Ép gả vợ hiền – Chương 59.1

epga1

Chương 59.1: Cầu hôn

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Trong phòng khách chuông lớn điểm mười giờ rưỡi, Đoàn lão phu nhân tuy rằng vui mừng nhưng cũng đã có vẻ mệt mỏi. Đoàn Chính Huân dặn mẫu thân nghỉ ngơi, dẫn con trai cùng Hứa Lương Thần xuống tầng.


Đi ra khỏi viện của lão phu nhân, Hứa Lương Thần yên lặng đứng phía trước, hai cha con nhà họ Đoàn phụ cố ý dừng ở phía sau.


Nhìn bóng lưng dưới đèn đường ủ dột mà phiêu dật, Đoàn Dịch Kiệt khẽ nói: “Cha, không phải buổi sáng cha đã hạ mật lệnh cho Bắc Bình cứu tiến sĩ Giang. . . . . . Có phải xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không?”


Đoàn Chính Huân nghe vậy dừng bước, có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Đoàn Dịch Kiệt, sao gặp chuyện có liên quan đến nha đầu ngang ngược, thằng con khôn khéo của ông lại biến thành đồ ngốc vậy? Ông cúi đầu “Hừ” một tiếng, Đoàn Chính Huân nói: “Lão tử là kẻ sáng nắng chiều mưa sao? Không nói như vậy, sao khiến nha đầu ngang ngược kia ngoan ngoãn nghe lời?” Xem cái bộ dạng và cách thức ngu ngốc của con, ngày tháng năm nào mới bắt được con dâu, lão tử còn ngóng trông cô con dâu này có khả năng giúp thằng nhóc ngốc con một tay kia kìa.


Đoàn Dịch Kiệt nhìn cha hất mặt, lườm mình, trong lòng kinh ngạc, buồn cười lại không thể không phục, quả nhiên gừng càng già càng cay, vẫn là bố già nhà mình gian xảo.


“Mau đi đi, đưa nha đầu trở về, thuận tiện thu phục! . . . . . . Hiện giờ có người tuy rằng không hé răng, nhưng trong lòng đang khó chịu lắm đấy.” Đoàn Chính Huân lặng lẽ cười nhẹ. Con trai ngốc, dỗ phụ nữ cũng cần kỹ thuật, phải xem con có tính nhẫn nại và kỹ xảo hay không, đừng để lão tử mất mặt, đi đi.


Đoàn Dịch Kiệt nhíu mày suy nghĩ một lát, gọi La Hoằng Nghĩa đến, cúi đầu dặn vài câu. La Hoằng Nghĩa cười tuân lệnh, nhanh chóng rời đi.


Từ dính vào cha con nhà họ Đoàn, Hứa Lương Thần đã khiếp sợ, kinh ngạc đến mức không nói được gì nhiều lần. Tối nay cô thật sự không biết còn có thể nói cái gì, nói như thế nào mới có thể thay đổi vận mệnh bị bắt dây dưa giữa mình và Đoàn Dịch Kiệt. Cho nên, biết Đoàn Dịch Kiệt đưa cô về Trúc Uyển, cô vẫn im lặng không nói.


Xe chạy vào Trúc Uyển, Đoàn Dịch Kiệt nhìn đăm đăm giai nhân đang rũ mắt không nói một lời. Anh xuống xe trước, đi qua mở cửa xe. Hứa Lương Thần ngước lên nhìn, yên lặng không nói gì xuống xe.


Trong lòng Đoàn Dịch Kiệt khó nén vui mừng nhưng cũng có chút lo lắng. Hôn kỳ đã được quyết định, giai nhân về tay vốn là chuyện mừng, nhưng Hứa Lương Thần lại vẫn bình tĩnh thậm chí lạnh lùng. Dựa theo hiểu biết lúc trước, cô tức hay giận đều không phải biểu cảm như vậy .


Hứa Lương Thần xuống xe, cúi đầu đi thẳng. Nhìn bóng lưng thẳng tắp dưới ánh đèn của cô, trong lòng Đoàn Dịch Kiệt mềm nhũn, bước nhanh tới giữ chặt cánh tay cô nói khẽ: “Lương Thần, anh có lời muốn nói.”


Hứa Lương Thần thờ ơ nhìn anh một cái, giọng nói lạnh nhạt châm chọc: “Đại thiếu còn có gì phân phó? Dù là tự do hay là công nghĩa, ở trước mặt cường quyền đều chỉ có thể cúi đầu. Tôi đã không dám nói lời nào, đại thiếu còn muốn như thế nào nữa.” Nói xong cô liền xoay người đi.


