Liên Minh Phe Thất Tình – Chương 1 (3)

Thời kì hạt giống (3)

 

Buổi trưa ăn cơm ở phòng ăn tự phục vụ tầng hai, Nhan Miêu bỏ ê hề thức ăn nào cá, nào thịt vào trong khay, Tạ Tử Tu đi tới, cười nói: “Thư ký Nhan…”. Nhan Miêu lập tức xoay người đi, quay gáy lại với anh ta.


Tạ Tử Tu bị đối xử như thế nhưng cũng không so đo với thái độ vô lễ của cấp dưới, chỉ đi theo cô, rồi mỉm cười tự nhiên ngồi đối diện, rắp tâm khiến cô ăn không ngon.
Nhan Miêu thì không thèm để tâm tới sự tồn tại của anh ta, thả lỏng chân tay, cố gắng ăn no uống đủ. Bữa trưa của công ty miễn phí, ăn bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, nếu ăn no, cơm tối có thể giảm một nửa. Cô không thể vì ông sếp đáng ghét của mình mà giảm lượng cơm được.


Tới khi cô vừa ăn hêt một cái đùi gà to, lại gắp một miếng lạp xưởng lên, Tạ Tử Tu mới nhướn mày, tỏ vẻ thán phục: “Oa, thư ký Nhan, cô ăn cũng… không ít nhỉ”.


Nhan Miêu lấy đũa kéo một miếng thịt ba chỉ xuống, cố gắng nhai hết phần lạp xưởng còn trong miệng, đáp: “Không phải tối qua anh đã biết rồi à?”. Trong máy tính còn bằng chứng nóng hôi hổi kia kìa. = =


Chị Dương phòng thư ký thính tai ngồi ăn ở bàn bên cạnh lập tức hóng hớt: “Tối qua hai người đi ăn với nhau à?”. Chị Dương là bà chị hiền lành sắp đến tuổi nghỉ hưu, kinh nghiệm ở công ty rất sâu rất thâm, chẳng khác gì nguyên lão, cho nên công việc bây giờ của chị rất nhàn nhã, chỉ chờ nhận lương, sở thích nghiệp dư là hóng hớt tin đồn.


Nhan Miêu vội vàng nuốt chửng miếng thịt ba chỉ còn chưa nhai để rảnh miệng giải thích: “Cùng ăn cơm với sếp, sao có thể được chứ!”.


Tạ Tử Tu cười nói: “Chúng tôi không ăn cơm, chỉ ăn cháo thôi”.


Lại, lại nữa rồi. Miếng thịt Nhan Miêu mới nuốt xuống nhất thời nghẹn trong cổ họng, sớm biết thì cô đã không nhận của bố thí, vì một bát cháo mà bán cả danh dự của mình.


“Ai, ai thèm bát cháo ghẻ đó của anh”. Bị chụp ảnh làm bằng chứng thì thôi, còn bị sỉ
nhục trước mọi người. T_T


Tạ Tử Tu vẫn không biết điểm dừng, cứ cười nói: “Ấy, không phải lúc đó cô thích lắm à? Còn tập trung ăn thế cơ mà, cả đáy bát cũng liếm sạch”.


“…”.

“Phục vụ người ta còn tưởng rằng cô giúp họ rửa sạch bát, vô cùng cảm kích”.


Nhan Miêu chỉ hận thứ mình cầm là đũa, không phải dao nĩa, không thể phi một phát xiên chết anh ta.


Ăn xong bữa trưa làm người ta đau dạ dày, Nhan Miêu cầm khay tới chỗ thu dọn, tiện thể cầm cốc giữ nhiệt đi lấy ít đồ ngọt chờ lát nữa làm trà chiều.


Chị Dương tò tò theo đuôi, hạ giọng hóng chuyện: “Nhan Miêu, có thật em có quan hệ mờ ám với sếp không?”.


Nhan Miêu lập tức rùng mình không kiềm chế nổi, suýt nữa văng cả đồ uống ra ngoài: “Oái, sao có thể được! Chị Dương, chị đừng dọa người ta thế được không?”.
“Đừng giấu chị mà, tình cảm chị em mình tốt thế, nói nhỏ cho chị nghe, chị đảm bảo không nói cho người khác đâu”.


Nhan Miêu nghiêm chỉnh đáp: “Nếu em thực sự có quan hệ gì đó mờ ám với anh ta, hôm nay ra đường bị rơi mất ví tiền, thẻ tín dụng còn bị quẹt trộm!”.


