Ép gả vợ hiền – Chương 6

epga1

Chương 6: Trợ giúp

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

“Vị Thiếu soái mặt lạnh này luôn hờ hững với những giai lệ danh viện, bây giờ đột nhiên ôm em chạy đến bệnh viện, em nói xem bên ngoài sẽ đồn cái gì? Em đó, cũng không cẩn thận suy nghĩ xem, đại thiếu này dễ dàng chọc vào sao?”


Hứa Mỹ Thần đau lòng em gái, cũng lo lắng lực sát thương to lớn của loại chuyện xấu này.


“……”


Không thể ngờ được mọi chuyện lại ầm ĩ đến mức này, Hứa Lương Thần không nói nổi một câu biện giải cho mình, câm nín như ăn phải hoàng liên, trong lòng buồn bực lại phẫn hận. Nếu không phải tự mình trải qua, cô thật sự sẽ không kìm chế được nghi ngờ ngay cả chuyện mình bị thương cũng là do Đoàn Dịch Kiệt cố ý gây ra.


Chẳng lẽ vì ép mình đồng ý yêu cầu của anh ta, nên anh ta mặc kệ đống tin đồn đó sao?


Suy nghĩ một lúc lâu
sau đó thở dài, Hứa Lương Thần rất bất đắc dĩ nói: “Chị cả, những tin đồn đó nói thế nào?”


Hứa Mỹ Thần cắt quả táo thành miếng nhỏ, lấy cây tăm chọc đưa cho em gái, có chút ậm ờ nói: “Còn có thể nói như thế nào? Hồng nhan tri kỷ của Thiếu soái mặt lạnh xuất hiện, nghe nói là vị hôn thê…v..v.., có vài lời truyền lại thái quá…… Lương Thần, gặp phải chuyện xấu này, em và David về sau phải làm sao?”


Sự tình có chút nghiêm trọng. Hơn nữa nghe qua, rất có khả năng là Đoàn Dịch Kiệt đổ thêm dầu vào lửa, anh ta hoặc là người bên cạnh anh ta không nói, truyền thông làm sao có thể biết đến “Vị hôn thê”?


Nghĩ đến người đàn ông mặt lạnh như sương kia, Hứa Lương Thần rất đau đầu, cô yếu ớt thở dài: “Chị cả, mọi chuyện không phải như chị nghĩ đâu……”


Vì thế cô nói cho chị hơn một nửa chuyện giữa mình và Đoàn Dịch Kiệt, đương nhiên không có nói đến nguyên nhân bị thương, cảm thấy nguyên nhân này thật sự rất khó nói, ngay cả với chính chị cả của mình Hứa Lương Thần cũng không nói nên lời.


Nghe xong lời em gái nói, Hứa Mỹ Thần trợn mắt há hốc mồm: “Cái gì? Anh ta nói…… Vị hôn thê?! Còn nói không liên quan đến kết hôn, có ý gì? Về sau em phải làm sao?……”


Hứa Lương Thần có chút mệt mỏi: “Chuyện xảy ra đột ngột, cũng không biết Đoàn đại thiếu này đột nhiên bị thần kinh hay sao, hơn nữa trăm phương ngàn kế…… Nhưng em không đồng ý.”


Chuyện Đoàn phủ đã quyết, có đồng ý hay không dân chúng như chúng ta có thể quyết định được sao? Hứa Mỹ Thần nửa là khổ sở nửa là lo lắng nhìn em gái. Chồng cô là người trong quan trường, hiểu biết của cô đối với Phủ Đại Soái đương nhiên thực tế và sâu sắc hơn Hứa Lương Thần vừa mới về nước nhiều.


“Nếu vị Thiếu soái này thật sự nhìn trúng em vì sao không đồng ý? Ba chị em đều xuất thân từ nhà họ Hứa cũng từng là quan lại thế gia, đáng tiếc sớm xuống dốc; Anh họ xem như tuổi trẻ đầy hứa hẹn, đại gia đình thực náo nhiệt, nhưng so với Soái phủ hào môn đứng thứ nhất thứ hai Trung Quốc này vẫn là một trời một vực. Gả vào gia đình như thế tuy rằng vất vả, nhưng cũng là bay lên đầu cành…… David không tệ, nhưng dù sao cũng là người nước ngoài……” Nghĩ đi nghĩ lại, Hứa Mỹ Thần khẽ nói.


Nhưng nghe em gái nói thì dường như không phải như vậy. Vị Thiếu soái này rốt cuộc muốn làm cái gì? Chẳng lẽ để Lương Thần không danh không phận theo anh ta? Danh không chính ngôn không thuận, về sau sẽ rất nguy hiểm…… Kỳ lạ là, đã là “Vị hôn thê” giấu mặt, tại sao Phủ Đại Soái lại dễ dàng để tin tức truyền thông và phố phường đồn đại ồn ào như vậy?


“Chị cả, Chị…… sao có thể nói như vậy? Tình yêu hôn nhân không phải lưỡng tình tương duyệt sao? Anh ta nhìn trúng, thì em phải đồng ý sao?……”


Hứa Lương Thần nhìn chị cả tương đối là đau đầu, lần này trở về phát hiện chị cả thay đổi rất nhiều. Hồn nhiên năm xưa đã trở nên lõi đời, giấc mộng xưa kia sớm thành tro, hơn nữa còn thuần thục chơi mạt chược cùng phu nhân cách vách, có thêm rất nhiều hương vị thế tục…… Chỉ có đối với mình vẫn quan tâm cẩn thận.


