Tiệm Quan Tài Phố Tây – Ngoại truyện (HẾT)

Untitled-1

“Bởi vì một quả trứng dù có nhìn ngang nhìn dọc, nhìn chằm chằm một khắc không dời, nó cũng sẽ không nở ra hoa.”

Ngoại truyện

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Ở Đông Hải gần ba năm, dưới sự chờ mong của mọi người, con của Ly Du Dao và Bạch Nham chào đời.


Ly Du Dao nhìn quả trứng chỉ to bằng bàn tay Bạch Nham, lông mày nhăn tịt lại. Khi vừa sinh quả trứng này, vỏ trứng lộ ra thịt hồng nhạt, hơn nữa sờ vẫn mềm, ước chừng nửa canh giờ sau vỏ trứng liền trở nên cứng rắn, màu cũng biến thành màu trắng. Ly Du Dao và Bạch Nham nhìn đều cảm thấy thần kỳ. Cả một phòng người, Long vương, Long vương phi, Bạch Doanh Chi, Bạch Nham và Ly Du Dao trừng mắt nhìn quả trứng suốt nửa ngày, nó cũng không hề có chút động tĩnh nào, dường như nàng đã sinh ra tảng đá. Nàng nhất thời tò mò, dùng ngón tay chọc chọc nó khiến Bạch Nham gần như là cướp lại ôm “Con” hắn vào trong lòng, miễn cho còn chưa phá trứng đã bị mẹ ruột của nó đùa chết.


Ly Du Dao cười nhạt trước hành vi bảo vệ thái quá của Bạch Nham, con của nàng sao không cho nàng đụng vào?! Thật sự là buồn cười.


Sau này Ly Du Dao mới dần hiểu được vì sao dì Thúy nói mẹ nàng chỉ
bắt đầu tò mò khi mới sinh nàng, sau này lại không quan tâm nàng. Bởi vì một quả trứng dù có nhìn ngang nhìn dọc, nhìn chằm chằm một khắc không dời, nó cũng sẽ không nở ra hoa. Không đến nửa tháng, Ly Du Dao đã không còn thích nhìn nó nữa.


Nhưng Bạch Nham lại hoàn toàn không giống vậy, hắn thật sự là vui mừng đến điên rồi, nhất định phải tự mình chăm sóc con, chờ nó phá trứng. Dù có công việc của Đông Hải cần xử lý, cũng nhất định phải để con ở trong tầm mắt. Điều này làm cho Ly Du Dao rất không vui, đây là có con không cần nàng nữa sao? Lúc trước thì đi theo nàng không rời một tấc, nay đi đâu cũng phải ôm con của hắn theo. Hơn nữa, ai dám xác định quả trứng này là long tử? Nhỡ là long nữ thì sao? Không đúng! Vì sao lại là rồng? Nên là Huyền Điểu mới đúng!


Ly Du Dao nghĩ vậy cũng bắt đầu giống Bạch Nham thích ở cạnh con mình. Nàng mới ba năm đã sinh trứng vậy có phải chứng tỏ nó là Huyền Điểu mà không phải rồng hay không? Chỉ cần vỏ trứng còn chưa phá thì không ai xác định được. Nhỡ đứa bé ngày ngày ở bên Bạch Nham, lại giống hắn nhiều hơn thì sao, người mẹ như nàng chẳng phải chịu thiệt sao? Đặc biệt là Bạch Tiêu Thừa thường trở về Đông Hải, nói liên miên cằn nhằn với “cháu” của hắn rất nhiều điều “Vô nghĩa”, ví dụ như bởi vì Bạch Nham và Ly Du Dao đều từng tiến vào cảnh giới hỗn độn, cho nên đứa bé này hẳn sẽ là long tử có thể tu thành Ứng Long sớm nhất trong long tộc vân vân. Ly Du Dao mỗi lần nghe được trong lòng đều không thoải mái, dựa vào cái gì mà con nàng lại là rồng?!


Vì thế, Ly Du Dao ngầm mâu thuẫn với Bạch Nham, mỗi đêm đều muốn ôm trứng trong lòng mình ngủ, không chịu cho Bạch Nham chạm vào.


Bạch Nham sao lại không biết trong lòng nàng nghĩ cái gì, chỉ đành phải trấn an nói:“Cho dù là rồng hay là Huyền Điểu không phải đều là con của chúng ta sao? Không cần so đo đâu? Dù nó là gì đi nữa, ta cũng vẫn sẽ yêu thương nó.”


Ban đầu lời này của Bạch Nham khiến Du Dao tạm thời dễ chịu, nhưng chờ đến ngày trứng nở thật, nàng lại thét chói tai suýt chút nữa quăng ngã con mình, may mắn có Bạch Nham lanh tay lẹ mắt bảo vệ.