Lời thề độc khiến chị Dương thở phào: “Thế thì tốt. Em phải biết, giờ anh Tạ đang trong thời kỳ mất mát, không thể coi là thật được. Nếu xảy ra chuyện tranh cãi tình cảm giữa nhân viên công ty, nhất định phải có một người ra đi. Khi ấy người ra đi chắc chắn là em. Nếu vì chuyện như thế mà bị sa thải thì…”.


Nhan Miêu nghĩ thầm, đúng là nói quá lời rồi, có ai chịu mất bát cơm quý giá của mình vì loại người như Tạ Tử Tu đâu. Tạ Tử Tu có sánh bằng túi tiền lương của cô không?


Nhưng Nhan Miêu cũng không thể không thừa nhận, trong công ty Tạ Tử Tu rất nổi tiếng.


Anh ta làm sếp, dù là năng lực làm việc hay cách đối nhân xử thế, hình như rất được cánh đàn ông tán thành, ai cũng phục lăn, trong mắt Nhan Miêu, có hơi thần tượng mù quáng. Đương nhiên cũng có thể chỉ vì anh ta tỏa ra hormone xã hội đen.


Với đám chị em, lại càng dễ hơn, đổ rạp như chuối trước anh ta.


Nhan Miêu muốn tìm một đối tượng dốc bầu tâm sự nói xấu anh ta cũng không tìm được. Nỗi cô đơn của cô đúng là không ai có thể hiểu.

Ôm cốc giữ nhiệt vào thang máy, thang máy đi lên được mấy tầng thì mở ra cho người khác vào, Nhan Miêu tinh mắt liếc thấy trong phòng làm việc rộng có mấy chị em nhân viên đang quây lại chọn chọn lựa lựa, còn hăng hái rút ví tiền ra, cảnh tượng không khác gì tranh mua xe ô tô giảm giá.


Nhan Miêu nghĩ thầm, không biết là gì mà ghê thế, không lẽ có người mang đồ tới bán giá nội bộ?


Vừa nghĩ tới việc có thể tranh được đồ với giá siêu tốt, lòng cô đã như lửa đốt, cũng không chú ý tới sự thật rằng mình và nhân viên ở tầng này chẳng quen biết gì nhau, lập tức xông ra ngoài, chui vào trong đám người.


Không nhìn kỹ xem bán thứ gì, cô đã sốt một nói: “Tôi mua một cái, để một cái lại cho tôi!”.


“Một tấm năm tệ, cô lấy mấy tấm?”.


Nhan Miêu trấn tĩnh nhìn lại, hóa ra thứ đang bán lại là ảnh chụp trộm Tạ Tử Tu thường ngày.


Nhan Miêu lại rùng mình lần nữa, có cảm giác như gặp ma giữa ban ngày, lông tơ trên lưng dựng đứng cả lên: “Thứ này cũng có người mua à?!”.


Năm tệ một tấm, chẳng thà cô đi mua hai cuộn giấy vệ sinh.


“Đương nhiên rồi”. Bà cô mua ảnh nhiệt tình nói, “Thứ này bán chạy lắm đó. Hôm nay chỉ còn lại mấy tấm này thôi, đợi lát nữa là không còn đâu”.


Ảnh so với ảnh, đối xử khác nhau đúng là một trời một vực, bảo người ta chịu thế nào cho thấu đây.

Nhan Miêu cắn răng nhìn tập ảnh, nhón ngón trỏ và ngón cái gắp ra một bức: “Có thể giảm giá cái này được không?”.

“Cô ấy mua ảnh của tôi à?”.


“Vâng, anh Tạ…”. Mandy phòng thư ký vào đưa tài liệu, tiện thể buôn dưa.


“Ừ”.

Dù Tạ Tử Tu vẫn thản nhiên không hoảng hốt, với bất cứ chuyện gì cũng tỉnh bơ, nhưng vẫn có chút bất ngờ với chuyện này.


Hành vi nửa công khai buôn bán ảnh chụp mình trong công ty, anh đã biết từ lâu, nhưng không muốn tước đi niềm vui nho nhỏ của nhân viên. Giờ kinh tế đang trì trệ, kích cầu nội bộ cũng rất cần thiết.


Nhưng… hóa ra ngay cả thư ký Nhan lúc nào gặp anh cũng như gặp phải kẻ thù mà cũng bắt đầu biết thưởng thức sắc đẹp của anh. Anh có cần phát tiền thưởng cho sự ngoan ngoãn này của cô không nhỉ?


Thế là ngài Tạ Tử Tu đẹp trai tuấn tú đẩy cửa phòng làm việc của mình ra gọi: “Thư ký Nhan”.


