Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 74

Untitled-1

“Ta không làm đạo sĩ đâu! Các ngươi thích dẫn ai đi thì dẫn, đừng kéo ta điên cùng!”

Chương 74: Nguyên thần chuyển thế

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Nắng ban mai lên, gió lạnh len qua cửa sổ hơi hé thổi vào trong phòng, nhẹ nhàng vén lên bức màn tơ tằm.


Người trên giường đột nhiên bừng tỉnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ngực giống như có khối đá ngàn cân đè nặng, ép tới mức hắn không thở nổi.


“Công tử?” Người bên cạnh cũng tỉnh, cánh tay trắng nõn như ngọc đặt lên đầu vai hắn, giọng nói ngọt ngào mềm mại,“Làm sao vậy?”


Hắn đẩy tay cô gái ra, dịch người sang bên cạnh, động tác kia rất thô lỗ còn mang theo vài phần ghét bỏ.


Cô gái tủi thân nhìn như muốn khóc, hỏi thẳng:“Là Diệu Diệu hầu hạ công tử không tốt ư? Sao đêm qua công tử còn nói Diệu Diệu tốt, lúc này lại đẩy người ta?”


Nhắm mắt, hít sâu, hắn xốc chăn lên xuống giường, nhanh chóng tìm được quần áo của mình mặc vào.


Cô gái xinh đẹp không mảnh vải che thân nhìn bộ dáng hắn sốt ruột khó nén, không nhịn được nũng nịu một câu:“Thật là không có lương tâm mà.”


Trong lòng Dung Tử Du vẫn hoảng hốt, không muốn nhiều lời vô nghĩa. Từ năm hắn mười bảy tuổi bắt đầu nếm thử sự đời, hắn luôn gặp một cơn ác mộng, mỗi lần tỉnh lại hoàn toàn không nhớ rõ, chỉ cảm thấy trong lòng hoảng hốt, khó chịu. Cũng không có hứng cá nước thân mật, mỗi lần ôm giai nhân trong ngực tâm tình vốn sảng khoái, nhưng cứ tới sáng sớm lại bị ác mộng làm bừng tỉnh, vui vẻ mạnh mẽ đều mất hết, còn thêm vài phần phiền muộn vài phần ức chế vô cớ.


Ném lại một thỏi bạc rồi nhanh chóng chạy lấy người, thừa dịp trời còn chưa sáng hẳn chạy về phủ.


Trở lại Dung phủ lén đi từ cửa hông về phòng, cứ cho rằng thần không biết quỷ không hay, ai ngờ được mẫu thân đại nhân đã sớm chờ sẵn trong phòng, đợi hắn chui đầu vào lưới.


Đẩy cửa vào, thấy Dung Tào thị ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư, một đôi
mắt xinh đẹp hung hăng trừng mình, khóe miệng hắn giật giật khẽ gọi:“Mẹ.”


“Tiểu tử chết tiệt! Bảo con cưới vợ con chết sống không chịu, lại thích chui đầu vào cái chỗ trăng hoa kia, con muốn làm mẹ tức chết đúng không!” Tào thị “cộp” Một tiếng đặt chén trà trong tay xuống, đi tới cửa xách tai con mình.


“Mẹ, mẹ, đau đau!” Dung Tử Du gào khóc.


Không phải hắn không muốn cưới vợ, nhưng lần nào cũng kén cá chọn canh, chọn đến chọn đi cũng không chọn được. Thê tử không thể so với những cô gái thanh lâu, yêu diễm tuyệt sắc mới là tốt nhất. Dù bà mối đến nhà cầu hôn mang bao nhiêu bức hoạ cô nương gia thế trong sạch, hắn luôn bắt bẻ, dù thế nào cũng không vừa mắt, trong lòng vĩnh viễn cảm thấy mất mát, thiếu cái gì đó, trống rỗng không thể lấp đầy.


