Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 75

Untitled-1

“Vân Nhai lườm hắn:“Chúng ta cùng buông tay, cho ngươi ngã thành bùn nhão nhé?””

Chương 75: Tình yêu là gì

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Trời đất sáng sủa, biển mây mênh mông.


Trời xanh mây trắng vốn xa xăm không thể với tới, nhưng lúc này Vân Nhai túm Dung Tử Du lên mây, một bước lên tận trời, khiến Dung Tử Du choáng váng quên cả hét lên, hắn đang bay sao?! Hắn đang đứng ở trên đám mây sao?!


Cảm giác chân bước trên mây và đi trên mặt đất hoàn toàn khác nhau, có chút bay bổng, dưới biển mây hắn có thể loáng thoáng trông thấy ruộng đồng, rừng cây. Cảm thấy rất không chân thật, nhưng lại có chút khác thường, dường như hơi quen, cảm giác rất đương nhiên. Trong lòng rối rắm như tơ vò khiến cho chính hắn cũng thấy mờ mịt.


“Vân Nhai! Buông đại ca ta ra!” Cô gái xinh đẹp không biết từ đâu đột nhiên xuất hiện túm lấy cánh tay Dung Tử Du, kéo hắn đến bên cạnh mình.


Dung Tử Du lắc lư suýt ngã, vừa ổn định lại tinh thần, kinh hoàng không khỏi hô:“Cô, cô nương, cô cẩn thận một chút!”


Bạch Doanh Chi liếc hắn một cái, hừ một tiếng:“Ngoại trừ khuôn mặt vẫn như cũ, thì huynh quả thật không có chút phong thái trước kia gì cả, thuật Đạp Vân thôi mà cũng sợ.”


Dung Tử Du bị nàng nói như vậy giống như bị nghẹn hạt đào, dù hồn phách của hắn là ai nhưng nay hắn hoàn toàn chỉ là một người phàm, càng không có trí nhớ kiếp trước, bỗng nhiên bị một đám người kỳ lạ vây quanh sau đó bắt đi, nàng ta còn mong chờ hắn có phản ứng gì?!


Bạch Doanh Chi và Vân Nhai không biết giờ phút này trong đầu Dung Tử Du đang nghĩ cái gì, hai người bốn mắt nhìn nhau. Đôi mắt Vân Nhai giống như hồ nước không gợn sóng sâu không thấy đáy, Bạch Doanh Chi nhíu mày trong mắt mang theo vài phần tức giận lại không giống muốn tức giận.


Dung Tử Du nghĩ nghĩ, vừa rồi lúc bọn họ nói chuyện với hòa thượng kia vẫn chưa nói rõ rốt cuộc thân phận kiếp trước của hắn là gì, cô gái này nói hắn là đại ca của nàng, vậy nàng là ai? Du Dao mà Vân Nhai nhắc tới tại sao lại làm cho lòng hắn khó chịu như vậy? Chẳng lẽ là người hắn yêu? Vân Nhai nói nàng hóa thành tảng đá, vì sao lại như vậy? Vì mình sao? Dung Tử Du nghi hoặc.


“Ta nói này, các ngươi định đưa ta đi đâu?” Dung Tử Du không kìm chế được hỏi,“Mặt khác các ngươi ai có thể giải thích cho ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ta, à không, là kiếp trước của ta có quan hệ gì với hai người? Vì sao các ngươi đều nhất quyết lôi kéo ta không buông?”


Vân Nhai lườm hắn:“Chúng ta cùng buông tay, cho ngươi ngã thành bùn nhão nhé?”


Dung Tử Du không khỏi run lên, vị đại ca này có lẽ từng có thù oán với hắn đúng không?


Tay Bạch Doanh Chi túm Dung Tử Du không khỏi nắm chặt lại, hắn như thế này thì phải đến ngày tháng năm nào mới có thể phi thăng một lần nữa, trở lại thân thể cũ đây? Nếu không thể quay về, hắn sẽ không nhớ lại được những ký ức trước kia, chẳng lẽ vĩnh viễn làm Dung Tử Du không biết gì sao?