“…”.


“Thư ký Nhan?”.


Đang giờ làm việc thế mà thư ký Nhan lại không ở vị trí của mình, vậy chắc đang ở căn phòng nghỉ be bé cách biệt nằm sau chỗ cô làm việc rồi.


Nhưng chuyện chểnh mảng công việc nhỏ thế này, anh cũng miễn cưỡng có thể tha cho.


Nể tình hiệu suất làm việc rất cao, hoàn thành công việc hoàn mỹ trăm phần trăm, và con mắt nhận ra anh hùng, biết cải tà quy chính của cô…


Nghĩ như thế, anh lại hạ cố tới thăm phòng nghỉ của cấp dưới, sau khi bước vào, đóng cửa lại, Tạ Tử Tu ngoái nhìn gương mặt anh tuấn của mình bị ghim đầy phi tiêu đằng sau cánh cửa.


“Á…”.

Nhan Miêu chạy xuống dưới gửi chuyển phát nhanh xong thì quay lại phòng nghỉ, tính kiểm tra mấy gói hàng mình đã gói kĩ. Lúc đóng cửa tự dưng phát hiện ra tấm ảnh dính đằng sau cánh cửa đã không cánh mà bay. Chuyện này khiến Nhan Miêu không khỏi nghi


ngờ, oa, đầu năm nay, ngay cả thứ như thế cũng có người trộm mất, giờ mọi người thèm khát Tạ Tử Tu thật đấy.


Sau đấy cô bị ngài Tạ triệu tới.

Vừa đẩy cửa phòng làm việc của sếp ra đã thấy Tạ Tử Tu đang dựa lưng vào ghế, ngón trỏ và ngón giữa đang kẹp bức ảnh bị phi thành cái sàng, mỉm cười với cô: “Thư ký Nhan, hình như cô rất có thành kiến với tôi nhỉ”.


Vẻ mặt xấu xa như thế, dù đặt trên mặt ai cũng có thể dịch ra thành “mày dám bắt tao không sung sướng, tao cho mày không sung sướng cả đời”. Huống hồ là đặt trên mặt Tạ Tử Tu.


Những lúc thế này Nhan Miêu khuất phục trước quyền thế ngay lập tức, bắt đầu run lẩy bẩy: “Đâu có đâu có, không dám không dám ạ”.


“Thế chuyện này là…”. Tạ Tử Tu hất hất bức ảnh lên.


“À, cái này, chỉ là, trò giải trí ngoài giờ làm việc của tôi, chính là, luyện phi tiêu, rồi thì, ảnh của anh Tạ, lại có thể, ờ, nhen lên nhiệt tình làm việc của chúng tôi, do vậy, tôi nghĩ thì, nếu như, lúc giải trí, lại có thể, cái đó, chiêm ngưỡng dung nhan đẹp trai của anh Tạ, thế chẳng phải, nhất cử lưỡng tiện sao?”.


Cô bốc phét đến mức cả bản thân cũng không tin nổi, nhưng Tạ Tử Tu không vạch mặt cô, chỉ nhướn mày, nói như đang nghĩ ngợi: “Thế à…”.

Nhan Miêu vì muốn giữ được việc làm mà gật đầu như giã tỏi.


“Thế thì tốt, thư ký Nhan, lòng kính yêu của cô khiến tôi rất cảm động, để nâng cao nhiệt tình làm việc của cô, chi bằng cô đi mua thêm hai tấm nữa, đặt trong phòng nghỉ và chỗ làm việc đi”.


“…”.

Tử Tu cười nói: “Phải nhớ lồng khung cho đẹp đấy nhé. Tôi muốn loại khung gỗ thật, khung ngoài là vỏ cây bulô, khâu bằng da bò thật, tới lúc đó tôi sẽ đi kiểm tra”.


Nhan Miêu bị ép lại rút ví ra mua ảnh Tạ Tử Tu (còn bị tăng giá tạm thời nữa chứ), thêm khung ảnh đắt tiền, đau đớn tới mức tim phổi đều run rẩy, suýt nữa ốm một trận nặng.


Để bù lại tiền, ngày nào ở công ty cô cũng ăn tới no căng bụng. Đám người đẹp của công ty vì giữ dáng, lấy một khay thức ăn mà cũng không ăn hết, ít thức ăn chay và salad là coi như xong bữa. Chỉ mỗi mình cô có thể ăn hết bốn khay thức ăn, toàn là thịt cá, ăn không hết thì không dừng lại.

Thế nên cô nổi tiếng khắp công ty với danh hiệu “nữ tráng sĩ”.