Đối với chị cả quen thuộc lại có chút xa lạ, trong lòng Hứa Lương Thần thương tiếc, chỉ vì lớn hơn mấy tuổi mà phải “Trưởng tỷ như mẹ”. Thay mình và em ba chắn vô số mưa gió, xem ra cuộc sống hôn nhân hai năm qua cũng không quá hài hòa? Không muốn làm cho chị cả lo lắng, vì thế Hứa Lương Thần
hạ giọng làm nũng: “…… Em còn chưa vừa ý anh ta đâu……”


David tuy rằng là người nước ngoài, nhưng anh ấy là bạn học, hiểu biết cũng sâu sắc, hơn nữa bởi vì cô học thành về nước, anh liền chủ động xin «Tạp chí địa lý quốc gia» đến Trung Quốc…… Biết người không ra nước ngoài du học như chị cả luôn có chút để ý người nước ngoài, Hứa Lương Thần chỉ âm thầm nghĩ trong lòng chứ không mở miệng giải thích.


Mỹ Thần thấy em gái không hoàn toàn tán thành lời mình, đột nhiên cũng không biết nói gì hơn. Tình yêu hôn nhân thật sự là chuyện mình không làm chủ được. Em gái nói lưỡng tình tương duyệt đương nhiên cũng có lý, giống như cô, lúc trước cũng vì yêu mới lấy? Ai ngờ mới mẻ qua đi, người đàn ông đó bởi vì nhà gái không có thế lực giúp mình mà oán hận, khiến ngay cả cô cũng nản lòng khổ sở. Tuy rằng cô có thể hiểu, đàn ông ở ngoài không dễ dàng, nhưng là, aizz……


Trong phòng bệnh đột nhiên im lặng, Lương Thần ăn xong quả táo, thấy chị cả có chút ngẩn người, liền cười cười kéo tay Mỹ Thần vừa định làm nũng điều chỉnh không khí lại nghe thấy ngoài cửa có người nói: “Nghe nói có khách đến thăm, vị này là đại tiểu thư?”


Đúng là Thiếu soái mặt lạnh Đoàn Dịch Kiệt.


Trên mặt anh vẫn không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt không còn lạnh lẽo sắc bén, còn mang theo chút lo lắng nhìn hai chị em.


Theo tư liệu xem, hai chị em đều kế thừa vẻ đẹp của mẹ. So với Hứa Lương Thần trẻ trung quyến rũ, đoan trang tao nhã mang phong độ của người trí thức, vị chị cả này hơn chút thuỳ mị của thiếu phụ. Chẳng qua tính tình có khác biệt, xem ra trong Thượng Hải ‘cười nghèo không cười xướng’ [1] này vị Hứa nhị tiểu thư là người không trèo cao khinh nghèo hiếm có, coi như có khí khái, lựa chọn của anh càng nhìn càng thấy chính xác.


Hứa Mỹ Thần lần đầu tiên mặt đối mặt với vị đại thiếu mặt lạnh trong truyền thuyết này, đứng lên gật đầu cười cười. Cảm xúc thương em gái nhà mình chiếm thượng phong nên thật sự không nói nổi lời khách sáo khen tặng nào, đành phải im lặng.


“Đại tiểu thư mời ngồi, không cần khách khí.”


Khóe môi Đoàn Dịch Kiệt khẽ nhếch lên, đi đến trước giường hơi xoay người nhìn Hứa Lương Thần: “Bác sĩ nói khôi phục không tệ, trong phủ phái người đưa đồ ăn tới có hợp khẩu vị không? Muốn ăn cái gì cứ nói cho bọn họ.”


Đúng là giọng điệu quan tâm hiếm thấy.


[1] Cười nghèo không cười xướng : Phê bình mặt ngoài hiện tượng vô dụng, mà không tố giác mặt dơ bẩn hơn ẩn sâu bên trong.

Ép gả vợ hiền – Chương 5

epga1

Chương 5: Đồn đại

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

“Tôi…… chắc va vào thắt lưng rồi……”


Hứa Lương Thần ngập ngừng nói, trong lòng thật sự là buồn bực hận đến nghiến răng. Đại thiếu mặt lạnh này dùng mình làm đệm lưng, lớn như con gấu vậy, không bị anh ta đè chết đã may mắn lắm rồi.


“Vậy em đừng nhúc nhích!”


Đoàn Dịch Kiệt nói xong ngồi dậy, duỗi tay bế Hứa Lương Thần lên.


“Anh……”


Tim Hứa Lương Thần đập loạn, đỏ mặt vừa định kháng nghị, Đoàn Dịch Kiệt đã đặt cô lên trên sô pha: “Em thử xem xem thế nào.”


Hơi hơi động đậy liền nhíu mày, nhìn bộ dáng Hứa Lương Thần trong lòng Đoàn Dịch Kiệt đột nhiên hiểu ra. Nhìn rượu và thức ăn trên bàn gần như không được đụng tới, con ngươi đen của anh lấp lánh, giương giọng hô: “Người đâu!”


La Hoằng Nghĩa lên tiếng trả lời đẩy cửa vào, nhìn bình phong bị đổ, không khỏi sửng sốt. Đại thiếu và vị Hứa tiểu thư này ăn cơm sao lại làm đổ bình phong?


“Đưa Hứa tiểu thư đi bệnh viện.”