Vân Nhai liếc nhìn Bạch Doanh Chi một cái:“Đi Phong Đô.”


Ba chữ đơn giản lại làm cho Bạch Doanh Chi kinh ngạc:“Lửa Vô Sinh?”


“Ừ.”


Dung Tử Du nhìn trái một cái nhìn phải một cái, hai người này vừa rồi còn giống như muốn ra tay đánh nhau, sao chỉ chớp mắt đã bắt đầu thần bí vậy? Bọn họ rốt cuộc muốn như thế nào?


Dưới tàng cây vẫn là cảnh tượng sương mù mơ hồ, ở trong mắt phàm phu tục tử như Dung Tử Du thì nơi này không khác gì rừng cây bình thường, tuy rằng hắn cảm thấy có chút là lạ, nhưng cũng nói không rõ được là lạ ở chỗ nào.


Bạch Doanh Chi nhìn khắp bốn phía, dường như vô cùng tò mò với khu rừng này. Vân Nhai nhìn thấy vậy cũng không nói gì, lập tức đưa bọn họ tới dưới tàng cây.


Dung Tử Du nhìn cây cổ thụ vô cùng khổng lồ không khỏi phát ra tiếng thán phục, đưa tay sờ thân cây, trong miệng không hiểu sao lại nói một câu:“ Trong gió mát, nửa cây tươi tốt, rễ cây chằng chịt cành lá xum xuê…… Là sao?”


Vân Nhai cười yếu ớt một tiếng:“Xem ra ngươi cũng không hoàn toàn quên sạch.”


Bạch Doanh Chi lớn lên ở Đông Hải sau đó lại ở Bột Hải lâu, thế giới bên ngoài to lớn nàng chưa được chứng kiến nhiều, cũng chưa từng tới Phong Đô, đương nhiên cũng chưa bao giờ nghe được bài ca dao Phong Đô này, nàng đối với Phong Đô chỉ biết một ít tin đồn linh tinh. Cho nên chỉ có thể nghi hoặc nhìn Dung Tử Du lại nhìn Vân Nhai, không có lời nào để nói.


Giờ phút này mặt trời còn chưa xuống núi, đợi trăng chiếu ra con đường đến Phong Đô còn cần vài canh giờ nữa, nhưng Vân Nhai không có kiên nhẫn cũng không cần chờ. Hắn đưa tay đặt lên thân cây, nhắm mắt niệm pháp chú, chưa đến một lát đã mở ra con đường trong hốc cây.


“Đây là?” Bạch Doanh Chi cảm thấy vừa rồi có hai luồng pháp lực đối chọi, hiển nhiên là Vân Nhai thắng mới có thể mở ra con đường trên thân cây, vậy luồng pháp lực còn lại là từ đâu mà đến? Bạch Doanh Chi ngẩng đầu nhìn cành lá sum xuê, cảm thấy có chút kinh ngạc, cái cây nửa tươi tốt này là người bảo vệ Phong Đô sao?


Vân Nhai nhìn Bạch Doanh Chi một cái, nghĩ nàng cũng không ngốc nên có thể đoán được, vì thế nói:“Muốn vào Phong Đô, nếu pháp lực không đủ thì phải chờ trăng lên đỉnh chiếu ra con đường, nếu pháp lực đủ mạnh, cây này cũng không có lý do gì ngăn cản không cho vào. Đi thôi.”


Dứt lời, Vân Nhai kéo cánh tay Dung Tử Du đẩy hắn vào con đường ẩn trong hốc cây, Bạch Doanh Chi lập tức đuổi theo.


Sau khi vào Phong Đô, yêu, ma, quỷ, người đi tới đi lui trên trên ngã tư đường âm trầm cổ xưa nhìn thấy Vân Nhai đều dạt sang một bên, cung kính chờ bọn họ đi qua, điều này làm cho Bạch Doanh Chi và Dung Tử Du đều cảm thấy ngạc nhiên, bọn họ sợ Vân Nhai vậy sao?