“Kêu kêu, kêu cái gì mà kêu?!” Tào thị khó thở, dùng sức xoắn tai con mắng,“Kỹ viện trong ngõ nhỏ kia vừa có cô nương mới tới con liền vội vàng đi, sao không thấy con sốt ruột cho vợ con đi?! Hả hả? Hỏi con đấy?!”


Dung Tử Du liếc gã sai vặt đứng ở góc tường cúi đầu không dám nói lời nào, hừ, dám bán đứng hắn!


“Mẹ, chuyện gì cũng từ từ, chuyện gì cũng từ từ, mẹ buông ra đã.” Dung Tử Du vội vàng xin tha thứ, tiếp tục thế này tai hắn sẽ đứt mất.


“Nói, nói, nói cái gì mà nói?!” Tào thị vỗ ngực, nổi giận đùng đùng ,“Mười mấy năm trước lão đạo sĩ lỗ mũi trâu kia nói con có phật duyên, có đạo tâm, sớm muộn gì cũng nhập môn tu đạo, lúc ấy đã bị cha con đuổi ra khỏi nhà, nghĩ rằng con mình dù bất hiếu cũng không thể thanh tâm quả dục làm hòa thượng đạo sĩ. Giờ con giỏi lắm, hoàn toàn phản nghịch, mê rượu háo sắc, dạy thế nào cũng không nghe, bây giờ còn dám đi qua đêm không về! Nếu hôm nay là cha con bắt được, chắc chắn sẽ đánh gãy chân con!”


“Mẹ, đau quá, con sai rồi, sai rồi, con sửa là được mà! Người buông ra đã, xin bớt giận, xin bớt giận.”


Tào thị rốt cục buông lỏng tay ra, thở dài:“Tắm rửa, thay quần áo, theo mẹ đến Hộ Quốc Tự dâng hương.”


“Hả?!” Dung Tử Du xoa lỗ tai, không khỏi kinh hãi, dâng hương?


“Con dám không đi?”


“Đi, đi……”


Dung Tào thị mỗi mười lăm hàng tháng nhất định phải đến Hộ Quốc Tự dâng hương, mà Dung Tử Du thì chẳng thích. Có lẽ quanh năm suốt tháng chỉ có năm mới mới đi cùng mẫu thân một lần, hôm nay cũng không biết làm sao, Tào thị bắt buộc hắn phải đi, sáng sớm còn đến tận phòng tìm hắn, lúc đến vừa khéo bắt được hắn ở thanh lâu về, nên răn dạy một phen.


Dung Tử Du không cam lòng nhưng vẫn đi theo Tào thị đến Hộ Quốc tự, Tào thị thành tâm tụng kinh lễ Phật, hắn rảnh rỗi chẳng có việc gì làm bèn trốn ra lương đình ở sân sau ngủ gà ngủ gật.


Tào thị lần này kéo con trai đến là vì nghe nói có một vị cao tăng đắc đạo vân du đến Hộ Quốc Tự, vốn định xin cao tăng khuyên dạy Dung Tử Du, tặng hắn cái bùa bình an phù hộ hắn, ai ngờ mới thấy cao tăng lại không thấy bóng dáng con mình đâu, cơn tức nghẹn trong cổ, tức giận sai nha đầu và đám sai vặt lập tức đi tìm.


Một lúc lâu sau Dung Tử Du mới đi theo gã sai vặt trở lại sương phòng mang theo hậm hực gặp vị cao tăng đắc đạo này.


Nói là cao tăng, Dung Tử Du nhìn thế nào cũng thấy hòa thượng đó còn rất trẻ, nhìn trái nhìn phải cũng chỉ hơn ba mươi tuổi, cao tăng không phải đều râu hoa râm già cả sao?


Hòa thượng kia vừa thấy Dung Tử Du tiến vào sương phòng, ánh mắt liền dính chặt vào người hắn không dời, liên tục niệm vài tiếng A di đà Phật.


Tào thị không khỏi nghi hoặc, hỏi:“Đại sư vì sao nhìn con ta như vậy?”


Hòa thượng thở dài:“Ai, cố nhân cố nhân, không thể ngờ được lại gặp lại trong hoàn cảnh này. Đã hai mươi năm rồi.”