“Đây…… Đây…… Đây…… Đây không phải con của ta!!!” Tiếng gào của Du Dao gần như toàn bộ Đông Hải đều nghe thấy được.


Bạch Nham nâng trong tay thằng nhóc vừa mới phá trứng, trong lòng cười đến nở hoa nhưng ngoài mặt vẫn còn phải bận tâm đến Du Dao cho nên cố gắng làm ra vẻ khó xử, nói:“Sao lại không phải con nàng? Nàng ngày ngày đêm đêm ôm con trong ngực, con cũng chưa từng rời khỏi tầm mắt của nàng, sao giờ nàng lại không nhận con?”


“Đây, đây…… nó sao có thể là con ta?!” Ly Du Dao tức giận nói,“Sừng rồng, vuốt rồng, vảy rồng, đuôi rồng!! Từ đầu tới đuôi rõ ràng là một con rồng!! Nửa cọng lông chim cũng không có! Có chỗ nào giống ta?!”


Bạch Nham nhìn thằng nhóc mới mở
nửa mắt trong tay, nhịn cười, nói:“Nó màu vàng.”


Du Dao giận không thể át:“Lúc chàng sinh ra là màu gì?”


“Màu đen.”


“Bạch Tiêu Thừa?”


“Màu xanh.”


“Bạch Doanh Chi?”


“Màu bạc.”


“Long vương?”


“…… Màu vàng.”


“Nó thà rằng giống ông nội nó cũng không chịu giống người mẹ ruột này nửa phần!! Nó sao có thể là con ta?!” Ly Du Dao đuổi Bạch Nham và con rồng vàng nhỏ ra khỏi cửa, một mình ở trong phòng tức giận. Vì sao nàng ngày ngày ngóng trông con nàng giống nàng một ít, lại vẫn sinh ra một con rồng nhỏ? Nàng tức giận, nàng làm mẹ, ngay cả con là long tử hay là long nữ cũng không phân biệt được!


Ly Du Dao tức giận cuốn gói trở về núi Bình Đỉnh, không để ý tới Bạch Nham, đứa bé cũng không cần.


Trở lại núi Bình Đỉnh, Huyền Nữ còn đang bế quan, Du Dao liền đến sơn cốc nhỏ của dì Thúy, ở trước mặt dì Thúy phát giận, làm mình làm mẩy, quấy nhiễu đến mức dì Thúy không biết làm thể nào, cuối cùng chỉ có thể dùng một phỏng đoán lung tung lấy lệ với Ly Du Dao.


“Đứa bé kia là rồng mà không phải Huyền Điểu chỉ sợ là vì con sinh nó ở Đông Hải, chờ nó phá trứng ở Đông Hải.” Dì Thúy nói,“Cần hoàn cảnh cho phép, mới làm cho nó thành hình rồng.”


“Dì Thúy, ý của người là, nếu sinh nó, nuôi nó ở núi Bình Đỉnh, nó sẽ là Huyền Điểu?”


Dì Thúy hơi hơi gật đầu. Thật ra bà làm sao mà biết được, dù là nguyên nhân gì, con của nàng cũng đã là rồng, chẳng lẽ thật sự không nhận nó sao? Mau chóng khuyên Ly Du Dao trở về mới là chuyện cần làm.


“Du Dao , trở về đi, dù sao cũng là con con, chẳng lẽ con không có chút luyến tiếc nào sao?”


Ly Du Dao im lặng , lại ngồi ở trong viện của dì Thúy nửa ngày mới chịu đi. Nhưng cơn giận của nàng còn chưa tan hết, không muốn về Đông Hải, cũng không muốn gặp Bạch Nham, chỉ một mình trở về phủ Huyền Thanh.


Ly Du Dao có thể ném cha con Bạch Nham một mình chạy về núi Bình Đỉnh, nhưng Bạch Nham lại luyến tiếc nàng, cũng không quan tâm đến sự phản đối của Long vương, mang theo rồng con còn chưa mở hết mắt đến núi Bình Đỉnh.


Bạch Nham ở phủ Huyền Thanh đợi hai ngày, mới chờ được Ly Du Dao trở về.


Khi Du Dao trở về, Bạch Nham đang ôm
rồng con ngủ trưa =. Thằng nhóc này còn thích ngủ hơn mẹ nó, cũng không biết là bởi vì còn quá nhỏ hay do Bạch Nham liều lĩnh mang nó ra khỏi Đông Hải làm nó không thoải mái.


