Hoàn Đồng – Chương 7.1


i86jeh5ZgY7ue

“Đúng, anh ta không tức giận, nhưng anh ta xấu tính.”

Chương 7.1

Editor: đỗ đỗ béo

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Khi Cao Lục tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng xa lạ.
Cô hơi hoang mang chớp mắt mấy cái, sau đó nghĩ đến tên truy đuổi cô và Tiểu Võ, lập tức bật dậy.


Nhưng vừa mới động đậy, cô lập tức hét to ngã sấp xuống.


“A –” Đau đau đau, đau chết mất…… Sau gáy với bụng…… Đều đau quá.


“Làm sao mà hét to thế?” Nam Cung Thần Võ nhảy xuống từ sofa bên cửa sổ sát đất, đi đến bên giường, trừng mắt nhìn cô.


Cô ôm lấy bụng đau, ngẩng đầu nhìn anh, vội hỏi:“Tiểu Võ…… Cháu không sao chứ?”


“Đương nhiên tôi không sao, người gặp chuyện là cô, sắc mặt cô trắng như ma vậy.” Hai tay anh khoanh trước ngực, hừ nói.


Cô ấn lên gáy mình, không
nhịn được lại hỏi:“Đây…… Đây là đâu?”


“Nhà của tôi.”


“Nhà cháu? Cô…… Sao lại có thể ở nhà cháu được?” Cô kinh ngạc không thôi.


“Tôi gọi Khốc Khắc đưa cô về, cô ngất xỉu, lại không biết nhà cô ở đâu, không thể để cô ở ven đường được.”


“Khốc Khắc?” Cô ngẩn người.


“Đúng, tôi gọi điện thoại báo cho anh ta, anh ta đến hiện trường cứu chúng ta về.”


Hóa ra là Khốc Khắc tới, đánh bại cái người to lớn kia, cứu cô……


Nhưng trong ấn tượng cuối cùng của cô sao không nhìn thấy Khốc Khắc xuất hiện?


“Được rồi, cô nằm xuống nghỉ tiếp đi!”


“Nhưng…… Tiểu Võ, người kia về sau thế nào ?” Cô hoang mang nói.


“Đừng hỏi nữa! Cô đồ ngốc này bụng bị đá, gáy bị đập, còn có sức nói chuyện sao?” Anh nhìn gương mặt tái nhợt của cô, tức giận nói.


Khi đó, khi cô giống như đồ ngốc xông lên muốn ngăn tên kia để anh trốn, anh thực sự ngây ra.


Cô tưởng rằng mình nhỏ bé như vậy có thể đối phó được với người kia sao? Thật đúng là ngu xuẩn.


Thật ra anh sớm chuẩn bị dùng
súng mang theo người để giải quyết đối phương, trước khi anh động thủ cô lại xông ra ngoài……


“Cháu mắng cô ngốc? Tiểu quỷ này…… Cháu cũng không nghĩ cô vì ai…… Ai ai…… Hừm……”


Cô tức giận đứng dậy muốn gõ đầu cậu, nhưng vừa dùng lực bụng lại đau chết khiếp.


“Vì tôi? Nếu cô không lắm chuyện, tôi đã giải quyết được hắn ta từ lâu rồi.” Anh lạnh lùng “hừ” một tiếng.


“Cháu? Bằng một tiểu quỷ như cháu có thể ……” Cô cười nhạo một tiếng, trong đầu phút chốc lại hiện lên hình ảnh cậu cầm súng trong tay, đột nhiên ngẩn ngơ.


Đó…… Hẳn là ảo giác? Một đứa trẻ sao lại có thể cầm súng được?


Nam Cung Thần Võ thấy cô không biết đang sững sờ chuyện gì, xoay người đưa tay đẩy cô.


“Sao lại không thể? Tôi lợi hại hơn tưởng tượng của cô nhiều, bây giờ, cô nằm xuống cho tôi, ngậm miệng lại.”


Cô không thể chống lại, ngã lên cái gối phía sau, hai mắt mở to.


Tiểu quỷ này lại dám
lớn lối như vậy, nó tưởng mình là ai chứ?!


