Hoàn Đồng – Chương 8.1


sign-vns_zps876629fd

Chậc chậc, tiểu quỷ cháu thật sự rất xinh đẹp, cô rất muốn sinh được một đứa con như cháu đấy!

Chương 8.1

Editor: đỗ béo

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Không phát tác, không kháng cự, cũng không cảm thấy chán ghét……

Không đáng ghét chút nào.

Lúc này, cô xoay người đến gần anh, tim anh không khỏi nhảy lên, nhưng sau đấy cô lại vươn hai tay giữ lấy khuôn mặt nhỏ của anh không ngừng xoa bóp.


“Chậc chậc, tiểu quỷ cháu thật sự rất xinh đẹp, cô rất muốn sinh được một đứa con như cháu đấy!”


Tâm trạng xuống dốc không phanh, anh nhướn mày, tức giận trào dâng trong nháy mắt.


“Đừng chạm vào tôi! Tôi không thèm, cũng không thể có người mẹ ngốc như cô.” Kéo hai tay cô ra, nhảy xuống ghế dựa, anh tức giận mắng, đi ra khỏi thư phòng.


Giọng điệu và động tác coi anh như trẻ con của cô mới thực sự làm cho anh tức giận.


“Mẹ ngốc gì cơ? Cháu có thấy cô nào thông minh hơn cô sao? Có sao? Có sao?” Cô đuổi theo.


“Hừ, còn dám nói mình thông minh, cười chết người ta.” Anh hừ lạnh một tiếng, mặt đen sì đi vào phòng khách.


“Này này, tiểu quỷ, cô mới hai mươi bốn tuổi đã lấy được học vị tiến sĩ công trình gien ……” Cô chặn đường đi của anh, lớn tiếng nói.


“Thế thì sao? Tôi chưa thấy ‘tiến sĩ’ nào quên mặc quần áo đã đi lung tung.” Anh châm chọc.


Cô xoay người ngớ ra, đỏ mặt không nói gì.


Anh mắt lạnh liếc cô, thầm hừ một tiếng.


Cô gái này chỉ có trí thông minh ở lĩnh vực gien thôi còn những lúc khác đều là đồ ngốc, đặc biệt trong cuộc sống lại càng ngốc.


Quên ăn cơm, ngủ, tắm rửa, quên đi làm, kinh khủng nhất là có một lần cô còn quên mặc quần áo, chỉ mặc mỗi bra đã chạy vào thư phòng, đặt mông yên vị trước máy tính tập trung nghiên cứu tập đồ phổ của cô……


Lần đó thực sự khiến anh há hốc mồm, anh đần ra nhìn cô gần năm giây mới giận dữ hét lên:“Cô đang làm cái gì đấy?”


“Cô làm sao?” Cô còn ngây ra hỏi lại anh.


“Cô không mặc quần áo đã đi xuống đây làm gì?” Anh lườm cô.


“Cô?” Lúc này cô mới cúi đầu nhìn mình “trần truồng”, vẻ mặt ngạc nhiện. “Ơ? Sao cô chưa mặc quần áo đã chạy xuống dưới này?”


“Cô có mặc quần áo hay không tự mình không có cảm giác sao?” Giữa trán anh hiện lên mấy vạch đen, không nhịn được chửi ầm lên.


“Cô thật sự quên mất, vừa mới nghĩ ra trình tự có chỗ có vấn đề, liền xuống tầng luôn, bảo sao thấy hơi lạnh……” Cô xấu hổ cười cười, vội vàng lấy tay che ngực, nhưng vẫn tiếp tục gõ bàn phím.


“Còn không đi mặc quần áo vào? Cô nghĩ rằng bộ ngực phẳng lỳ của cô đẹp lắm sao?” Nhìn mặt cô vẫn không đỏ lên không thở gấp lại tuyệt đối không xấu hổ ngồi trước máy tính, anh thực sự tức đến mức muốn lật bàn.


Cô gái này! Cô không xem anh là đàn ông chút nào, thật đáng giận.


Ngực phẳng? Tiểu quỷ này còn nói cô là ngực phẳng? Trẻ con thì biết cái gì?


Cao Lục giận dữ quay đầu lườm anh, dứt khoát ưỡn ngực cho anh xem.


“Đây không gọi là ngực phẳng, tiểu quỷ, nhìn cho rõ, cô ít nhất cũng là cup B! Là B!”