Bạch Nham lấy ngón tay vuốt lên vảy dọc theo sống lưng con, liên thanh thở dài:“Thằng nhóc con, nếu có nửa phần giống mẹ con, mẹ con cũng sẽ không bỏ rơi cha con ta chạy về nhà mẹ đẻ. Phụ thân mặc dù thương con, nhưng con không thể để phụ thân mất vợ chứ? Ngoan ngoãn, chờ mẹ con về nhất định phải ngoan nhé, mẹ con vui vẻ, cha con ta mới có ngày tháng tốt đẹp.”


Du Dao ở cửa nghe thấy Bạch Nham nói vậy, nghĩ rằng tám chín phần mười là hắn cố ý nói cho nàng nghe. Thật ra nàng cũng không biết mình giận hắn hay giận chính mình. Nàng chẳng qua là nhất thời khó thở mới chạy về, muốn nàng thật sự cả đời không để ý tới hắn, nàng không hạ quyết tâm được.


Thở dài đẩy cửa mà vào, Bạch Nham vô cùng nhanh chóng vọt đến trước mặt nàng, một tay ôm lấy nàng, đề phòng nàng vung tay áo lại chạy mất tăm.


“Du Dao,” Bạch Nham chui đầu vào gáy nàng,“Còn tức giận sao?”


“…… Tức giận có tác dụng sao?”


“Nếu nàng thực không thích, bằng không ta thi pháp biến nó thành Huyền Điểu nhé.”


“Chàng dám động vào con ta thử xem?!” Du Dao bị đề nghị kì lại của Bạch Nham dọa cho nhảy dựng. Đứa bé nhỏ như vậy, sao chịu được pháp thuật của hắn! Ngay sau đó nàng nghe thấy Bạch Nham khẽ cười mới phát hiện hắn cố ý lừa nàng.


Lại thở dài, Du Dao nhíu mày nhìn rồng con da lông ngắn bọc trong chăn nằm trên giường, hỏi:“Nó là con trai hay là con gái?”


Bạch Nham thật sự không nín được, cười nói:“Là con trai, là con trai, con trai chúng ta.”


Ly Du Dao đi đến bên giường ngồi xuống, đưa tay nhẹ nhàng vén  một chút chăn lông
lên, rồng con bỗng nhiên tỉnh, mở mắt nhìn nàng. Đôi mắt màu vàng rất sáng, mở to mắt nhìn, phát ra hai tiếng “nha nha”. Ly Du Dao có chút lo lắng hỏi Bạch Nham:“Là ta không cẩn thận đánh thức con, cho nên con không vui sao?”


Bạch Nham cười nói:“Sao nàng không nghĩ rằng con đang gọi mẫu thân?” Không để Du Dao ngồi xuống, một tay ôm eo nàng, một tay ôm con, hắn có thể cảm giác được rồng con lớn hơn một chút, cũng nặng hơn một chút, nhưng nó vẫn rất nhỏ, một tay Bạch Nham cũng đủ ôm.


Ôm đứa bé đến trước mặt Du Dao, nàng bỗng nhiên nhớ tới có một lần Bạch Nham hóa thành nguyên hình chọc nàng vui vẻ, cũng là một con rồng nhỏ như vậy. Lúc ấy nàng cảm thấy rất đáng yêu, sao con nàng sinh, nàng lại không vui chứ?


Du Dao vươn tay chỉ định sờ nó một chút, nhưng nhìn con bé xíu trong lòng đột nhiên không thoải mái, nó thật sự không giống nàng chút xíu nào.


Thằng nhóc kia chớp mắt mấy cái, tự chui ra khỏi chăn lông một chút, dùng sừng rồng cọ cọ lên ngón tay Du Dao, lại làm Du Dao kinh ngạc. Bạch Nham nhìn vậy cảm thấy vui mừng, nhóc con không tệ, quả nhiên biết cách lấy lòng Du Dao giống hắn.


Tay Du Dao còn sững lại giữa không trung, đầu rồng con nhích ra ngoài một tẹo, trượt ra khỏi lòng bàn tay Bạch Nham, Du Dao vội đưa tay đón lấy, nâng niu trong lòng bàn tay. Móng vuốt nhỏ gãi gãi trong lòng bàn tay nàng ngứa ngứa, cảm giác rất kỳ lạ.


“Ngoan nào.” Du Dao khẽ dỗ dành, lúc này mới có chút bộ dáng người làm mẹ.


Bạch Nham thỏa mãn ôm Du Dao, nhìn con của bọn họ, trong lòng vô cùng thỏa mãn.


“Bạch Nham, hình như con lớn hơn một chút phải không?” Du Dao ôm rồng con hỏi.


“Ừ, dài thêm được hai đốt ngón tay.”


“Lớn nhanh vậy sao?” Du Dao mới rời khỏi bọn họ hai ngày mà thôi, con nàng đã lớn nhanh như vậy.