Vân Nhai dẫn bọn họ đến cửa hàng nhỏ của Lục cô nương, Lục cô nương đã chờ sẵn ở cửa nghênh đón bọn họ.


“Đế Quân.” Lục cô nương cúi đầu hạ người với Vân Nhai, đưa một ly rượu nhỏ đến trước mặt Vân Nhai.


Vân Nhai cười cười:“Ngươi thật thông minh.” Tiếp nhận chén rượu đưa cho Dung Tử Du,“Uống hết đi.”


Dung Tử Du nhìn bà già “Lục cô nương”, lại nhìn chén rượu trong tay Vân Nhai, trong lòng hồi hộp, uống xong liệu hắn có toi đời luôn không? Cũng không đúng, cái tên không biết là người hay là quỷ kia nếu muốn hắn chết thì rất dễ dàng, không cần dùng chén rượu
độc hại hắn.


Rốt cục vẫn cầm lấy chén rượu ngửa đầu uống cạn.


Lục cô nương nhìn Dung Tử Du than nhẹ một tiếng nhưng không nói gì.


Vân Nhai nhìn về phía Lục cô nương nói:“Ngươi đã là chủ nhân của Phong Đô, cũng đừng ở lại cửa hàng nhỏ này nữa, Tương Đình mặc dù không xa hoa như Thiên cung nhưng cũng thoải mái sánh bằng Hoàng cung.”


Tương Đình là trung tâm Phong Đô, một trạch viện xa xỉ lộng lẫy có thể so với Hoàng cung đại nội, nhưng huyền diệu trong đó Hoàng cung không thể sánh bằng. Đó từng là nơi ở Quỷ mẫu Hỏa Linh, là nơi ở của chủ nhân Phong Đô.


Lục cô nương cười cười, nói:“Đa tạ Đế Quân ân điển, nhưng Tương Đình là nơi ở của sư phụ, Lục Dung không dám ở.”


“Không có gì mà dám hay không, Sí Hoàng thoát khỏi phong ấn cũng đã nhiều năm, đến nay vẫn không về Phong Đô ngươi còn không biết là ý sao? Ngươi cũng coi như có hiếu tâm, hắn sẽ không trách ngươi.” Vân Nhai nói,“Ngươi mà còn tiếp tục ở lại đây, ta đến đây không tìm thấy chỗ nào thoải để mà ngồi một chút, là cố tình đuổi ta đi sao?”


“Lục Dung không dám.”


“Vậy chuyển đến Tương Đình.”


Vân Nhai đã cố ý nói như vậy, Lục cô nương cũng không dám tiếp tục trái ý hắn, chỉ đành gật đầu đồng ý.


Bạch Doanh Chi và Dung Tử Du đều không hiểu.


Vân Nhai đưa Dung Tử Du đến Tháp Linh Lung, chỉ nói với hắn:“Sau khi ngươi đi vào, chỉ cần niệm tên Bạch Nham là được, không được nghĩ lung tùng, bằng không nếu chết ở trong đó ta cũng không cứu được ngươi. Ta và Long tam công chúa không thể vào cùng ngươi, tự giải quyết cho tốt. Chúng ta sẽ ở bên ngoài chờ ngươi.”


Dung Tử Du có chút sợ hãi nhưng phần nhiều là hưng phấn, hắn rất hồi hộp lại rất ngạc nhiên, hắn không biết trong Tháp Linh Lung có cái gì, cũng không biết vì sao Vân Nhai muốn dẫn hắn tới nơi này, nhưng hắn có một ý muỗn rất mãnh liệt trong đầu, hắn nhất định phải vào xem.


Bạch Doanh Chi nhìn Dung Tử Du từng bước đi vào màn sương mù dày đặc đến khi không còn thấy bóng người, trong lòng có chút lo lắng. Tháp Linh Lung, lửa Vô Sinh, mặc dù không thể làm cho hắn nhớ ra, nhưng có thể cho hắn biết rốt cuộc đã từng xảy ra chuyện gì.


“Đi thôi, hơn hai ngàn năm trí nhớ của Bạch Nham muốn xem hết ít nhất cũng cần một canh giờ, chúng ta nghỉ ngơi một chút.” Vân Nhai dứt lời xoay người bước đi.