“Em nghe anh nói hết đã.” Đoàn Dịch Kiệt giữ cánh tay cô, kéo cô đi về phía trước vài bước. Xa xa La Hoằng Nghĩa ra hiệu cho lái xe lùi sang một bên, tắt đèn xe.


Giãy dụa không có kết quả, bị Đoàn Dịch Kiệt kéo vào rừng trúc, Hứa Lương Thần hất tay anh ra rầu rĩ nói: “Anh buông tôi ra, có cái gì muốn nói. . . . . . Nói đi.” Còn có thể nói cái gì, dụ dỗ ép buộc còn gì chưa nói hết sao?


Trăng trong như nước, bóng trúc nghiêng nghiêng, giai nhân trước mắt như tranh. Đoàn Dịch Kiệt nhìn vẻ mặt cô, trong lòng thầm thở dài, qua một lúc lâu mới có chút mất tự nhiên nói: “. . . . . . Lương Thần, thật xin lỗi, anh không phải người. . . . . . Lãng mạn. . . . . . Biết cách biểu đạt tình yêu . . . . . . Từ trước đến nay anh chưa thích ai bao giờ. . . . . Anh. . . . . . Không biết. . . . . làm thế nào để thích một người . . . Lương Thần, để em phải tủi thân rồi.”


Đoàn Dịch Kiệt đang nói gì vậy? Hứa Lương Thần có chút không hiểu có chút hoang mang nhìn anh, không lên tiếng. Trong lòng lại bỗng nhiên dấy lên một loại tình cảm không biết tên, người đàn ông bị gọi là mặt lạnh này lại vì không có kinh nghiệm yêu đương mà xin lỗi? Hứa Lương Thần bỗng nhiên cảm thấy từ khi quen biết cô, vị đại thiếu này càng ngày càng ôn hòa, càng ngày càng không lạnh, thậm chí có chút giống một thiếu niên không biết làm sao.


Nhìn người đàn ông trẻ tuổi tuấn tú tiêu sái trước mắt, một tay đặt lên thân trúc vô ý thức nắm chặt, nới ra, rồi lại nắm chặt, ánh mắt cũng có chút né tránh lúng túng, tức giận trong lòng Hứa Lương Thần bất giác có chút tiêu tan. Hóa ra khi đối mặt với cô, anh không chỉ cường thế bá đạo khí thế bức người, mà còn thấp thỏm như vậy sao? !


Hứa Lương Thần không kìm chế được tò mò nhìn chằm chằm Đoàn Dịch Kiệt, ánh mắt của cô khiến Đoàn Dịch Kiệt có chút chật vật, không khỏi chuyển tầm mắt.


“Lương Thần…” Được một lúc, Đoàn Dịch Kiệt lại ngẩng đầu, nương ngọn đèn xa xa cùng ánh sao trên bầu trời quang, anh nhìn người con gái anh yêu có chút vội vàng nghiêm túc nói: “Em yên tâm, anh nhất định sẽ đối tốt với em! Đoàn Dịch Kiệt anh thề, cả đời này quyết không phụ em!”


Đôi mắt đen láy nóng bỏng chờ mong nhìn cô, Hứa Lương Thần bất giác hơi né tránh, trong lòng rối rắm. Cô cũng biết anh không phải người nói nhiều, anh đã nói thì nhất định sẽ làm được, nếu như cô là người con gái ngưỡng mộ một lòng với anh, nghe vậy thì đã vui mừng biết nhường nào. Bất đắc dĩ là cô không yêu anh.


Nhưng cho dù anh không phải người cô yêu say đắm nhưng nghe được lời thề tha thiết thật lòng của đại thiếu mặt lạnh tuấn mỹ cương nghị, quyền cao chức trọng, Hứa Lương Thần vẫn cảm thấy trong tim có một dòng nước ấm cảm động khẽ lướt qua và một ít tiếc nuối như có như không.


Một lát sau, cô khẽ nói: “Tình ý của đại thiếu, tôi. . . . . . Vô cùng cảm tạ, nhưng. . . . . . tôi tự thẹn học hành vài năm, tôi là người thờ phụng tình yêu, tin rằng tình yêu cần lưỡng tình tương duyệt, hôn nhân là kết tinh của tình yêu, giữa chúng ta. . . . . . Hiện giờ không có những thứ này. . . . . . Dù miễn cưỡng ở bên nhau, đại thiếu cho rằng cuộc hôn nhân này sẽ hạnh phúc sao?” Nói xong, Hứa Lương Thần mới cảm thấy có chút kỳ lạ, sao cô lại có kiên nhẫn nói những lời vô dụng này với Đoàn Dịch Kiệt?