Đoàn Dịch Kiệt trầm giọng phân phó: “Eo cô ấy bị thương.”


“Vâng!”


La Hoằng Nghĩa đáp một tiếng, vội vàng đi đến bên cạnh Hứa Lương Thần. Đoàn Dịch Kiệt ngăn anh, tự mình đi tới ôm lấy Hứa Lương Thần. Hứa Lương Thần vừa thẹn vừa lúng túng đỏ bừng cả mặt: “Đoàn tiên sinh, tôi tự đi được ……”


Đoàn Dịch Kiệt liếc nhìn cô một cái, không nói gì, đi nhanh ra  ngoài.


Nhìn bóng dáng đại thiếu ôm người đẹp, La Hoằng Nghĩa trố mắt, sau một lúc lâu mới bước nhanh theo.


Người này sao lại làm như vậy? Trên eo Hứa Lương Thần đau đớn, trong lòng phẫn hận, trên mặt xấu hổ lúng túng. Ban ngày ban mặt, trước mặt công chúng, hơn nữa ai ai cũng nhận ra người này. Muốn tránh cũng không tránh được, bất đắc dĩ đành phải vùi mặt vào trong lòng Đoàn Dịch Kiệt. Dọc theo đường đi trong tai chỉ nghe thấy những tiếng hít không khí kinh ngạc.


Thật cẩn thận ôm cô vào ô tô, Đoàn Dịch Kiệt ra lệnh một tiếng, lái xe nhấn chân ga đi như bay về phía bệnh viện quân Chính Phủ.


Quả thật bị trật, hơn nữa còn có vẻ nghiêm trọng. Ngoài mát xa châm cứu Trung y và tiêm thuốc Tây y, Hứa Lương Thần bị bác sĩ giữ lại viện một tuần.


Hứa Lương Thần phiền não không chỉ vì nhận được sự đãi ngộ đặc biệt của bệnh viện và những ánh mắt mang theo đủ loại hàm ý, mà còn vì chậm trễ việc học của học sinh mà nóng lòng. Bất đắc dĩ hành động bây giờ quả thật không tiện, đành phải nhờ sĩ quan La gọi điện thoại về xin phép.


Trong lúc Hứa Lương Thần làm trị liệu, Đoàn Dịch Kiệt luôn luôn ở bên. Tuy rằng không nói gì, nhưng ai nấy đều thấy được, đôi mắt thâm trầm của đại thiếu nhà họ Đoàn kia vẫn nhìn vào cô gái bị thương này.


Nghe đồn Thiếu soái mặt lạnh không gần nữ sắc có bạn gái?! Đây chính là tin tức thời sự có sức công phá lớn, vì thế khi Hứa Lương Thần được đưa vào phòng bệnh VIP nghỉ ngơi thì tin tức bí mật lại nhanh chóng truyền ra.


Qua một buổi tối, ngày hôm sau không chỉ có những người quan trọng trong Quân Chính Phủ, các tin tức truyền thông, thậm chí trên phố phường, đều bắt đầu ào ào nghị luận. Phóng viên chờ ở cửa bệnh viện săn tin thậm chí chụp được ảnh Đoàn Dịch Kiệt đến bệnh viện thăm hỏi. Sau đó đám chó săn lộn ngược dòng đào ra tin tức chi tiết Thiếu soái và người đẹp cùng dùng cơm ở Thiên Nga Trắng, Hồng Đồ Phủ. Vì thế mọi người ào ào đoán bạn gái Thiếu soái như thế nào, đương nhiên truyền thông rất nhanh chóng viết ra tên Hứa Lương Thần.


Vì thế nhà họ Tôn và Tôn Mạnh Lâm nhậm chức Phó thị trưởng ở phủ thị chính Yến Châu, chị cả của Hứa Lương Thần – Hứa Mỹ Thần, anh rể Lưu Nghi Chương nhậm chức Tham mưu bộ tổng tư lệnh lục quân, Khải Minh và
trường nữ sinh St.Mary nơi Hứa Lương Thần công tác cũng trở thành đối tượng bị phỏng vấn.


Không đến một đêm một ngày, mọi chuyện đã rầm rộ đến mức không ai ở Yến Châu không biết. Đương nhiên ngoại trừ người bị lừa chẳng hay biết gì, trong lòng chỉ có hối hận nhưng không thể không kiên nhẫn nằm ở trên giường bệnh Hứa Lương Thần.


Sáng sớm ngày thứ ba, vừa làm xong trị liệu, y tá cười đi đến: “Hứa tiểu thư, có tiểu thư Hứa Mỹ Thần đến thăm, cô muốn gặp không?”


Chiều hôm nhập viện, dưới chỉ thị của Đoàn Dịch Kiệt bệnh viện liền áp dụng chính sách bảo vệ đặc biệt khu vực Hứa Lương Thần ở. Đừng nói là đám chó săn ngay cả những người quan trọng trong chính phủ tìm cớ đến thăm cũng bị lý do “Hứa tiểu thư cần nằm trên giường nghỉ ngơi” từ chối ngoài cửa. Hứa Mỹ Thần là vì gần giống tên em gái, Thiếu soái đặc biệt phân phó mới được vào thông báo.


Nghe nói chị gái đến, Hứa Lương Thần đương nhiên vui vẻ, vội bảo y tá cho chị vào.