Bạch Doanh Chi muốn ở lại đây chờ, nàng không yên tâm. Nhưng đây là lần đầu nàng đến Phong Đô, lạ nước lạ cái, xung quanh lại vô cùng âm trầm khủng bố, Vân Nhai cứ vậy mà ném nàng ở đây thì nàng thật sự không biết phải làm sao, không kịp nghĩ nhiều, nàng vẫn chọn đi theo Vân Nhai.


“Chúng ta đi đâu?”


“Bất Quy Lâu.” Không đợi Bạch Doanh Chi hỏi, Vân Nhai lại nói,“Rượu ở đó không tồi.”


Đến Bất Quy Lâu, yêu ma quỷ quái bên trong vừa thấy Vân Nhai lập tức thối lui, chỉ trong nháy mắt Bất Quy Lâu đã trống không, chỉ còn lại Bạch Doanh Chi và Vân Nhai.


Bạch Doanh Chi cảm thấy có chút không thoải mái, nàng tuy là công chúa Long tộc thân phận cao quý, nhưng cũng chưa bao giờ khiến người ta nhượng bộ lui binh tới mức này.


“Bọn họ vì sao đều sợ ngươi, trốn ngươi vậy?”


“Bởi vì bọn họ không muốn chết.” Vân Nhai đáp đơn giản lại làm cho Bạch Doanh Chi run lên, cũng đúng, sao nàng có thể quên Vân Nhai là ma, còn đứng đầu Ma giới, ai không sợ hắn chứ?


Vân Nhai tự mình đến sau quầy mở một vò rượu, Bạch Doanh Chi nhìn động tác của hắn bỗng nhiên cảm thấy hắn biến thành tiểu nhị rồi.


“Nơi này vì sao lại tên là Bất Quy Lâu?” Bạch Doanh Chi thuận miệng hỏi.


Động tác mở rượu của Vân Nhai vẫn không dừng lại, đáp:“Bởi vì vào quá một ngày sẽ không ra được.”


“Vì sao?”


“Cho dù thần ma hay là người phàm đều có tham vọng, làm đạt được tứ đại giai không* sẽ đã bị dụ dỗ, mê hoặc. Bất Quy Lâu này chính là điểm về cuối cùng, làm cho người ta không thể tự kềm chế sa vào, hồn phách khó có thể thoát khỏi.”


[*]Tứ Đại Giai Không: thế gian tất cả đều là hư vô (theo cách nói của đạo Phật)

Bạch Doanh Chi nghe xong nhìn quanh bốn phía, chỉ cảm thấy Bất Quy Lâu không khác gì những tiệm rượu bình thường, nhưng nghe Vân Nhai giải thích lại cảm thấy trong lòng sợ hãi.


Vân Nhai đưa cho Bạch Doanh Chi một chén rượu:“Cô là lần đầu tiên đến Phong Đô?”


“Ừ.”


“Sau này đừng đến nữa,” Vân Nhai uống rượu, tùy ý giống như nói chuyện phiếm,“Long tam công chúa không nên tới nơi này.”


Bạch Doanh Chi ngẩn người, không rõ ý của hắn:“Đại ca của ta cũng đã tới, vì sao huynh ấy có thể đến mà ta không thể?”


“Khi hắn đến đã không còn là Long thái tử Đông Hải nữa rồi, Tam công chúa cũng muốn làm trái thiên luật sao?” Khóe miệng Vân Nhai nhếch lên một nụ cười quỷ mị, giống như cười nhạo.


Bạch Doanh Chi cau mày, cúi đầu nhìn chén rượu trong tay:“Ta không rõ vì sao đại ca lại tự khiến mình thảm thương như vậy, lúc trước là cực hình Thần Diệt bây giờ là hồn phách luân hồi. Một chữ ‘Tình’ này quả thật rất hại người.”