Anh nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào bộ ngực no đủ mềm mại trắng nõn của cô, trong bra màu hồng phấn giản dị kia hai bầu ngực vừa phải lay động phong tình mê người.


Trong lòng anh hơi xao động, nhưng lại không chịu nổi gương mặt ngốc nghếch như dâng vật quý của cô.


“Tôi thèm vào mà quan tâm cô là ABC cái gì?! Ngực nhỏ như thế cũng đòi khoe? Đến cả tôi đây cũng không muốn nhìn.” Anh lập tức muốn đả kích cô thật chua ngoa.


Quả nhiên cô hơi thất vọng, lườm anh một cái, ôm ngực, vừa lên tầng vừa tự gõ gõ đầu mình nói:“Cô thật sự là điên rồi, lại đi nói chuyện cỡ cup với trẻ con……”


Người như cô sao có thể thông minh được? Trong đầu cô chỉ có một đống kiến thức gien, tất cả những thứ khác đều là con số không!


Nghĩ đến chuyện hôm đó, Cao Lục cũng cảm thấy mất mặt, ấp úng giải thích:“Vì hôm đấy cô vội dùng máy tính, nên mới……”


“Ngu ngốc chính là ngu ngốc, chỉ có ngu ngốc mới có thể luôn luôn cường điệu mình là cup B.” Anh châm biếm, ngồi dựa trên sofa, hai chân gác lên mép bàn.


“Tiểu quỷ như cháu nhớ kỹ việc đó làm gì? Còn đặc biệt nhớ cô cup B.” Cô tức giận trách mắng.


“Vì hôm đấy cô liều mạng lắc ngực nhỏ của cô trước mặt tôi, cảnh tượng đấy rất buồn cười, muốn quên rất khó.” Anh cười nhạo, bưng cà phê lên nhấp một ngụm.


Cô lườm cậu, tuy đã sớm quen với vẻ ông cụ non của cậu nhưng vẫn không vừa mắt. Mới bảy tuổi đã nói móc người ta như vậy, hơn nữa ngày nào cũng bắt chước người lớn uống cà phê, còn vắt chân nữa!


“Không được nhớ chuyện này nữa! Tiểu sắc quỷ!” Cô đặt mông ngồi bên cạnh cậu, vừa mắng vừa lấy cà phê trong tay cậu, nói tiếp: “Còn nữa, còn nhỏ thì đừng uống cà phê, uống sữa đi, uống sữa mới cao lớn được……”


Cô còn chưa dứt lời, đã thấy cậu đột nhiên áp lại gần, ngửa đầu, cong khóe miệng lên như tiểu ác ma.


“Vậy uống sữa người được không? “Cô” à, sữa mẹ có dinh dưỡng hơn, nhất là cup B ở đây……” Nói xong, tay cậu còn đặt trên ngực trái của cô.


Cô há hốc mồm, ngây người.


Khuôn mặt nhỏ trước mặt này…… Đột nhiên trở nên thật “đàn ông”! Hơn nữa còn là “Đàn ông hư”……


“Ừ, quả nhiên là mềm thật, hóa ra nhỏ cỡ này là cup B……” Năm ngón tay của cậu như đang ước lượng cái gì nắm nhẹ ngực cô, mỉm cười xấu xa.


Cô đột nhiên bừng tỉnh, hổn hển hất móng vuốt sói nhỏ của cậu xuống, lùi ra phía sau, hai tay che ngực, mặt đỏ bừng chửi ầm lên:“Cháu cháu cháu đang làm gì đấy hả? Thằng nhóc chết tiệt này, dám…… Dám ăn đậu hũ của cô……”


Anh nhướn mày, hừ nhẹ:“Chẳng qua chỉ là đậu hũ mà thôi, hiếm sao?”


Oa! Đứa…… Đứa…… Đứa trẻ này…… Rất…… Đáng giận……


Cô tức giận đến mức không nói được gì, ngay cả nghĩ từ cũng lắp bắp.


Cậu lại nhân lúc cô ngồi ngẩn ra trên sofa, đột nhiên đứng dậy đến chỗ cô, đẩy cô nằm dựa trên sofa, hai tay thậm chí còn đè lên hai bên tay vịn, ép cô vào sát lưng ghế.


Cô thở dốc vì kinh ngạc, trợn mắt nhìn mặt cậu gần trong gang tấc, toàn thân cứng đờ.


“Yên tâm, tôi kén ăn, dù là đậu hũ non hay đậu hũ già, tôi cũng không thích ăn.” Cậu cúi đầu cười lạnh.