Hứa Mỹ Thần vội vã đi vào, thấy quả đúng là em gái, vội đi tới trước giường liên tục hỏi: “Lương Thần, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Không phải nói đi dạy học sao? Sao lại biến thành như vậy? Còn có, em và Đoàn……”


Chú ý tới y tá dựng căng tai ra nghe, Hứa Mỹ Thần không nói nữa.


Y tá thấy hai chị em nhìn mình, có chút ngượng ngùng đi ra ngoài cũng đóng cửa lại. Nhìn bóng dáng của y tá biến mất, Hứa Mỹ Thần khẽ hỏi: “Em và đại thiếu nhà họ Đoàn đã xảy ra chuyện gì?”


Em và…… Hứa Lương Thần nghe vậy ngẩn ra: “Chị cả, chị nói gì vậy? Em ngã bị thương, anh ta…… Đưa tới.”


“Lớn vậy rồi sao lại không cẩn thận một chút, sao em lại bị trật khớp? Còn làm phiền Thiếu soái đại giá đưa em tới?”


Hứa Mỹ Thần nhìn em gái thở dài, ngồi xuống bên cạnh thuận tay cầm quả táo vừa gọt vừa khẽ thầm oán: “Đến lúc này thì hay rồi, em có biết Thượng Hải này mọi người đang đồi đại thế nào không?”


Hứa Lương Thần không thể nói ra nguyên nhân bị thương, cho nên Đoàn Dịch Kiệt vốn là đầu sỏ, anh ta không đưa thì ai đưa? Nói như vậy cũng không thể giải thích được gì, chỉ buồn bực. Câu kế tiếp của Hứa Mỹ Thần lại làm cho lòng cô dâng lên một dự cảm vô cùng không tốt, vội vàng hỏi: “Đồn đại thế nào?……”


Chẳng lẽ là…… chuyện xấu của mình và Đoàn Dịch Kiệt?!

Ép gả vợ hiền – Chương 4

epga1

Chương 4: Mờ ám đột nhiên xảy ra

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Anh ta…… Có ý gì? Vị hôn thê, không đề cập đến cưới gả, chẳng lẽ anh ta muốn…… trong lòng Hứa Lương Thần đột nhiên trào dâng phẫn nộ. Những người đàn ông có quyền thế này, chẳng lẽ ai ai cũng vô lương tâm đến mức coi phụ nữ như đồ chơi sao? Ngay cả vị thiếu soái mặt lạnh xưa nay ko dính tin đồn trăng hoa này cũng là loại dơ bẩn dung tục vậy sao?


Yến Châu mỹ nữ vô số, hoàn phì yến sấu, không biết có bao nhiêu người tự nguyện muốn có một đoạn tình duyên ướt át cùng anh ta, người này vì sao cứ khư khư giữ lấy cô không chịu buông?!


Tuy rằng rất muốn đẩy anh ta ra chạy lấy người, nhưng người đàn ông đứng trước mặt quá gần, dáng người cao ngất, vô hình trung có một loại hơi thở lạnh lẽo đè nén, bao phủ chặt chẽ lấy cô.


Hứa Lương Thần chỉ cảm thấy khoảng cách hai người quá gần, dường như có thể nghe thấy rõ ràng cả hô hấp và tiếng tim đập, ánh mắt của anh như kiếm lướt qua mặt, mái tóc cùng thân thể cô.


Cô cũng không thể lùi lại, thân thể tựa vào bình phong, dường như sau lưng có mồ hôi và thủy tinh không có độ ấm, lạnh lẽo như nước.


Hứa Lương Thần bất an chớp chớp mắt, trong đầu lướt qua đủ loại lý do cự tuyệt và ý kiến, lại thấy Đoàn Dịch Kiệt hơi hơi cúi đầu, đôi mắt thâm sâu như biển.


Đôi mắt sáng của cô như có ánh sáng chuyển động, có phẫn nộ, có khó hiểu, có xấu hổ, có ngượng ngùng, có khinh bỉ, trong lúc nhất thời làm Đoàn Dịch Kiệt không thể chuyển mắt.


Xưa nay, trong mắt những người phụ nữ xấu đẹp béo gầy muôn hình muôn dạng anh từng nhìn thấy đều là cực kỳ hâm mộ, nịnh nọt, tò mò hoặc tham lam như ẩn như hiện, chưa từng thấy hận giận đan xen phức tạp mà lại rõ ràng như thế này?


Nhưng anh thích biểu cảm sinh động như vậy.


Dường như bị mê hoặc, anh không tự chủ được vươn tay, chống lên bình phong phía sau cô, rũ mắt sáng ngời nhìn cô. Tay anh lướt qua tóc cô, thân thể cứng đờ của Hứa Lương Thần không khỏi run rẩy. Đoàn Dịch Kiệt có chút không đành lòng nhẹ giọng: “Vì sao không muốn?”


Dưới ánh nhìn chăm chú của anh, hô hấp của Hứa Lương Thần có chút dồn dập, cảm thấy mùi thuốc lá như có như không trên người người đàn ông này, cùng với đó là hơi thở lạnh lẽo như một chiếc lưới vô hình siết chặt lấy cô. Cô chỉ có thể dùng sức cắn khẽ bờ môi run rẩy, cố gắng bình ổn nhịp tim đang bất an của mình.


“Nói lý do của em xem.”


Đoàn Dịch Kiệt chậm rãi áp sát vào bên tai cô, giọng nói trầm thấp mang theo một chút nhẫn nại.