Nghe xong, Đoàn Dịch Kiệt im lặng, đôi mắt đen hơi hơi nheo lại, nhìn đèn đường phía xa đến xuất thần, một lúc sau mới quay đầu hỏi: “Em. . . . . . Tìm được rồi sao?”


Anh hỏi đương nhiên là tình yêu. Hứa Lương Thần há miệng thở dốc, cuối cùng muốn nói lại thôi. Lâu như vậy, Đoàn Dịch Kiệt tất nhiên đã điều tra rõ ràng chuyện giữa cô và Giang Cánh Vu, David. Cố gắng cãi chày cãi chối cũng vô dụng. Nhưng Cánh Vu. . . . . .


Vẻ mặt đăm chiêu của cô làm Đoàn Dịch Kiệt buồn phiền, không khỏi liếc nhìn cô. Đừng có cường điệu thanh mai trúc mã với anh, thanh mai trúc mã thì sao? Không phải là quen nhau sớm vài năm thôi sao? Ai nói thanh mai trúc mã nhất định sẽ thành vợ chồng? Còn có người nói anh và sư tỷ là thanh mai trúc mã kia kìa, sao không thấy anh thích cô ấy, cô ấy yêu anh? Nếu có duyên, người nào đó đã sớm thành Giang phu nhân, làm gì phải chờ tới bây giờ?


Nhưng anh tìm được. . . . . . Tìm được người mình thích. . . . . . Đoàn Dịch Kiệt muốn nói lại không nói được, nhìn Hứa Lương Thần xù lông như con nhím không khỏi âm thầm hối hận. Rõ ràng vừa rồi thái độ của cô dường như mềm đi một chút, anh sao không rèn sắt khi còn nóng, không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì?


Nghĩ đến đây, biểu cảm trên mặt trở nên nhu hòa, hít vào một hơi thật sâu, cúi đầu gọi một tiếng “Lương Thần”.


Hứa Lương Thần bình tĩnh nghiêng đầu nhìn anh một cái, chưa kịp thu hồi tầm mắt, rừng trúc bỗng sáng bừng như ban ngày, ánh sáng chiếu lên những khóm hoa tươi nở rộ trong rừng thúy trúc, hoa hồng đỏ như lửa, bách hợp trắng như tuyết, loại nào cũng rực rỡ kiều diễm.


Chỉ thấy Đoàn Dịch Kiệt từ từ quỳ một chân xuống, trong tay anh cầm một bó hoa tươi, đưa đến trước mặt Hứa Lương Thần. Mùi thơm ngát lan tỏa, mùi hoa nhàn nhạt kia mềm mại mà xa xưa.


Hứa Lương Thần mấp máy môi, ngẩn ngơ nhìn những gì đang xảy ra trước mắt. Cô còn chưa hoàn hồn, trước mắt dường như có gì lướt qua, cô không tự chủ được vươn tay ra đón lấy….


Đó là một đóa hoa hồng đỏ rực như lửa.


Giữa đóa hoa hồng là một chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh!


Giữa rừng trúc một cơn mưa hoa đổ xuống, cánh hoa chao liệng rơi xuống. Hứa Lương Thần ngẩng đầu, chỉ thấy mưa hoa dưới ánh sao đầy trời dường như đã tô điểm cho cả bầu trời.


Cách đó không xa truyền đến tiếng nhạc chậm rãi, là một khúc Piano, từng nốt nhạc mềm mại lại không mất sự khoan khoái, tiếng ca du dương như có như không: The stars of heaven to witness my oath; the moon is my love, my heart, ah, you may have seen.. . . . . . Như bị tiếng ca cuốn hút, cô không tự chủ được nhìn người đàn ông trước mặt.


Nhìn chằm chằm người trong lòng, giọng nói của Đoàn Dịch Kiệt trầm thấp kiên định ở bên tai như mộng như ảo: “Lương Thần, gả cho anh!” Giờ khắc này, tất cả rừng trúc, hoa tươi, thị vệ nấp ở chỗ tối đều biến mất. . . . . . Trong mắt anh chỉ có giai nhân đôi mắt sáng như nước, khuôn mặt đẹp như ngọc.


