Liên Minh Phe Thất Tình – Chương 2 (3)

Thời kì nảy mầm (3)

Sáng cuối tuần, tới giờ hẹn, Nhan Miêu vô cùng đau đớn xuất hiện trước phòng bán vé của khu vui chơi.


Cô chỉ mặc một chiếc áo dệt kim dáng dài màu trắng kết nơ bướm, quần bò bó màu xám dài tới mắt cá chân bình thường, cả người lờ đà lờ đờ, tới tóc cũng lười tạo kiểu, chỉ đơn giản túm gọn ra sau, để lộ trán, buộc thành một cái đuôi ngựa.


Tạ Tử Tu tới sớm hơn đã đứng đợi cô ở cổng, vừa hay hôm nay anh ta cũng mặc một cái áo dệt kim màu trắng, quần jean xám nhạt, màu sắc giống y hệt cô, nhưng không hề có vẻ uể oải chán nản như cô, mà lộ rõ bờ vai rộng và cặp chân dài, trẻ khỏe lại thoải mái.


Đánh tiếng chào hỏi, Tạ Tử Tu chỉ mỉm cười, đứng ở đấy thong dong đút tay vào túi quần, nổi bật khỏi nói. Nhan Miêu đành rút trong ví ra mấy tờ một trăm tệ mua vé, đau lòng tới mức tay run lẩy bẩy, âm thầm nguyền rủa Tạ Tử Tu vô số lần.


Đẹp trai thì được gì chứ, có lấy mặt ra đổi vé được đâu…T_T


Thế là Nhan Miêu lần đầu tiên trong cuộc đời ngồi lên tàu lượn siêu tốc, chiếc tàu lượn vận tốc một trăm kilomet khiến suốt lượt chơi cô chỉ nghiêng trái ngã phải, há miệng la hét, tóc tai rối bù.


Vì tàu lượn thực sự quá nhanh, sau khi xuống khỏi tàu Nhan Miêu không còn nhớ được gì, chỉ cảm thấy trong đầu có gì đều bị tốc độ cao đánh văng ra hết sạch bách trắng xóa.


Lúc Tạ Tử Tu nói chuyện với cô, cô mở to hai mắt cũng chỉ có thể nhìn thấy bờ môi của anh ta đang cử động, đầu óc hoàn toàn mờ mịt.


Một hồi sau mới nghe Tạ Tử Tu cười hỏi cô: “Còn muốn chơi không?”.


Nhan Miêu run rẩy đấu tranh: “Muốn”.


Đương nhiên muốn rồi, là vé trọn gói, chơi bao nhiêu cũng ngần ấy tiền, thế thì cô cứ chơi cho đã, có thế nào cũng phải chơi bù lại mớ tiền bỏ ra mua vé.


Hăng hái xông vào chiến đấu với mấy trò chơi cảm giác mạnh, Nhan Miêu nhanh chóng nhét mình ngồi vào tàu xoay cao tốc, đu quay văng dây.


Tới khi xuống khỏi máy nhảy, nước mắt cô đã tung bay không tài nào kiềm chế nổi, nhưng vẫn kéo tay áo Tạ Tử Tu hỏi: “Tiếp, tiếp đây chơi gì, đã chơi vượt thác chưa?”.


Tạ Tử Tu cười nói: “Nghỉ một lát trước, ăn uống gì đã, giọng cô cũng khàn đi rồi kìa”.


Vào cửa hàng ăn trong khu vui chơi, Nhan Miêu lại run rẩy lần nữa: “Cái gì? Không phải mua vé rồi là có thể ăn uống tùy thích à? Ăn còn phải thanh toán riêng à?”.


Thế là cô gắng sức túm lấy cánh tay Tạ Tử Tu: “Anh đừng gọi nhé, tôi không cần đâu, tôi cũng không cần cơm sườn nữa. T_T”.