Cảm giác được tay anh tiến lùi từng tấc, Hứa Lương Thần hoảng hốt, ngẩng đầu nhìn chăm chú vào khuôn mặt anh: “Xin thứ lỗi, tôi đã có…… người yêu. Hơn nữa Đoàn tiên sinh không phải người thường, chắc chắn cũng hiểu được dưa hái xanh không ngọt, nhược thủy tam thiên, tội gì phải làm khó tôi?”


Đôi mắt Đoàn Dịch Kiệt hơi hơi nheo lại, đến lúc này rồi mà cô còn kiên trì giảng đạo lý, ừm, đủ trấn định, xem ra anh lựa chọn không sai. Giọng nói của anh vẫn trầm thấp như trước nhưng lại có áp lực không thể nói thành lời: “Làm vị hôn thê của tôi Hứa tiểu thư cảm thấy uất ức vậy sao? Nhược thủy tam thiên, nhưng tôi chỉ coi trọng một gáo nước này thôi[1], không được sao? Hơn nữa, sao Hứa tiểu thư lại cảm thấy dưa này nhất định còn xanh? Em nói người yêu, là phóng viên người Mỹ kia sao?”


[1] Từ “nhược thủy” trong 《 Hồng Lâu Mộng 》 ý chỉ bể tình biển yêu. Cổ Bảo Ngọc nói với Lâm Đại Ngọc : “Mặc cho nhược thủy tam thiên, ta chỉ lấy một gáo nước”, sau này trở thành lời thề tình yêu son sắt giữa hai người nam và nữ.


Tên chết tiệt này đang nghi ngờ cô lạt mềm buộc chặt làm bộ làm tịch sao?!


Hứa Lương Thần phẫn hận không nói gì, lông mi rũ xuống che giấu ánh mắt oán hận sắc như dao, tức giận đến mức lồng ngực phập phồng, dùng sức cắn môi dưới, lo rằng mình không nhịn được sẽ mắng ra tiếng. Trong lòng cũng hơi lo lắng, anh ta lại biết về David, chẳng lẽ đã phái người lén điều tra cô? Người này xem ra rất khó giải quyết.


Đôi môi kiều diễm ướt át đỏ mọng đập vào mắt Đoàn Dịch Kiệt. Ánh mắt trầm xuống, dung nhan xinh đẹp kiều mỵ điềm đạm đáng yêu, khóe môi đáy mắt lại có quật cường và kiên trì. Lần đầu tiên anh phát hiện phụ nữ là mật, cũng có sức hấp hẫn khôn kể đối với mình.


Nghĩ là làm, Đoàn thiếu soái xưa nay lấy lý trí làm đầu lần này không kìm chế được chính mình, cúi đầu, hôn lên đôi môi hồng.


Hứa Lương Thần bất ngờ không kịp phòng ngự, bất ngờ hô nhỏ một tiếng dùng sức đẩy ra, muốn thoát khỏi vòng vây của anh. Đoàn Dịch Kiệt sao có thể để cô kháng cự, cơ thể ép về phía trước. Trong nháy mắt chỉ nghe thấy một tiếng “Loảng xoảng”, bình phong đáng thương không chịu được sức nặng của hai người, đổ xuống. Hai người không phòng bị cũng ngã theo.


Có thể tưởng tượng ra tư thế chật vật và mờ ám đến mức nào.


Đoàn Dịch Kiệt nằm trên người Hứa Lương Thần, môi chạm môi, có thể so với hôn nồng nhiệt. Hứa Lương Thần xấu hổ lại sợ hãi mặt đỏ đến mức có thể xuất huyết: “Anh…… Đứng lên!”


Thật sự chẳng còn quan tâm đến lễ tiết được nữa, bởi vì ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa gấp gáp: “Đại thiếu, ngài không sao chứ?”


Dưới thân mềm mại làm cho trong lòng Đoàn Dịch Kiệt không khỏi trào dâng lên một cảm giác khác thường. Anh ngẩng đầu nhìn khuôn mặt Hứa Lương Thần ửng đỏ, không đứng dậy, chỉ trầm giọng nói: “Tôi không sao.”


Ngoài cửa đáp lại một tiếng, sau đó không có động tĩnh nữa.


“Anh, xin…… Đứng lên……”


Hứa Lương Thần xấu hổ lúng túng không chịu nổi phẫn hận đan xen, nhưng không thể không hạ giọng cầu xin. Trên eo còn hơi đau, không biết có phải bị thương không.


Cô nhăn mặt nhíu mày làm Đoàn Dịch Kiệt cảm thấy khác thường, vội bình tĩnh đứng lên, thuận tiện đưa tay kéo Hứa Lương Thần. Hứa Lương Thần cúi đầu cự tuyệt, muốn tự mình đứng lên, nhưng trên eo đau đớn làm cô cứng ngắc, cơ thể lảo đảo, hẳn là eo bị thương rồi.


Đoàn Dịch Kiệt phát hiện thật sự không ổn, nhìn thoáng qua hỏi: “Làm sao vậy?”

Ép gả vợ hiền – Chương 3

epga1

Chương 3: Vị hôn thê?!

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Giọng nói mềm mại bình tĩnh, không dùng nước hoa, chỉ có một mùi hương thơm ngát nhàn nhạt như có như không của phụ nữ, làm cho người không có hảo cảm với phụ nữ, vô cùng soi mói như Đoàn Dịch Kiệt cũng bất giác thả lỏng dựa vào lưng ghế.


