Tiệm Quan Tài Phố Tây – Ngoại truyện

Untitled-1

“Bạch Nham, ta có việc muốn nói cho chàng.”

Ngoại truyện

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Trở lại núi Bình Đỉnh bọn họ mới được người trong phủ báo cho biết Huyền Nữ đã bế quan. Có lẽ là vì Ly Du Dao ngộ ra cảnh giới hỗn độn sớm hơn cô cô, Huyền Nữ mới phát hiện đã nghìn năm qua quả thật không tu hành tử tế, vừa gả cháu gái xong đã vội vàng bế quan.


Bạch Nham nắm tay Ly Du Dao hỏi:“Bây giờ làm thế nào?”


“Không có cô cô, nhưng chắc chắn vẫn còn người biết ta bị làm sao vậy.” Ly Du Dao gần như không cần nghĩ đã quyết định nên đi tìm ai.


Trong bộ tộc Huyền Điểu trên núi Bình Đỉnh Cửu Thiên Huyền Nữ pháp lực mạnh nhất, nhưng nhiều tuổi nhất lại là một người khác.


Ly Du Dao nói với Bạch Nham:“Dì Thúy luôn ở trong u cốc, xưa nay không thích bị người ngoài quấy rầy, cũng không rời khỏi núi Bình Đỉnh, chàng ở lại phủ Huyền Thanh chờ ta đi.”


Bạch Nham cầm tay Ly Du Dao không chịu buông:“Không thể cho ta cùng đi sao?”


“Yên tâm đi, đây là núi Bình Đỉnh, chàng còn sợ ta bị hổ núi ăn mất sao?” Ly Du Dao cười nói,“Chàng ngoan ngoãn chờ ta trở lại, sẽ không lâu đâu.”


Ly Du Dao nói xong sẽ không lâu, nhưng vừa đi là đi liền một ngày một đêm. Bạch Nham vốn đã lo lắng, càng lâu hắn lại càng đứng ngồi không yên, đi qua đi lại trong sân, gần như đạp trụi thảm cỏ trong viện.


Mà Ly Du Dao ngồi ở trong viện của dì Thúy đang cầm chén trà nóng mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không biết suy nghĩ cái gì.


Dì Thúy lại cười nói:“Nha đầu, trong lòng con rõ ràng đã đoán được nguyên do, vì sao không trực tiếp nói cho hắn, còn trốn đến chỗ dì?”


“Dì Thúy,” Du Dao vẫn cúi đầu, nói,“Không biết vì sao trong lòng con có hơi sợ, lại có chút phiền. Thứ nhất là sợ mình đoán sai. Thứ hai, nếu con thực sự đoán đúng, con cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.”


“Ha ha, nha đầu ngốc, có gì cần làm đâu, cứ an tâm thanh thản chăm sóc không phải được rồi sao?”


“Chăm sóc như thế nào?” Ly Du Dao nhìn dì Thúy, hỏi một vấn đề nàng không hiểu nhất.


Dì Thúy rốt cục không nhịn được cười ha hả:“Còn có thể chăm thế nào? Bình thường thế nào thì cứ như thế. Con đó, lo lắng quá mức rồi.”


“Vậy sao?” Du Dao thì thào tự nói. Nàng từ nhỏ vốn không có cha mẹ, là cô cô nuôi lớn, không ai dạy nàng làm mẹ như thế nào. Bỗng nhiên phát hiện mình có thai, nàng đâu chỉ lo lắng, phải nói là khiếp sợ.


Lúc đầu nàng chỉ nghĩ do quá nhàm chán nàng mới càng ngày càng tham ăn tham ngủ, sau có chút nghi ngờ nhưng cũng không chắc chắn. Cho đến hôm nay tóc và mắt đều biến trở về màu vàng, nàng mới nhận ra mình mang thai. Bằng không nàng thật sự không thể nghĩ ra được lý do nào khác khiến tình huống này xuất hiện. Vội vàng trở về núi Bình Đỉnh sơn vì muốn xác định, dù sao đây cũng là lần đầu tiên nàng đối mặt với tình huống này.


Tộc Huyền Điểu ít người, kém xa Long tộc. Nàng sống gần hai ngàn năm trước giờ chưa từng gặp Huyền Điểu nào mang thai sinh con, không kích động mới là lạ. Mà càng làm cho nàng không biết phải làm sao đó là nàng không biết mình sẽ sinh ra Huyền Điểu hay là rồng.


Dì Thúy ngồi cạnh nàng, vỗ nhẹ đầu vai, làm người ta thả lỏng một ít, chậm rãi nói:“Sinh con đẻ cái là bản năng, nha đầu ngốc, đừng quá lo lắng, đây là chuyện mừng, sao lại nhăn nhó như vậy?”