“Muốn ở lại đây thì yên tĩnh chút đi, đừng có ầm ỹ
làm phiền đến tôi.” Anh giống như chủ nhân dặn dò.


“Ở lại đây? Vì sao cô lại muốn ở đây? Cô phải về……” Cô nhíu mày, định đứng dậy xuống giường.


“Về? Những người đó nói rõ là muốn bắt cô, cô còn dám về?” Anh nhăn mày nhỏ, lạnh giọng mắng.


Cô ngẩn ngơ, nhớ tới đoạn đối thoại của những người đó.


Đúng vậy, những người đó không chỉ muốn bắt Tiểu Võ, ngay cả cô cũng không tha, nhưng…… Vì sao?


“Bọn họ…… Rốt cuộc là ai?” Cô nhíu mày.


Đúng, đó là một vấn đề khó.


Nam Cung Thần Võ cũng muốn biết bọn họ là ai. Tối hôm qua anh đã bảo Khốc Khắc đi điều tra lai lịch đám người kia, tuy rằng trước mắt còn chưa có tin tức, nhưng anh mơ hồ cảm thấy hẳn là có liên quan đến “Kế hoạch Thủ tuế”.


Theo anh đoán, người năm đó bỏ vốn cho tiến sĩ Nhậm làm thí nghiệm “Kế hoạch Thủ tuế” đã bắt đầu hành động.


Sau khi tiến sĩ Nhậm gặp chuyện không may, “hắn” luôn giữ im lặng, sáu năm qua, không biết là đã hết hi vọng với thí nghiệm hay là ẩn núp âm thầm quan sát, “hắn” vẫn không hề có động tĩnh gì.


Nhưng khi quan hệ giữa anh, Phương Dạ Bạch cùng với Nhậm Hiểu Niên tan vỡ, bí mật có liên quan đến ba người họ dường như đã bị tiết lộ.


Bây giờ, hiển nhiên “hắn” muốn điều khiển “Kế hoạch Thủ tuế” một lần nữa. Nếu quả thực là thế, vậy không chỉ anh mà cả Nhậm Hiểu Niên và Phương Dạ Bạch chắc chắn đều có nguy hiểm.


Nhưng anh cũng không lo lắng cho hai người họ, tổ chức sau lưng tiểu tử Phương Dạ Bạch kia chắc hẳn cũng không phải kẻ dễ bắt nạt. Anh tin anh và anh ta đều bí mật phái không ít người ở Đài Loan bảo vệ Nhậm Hiểu Niên.


Ngược lại là Cao Lục……


Những người đó hình như cũng cho rằng tập tài liệu đồ phổ về gien của cô có lẽ có thể giải mã “Hiện tượng hoàn đồng”, bởi vậy mới để mắt đến cô.


Cô…… Thực sự có thể giải được bí ẩn này sao? Nếu như thế thật, anh tuyệt đối không thể để bọn họ chiếm bắt cô.


Câu đố trên người anh, anh muốn tự mình gỡ bỏ, người ngoài đừng hòng nhúng tay vào.


“Tôi không biết bọn họ là ai, nhưng sau khi anh tôi biết được chuyện của chúng ta đã rất lo lắng. Anh ấy cho rằng vì an toàn của tôi, cũng vì an toàn của cô, thời gian này tốt nhất cô ở lại nhà tôi.”


“Nhưng…… Cô ở nhà cháu không tiện đâu? Cô có thể ở ký túc xá……” Cô lúng túng nhìn căn phòng rộng rãi này, đột nhiên nghĩ ra trong tập đoàn còn có ký túc xá dành cho nhân viên.


“Ký túc xá nhiều người ầm ỹ, tôi không thích.” Anh lập tức lạnh giọng cắt lời.


Thân hình trẻ con này của anh không thể đi lung tung. Muốn thảo luận  chuyện tài liệu đồ phổ
với cô, ở đây vẫn thích hợp nhất.


“Hả?”