Bạch Nham cười nói:“Là nên lớn nhanh một chút, nàng xem, con bây giờ còn rất nhỏ.”


Sau lại nghe Bạch Nham kể khi hắn, Bạch Tiêu Thừa và Bạch Doanh Chi mới ra đời ước chừng phải lớn gấp đôi thằng nhóc này. Bởi vì bọn họ đều ở trong bụng mẫu thân năm năm, ở trong trứng năm năm, hiển nhiên rồng con là chưa đủ năm. Du Dao mỗi lần nghe Bạch Nham nói long tộc bọn họ như thế này như thế kia, nàng liền ghen tỵ. Con nàng đều là “Long tộc bọn họ”, nàng bỗng thành người ngoài?


Bạch Nham thật sự vô tội, lại không thể tranh cãi với nàng, chỉ đành dỗ nàng.


Du Dao nói với hắn phán đoán của dì Thúy, là vì hoàn cảnh mới khiến cho con bọn họ thành rồng.


Bạch Nham nghe xong cười quỷ dị, nói:“Vậy chúng ta ở tại núi Bình Đỉnh, đứa sau chẳng phải sẽ là Huyền Điểu sao? Như vậy nàng vui chưa?”

———-

Thực sự là hết rồi đó. Chúng ta đành tạm biệt Bạch Nham và Du Dao tại đây ^^

37 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Ngoại truyện (HẾT)

  1. ‘nửa cọng lông chim cũng ko có’ =)))))))))))
    mà tộc rồng này nhiều màu sắc thật ~~
    đọc truyện này nhiều lúc tưng tửng mà cũng nhiều phen ấm áp xúc động =D
    vậy là hết rồi, thật không đành lòng, Vân Nhai quyến rũ ko có tiết lộ gì thêm, hận tác giả mà =.=
    cuối cùng là *tung hoa* *đốt pháo* mừng cô mỡ hoàn thành thêm 1 bộ truyện hay =))))))))))))))

  2. Ơ thế còn nguyên hình của Vân Nhai ??
    Boss Vân Nhai của ta đâuuuuuuuuu :((((((
    Đã đảo tác giả T.T

    Cơ mà Du Dao đáng yêu quá :)) đọc chương này buồn cười :)) ấm lòng :”> dưng đến kết thúc lại tiếc … hết truyện rồi 😦

    Many thanks Mỡ âu víu :”>

  3. Ngàn lần xin lỗi “anh mỡ đáng yêu vô địch thiên hạ đệ nhất soái” nhé”. Dạo này tui bận quá, không có ghé qua thăm Mỡ được. Cả tháng rùi còn gì nữa. hix… Truyện hoàn rùi. Tung hoa chúc mừng nhé. Chúc Mỡ và tất cả mọi người ăn tết vui vẻ, đầm ấm nhé : D Um mà tác giả có bộ mới viết về a Nhai nên mới để lửng vậy đó *cười nham nhở* Mong chờ quá …

    • Bạch Nham và Du Dao một người là rồng, một người là huyền điểu, dều là thần tiên mà chuyện tình của họ cũng đã long trời lở đất thế này. Còn Vân Nhai và Doanh Chi, một bên ma một bên thần, không biết sẽ ra sao đây? Với tính cách hai người này, có lẽ ngược cũng ko ít đây, thật mong chờ 😀

  4. so ri chủ nhà là từ ngày đọc truyện này đến giờ em mới vô cmt được 1 cái, cảm ơn chủ nhà đã dành thời gian edit ạ.

  5. Đây là một trong nhửng bộ huyền huyển mà mình rất thích. Bạn dịch rất hay, rất mượt. Mình rất thích phong cách edit của bạn. Cảm ơn vì bạn đả edit bộ này nha ^^

  6. Bị cuốn hút bởi a Nham và c Dao nên e đọc 1 mạch giờ mới viết dc 1c cmt. Tk mỡ nhé… muah..muah 😚😚😚😚😚😍😍😍😍😍

  7. muốn có thêm ngoại truyện hay bộ mới cho Doanh Chi vs Vân Nhai quá 😭 tác giả sao lại nói qua loa như thế a 😭

  8. Có truyện riêng về Vân nhai ko ng đệp ơi, anh này đến cuối vẫn thần bí thế O.O chả biết là con gì :)) mà cái đoạn giết Thiên Khê sao ảo thế, chả hiểu sao bỗng dưng ảnh lại quay ra phản Thiên Khê. Ta đoán ảnh nằm vùng ở trên cái đạo giáo kia là để tìm cách giết Thiên Khê ah? Ng đệp hãy soi sáng cho ta với

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s