Tiếc là sức của Tạ Tử Tu không phải thứ cô có thể chống được, anh ta nhẹ nhàng kéo cô đang bám trên cánh tay mình tới chỗ gọi món, vừa mua còn vừa cười vô cùng đáng ghét nói: “Hóa đơn tôi trừ vào tiền thưởng của cô”.


“T_T”


Trước mặt Tạ Tử Tu cô không có sức chống cự, chỉ có thể ngậm ngùi ăn hết bữa trưa khiến cô lòng đau như cắt, ngay cả đĩa cũng bị cô thèm thuồng quét sạch sẽ, rồi lại nghe thấy Tạ Tử Tu nói: “Chúng ta đi nhà ma đi”.


Tóc gáy Nhan Miêu dựng lên ngay lập tức “Tôi, tôi muốn nghỉ đã”.


Ác bá lưu manh, chuột gián bọ sống sờ sờ thì cô không sợ, nhưng ma quỷ, cô không nuốt trôi nổi.


Tạ Tử Tu mỉm cười: “Chơi ít một trò, chẳng khác nào phí một khoản tiền”.


“…”.


Nhan Miêu miễn cưỡng trấn tĩnh lại cùng Tạ Tử Tu xếp hàng trước một căn nhà cũ nát, vắng vẻ, ọp ẹp trông như bệnh viện. Nhưng khi đi vào, lại đúng lúc đoàn khách xếp hàng phía sau họ bị cắt sang luợt sau, họ là hai người đi cuối đoàn người vào nhà ma.


Vừa vào cửa, Nhan Miêu lập tức cảm thấy trên lưng mình lành lạnh, rất muốn giơ tay ra túm lấy người đàn ông bên cạnh theo bản năng, nhưng cuối cùng nhịn lại. Túm phải ma còn tốt hơn túm lấy Tạ Tử Tu.


Đi rồi lại đi, dường như bọn họ đã tách ra khỏi đám người đi trước, trong căn phòng loang lổ vết máu chỉ còn lại hai người họ.


Không có lộ trình cố định, bọn họ chỉ có thể đi loanh


quanh giữa những cái giá đặt các bình thủy tinh có chứa nội tạng và các bộ phận chân tay giả, lên tầng rồi xuống tầng, hình như mãi mãi không có điểm cuối.
Khi Nhan Miêu rẽ vào một góc quanh, bất chợt cảm thấy có người ở đằng sau vỗ lên vai cô.


Lúc đầu cô còn không phản ứng, tới khi nhận ra bóng lưng của Tạ Tử Tu đang ở trước mắt mình mới run rẩy quay đầu lại, thế là chạm phải một gương mặt trắng nhợt quái dị ở đằng sau.


Cả người Nhan Miêu không thể nào cử động được, nhắm mắt lại rồi đứng nguyên tại chỗ, thả phổi hét sóng siêu thanh.


Kêu thét không biết tới mười mấy giây, mới cảm thấy có người túm lấy vai cô, dở khóc dở cười nói: “Đừng hét nữa, cô dọa ma chạy hết rồi”.


Lúc này Nhan Miêu mới dừng lại, cũng chẳng thèm để tâm, nắm chặt lấy tay Tạ Tử Tu.


Bàn tay anh ta rất ấm, khiến cô an tâm suýt nữa bật khóc: “Anh, anh đừng bỏ tôi lại phía sau nữa”.


Lúc này Tạ Tử Tu lại hào phóng, để kệ cho cô cầm tay, vững vàng đi bên cạnh cô.


Không biết có phải vì hai người đều mặc áo trắng, rất bắt mắt trong khung cảnh lờ mờ, mà dọc đường bọn họ nhận được không ít “chăm sóc đặc biệt”, lúc đi ngang qua một dãy hành lang còn chạm trán phải một bầy cương thi [10] Nhan Miêu run rẩy răng đánh lập cập, thấy đối phương càng lúc càng tới gần mình, không thể trốn được, bản năng sống trỗi dậy, thoi nắm đấm vào mặt đối phương.