Chuyện…… chuyện gì thế này?


Sao cô lại bị một nhóc con bảy tuổi ép thành…… Tư thế mờ ám này?


“Còn nữa, tôi cũng không ăn sữa mẹ, quá nhiều dinh dưỡng tôi sẽ bị tiêu chảy.” Cậu nhìn chăm chú bộ ngực của cô, cười nhạo.


Cô nghẹn họng nhìn trân trối, hoàn toàn không nói nổi.


Đứa trẻ đang nói chuyện với cô rốt cuộc là bao nhiêu tuổi?


“Được rồi, làm việc tiếp đi, nhưng đừng có vì anh tôi không ở đây mà cô có thể lười biếng đâu đấy, đồ phổ gien của tôi đâu? Đã làm xong chưa? Làm xong rồi thì gửi ngay vào máy tính của tôi.” Cậu thấp giọng nói, buông cô ra, dáng vẻ như không có việc gì về thư phòng.


Cô sửng sốt một lúc lâu sau mới lấy lại được tinh thần, lúc hoàn hồn cô mới phát hiện tim mình đập điên cuồng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, nhanh đến nỗi cô không thở nổi.


Thật sự là rất khoa trương! Tiểu quỷ Tiểu Võ kia sao có thể đùa giỡn một cô gái lớn hơn mình hai mươi hai tuổi?


Mà sao cô lại có thể ngây ra để nó đùa giỡn?


A! Cao Lục, mày là đồ siêu cấp đại ngốc!


Cô không thể nhịn được nữa, rốt cuộc lửa giận cũng bùng nổ.


“Tiểu Võ! Đồ lưu manh nhà cháu! Cháu đi ra đây cho cô……” Cô lớn tiếng mắng, quyết định phải dạy dỗ tiểu quỷ này, tránh sau này không giáo dục được nó.


Cô lao vào thư phòng, xoa tay, đang chuẩn bị thể hiện khí phách của mình, lại đột nhiên thấy Tiểu Võ đau đớn ngã trên mặt đất.


Cô kinh hãi, lửa giận đầy bụng tắt trong nháy mắt, lập tức tiến lên nâng cậu dậy.


“Tiểu Võ! Cháu làm sao vậy?” Cô vội hỏi.


“Đừng…… Chạm vào tôi…… Tránh ra!” Cậu khàn khàn gầm nhẹ giống như mãnh thú nhỏ bị thương.


“Cháu không thoải mái ở đâu? Đau không?” Cô vô cùng sốt ruột, theo thói quen vuốt trán của cậu, đột nhiên ngẩn ra.


“A? Người cháu hơi nóng……”


Nói xong, cô còn phát hiện cậu níu chặt ngực, mặt trắng bệch.


“Tôi nói đừng chạm vào tôi…… A……” Cậu hất tay cô ra, vừa hét lên xong đã đau đớn cuộn tròn trên mặt đất thở gấp, thậm chí còn run rẩy.


“Ông trời của tôi ơi! Cháu như vậy không ổn đâu, cô đưa cháu đi bệnh viện……” Cô hoảng sợ, lo lắng hét to.


“Không…… Muốn……”


Cô mặc kệ cậu muốn hay không, đang định đưa tay ra, Khốc Khắc bỗng như gió xoáy đẩy cửa mà, thấp giọng nói:“Cô đừng chạm vào thiếu gia!”


Cô ngẩn ra, chỉ thấy anh ta bế Tiểu Võ lên, xông ra khỏi thư phòng, nhưng không phải đưa đi bệnh viện, mà lên thẳng cấm địa trên tầng ba – nơi cô bị cấm đặt chân vào.


“Này. . . . . . Khốc Khắc, anh không đưa cậu ấy đến. . . . . . bệnh viện sao. . . . . . ?” Cô đuổi tới chân cầu thang, ngạc nhiên cảnh tượng có chút quen thuộc này, ngừng nói.


Sao cô lại cảm thấy tiểu Võ lúc này giống hệt lần Nam Cung Thần Võ phát bệnh ở phòng nghiên cứu?


Thật sự giống như đúc. . . . . .

4 thoughts on “Hoàn Đồng – Chương 8.1

  1. Kaka, cuối cùng cũng ép được editor …

    Cảm thấy có chút tội lỗi …

    Nhưng mà couple này dễ thương quá sao chịu được …

    Tội nghiệp tỷ này, cup B còn bị nói là phẳng …

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s