“Dì Thúy, con thật sự không cần chú ý cái gì sao? Con gái loài người khi sinh không phải rất đau sao? Còn phải mang thai mười tháng. Con cũng không biết mình mang thai đã bao lâu, còn cần mang thai thêm bao lâu nữa. Con quả thật không xứng làm mẹ đúng không?”


“Chúng ta không phải con người, bọn họ sinh lão bệnh tử, chúng ta không có, con suy nghĩ nhiều quá.” Dì Thúy cười nói,“Nhớ đến khi mẹ con mang thai con cũng không biết. Khi sắp sinh mới phát hiện không ổn. Sinh con xong cũng chỉ tò mò một trận lúc đầu, mới mẻ trôi qua lại bắt đầu chơi đùa, lúc yên tĩnh thì đọc sách, để cho cha con chăm. Khi con nở, mẹ con còn đang ru rú trong đống sách nghiên cứu trận pháp.”


Du Dao nghe mà sững sờ, mẹ nàng không quan tâm nàng vậy sao?


Dì Thúy đại khái đoán ra trong lòng nàng suy nghĩ cái gì, tiếp tục nói:“Đối với người phàm kéo dài sinh mệnh là chuyện rất khó khăn, sẽ có rất nhiều ngoài ý muốn, thậm chí mẹ con đều gặp nguy hiểm. Nhưng chúng ta không giống vậy, tuy rằng không dễ mang thai, nhưng tuyệt không sẽ không có chuyện thai chết trong bụng. Cho nên con không cần miên man suy nghĩ .”


Nghe xong lời dì Thúy nói, Du Dao cảm thấy trong lòng chính mình an tâm hơn rất nhiều, đưa tay đặt lên bụng. Nàng không hề sờ thấy thân thể mình có chút thay đổi gì, nàng thật sự sắp làm mẹ sao?


“Con không sờ được đâu .” Dì Thúy mỉm cười nói,“Màu tóc và mắt mới bắt đầu biến hóa chứng tỏ con mang thai cũng chưa lâu, chắc chắn không quá nửa năm. Theo lý, con cần mang thai ba năm, yên tâm là dáng người sẽ không biến dạng , sau đó đứa bé còn phải ở trong trứng ba năm mới có thể nở ra. Nhưng dì nghe nói, Long tộc là mang thai năm năm, năm năm mới phá trứng. Cho nên đứa bé này dì không nói chính xác được.”


“Dì Thúy, dì có thể kể thêm cho con về cha mẹ con không? Chuyện mẹ con sinh con, cha con nuôi con.” Đây là lần đầu tiên Ly Du Dao thực sự muốn biết về chuyện cha mẹ nuôi nàng. Khi nàng khoảng bốn trăm tuổi, lấy Hồ tộc cầm đầu, mấy thú tộc liên hợp lại phản đối Thiên đình, cha mẹ của nàng và cô cô đều đứng về phe Ngọc đế tham gia cuộc chiến. Nàng còn nhỏ nên bị để lại núi Bình Đỉnh cho dì Thúy chăm sóc hơn hai trăm. Sau cuộc chiến chỉ có cô cô trở lại núi Bình Đỉnh, mà cha mẹ của nàng lại không trở về. Nàng đau lòng rất lâu, sau này đau xót cũng dần dần phai nhạt. Bỗng phát hiện mình sắp làm mẹ, nàng mới nhận ra mình thật sự không biết nên làm như thế nào.


Dì Thúy nói với nàng rất nhiều chuyện quá khứ, chuyện về cha mẹ nàng. Nàng nghe rất chăm chú, một ngày một đêm cũng cảm thấy không đủ, thậm chí muốn cho dì Thúy bắt đầu nói từ lúc cha mẹ nàng sinh ra.


Dì Thúy thật sự không chịu nổi nàng, cuối cùng mở miệng đuổi nàng đi:“Dì nói này, sao nha đầu con lại đáng ghét vậy. Dì xưa nay thích yên tĩnh, con lại không cho dì được yên tĩnh, một ngày một đêm còn chưa đủ sao? Chớ có trách dì không chiêu đãi con, nếu con không trở về, sợ rằng Long thái tử sẽ sốt ruột đến phát điên đấy?”


Du Dao lúc này mới nhớ ra Bạch Nham còn bị nàng để lại trong phủ Huyền Thanh.


“Đi đi, đi đi, mau đi đi. Dì thực không còn gì hay để nói cho con đâu.” Dì Thúy phụng phịu muốn đuổi nàng đi.


Ly Du Dao đứng lên đi vài bước lại quay về, muốn hỏi thêm vài câu. Còn chưa mở miệng đã bị dì Thúy trách móc trước:“Đứa bé cứ để thuận theo tự nhiên đi. Nếu gặp chuyện gì thật, nhớ rõ con không chỉ có một mình, đứa bé này có cha.”