[10] Cương thi được biết đến như một xác chết biết đi trong văn hóa Trung Quốc, cũng giống như ma cà rồng của phương Tây. Theo truyền thuyết, ban ngày cương thi nằm trong quan tài hoặc ẩn núp tại những nơi tối tăm như hang động, đến đêm thì đi lại lang thang với hai cánh tay duỗi thẳng về phía trước. Nó giết chết mọi sinh vật sống để hấp thụ khí (cái cốt lõi tạo nên sự sống).


Tạ Tử Tu kéo cô lại: “Này, không được đánh nhân viên chứ”.


Nhan Miêu đâu còn nghe được nữa, dù lý trí biết đó là nhân viên đóng giả, nhưng đã sợ sắp phát rồ rồi, chỉ cảm thấy một luồng dũng khí liều lĩnh bốc ra từ trong cơ thể mình, hận không thể đấm vỡ mồm đối phương.


Tạ Tử Tu đành ôm cô lại từ phía sau: “Đánh nhân viên là phải bồi thường đấy”.


“…”.


Nhan Miêu thật sự tuyệt vọng, không còn cách nào nữa, thế nên đành nhắm tịt mắt lại, liều mạng túm lấy Tạ Tủ Tu, hét toáng lên, vày vò chiếc áo của anh ta.


Đi qua đoạn hành lang ấy, Nhan Miêu cảm thấy mình sắp dùng hết sạch sức thở của cả đời này rồi.


Rồi cô chợt phát hiện ra, đằng sau trống không. Tạ Tử Tu mới nãy còn đi đằng sau bọc hậu giúp cho cô, đã không thấy đâu.


“Tạ Tử Tu?”.


Không có người trả lời.


“Tạ Tử Tu… T_T”.


Trong nháy mắt Nhan Miêu hoàn toàn bât lực từ trước tới nay cô chưa từng ỷ lại Tạ Tử Tu thế này, sợ không nhìn thấy anh ta.


Nhan Miêu thấp thỏm một mình bước lên cầu thang, trong tai chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân của mình, cộp, cộp, nhẹ nhàng mà rõ ràng tới đáng sợ, sợ tới nỗi chỉ muốn nhắm tịt hai mắt lại.


Vì sợ nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ, suốt đường đi cô chỉ cúi đầu, lúc bước lên bậc cầu thang cuối cùng, trong tầm mắt xuất hiện một bàn chân của đàn ông.


Nhan Miêu hét lên một tiếng theo bản năng, rồi nương theo tia sáng yếu ớt, cô thấy gương mặt mỉm cười của Tạ Tử Tu trong mờ mịt.


Đầu óc còn chưa phản ứng kịp, cô đã nhào tới, run rẩy chôn mình vào lòng anh ta, cảm nhận được độ ấm trên làn da và sức mạnh của cánh tay đang ôm lấy mình, cô có cảm giác an toàn chưa từng thấy.


“Đi nhanh đi nhanh đi”.


Tạ Tử Tu vẫn không nói, chỉ mỉm cười nhìn cô.


Nhan Miêu run rẩy nói: “Sao thế?”.


Tạ Tử Tu lại cười cười: “Cô nhìn lại thử xem, tôi có còn là Tạ Tử Tu không?”.


“Aaaaaaaa”.


Cả người Nhan Miêu bị dọa tới sắp phát điên, trợn trừng mắt nhìn Tạ Tử Tu vươn tay về phía cô, nhưng tay chân như bị liệt, không thể cử động được.


Người đàn ông mỉm cười gian ác ghé sát vào cổ cô, khi bờ môi chạm vào làn da của cô, đột nhiên cười “phì” ra một tiếng.


Anh ta phì cười, Nhan Miêu mới miễn cưỡng tỉnh lại, suýt bật khóc: “Anh là đồ khốn!”.