Nhìn Hứa Lương Thần đã lỡ leo lên lưng cọp còn muốn giãy giụa, trong lòng Đoàn Dịch Kiệt không khỏi có chút buồn cười. Môi mỏng khẽ nhếch lên, theo bản năng liếc cô một cái. Đôi tay mềm yếu trắng như ngọc gần trong gang tấc, ngón tay dài mềm mại làm người ta muốn cầm lấy.


Sau một lúc yên lặng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng trầm thấp của Đoàn Dịch Kiệt thản nhiên vang lên: “Sao vậy? Cơm của tôi làm cho Hứa tiểu thư khó nuốt như vậy cơ à?”


Nói không chút khách khí, Hứa Lương Thần không muốn nịnh nọt nhưng cũng không muốn chọc phiền toái, vì thế cười nhẹ không đáp lời. Nhưng cô cũng biết đến nước này thì không thể cự tuyệt nữa rồi, vì thế cam chịu số phận không nói gì nữa.


Xe dừng trước cửa khách sạn Thiên Nga Trắng.


Đây là khách sạn cao cấp nhất Yến Châu, cộng thêm quán rượu Hồng Đồ Phủ một bữa đắt cắt cổ, là nơi chỉ có phú hào quyền quý mới có thể đặt chân vào.


Thật sự là công tử quý giới, một bữa cơm cũng phải đến nơi như thế này. Trong lòng Hứa Lương Thần oán thầm nhưng không thể không đi theo sau Đoàn Dịch Kiệt.


Hiển nhiên, đám người giàu có địa vị cao quý đến đây đa số đều quen biết Đoàn đại thiếu. Lúc nào cũng có người kính cẩn nhiệt tình chào hỏi, sau đó ánh mắt liền chuyển về phía Hứa Lương Thần. Có ánh mắt quan sát, có ánh mắt cực kỳ hâm mộ, có ánh mắt mang theo hứng thú, nhưng đại đa số là ra vẻ tò mò, cô gái có thể được Đoàn thiếu soái đưa tới đây rốt cuộc là thần thánh phương nào.


Đoàn Dịch Kiệt dường như không để ý, thậm chí có hai lần cố ý dừng bước, dùng cách đơn giản giới thiệu hai bên: “Đây là Tham mưu trưởng Trịnh; Đây là trưởng phòng Chiêm bộ Công nông thương, đây là Hứa Lương Thần.”


Đều là người có địa vị, có mặt mũi, Hứa Lương Thần không thể không mỉm cười ngẩng đầu, đoan trang gật đầu chào hỏi. Nụ cười và ánh mắt soi mói của đối phương làm cô thấy vô cùng kỳ lạ.


Thật vất vả chịu đựng vô số ánh nhìn chăm chú, đi vào nhã gian. La Hoằng Nghĩa đi ra ngoài không lâu, rượu và thức ăn nhanh chóng được đưa lên, tất nhiên đều là những món ăn quý và lạ, tổ yến vây cá, bát đĩa cũng nạm vàng khảm ngọc, xa hoa tột cùng.


Hứa Lương Thần lại không có một chút khẩu vị.


Nghĩ đi nghĩ lại, cô cố nén buồn bực và bất an dưới đáy lòng, rất quyết đoán ngẩng lên: “Đoàn tiên sinh, anh có gì phân phó xin cứ nói.”


Bây giờ còn chưa chịu nói sao?


Xem ra tôi không nói bữa cơm này em sẽ không ăn, nhưng nếu tôi nói chỉ sợ em càng khó nuốt xuống được. Đoàn Dịch Kiệt nhìn mái tóc đen như thác tôn lên da thịt như ngọc của cô, trong đôi mắt đen lấp lánh mang theo bất an và kiên trì, tinh khiết như một con nai con, trong lòng không khỏi có chút áy náy. Nếu là cô, có lẽ cuộc sống sau này sẽ rất thú vị?


Nâng tay cầm bát sứ mạ bạc khảm kim tuyến, tự mình múc đầy một chén canh gà, đưa tới trước mặt Hứa Lương Thần: “Ăn xong đi đã.”


Ăn xong tôi sẽ nói cho em.


Hứa Lương Thần có chút ngoài ý muốn nhìn anh, theo bản năng muốn hỏi có phải anh đã cho cái gì vào không.


Ánh mắt của cô làm Đoàn Dịch Kiệt không khỏi nhíu mày.


Hứa Lương Thần vội vàng vứt ý nghĩ bất khả thi này ra khỏi đầu. Người này có quyền thế, muốn làm cái gì thì cứ nghênh ngang mà làm, tội gì phải lòng vòng như vậy? Chính mình suy nghĩ nhiều thôi.


Vì thế cô cầm thìa chậm rãi ăn hết canh gà, buông khăn nóng lau tay, ngồi thẳng, nhìn Đoàn Dịch Kiệt, mời ngài nói.


Đoàn Dịch Kiệt hứng thú nhìn cô cố giữ vững nụ cười thản nhiên, trong đôi mắt đen như chú nai con lộ vẻ đề phòng.


Đôi mắt đen sắc như dao của anh nhìn thẳng vào cô, trong đôi mắt rét lạnh hiện lên một chút sắc bén khó có thể phát hiện, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, giọng nói mang theo vẻ đương nhiên trầm tĩnh: “Xin Hứa tiểu thư làm vị hôn thê của tôi.”


Cái gì? Đôi mắt Hứa Lương Thần kinh ngạc trợn tròn, cực kỳ ngoài ý muốn và lúng túng nhìn anh.


