những người này nhắc tới “Lần trước để mày chạy thoát”?


Nhưng lần trước rõ ràng họ đuổi theo “Tiểu Võ”……


“Rút cuộc kẻ đứng sau lưng chúng mày muốn thế nào?” Khuôn mặt tuấn tú của anh lạnh lùng.


“Chủ nhân bọn tao muốn mang thứ thuộc về ông ấy về.” Kẻ to con kia nói.


“Thứ thuộc về ông ta? Cái gì vậy?” Anh nhướn mày.


“Chúng mày.”


“Cái gì?” Sắc mặt anh đột nhiên thay đổi.


“Kế hoạch Thủ tuế là do chủ nhân của bọn tao tài trợ, tiến sĩ Nhậm đã chết, mà chúng mày là những thực thể duy nhất còn lại trong kế hoạch này. Thế nên theo lý mà nói, tất cả chúng mày đều là vật sở hữu của chủ nhân bọn tao.”


“Thật buồn cười ! Cái này là luận điệu chó má gì vậy?” Anh giận dữ mắng.


“Không buồn cười chút nào đâu, chủ nhân đợi sáu năm, nhưng ông ấy thấy chúng mày vẫn chưa tìm được cách, vì thế quyết định thu vật sở hữu về tự mình tiếp nhận kế hoạch này.” Tên to con kia lại nói.


Kế hoạch Thủ tuế? Cao Lục lần đầu tiên nghe thấy cái tên này nhưng không hiểu vì sao lại cảm thấy cả người lạnh băng.


“Hừ! Đi về nói với ông ta đừng có nằm mơ, kế hoạch này tao sẽ tự giải lấy, ông ta muốn nhúng tay vào, không có cửa đâu!” Anh cười lạnh.


“Vậy không thể nghe mày rồi.” Tên to con kia giơ súng lên, lao về phía anh.


Anh đưa tay chống cự, nhưng tên kia vừa cao vừa to, một cái đã bắt được tay phải của anh quặc ra sau, cũng ghìm chặt cổ anh.


Cao Lục nhìn ở phía sau vừa kinh hãi vừa lo lắng, Nam Cung Thần Võ còn nói anh có thể thu phục được, kết quả vừa bắt đầu đã bị bắt rồi.


“Hừ! Tốt nhất mày nên ngoan ngoãn đi theo bọn tao, Nam Cung Thần Võ, càng giãy dụa thì càng khiến da thịt đau thêm một chút thôi. Ha ha, nếu mày biến thành trẻ con, có lẽ tao còn xuống tay nhẹ một chút……” Tên to con kia cười âm hiểm, tay hơi dùng sức.


Nam Cung Thần Võ đau đến nhíu mày, trong mắt hiện lên sát khí.


Cao Lục vốn còn đang giật mình run sợ vì câu nói “Nếu mày biến thành trẻ con” kia, nhưng vừa thấy Nam Cung Thần Võ bị ghìm chặt cổ cô liền hoảng sợ hoàn hồn, xúc động xông ra ngoài, giận dữ hét lên với hai gã to con:“Các người mau buông anh ấy ra! Tôi đã báo cảnh sát rồi! Cảnh sát sẽ tới ngay lập tức……”


Kẻ to con kia vừa nhìn thấy cô, hơi sửng sốt, lập tức cười lớn:“Tiến sĩ Cao, cô đến thật đúng lúc, tôi đỡ phải phí công tìm cô.”


Nam Cung Thần Võ quay đầu lườm cô, cắn răng thấp giọng mắng:“Đồ ngốc này……”


“Tôi cảnh cáo các người lập tức buông anh ấy ra, nếu không…… Nếu không……” Vừa mở miệng khí thế của cô liền xẹp xuống, lại thấy một tên to con khác đang đi đến chỗ cô sợ tới mức lắp bắp lùi về phía sau, thuận tay bắt lấy cái túi da ném về phía hắn.

6 thoughts on “Hoàn đồng – Chương 11.2

  1. không tự giác không phải tiếng Việt nên dịch là bất giác sao ss. Cứ đọc đến cụm từ không tự giác lại thấy khó hiểu

      • đọc convert cũng là 1 kiểu tra tấn thần kinh, hoặc là đọc 1 câu phải đọc lại thêm vài lần hoặc là đọc 100 chữ chỉ hiểu chừng 10 chữ, chẳng vui vẻ gì hết. Cảm ơn ss đã vất vả chịu sự tra tấn đó để dịch truyện nhé

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s