Tào thị và Dung Tử Du nghe xong lại khó hiểu.


Hòa thượng lại mở miệng nói với Tào thị:“Thí chủ có thể để ta nói chuyện riêng với công tử không?”


Tào thị tuy khó hiểu nhưng vẫn gật đầu, dẫn nha đầu gã sai vặt rời đi.


Dung Tử Du miễn cưỡng cười cười:“Vị đại sư này muốn nói chuyện gì với ta?”


“Bần tăng Tòng Tố, chỉ sợ công tử không nhớ?”


“À, ta thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy đại sư.” Hắn thật sự chưa từng gặp hòa thượng này! Tuy rằng nhìn hắn không hiểu sao lại có vài phần quen thuộc.


“Hai mươi năm trước, lúc công tử vẫn còn là Bạch Nham, chúng ta đã từng quen biết. Vì một đoạn duyên phận vào sinh ra tử, nay nguyên thần của công tử nhập vào phàm thai, đương nhiên là không nhớ rõ.”


Nghe Tòng Tố nói như vậy, Dung Tử Du chỉ cảm không hiểu gì, ha ha cười hai tiếng, nói:“Xin lượng thứ cho ta ngu dốt, ta thật sự không hiểu ý của đại sư là gì.”


Tòng Tố lại hít vào một tiếng:“Hai mươi năm trước, sau đại chiến trên núi Thiên Ngu, ngươi và Ly cô nương đều bị thiên tướng mang về Cửu Trọng Thiên, rồi không trở về nữa. Sau đó có một ngày không biết vì sao ta nằm mơ thấy Văn Thù Bồ Tát, lệnh cho ta hôm nay tới đây gặp một vị cố nhân, cũng mang người này nhập đạo. Ta vốn hồ đồ không biết, gặp được ngươi mới biết vị cố nhân đó là ngươi. Nhưng sao nguyên thần ngươi có thể luân hồi vậy?”


Dung Tử Du mất một lúc lâu mới hiểu rõ được ý trong lời Tòng Tố: Kiếp trước của hắn tên Bạch Nham, từng quen Tòng Tố, không biết vì sao hắn đã chết, luân hồi, bây giờ hắn là Dung Tử Du, mà Tòng Tố này được Văn Thù Bồ Tát báo mộng, muốn dẫn hắn nhập đạo. Nhập đạo? Làm đạo sĩ?!


“Ai ai, ta nói, vị đại sư này có phải ngươi nghĩ sai rồi hay không? Ta cũng chưa từng nghĩ tới việc làm đạo sĩ. Hơn nữa ngươi là hòa thượng, sao lại dẫn dắt ta làm đạo sĩ?!”


Tòng Tố nói:“Ta sẽ dẫn ngươi đến núi Vân Đài, bái nhập Huyền Tôn Giáo.”


Mặt Dung Tử Du không khỏi giật giật, hòa thượng này tự tiện quá đi.


“Đại sư, thực ngại quá, ta chỉ là một người phàm, không muốn thành tiên. Loại chuyện như làm đạo sĩ, vẫn nên để dành cho người hữu duyên đi, ta sẽ không làm.”


Bên ngoài bỗng nhiên cuồng phong gào thét trời đất mịt mờ, cửa sương phòng phịch một tiếng bị gió đẩy ra, đã thấy một chàng trai trẻ tuổi mặc quần áo màu đen đứng ở cửa.


Dung Tử Du nhìn mà choáng váng, còn chưa kịp lấy lại tinh thần hỏi Tòng Tố nguyên nhân, chàng trai trẻ tuổi đã mở miệng trước:“A, tiểu hòa thượng, ngươi cũng đến đây à.”


Dung Tử Du nhìn Tòng Tố một cái, hắn đang cau mày, trong tay nắm một chuỗi trì châu trong suốt phát ra ánh sáng:“Vân Nhai.”