Đoàn đại thiếu nói, vị hôn thê?!


Hứa Lương Thần có chút không dám tin, có chút xấu hổ, khô cổ nói: “Xin Đoàn tiên sinh…… đừng đùa như vậy. Đại thiếu quan tâm, tôi… rất cảm tạ. Nhưng…… phủ Soái nhà cao cửa rộng, nên lấy giai lệ danh viện. Lương Thần tự biết mình không xứng, xin Đoàn tiên sinh thu hồi quyết định…… Tôi buổi chiều còn có lớp, tôi đi trước. Đoàn tiên sinh cứ tự nhiên.”


Trái tim Hứa Lương Thần đập loạn “thình thịch”, tuy rằng rất muốn biết vì sao anh vừa ý mình, còn đột nhiên có ý nghĩ kỳ lạ ấy, nhưng cô tự biết mình khó có thể đối mặt với vị đại thiếu mặt lạnh quyền cao chức trọng của Soái phủ này, vì thế chỉ muốn chạy trốn.


Cô đứng lên vội vã đi vài bước, lại nghe Đoàn Dịch Kiệt lạnh lùng nói: “Đứng lại, chỉ như vậy đã muốn đi rồi?”


Nói xong, anh tao nhã chậm rãi đứng lên, từng bước một đi về phía Hứa Lương Thần: “Tôi nói là vị hôn thê, đâu có đề cập đến chuyện cưới gả? Hứa tiểu thư hiểu lầm rồi.”


Bị anh quát bảo dừng lại, thân thể Hứa Lương Thần cứng ngắc đứng lại. Thấy anh bước đến, tim không khỏi đập như sấm, có chút sợ hãi lùi về phía sau. Cho đến khi lưng thấy lạnh, cô đã dựa lên bình phong gỗ khắc hoa văn, tim vẫn đập điên cuồng, bên tai lại truyền đến câu nói kế tiếp của Đoàn Dịch Kiệt. Hứa Lương Thần ngẩn ra, có chút khó hiểu đột nhiên ngẩng đầu nhìn Đoàn Dịch Kiệt.

Ép gả vợ hiền – Chương 2

epga1

Chương 2: Em đi được sao?

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Sau khi về nước Hứa Lương Thần được mời về dạy tiếng Pháp ở trường nữ sinh Khải Minh, dạy tiếng Anh ở trường St. Mary, còn kiêm sáng tác riêng ở Tạp chí địa lý quốc gia, ngày ngày trôi qua phong phú mà có ý nghĩa. Đến Phủ Đại Soái làm kẻ “theo đóm ăn tàn” nhàn hạ cho đám phu nhân tiểu thư, ở trong mắt cô quả thực là lãng phí thời gian.


Hơn nữa, người biết mấy thứ tiếng lại giỏi về xã giao, muốn tạo quan hệ với Phủ Đại Soái có quyền thế, ở Yến Châu này đếm không xuể, cần gì nhất định phải là Hứa Lương Thần cô?


Vị đại thiếu mặt lạnh này vì sao phải ép buộc cô như vậy, thậm chí không tiếc lấy tiền đồ chính trị của anh họ Tôn Mạnh Lâm ra dụ dỗ đe dọa cô, rốt cuộc là vì sao?


Hứa Lương Thần cảm thấy thật sự có chút đau đầu.


Hôm nay lúc tới, người gác cổng vừa thông báo xong thì người đi ra tiếp đón lại là dì tư Đoàn đại soái yêu thương nhất, hơn nữa cũng quá nhiệt tình, làm Hứa Lương Thần bất an. Không ngờ nửa đường Đoàn đại thiếu lại bỗng nhiên xuất hiện, đối thoại của hai người dường như giấu giếm bí mật nào đó. Một nhân viên công tác nhỏ nhoi sao lại khiến bọn họ tự hạ thấp địa vị của mình như vậy? Trực giác của Hứa Lương Thần mách bảo trong đó nhất định có nguyên nhân khác.


Mặc dù cô vẫn thản nhiên cười, nhưng lông mày lại hơi nhăn lại, bộ dáng phiền não. Khóe môi Đoàn Dịch Kiệt hơi cong lên, nha đầu kia thật đúng là không giống người thường, xem ra anh đã không nhìn lầm, mọi chuyện cứ quyết định giao cho cô!


Từ khi Đoàn Dịch Kiệt tiến vào, Hứa Lương Thần dường như lạnh nhạt hơn một chút. Dì tư có chút tò mò có chút hứng thú nhìn hai người cười nói: “Hứa tiểu thư mới đến, mọi chuyện không cần vội. Sắc trời đã không còn sớm, bữa trưa hôm nay
dùng cơm cùng chúng tôi đi. Chờ buổi chiều Kỳ Phương, Kỳ Ngọc trở về rồi mở tiệc mừng cô giáo, Hứa tiểu thư thấy thế nào?


“Tứ phu nhân, quý phủ quá mức khách khí, Lương Thần làm sao dám nhận? Không cần làm như thế, buổi chiều tôi còn có lớp ở St.Mary, nếu Tứ phu nhân không trách tội, Lương Thần xin phép trước.”


Ngô Văn Quyên càng nhiệt tình thì trong lòng Hứa Lương Thần càng bất an, vì thế dứt khoát cáo từ. Phủ Đại Soái nhân tài đông đúc, nếu có việc thật cũng không nhất thiết phải là mình, tội gì ở lại đây tự tìm phiền phức?