Tạ Tử Tu bâng quơ: “Đùa thôi mà”.


“Đùa cũng không thể đùa lung tung được… TmT”.


Vì quá giận anh ta, đoạn đường còn lại Nhan Miêu bùng nổ sức mạnh trước nay chưa từng có, gặp ma đánh ma, gặp quỷ đấm quỷ, ngay cả nhân viên đóng vai y tá cương thi cũng không dám tới gần cô, thế nên hai người thuận lợi ra khỏi nhà ma một cách thần kì.


Nhưng tâm trạng Tạ Tử Tu lại rất tốt, vui vẻ không thôi, sau khi ra khỏi nhà ma còn bất ngờ nói: “Được rồi, cô bị dọa thế cứ tính là tai nạn lao động, có bồi dưỡng”.


Cả ngày nay Nhan Miêu mới nghe thấy từ đầu tiền khiến cô cảm thấy có chút hy vọng, không khỏi ngoái đầu lại nhìn anh ta: “Bồi, bồi dưỡng?”.


“Phải”. Tạ Tử Tu thọc tay vào túi quần, rồi móc ra một thứ đưa cho cô: “Này, cái này cho cô ăn. Giảm sợ nhé”.


“…”. Chocolate.


Gã sếp này của cô, trông như thiếu chủ của băng xã hội đen, ma hút máu, ma keo kiệt, tập hợp tất cả những thứ xấu xa khác. Nếu không nể tình tiền lương cao, cô đã không thèm làm việc cho anh ta rồi.


Cô vừa nỗ lực bóc chocolate ra ăn, vừa nghe Tạ Tử Tu cười hỏi: “Chơi vui không?”.


“…T_T”.


Tuy bị dọa thê thảm, nhưng thực sự, tất cả không hề giống như xem trong ti vi.


Cả ngày nay cô đều la hét hết sức, áp lực trong người như được xả ra toàn bộ, tuy mệt, nhưng tinh thần rất tốt, nói theo một nghĩa nào đó, tâm trạng cũng rất tốt.


Tạ Tử Tu mỉm cười: “Chúng ta đi ăn lẩu đi”.


“Được!”. Sợ tới nỗi chân tay đều lạnh cứng, lúc này chính là lúc cần một nồi lẩu hải sản nhúng thịt bò nóng hôi hổi.


Tạ Tử Tu lại nói: “Đương nhiên rồi, cái này thì…”.


Nhan Miêu chán ngán đáp: “Tôi biết rồi, anh làm khách, tôi mời khách”.


Vì cô muốn tiết kiệm tiền, trừ ra ngoài dạo phố ăn uống với Thư Cán, căn bản không có bất cứ hoạt động giao lưu nào khác, cuộc sống đơn giản tới mức chỉ có công ty – nhà trọ, đoạn đường hai điểm.


Mà từ hồi sinh ra tới giờ lần đầu tiên đi chơi với đồng nghiệp nam, tới khu vui chơi, bỏ tiền mời đối phương ăn bữa tối, đối tượng lại là Tạ Tử Tu.


Quá bi thảm, không lãng mạn chút nào.


Nhưng nếu tự an ủi mình thì thực ra cũng vẫn còn có hời, ít ra với gương mặt Tạ Tử Tu cứ cho là cô đang bao trai, cũng coi như bù lại tiền vé.


Ãn xong, Tạ Tử Tu lái xe đưa cô về nhà, đứng dưới nhà trọ của cô mỉm cười: “Hôm nay chơi vui lắm, cảm ơn cô đã mời”.


“… Đừng khách sáo”.


Rõ ràng là bị ép mời mà. =_=


Dù phải tiêu quá nhiều tiền, tâm trạng Nhan Miêu chịu ảnh hưởng lớn, nhưng cũng không vì thế mà rơi xuống tận đáy, xem ảnh Tạ Tử Tu chụp cho cô trong máy ảnh, thêm bức cô túm lấy Tạ Tử Tu, cô thậm chí còn bật cười.