Vân Nhai không để ý tới Tòng Tố, nhìn về phía Dung Tử Du, cười nhạo nói:“Ngươi đã quên sạch thành ra thật tiêu dao, đáng thương cho Du Dao đau lòng khổ sở vì ngươi mà hóa thành tảng đá.”


“Hả?” Dung Tử Du không rõ, trước mắt là tình huống gì? Du Dao, Du Dao, tên này làm cho tim hắn ngừng một nhịp, bất giác có chút ê ẩm.


Không đợi Dung Tử Du suy nghĩ cẩn thận sao lại thế này, một cơn gió lạnh tràn vào sương phòng, còn mang đến một mỹ nhân. Cô gái dung mạo tuyệt tục dáng người phiêu dật kia vừa thấy Dung Tử Du lập tức lao tới, miệng hô:“Đại ca!”


Vì thế khi Tào thị trở lại sương phòng nhìn thấy được hình ảnh như sau, một cô gái xinh đẹp nhào vào lòng con mình ôm chặt, một chàng trai mặc áo đen không biết đến từ khi nào nhìn bọn họ vẻ mặt tức giận, đại sư Tòng Tố cau mày giống như có rất nhiều tâm sự.


“Đây đây đây…… Đây là chuyện gì?” Tào thị nghẹn họng nhìn trân trối một lúc lâu mới hỏi ra được một câu.


Vân Nhai vung ống tay áo kéo Dung Tử Du đến bên cạnh:“Đi theo ta!”


Cô gái vốn ở trong lòng Dung Tử Du không biết từ khi nào đã bay tới cửa:“Vân Nhai! Ngươi muốn dẫn đại ca ta đi đâu?!”


Tòng Tố niệm một tiếng A di đà Phật:“Tất cả chuyện trước kia đều đã như mây bay, hôm nay ta được Văn Thù Bồ Tát chỉ điểm dẫn hắn nhập đạo, các ngươi vì sao lại ngăn cản?!”


Tào thị, Dung Tử Du đều trợn tròn mắt, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!! Mấy kẻ thần kinh này từ đâu rơi xuống vậy!!


“Buông!” Dung Tử Du quát to một tiếng,“Ta không làm đạo sĩ đâu! Các ngươi thích dẫn ai đi thì dẫn, đừng kéo ta điên cùng!”


Dứt lời đi đến bên Tào thị:“Mẹ, chúng ta về phủ đi.”


Lời nói chưa dứt, Vân Nhai đã xách Dung Tử Du lên giống như xách con gà, nhẹ nhàng bay ra ngoài cửa:“Đừng nói bây giờ thân thể ngươi là phàm thai, dù là lúc trước cũng khó nói đi là đi trước mặt ta.”


“Vân Nhai! Buông đại ca ta ra!” Bạch Doanh Chi hô một tiếng cũng đuổi theo.


Tào thị nhìn con mình bị người ta bắt đi, nghẹn một hơi hôn mê bất tỉnh.


Tòng Tố muốn đuổi theo, nhưng hắn không biết thuật Đạp Vân, chỉ đành ở lại trấn an Tào thị.


Sau khi Tào thị tỉnh lại giữ lấy Tòng Tố hỏi đông hỏi tây, Tòng Tố căn cứ tiêu chuẩn người xuất gia không nói dối, kể hết những chuyện hắn biết cho Tào thị, lại khiến cho Tào thị không chịu nổi hôn mê lần nữa. Cuối cùng giật mình hoảng sợ hiểu ra đứa con của bà thật ra là Long thái tử Đông Hải chuyển thế!! Vừa nghĩ như vậy, không khỏi lại ngất tiếp.

p/s 1: Chương này thật ngắn =))

p/s 2: Anh vợ ra tay ….. Liệu Vân Nhai dẫn anh DTD nhập ma thì Thiên đế có điên luôn không =))))))))))

5 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 74

  1. bà mẹ tội zậy ta :))) bị hù đứng tim ròi :))
    vậy hoá ra Vân Nhai và Bạch Doanh Chi thành đôi à, ùm, cũng kịch tính đó chứ ♥

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s