Nhưng ăn nhiều như thế cũng là bất đắc dĩ, một là cô phải ăn no cho cả phần bữa tối, hai là làm thư ký cho Tạ Tử Tu, lượng công việc lớn, công việc của sếp bận rộn, thế nên thư ký cũng phải xếp lịch công việc tới gãy cả tay.

Huống hồ hiện tại ngày nào cô cũng phải chịu sự độc hại của mấy bức ảnh Tạ Tử Tu trong phòng nghỉ và trên bàn làm việc, áp lực tinh thần tăng cao vô hạn, không ăn nhiều một chút, làm sao chống cự được phóng xạ độc hại của những bức ảnh gian ác đó?

Dù có nói thế nào, chịu hết năm ngày là tới cuối tuần, có thể thoát khỏi bóng ma người thật và ảnh ọt của Tạ Tử Tu, hưởng thụ ngủ nướng thoải mái.


Nhan Miêu bỏ đồng hồ báo thức, định ngủ cho đã mắt, lúc nào tỉnh thì tỉnh, chuẩn bị diệt hết mệt mỏi một tuần qua.


Nhan Miêu kéo chăn qua đầu, ngủ thật sâu, vì ngày nào đi làm cũng phải đối diện với ảnh của sếp, thế nên cô lại mơ thấy Tạ Tử Tu.


Trong cơn ác mộng triền miên, đột nhiên vang lên tiếng chuông lớn, Nhan Miêu mở choàng mắt ra, tim suýt nữa nhảy ra khỏi lồng ngực, đập thình thịch một lúc mới trấn tĩnh được, mò mẫm lung tung một hồi mới móc di động đang kêu không ngừng ra, run rẩy nói:

“A lo…”.


Giọng nam đặc biệt vang lên ở đầu bên kia: “‚Thư ký Nhan”.

Nhan Miêu tỉnh hết cả người: “Có chuyện gì sao anh Tạ?”.


Mới sáng sớm cuối tuần sếp đã gọi tới, lẽ nào công việc xảy ra sơ suất gì?


“Giúp việc theo giờ hôm nay không tới, tôi có việc phải ra ngoài, phiền cô qua đây giúp tôi dắt chó đi dạo một chút được không?”.


“…”.


“Còn nữa, trên đường tới tiện thể mua giúp tôi vỉ bánh bao hấp nhân gạch cua ở Phượng Đỉnh Hiên nhé”.


“…”.

Nhan Miêu buộc tóc gọn lại thành một cái đuôi ngựa dài, vác cái mặt thiếu ngủ, xách túi, lần mò tìm tới nhà riêng của sếp.


Tạ Tử Tu sống một mình ở khu nhà cao tầng, phong cảnh bên ngoài rất đẹp, thiết kế trong nhà sáng sủa thoáng đãng, màu sắc trang nhã, phong cách đơn giản. Hoàn toàn không thể hiện bất cứ đặc tính gian xảo nào của chủ nhân.


Vốn nghĩ rằng Tạ Tử Tu chắc sẽ nuôi mấy loại chó tính tình hung dữ gì đó, không khéo lại là Ngao Tạng [6].Thật không ngờ lại là một chú chó Labrador [7] thân thiện chạy ra từ trong phòng ngủ.

[6] Ngao Tạng – Chó ngao Tây Tạng – là giống chó được người Tây Tạng nuôi và huấn luyện để bảo vệ gia súc. Chó ngao Tây Tạng được mệnh danh là “Chúa tể của thảo nguyên” với ngoại hình “to hơn sói, mạnh hơn báo và nhanh hơn nai”.

[7] Labrador: là một giống chó phổ biến ở Mỹ.

Chẳng những hoàn toàn không có bản tính hung hãn như trong tưởng tượng của cô, mà còn vô cùng đáng yêu, vừa thấy đã nhảy bổ vào lòng Nhan Miêu, thè lưỡi ra liếm khiến cho mặt cô đầy nước bọt.


Nhan Miêu miễn cưỡng đỡ lấy sức nặng của chú chó Labrador: “Ấy… Ý nó là rất thích tôi phải không?”.


“Không, là thể hiện trên người cô có mùi bánh bao thịt”.


“…”.


Tạ Tử Tu ăn hết bữa sáng cô mang tới, rồi nói: “Nó tên là Darwin. Thức ăn cho chó trong tủ, nó muốn ăn thì cho nó ăn một ít trước, rồi dắt nó đi dạo”.


“Đợi đã, anh nói có việc ra ngoài, là việc gì?”.