Tuy chuyện không được miễn phí rất mất hứng, nhưng, chơi vẫn rất vui.


Vì cả ngày trời căng thẳng quá mức mà eo mỏi lưng đau, hôm sau Nhan Miêu không bò dậy nổi. Lúc nghe tiếng chuông cửa, cô chỉ có thể bò bò như sâu trên giường.


Vất vả lắm mới nhúc nhắc xuống giường, đi mở cửa, chàng trai to cao mặc bộ đồng phục phẳng phiu ở ngoài cửa, tay xách hộp bánh ga to, dịu dàng mỉm cười với cô: “Miêu Miêu”.


Đây là anh trai cô, Nhan Tử Thanh…


*** ***


Nhan Miêu phấn khởi đẩy cửa phòng làm việc Tạ Tử Tu: “Anh Tạ, có tin tốt đây!”.


Tạ Tử Tu cười nói: “Cái gì? Cô trúng xổ số rồi à?”.


… Người này có cần phải hiểu thói quen của cô thế không.


Nhan Miêu ngồi đối diện với anh ta, nghiêm túc bàn chuyện: “Anh đoán xem, là chuyện hay gì nào?”.


Tạ Tử Tu thả bút trong tay xuống: “Hả? Không lẽ cô trúng số thật?”.


Hai mắt Nhan Miêu lóe sáng: “Không phải, là nhà họ Đỗ cực lực phản đối anh trai tôi cưới Đỗ Duy Duy!”.


Tuy rất có lỗi với Nhan Tử Thanh, nhưng lúc cô nghe anh trai kể khổ xong, phản ứng đầu tiên là sung sướng hân hoan, đến nỗi an ủi anh trai nghe cũng có vẻ không chân thành.


Tạ Tử Tu với chuyện này chỉ khẽ nhướn mày: “Ừ”.


Phản ứng này cũng lạnh nhạt quá đấy.


Thế nhưng, Tạ Tử Tu là con rể hụt của nhà họ Đỗ, thái độ của nhà họ Đỗ, anh ta hẳn còn biết rõ hơn, sớm hơn cô, dĩ nhiên không còn gì ngạc nhiên vui mừng đáng nói cả.


Ngưòi khôn ngoan nên là thế này, vui giận không thể hiện, không như cô, tâm tư gì đều viết cả lên trên mặt. Đây là sự khác biệt giữa sếp và nhân viên.


“Nếu đã thế, anh mau theo đuổi Đỗ Duy Duy lại đi! Người ta hiển nhiên vẫn còn muốn anh làm con rể kia kìa”.


Tạ Từ Tu vẫn thong thả: “Theo đuổi thế nào?”.


Nhan Miêu vắt óc ra hiến kế, chỉ tiếc kinh nghiệm về mặt này của cô bằng không, lớn thế mà chưa từng được người nào theo đuổi, hoàn toàn không có kinh nghiệm làm quân sư tình cảm cho người khác, chỉ có thể nói: “Sắp tới sinh nhật Đỗ Duy Duy rồi đúng không? Chính là lúc anh thể hiện cho tốt rồi đấy”.


“Thể hiện thế nào?”.


Nhan Miêu chống đỡ yếu ớt: “Chuyện đó… anh tốt xấu gì cũng nên động não một chút đi chứ. = =”


Tạ Tử Tu lười biếng đáp: “Cô là thư ký của tôi, không phải là bộ não khác của tôi à, cô động não đi”.


Nhan Miêu mới khó khăn suy nghĩ: “Hay thế này nhé, tôi làm bánh gato, rồi anh có thể nói với chị ta, đấy là bánh tự tay anh làm, thế có cảm động không?”.


Sáng kiến kiểu này còn không được tới hạng ba, nhưng ngược lại, Tạ Tử Tu lại ra chiều hứng thú: “A? Cô biết làm bánh gato à?”.