Một câu cuối cùng này của dì Thúy có lẽ là câu nói ấm lòng nhất Du Dao nghe suốt một ngày một đêm qua. Đúng vậy, không phải còn có Bạch Nham ở bên cạnh mẹ con nàng sao?


Trên đường về phủ Huyền Thanh, Du Dao luôn tưởng tượng xem sau khi Bạch Nham biết sẽ có phản ứng thế nào, sẽ vui mừng thế nào. Nghĩ vậy nàng bỗng nhiên cảm thấy thật vui vẻ, dường như chưa bao giờ có một khắc nào thỏa mãn và hạnh phúc giống như bây giờ.


Bạch Nham ở phủ Huyền Thanh chờ đứng ngồi không yên, cuối cùng khi Ly Du Dao trở lại, chưa kịp nói gì đã ôm vào trong lòng, ôm sát vào lòng mới cảm thấy an tâm.


“Bạch Nham, ta có việc muốn nói cho chàng.”


Bạch Nham xoa xoa đầu nàng, thầm oán nói:“Chuyện nàng cần nói cho ta rất nhiều. Một ngày một đêm qua nàng làm gì? Vì sao bây giờ mới về? Tóc và mắt nàng rốt cuộc bị làm sao vậy?”


Du Dao cười cười, đưa tay ôm lấy cổ hắn, áp vào bên tai hắn nói:“Đừng lo lắng, dì Thúy nói chờ con chúng ta ra đời, ta có thể khôi phục lại tóc đen mắt đen.”


Bạch Nham ngẩn người, hỏi:“Nàng nói cái gì?”


Ly Du Dao liếc hắn một cái, sao bỗng nhiên hóa thành kẻ ngu ngốc vậy, câu đơn giản như vậy cũng không hiểu? Vì thế nàng nói trắng ra cho hắn, nàng mang thai.


Bạch Nham vẫn ngẩn ngơ hỏi lại “Nàng nói cái gì?” đến ba lần. Du Dao tức giận nghĩ hắn lại đang đùa, phủi tay quay về phòng. Nhưng sắp đến cửa viện cũng không nghe thấy Bạch Nham gọi nàng, quay lại vẫn thấy hắn sững sờ đứng đó.


Ly Du Dao chỉ đành quay này:“Này! Choáng váng thật rồi sao?!”


Bạch Nham đột nhiên trợn tròn mắt nhìn nàng, ngay sau đó bế nàng lên. Bạch Nham sửng sốt lúc này mới hoàn hồn, không biết nên nói cái gì, chỉ vui vẻ cười, ôm chặt lấy người con gái hắn yêu nhất cười to.


Đợi hắn cười giống như đồ điên xong, bỗng nhiên lại bắt đầu lo lắng:“Tóc và mắt nàng đều là màu vàng, không thể trở về Đan thành được, cô cô nàng cũng không ở núi Bình Đỉnh không thể chăm sóc nàng. Đi, theo ta về Đông Hải đi. Không được, mẫu hậu ta mặc dù sinh ba anh em chúng ta nhưng cũng không chăm sóc, Tiêu Thừa và Doanh Chi trước đây đều do ta chăm. Ừ, để Doanh Chi từ Bột Hải trở về, có muội ấy ở với nàng sẽ tốt hơn. Cũng không đúng, Doanh Chi không có kinh nghiệm, sợ chăm sóc không tốt. Nếu không ta đi mời thái tử phi Tây hải đến ở cùng nàng mấy ngày nhé?”


Nhìn Bạch Nham tự quyết định, Du Dao cũng không nhịn được cười ha hả. Hắn còn sốt ruột hơn nàng nhiều.

———–


Phiên bản hiện đại của mèomỡ:

“Bạch Nham, ta có việc muốn nói cho chàng.”


Bạch Nham xoa xoa đầu nàng, thầm oán nói:“Chuyện nàng cần nói cho ta rất nhiều. Một ngày một đêm qua nàng làm gì? Vì sao bây giờ mới về? Tóc và mắt nàng rốt cuộc bị làm sao vậy?”

“Hai vạch rồi.”

=))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

13 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Ngoại truyện

  1. é, chị có thai thật nè, liệu chị Dao sinh ra một tiểu huyền điểu hay tiểu long đây? hay sinh đôi??? mong các bé ghê? PN có thêm phần anh Bạch chăm vợ mang thai ko nàng?

  2. A ha ha ha ha. :)))))))))))))))))))))))))))))))))))
    Cô Mèo ta thích cô từ hồi cô chế truyện cho Đoàn bt bên phu quân r nha. :))

    Ta thích Du Dao mắt vàng tóc vàng hơn, cool hơn. :3 Tưởng tượng ra cũng đẹp hơn. >O<

  3. đang tràn đầy vui vẻ vì tình cảm của 2 ac, đang cảm động vì anh Bạch ngu ngơ, đọc xuống mấy dòng của editor mèo bựa, tụt hết cả cảm xúc =))))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s