Tạ Tử Tu khoác áo lên: “Tôi đi chơi golf với bạn”.


“… Thế, thế sao không đem nó theo hả?”. Vớ va vớ vẩn, còn tưởng có chuyện quan trọng lắm, hóa ra là anh ta muốn đi chơi!


Tạ Tử Tu cười nói: “Không được, nó sẽ ăn bóng golf mất”.


“…”.

“Thế nên, nhờ cô đấy, thư ký Nhan”.


Chủ nhân ra ngoài chơi bời, để lại một khách một chó trong nhà hai mặt nhìn nhau.
“… Được rồi, mày muốn chơi gì không?”.


Chú chó Labrador bắt đầu sốt ruột liếm vào lòng bàn tay cô, liên tục nhìn cô bằng ánh mắt hiền lành ươn ướt.


“Này, tùy tiện đối xử với người lạ thế này, mày có thể đừng mất tiết tháo như thế được không?”.


Chú chó Labrador ngây thơ vô tội tiếp tục liếm.


“Được rồi, tao biết rồi, mày muốn ăn đúng không, để tao xem có gì ăn được không”.


Trong ngăn tủ để đồ, trừ túi thức ăn cho chó ra, còn có một đống thịt bò khô, thịt lợn, thịt bò hộp, thịt dê hộp, cuộn da bò, thịt ức gà khô và thịt gà sandwich.


Nhan Miêu tròn mắt nhìn một lát, không khỏi cúi đầu nhìn chú chó Labrador đang ngồi bên chân mình chờ mong: “Này, mức sống của mày còn cao hơn tao nhiều đấy”.


Hầu hạ Darwin ăn xong hộp thức ăn, Nhan Miêu dắt nó, chuẩn bị ra ngoài đi dạo.


Darwin trong thang máy rất phấn khởi chạy vòng quanh cô, tới khi cô bị xích chó vây lại mới thôi. Nhan Miêu đành vừa cởi dây cho mình, vừa lẩm bẩm nói: “Tại sao cuối tuần Tạ Tử Tu có thể đi chơi, còn mình phải dắt chó của anh ta đi dạo chứ?”.


Ra khỏi nhà, Nhan Miêu mới nhận ra rằng, cô sai rồi, không phải cô dắt chó, mà bị chó dắt tới nỗi chạy vắt chân lên cổ trên đường.


Darwin nhanh nhẹn chạy nhảy suốt trên đường, cô đi sau nắm chặt dây xích bắt đầu đuổi theo.


“Này này, chậm một chút, này! Darwin!”.


May là cô đi giày bệt, thời học sinh vẫn tham gia chạy đường dài, cũng phải chạy tới nỗi chân cẳng sắp rụng ra như thế.


Tới khi Darwin đã dừng lại, một người một chó đều không biết rốt cuộc đã chạy marathon được bao lâu. Dĩ nhiên Nhan Miêu sức cùng lực kiệt, đành mua hai phần xúc xích nướng, ngồi ở ghế dài ven đường, mình ăn một phần, phần kia cho chó ăn.

Darwin nuốt một miếng hết sạch phần xúc xích, sau đó lại tiếp tục tha thiết ngóng cô. Nhan Miêu nghi ngờ nó căn bản không hề có động tác là cắn nhai nữa.


“Đừng mơ, đây là bữa sáng của tao. Trước khi ra ngoài mày còn ăn hai hộp thức ăn cơ mà, không nhớ hả?”.


Darwin chuyển sang liên tục dụi dụi vào chân cô, gặm gặm gót giày cô như chơi vui lắm.


Nhan Miêu cảm nhận lớp lông bông xù cọ lên mình, cả sức giận dỗi cũng không có, chỉ có thể ỉu xìu nói: “Biết không hả, Darwin, mày vừa mới phá hai trăm tệ rồi đấy”.


Nghỉ ngơi xong xuôi, Nhan Miêu đứng dậy, chuẩn bị lên đường về nhà, thế nhưng…


“Mình, mình đang ở đâu đây?‛. Đường xá hoàn toàn lạ lẫm, cả bảng trạm xe bus cũng rất xa lạ.


Nhan Miêu tuyệt vọng cúi đầu nhìn chú chó cạnh chân mình: “Darwin, mày biết không?”.


Darwin thè lưỡi ra, nhìn cô với ánh mắt vừa tha thiết vừa ngây thơ


“… Này! Là mày kéo tao tới chỗ này mà, thế mà mày cũng không biết à?!”.

Giờ cô cũng đã tin đây là chó của Tạ Tử Tu rồi, xấu xa hệt như chủ nó.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s