“Biết chứ”, học làm bánh để lúc nào muốn ăn, không cần bỏ tiền ra mua mấy cái bánh quá đắt ở cửa hàng, “Đỗ Duy Duy thích vị gì?”.


“À, việt quất, cho nhiều bơ nhé”.


Trước sinh nhật Đỗ Duy Duy một ngày, Nhan Miêu đúng hẹn mang chiếc bánh gato nhỏ cô vất vả vô cùng mới làm được tới nhà sếp.


“Thế nào? Nhìn đẹp không?”.


Cô làm một lúc ba chiếc bánh mới chọn được cái hoàn mỹ nhất, còn trang trí rất đẹp, không thua gì cửa hàng bánh chuyên nghiệp.


Tạ Tử Tu uể oải nhìn một hồi, thò ngón tay ra, trước khi Nhan Miêu kịp phản ứng đã tự nhiên quệt một cái trên chiếc bánh gato, bỏ vào miệng.


“Ùm, ăn cũng ngon”.


Nhan Miêu mắt chữ O mồm chữ A nhìn chiếc bánh gato có thêm một cái lỗ.


Tạ Tử Tu còn chưa dừng lại, lại quệt thêm một cái nữa rồi đưa tới bên miệng cô: “Cô cũng thử xem?”.


Nhan Miêu chỉ cảm thấy nước mắt mình sắp tuôn ào ào ra rồi, sao còn nuốt trôi được chứ. Đúng là không sợ quân địch như sói, chỉ sợ đồng đội như lợn.


Tạ Tử Tu vẫn nở nụ cười mê hoặc, nói: “Cô đã tự nếm thử chưa? Hả?”.


Nhan Miêu nhìn ngón tay cứ lắc qua lắc lại không ngừng trước mắt mình, giận tới váng đầu, chỉ có gan là nở ra, há miệng dùng sức cắn anh ta.


Tạ Tử Tu cười, cũng không hề kêu đau, chỉ chờ cô mở miệng mới rút ngón tay lại, liếc mắt nhìn: “Oa, cô cắn tôi chảy máu rồi này”.


Chảy máu đã sao, không để anh ta mất một ngón tay là được rồi, với loại người này thì phải cho anh ta bài học xương máu.


Tạ Tử Tu không để bụng, cười cười liếm lên chỗ chảy máu của mình, thấy cô đã giận tới mức hai mắt đỏ ngầu mới nói cho có lệ: “Được rồi, là tôi sai”.


“…”.


“Nhưng Đỗ Duy Duy không được cô ưa như thế mà còn có gato để ăn, tôi làm cấp trên kính yêu của cô lại càng phải được ăn bánh mới đúng chứ?”.


“…”.


Nghe thế, hóa ra cũng có lý.


Mà bánh đã bị phá tới mức này rồi có tức cũng chẳng được gì, hoàn toàn không còn cách nào nữa. Hay là cứ nghĩ thoáng ra một chút. T_T


Thế là hai người ngồi đối diện cùng chia sẻ chiếc bánh gato việt quất cô đã vất vả làm ra.


Để không lãng phí chiếc bánh ngon tuyệt này, Tạ Tử Tu còn đốt nến sinh nhật khiến bầu không khí trở nên lãng mạn, ngay cả Darwin cũng cùng ăn.


“Tay nghề của cô tốt đấy”.


Nhan Miêu xoa cái bụng nhỏ: “Tự làm để tiết kiệm tiền mà. Anh có biết nếu chỉ mua nguyên liệu sẽ rẻ hơn mua bánh bao nhiêu không”.


Ăn bánh đương nhiên là vui, đặc biệt là một chiếc bánh gato nhiều bơ thế này.


Nhưng quà ngày mai giờ đã chui vào bụng bọn họ rồi, phải nghĩ cách khác thôi.


Tạ Tử Tu chân thành kiến nghị: “Ra ngoài đi dạo, chọn quà giúp tôi”.