Nhớ tới cảnh Bạch Nham bị đưa tới giếng trời nhập luân hồi, trái tim Bạch Doanh Chi không khỏi tê rần, đó là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Bạch Nham khóc, lần đầu tiên nhìn thấy người Long tộc khóc. Dù năm trăm năm trước hắn vì cô gái người phàm kia mà đau lòng, hay lúc chịu cực hình Thần Diệt, nàng cũng chưa từng thấy hắn rơi lệ. Nhưng lần này, nàng thật sự kinh ngạc, từ hốc mắt Bạch Nham trào ra kia rõ ràng chính là nước mắt. Nàng thấy hắn cầu xin Huyền Nữ nương nương chuyển cốt tiêu cho Ly Du Dao, quỳ xuống cầu xin bà ấy, tôn quý, kiêu ngạo của Long thái tử Đông Hải đều không còn. Khi đó nàng thật sự rất sợ, nếu không phải Bạch Nham bị dây trói tiên buộc chặt, lại vì công hiệu của Ngưng Thần Đan đi qua mà gần như mất hết pháp lực, nàng thực sự sợ hắn sẽ liều mạng với Ngọc đế đại náo thiên cung. Hắn từng trộm đá Vô Sắc, chịu Cực hình Thần Diệt, hắn thật sự là không sợ trời không sợ đất không sợ nhất chính là thiên binh thiên tướng Ngọc đế, nhưng trước khi bị đưa vào luân hồi, Bạch Doanh Chi rõ ràng nhìn thấy trong mắt hắn ngoài tuyệt vọng còn có sợ hãi. Nàng nghĩ không phải hắn sợ luân hồi mà là sợ phải rời khỏi Ly Du Dao.


Đó là lần đầu tiên Bạch Doanh Chi muốn biết rốt cuộc tình yêu là gì, vì sao lại làm cho người ta điên cuồng như vậy.


Vân Nhai không nói tiếp, chỉ thản nhiên cười.


“Vì sao ngươi muốn dẫn đại ca ta đến Phong Đô?” Bạch Doanh Chi hỏi.


“Bạch Nham không nên phụ Du Dao, cho dù là nguyên nhân gì, cũng không nên.” Vân Nhai trả lời như vậy làm cho Bạch Doanh Chi có chút kinh ngạc.


“Ngươi thích chị dâu ta?”


Vân Nhai nở nụ cười:“Cô có thích đại ca cô không?”


“Hả?”


“Du Dao giống như muội muội ta, ta đương nhiên thích nàng, nhưng nếu nói yêu, ta sợ là không bằng Bạch Nham.” Vân Nhai trả lời thành thực làm cho Bạch Doanh Chi có một ảo giác, hắn thật sự là ma sao?! Vì sao hắn thành ma?!


“Ngươi nhất định không bằng đại ca của ta.” Bạch Doanh Chi uống một ngụm rượu,“Ngươi có biết không, đại ca vì chị dâu mà khóc đó…… Nhưng Long tộc vốn không có nước mắt. Thế nhưng huynh ấy lại có thể rơi lệ!”


“Thật sao,” Vân Nhai hơi sửng sốt, lại khẽ cười nói:“Nếu Du Dao biết chắc chắn sẽ rất vui.”

————–

p/s 1: Vân Nhai lườm hắn:“Chúng ta cùng buông tay, cho ngươi ngã thành bùn nhão nhé?”

Dung Tử Du không khỏi run lên, vị đại ca này có lẽ từng có thù oán với hắn đúng không?

=>Boss Vân thật khó đỡ, mà ‘bố vợ’ thường không ưa con rể cũng đúng thôi

p/s 2: Lục cô nương là đồ đệ của Sí Hoàng =>

p/s 3: Tác giả ~ tác giả đại nhân viết về boss Vân đi *cào tường*

7 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 75

  1. Doanh Chi với Vân Nhai 1 cặp là đẹp nhỉ ❤
    Ko biết sao ta thích cái kiếp ngơ ngơ bị Vân Nhai bắt nạt của Bạch Nham quá =))
    Cơ mà đọc đến đoạn anh rơi nước mắt vì chị … tự dưng lòng cũng chùng xuống 😦

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s