Kỳ Bình đã mấy lần đề nghị anh cầu hôn lãng mạn, Đoàn Dịch Kiệt cười nhạt, cảm thấy thích là thích không cần làm những thứ phù phiếm đó. Đêm nay cha anh quyết định hôn kỳ, anh vui sướng lại chờ mong. Nhưng thái độ của Lương Thần lại lạnh lùng, anh chỉ đành phải rập khuôn theo đề nghị của Kỳ Bình.


Nói thật, nghĩ đến chuyện giáp mặt quỳ một gối xuống cầu hôn, anh cảm thấy có chút mất mặt. Ai biết dưới tình này cảnh này, anh lại không hề có cảm giác xấu hổ lúng túng, trong lòng kích động, là yêu và chân thành!


“Sinh ly tử biệt, thề nguyện với người. Bàn tay này mãi nắm không buông, bên nhau đến già. Lương Thần xin hãy cho anh một cơ hội.” Đoàn Dịch Kiệt chờ mong nhìn cô, kiên định nói.


Môi Hứa Lương Thần run run nhưng không nói được gì chỉ cảm thấy cổ họng như bị cái gì chặn lại, trong lòng mềm mại mà chua xót, hơi nước dâng lên. Ánh trăng mờ ảo, hoa tươi mờ ảo, tầm mắt mờ ảo. . . . . . Cô vẫn im lặng.


Đúng lúc này, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.


“Hiếm khi lão đại lãng mạn một lần, Lương Thần, cô cũng không thể không nể mặt.” Bên ngoài rừng trúc vang lên tiếng cười của Đoàn Kỳ Bình. Đoàn Dịch Kiệt nhìn chằm chằm Hứa Lương Thần, từ từ đứng dậy, giữ chặt tay cô. Hứa Lương Thần nhận ra ý đồ của anh, lắc đầu trốn ra sau, Đoàn Dịch Kiệt chỉ kịp vội vàng đeo nhẫn lên tay cô.


Đoàn Kỳ Bình đi tới, không xem nhẹ vẻ mặt cứng đờ của anh cả, thấy Hứa Lương Thần kích động như cướp đường mà đi, cô không ngăn cản mà nhẹ nhàng lắc lắc đầu với Đoàn Dịch Kiệt.


Lòng phụ nữ như kim dưới đáy biển, làm gì có chuyện một lần đã xong ngay được? Cách mạng chưa thành công, lão đại cần tiếp tục cố gắng. Nhưng xem biểu hiện của mỹ nhân, lần cầu hôn này không hẳn là đổ sông đổ bể.


Đoàn Kỳ Bình dù sao cũng là phụ nữ, cô cũng đoán được mấy phần tâm lý của Hứa Lương Thần.


Bị Đoàn Dịch Kiệt bỗng nhiên lãng mạn khiến cho trở tay không kịp, tâm hồn Hứa Lương Thần như treo ngược cành cây, vội chạy vào phòng đóng cửa lại, thuận thế tựa vào cửa. Nhắm mắt lại cô vẫn còn cảm giác như đang ở trong mộng. Ánh trăng, hoa tươi, lời thề cả đời cùng vương tử tuấn tú, đây là giấc mộng lãng mạn dưới đáy lòng mỗi người thiếu nữ. . . . . . Chỉ không ngờ vương tử đa tình kia lại là Đoàn Dịch Kiệt?! . . . . . .


Đại thiếu mặt lạnh bá đạo âm lãnh có lẽ cô còn quen, đột nhiên đắm đuối đưa tình như vậy khiên cô hoảng sợ kinh ngạc, không biết ứng phó như thế nào.


Gần như một đêm không ngủ, ngày hôm sau khi Hứa Lương Thần dậy thì đã muộn. Để tránh Đoàn Kỳ Bình trêu chọc, cả ngày cô không ra khỏi phòng. Ngoài ý muốn là Đoàn Kỳ Bình dường như cũng bận, không tới tìm cô, Hứa Lương Thần đà điểu qua một ngày.


Nhưng cô không biết, một ngày đi qua, có một số việc đã không thể quay đầu lại.

******p/s: Đoàn thiếu, anh đáng yêu quá đi :xxxxxxxxxxxxxxxxx

7 thoughts on “Ép gả vợ hiền – Chương 59.1

  1. Đương nhiên Đại thiếu nhà tôi mà. Mỗi tội tôi cũng chẳng tiêu hoá nổi lãng mạn của anh.
    Một tấm chân tình tha thiết của Đại thiếu mãi mới được bày tỏ mà giai nhân còn chưa chịu nhận. Bây giờ anh tính làm sao?
    Lương Thần ơi ở nhà 1 ngày, người ta loan tin xong rồi, khéo tổ chức tiệc cưới rồi cũng nên.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s