Tặng hoa tặng cỏ cho kiểu con gái như Đỗ Duy Duy đã mất tác dụng, còn các kiểu túi xách hàng hiệu, mấy thứ hàng có sẵn đẹp đẹp trong cửa hàng, có lẽ đều đã được bày trong phòng quần áo của chị ta hết rồi, cứ đi thẳng tới cửa hàng trang sức đi.


Lần đầu tiên Nhan Miêu có thể thoải mái đẩy cánh cửa bước vào trong cửa hàng mà không phải nhìn xa xa qua lớp tủ kính, ngay lập tức bị chói cả mắt, căng thẳng hỏi: “Tặng, tặng gì mới được?”.


Tạ Tử Tu lại treo cái vẻ “đàn ông bọn tôi không biết gì hết” ra, mỉm cười nói: “Cô thích gì?”.


Nhưng… mặc dù cô và Đỗ Duy Duy đều là con gái, nhưng giữa cô và Đỗ Duy Duy có sự khác biệt, cũng không biết có nhỏ hơn sự khác biệt giữa anh ta và Đỗ Duy Duy không nữa.


Nhan Miêu chỉ có thể vừa đi vừa mò mẫm đoán: “Có lẽ chị ta hợp với ruby nhỉ? Ngọc bích? Kim cương? Kinh phí của anh là bao nhiêu?”.


Một chiếc quần bò hiệu Balmain [12] của Đỗ Duy Duy đã bốn ngàn dollar, trang sức rẻ tiền, Nhan Miêu không dám nói.


[12] Balmain: là hãng thời trang danh tiếng nước Pháp.


“Kinh phí à, vô tư đi, cô chọn là được rồi”.


Cũng đúng, nếu Tạ Tử Tu muốn theo đuổi lại vị hôn thê cũ, đương nhiên tiền không là vấn đề, giá cả không cần phải suy nghĩ, quan trọng là có thể hợp với sở thích của Đỗ Duy Duy.


Giữa lúc hoa mắt chóng mặt, Nhan Miêu đột nhiên liếc nhìn thấy một thứ bằng ngọc bích, không nén nổi mà nói: “Cái đó, phiền cô cho tôi xem một chút được không?”.


Nhân viên cửa hàng lấy ra đưa cho cô, hóa ra là một chiếc hồ lồ bằng ngọc bích tinh xảo khéo léo, toàn bộ xanh biếc, dây leo mềm mại, những chiếc lá xanh tươi mềm mại ở giữa có thể nhìn thấy rõ ràng.


Nhan Miêu đặt nó trong lòng bàn tay, cảm giác ôn hòa như có thể xuyên qua làn da,không hiểu sao không rời mắt nổi.


“Cô tinh mắt thật, đây là loại ngọc bích thuần khiết, chất đẹp, màu cũng đẹp”, nhân viên cửa hàng rất ân cần, “Nếu muốn xem nhiều loại hơn, cô có thể sang bên kia xem thử”.


Xem qua một vòng, đúng là có rất nhiều loại ngọc bích cao cấp khiến người ta cảm thấy áp lực lên ví tiền rất lớn, nhưng Nhan Miêu vẫn thấy chiếc dây chuyền hồ lô đó là tuyệt nhất. Dù không phải quá to, độ lộng lẫy lại kém hơn mấy chiếc dây chuyền ngọc bích nạm kim cương kia rất nhiều, nhưng cô vẫn thích nó không kìm chế nổi.


Cô đã yêu mảnh ngọc không thể ăn không thể uống này ngay từ cái nhìn đầu tiên mất rồi.


Tạ Tử Tu hỏi xác nhận: “Cô thích cái này nhất hả?”.


Nhan Miêu gật đầu như giã tỏi.


Tạ Tử Tu mua thứ trang sức nhỏ xanh biêng biếc ấy, đưa cho nhân viên gói lại.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s