“Cô ở đây là được rồi, yên tâm đi! Chỗ này chỉ có tôi……” Anh hơi dừng lại, lập tức bổ sung:“Tôi với anh tôi…… Hai người thôi, cha mẹ tôi không ở đây.”


Để tiện làm thí nghiệm, cũng vì giữ bí mật, sau khi về nước Mỹ anh luôn ở một mình trong biệt thự biệt lập trong xưởng thuốc. Bởi vì ngoài cửa xưởng thuốc có gác cổng, cũng có hệ thống bảo vệ, anh ở đây còn an toàn hơn về nhà.


“Anh cháu? Tổng giám đốc cũng ở đây?” Cô quá sợ hãi, bất chấp cả người đau đớn, ngồi bật dậy.


“Yên tâm, anh ấy bây giờ không ở đây, trước mắt chỉ có tôi ở nhà.” Anh bị biểu cảm hoảng sợ của cô chọc cười.


“Nhưng ngộ nhỡ anh ta trở về……”Cô trừng lớn mắt, thấp thỏm không yên. Cô với tên Nam Cung Thần Võ kia thực sự không thể ở chung được!


“Anh ấy…… Trong thời gian ngắn hẳn là sẽ không về đây đâu.” Khuôn mặt nhỏ của anh lóe lên một tia u ám.


“Hả? Thật sao? Anh ta phải đi công tác rất lâu sao?” Cô sững sờ hỏi.


“Đúng, mỗi lần anh ấy ra ngoài đều rất lâu, cho nên cô ở lại đây đến khi chắc chắn an toàn, cô lại về.”


“Anh ta không ở đây, cháu ở
một mình sao?” Cô kinh ngạc không thôi.


“Đúng vậy.”


“Ai chăm sóc cháu?”


“Tôi không cần người chăm sóc, bình thường có việc thì tìm Khốc Khắc, ba bữa sẽ có người đưa tới, có người đến quét dọn cố định, tất cả đều tiện.” Anh nói.


“Vì sao không ở cùng cha mẹ?” Cô không hiểu.


“Đây là việc riêng của tôi, không tiện trả lời.” Anh hừ lạnh.


Cô sửng sốt một chút, ngẫm lại cũng đúng, mỗi người đều có riêng tư, mặc dù cậu chỉ có bảy tuổi cô cũng không nên hỏi nhiều. Nhưng nhìn cậu bé mới bảy tuổi hình như cũng không đến trường, người lớn cũng không trông nom, thường đi lung tung trong tập đoàn thuốc, khó tránh khỏi có chút đau lòng.


“Được rồi, cô không hỏi nhiều, trước hết cứ ở đây đã. Nhưng cô phải về nhà lấy quần áo của cô trước, bây giờ cô muốn tắm……” Cô nói xong cúi đầu nhìn bộ vest nhàu nhĩ đã thoang thoảng mùi mồ hôi trên người mình, cảm thấy  không thoải mái.


“Tạm thời mặc quần áo của anh tôi đi! Ngày mai tôi bảo Khốc Khắc về lấy cùng cô.” Anh nói xong ra khỏi phòng, không bao lâu mượn một bộ quần áo ngủ quay về đưa cho cô.


“Tiểu Võ, cô mặc quần áo của anh cháu, anh ta có giận không?” Cô bất an hỏi.


“Anh ấy không keo kiệt như vậy.” Anh nói lại.


“Đúng, anh ta không tức giận, nhưng anh ta xấu tính.” Cô lẩm bẩm.


Lại còn nói anh xấu tính? Anh không vui quát:“Muốn tắm thì tắm nhanh lên, tắm xong thì ngủ nhanh đi, anh tôi gọi điện, muốn cô ngày mai đưa tập tài liệu phân tích đồ phổ cho tôi xem.”


“Đưa cho cháu xem?” Cô kinh ngạc.


“Đúng, anh ấy bảo tôi xem giúp anh ấy.”


“Thật hay giả vậy? Cháu xem thực sự hiểu à?” Cô khó tin.


“Tôi nói rồi, tôi là thiên tài!” Anh hừ cười một tiếng.

5 thoughts on “Hoàn Đồng – Chương 7.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s