Nhìn Hứa Lương Thần e sợ trốn còn không kịp, Tứ phu nhân cười liếc Đoàn Dịch Kiệt một cái. Không đợi cô mở miệng, đại thiếu mặt lạnh bỗng nhiên nói: “Nếu Hứa tiểu thư còn có việc, dì tư không nên cố giữ. Hứa tiểu thư, mời.”


Anh hơi nghiêng người, tay phải khẽ nâng nên tránh đường cho Hứa Lương Thần.


Nghe vậy không chỉ dì tư thấy bất ngờ mà ngay cả Hứa Lương Thần cũng bất giác ngước mắt nhìn anh. Lần này đại thiếu mặt lạnh làm như vậy là nể tình hay mặt trời mọc từ hướng tây? Nhưng dù sao đại thiếu đã thả, Hứa Lương Thần tất nhiên mong còn chẳng được, vì thế dịu dàng mỉm cười vội vàng chào tạm biệt Tứ phu nhân.


Ngô Văn Quyên cười duyên, trong lòng lại cảm thấy kỳ lạ. Lão đại đổi tính lúc nào vậy? Cứ thế để Hứa tiểu thư này rời đi sao? Cũng lạ, người ta đã đến tận nơi mà vẫn hờ hững mặt lạnh như sương. Vị Hứa tiểu thư này lại lạnh lùng thản nhiên, bộ dáng rõ ràng là vô tâm. Lão đại hàng ngày bận rộn mà vẫn đích thân dặn dò mình tới đây chăm sóc, xem ra trong đó chắc chắn có nội tình.


Cùng nhau đi ra sân, khách khí tạm biệt Ngô Văn Quyên, Hứa Lương Thần nhấc chân đi thẳng, không ngờ đại thiếu mặt lạnh lại vẫn không nhanh không chậm như bóng với hình đi theo phía sau. Một nam một nữ cứ đi như vậy, nam còn là đại thiếu xưa nay luôn lạnh nhạt với phụ nữ khiến người xung quanh cho dù khiếp sợ thiếu soái mặt lạnh không dám nhìn thẳng, nhưng những ánh mắt đó vẫn làm cho Hứa Lương Thần có hơi khó chịu.


Nhìn phía trước chính là cửa lớn phủ Đại Soái, Hứa Lương Thần bất đắc dĩ đành phải dừng bước, làm như không có việc gì kéo giãn khoảng cách với người nào đó: “Đại thiếu, không cần tiễn nữa, cảm ơn anh.”


Ánh mắt Đoàn Dịch Kiệt sắc bén như kiếm, mặt không biểu cảm, lãnh đạm nói: “Không phải tôi tiễn em, giữa trưa cùng nhau ăn cơm.”


Cái gì? Hứa Lương Thần ngạc nhiên nhìn anh, cùng nhau ăn cơm? Đừng, trước không nói đến việc nhìn cái mặt lạnh của anh tôi ăn không vào, ăn vào không biết có bị đau dạ dày không, nhưng chỉ cần cùng thiếu soái mặt lạnh xưa nay không gần nữ sắc của Phủ Đại Soái cùng ra cùng vào, tin vịt đồn nhảm, bát quái phố phường không phải tiểu dân như tôi có thể chịu đựng được.


“Đa tạ thịnh tình của đại thiếu, nhưng tôi còn có việc, tôi đi trước.”


Hứa Lương Thần nói xong không đợi Đoàn Dịch Kiệt đồng ý đã xoay người nhanh chóng rời đi.


Nhìn bóng dáng người nào đó như chạy nạn sắp biến mất ở cửa lớn, trên khuôn mặt lạnh lùng của Đoàn Dịch Kiệt cũng hiện lên vẻ
như cười như không. Nha đầu, không có lệnh của tôi, em đi được sao?


Quả nhiên, Hứa Lương Thần một chân đã bước ra cửa lớn lại bị một sĩ quan phụ tá chặn lại. Người ta thực khách khí, vẻ mặt tươi cười nâng tay chào: “Hứa tiểu thư, mời lên xe.”


Xem tư thế này dù mình có muốn đi hay không cũng đều phải đi? Hứa Lương Thần có chút tức giận, Phủ Đại Soái có quyền thế nên có thể ép buộc như vậy sao?


Muốn nói đạo lý, hãy nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Đoàn Dịch Kiệt, cửa lớn uy vũ của phủ Đại Soái, súng trường trong tay lính gác, ngẫm lại đây cũng không phải lần đầu tiên Đoàn đại thiếu ép buộc làm khó người ta, cô cũng không thể khóc lóc om sòm bên đường. Nơi này vẫn là cửa chính phủ Soái, người đi qua đi lại nối liền không dứt, đại thiếu mặt lạnh còn là tiêu điểm chú ý của mọi người. Cô bất đắc dĩ nén lửa giận trong lòng, hừ một tiếng xoay người lên xe.


Ánh mắt giống như băng của Đoàn Dịch Kiệt có hơi mềm đi, ngồi vào bên cạnh Hứa Lương Thần. Sĩ quan phụ tá La Hoằng Nghĩa đóng cửa xe, ngồi vào chỗ tài xế, khởi động
xe.


Tuy nói đã gặp vài lần, nhưng cô cũng không quen biết Đoàn Dịch Kiệt. Nghe nói vị đại thiếu xưa nay mặt lạnh này cũng ít để ý tới danh viện trong thành, mấy ngày nay lại cố ý tiếp cận mình, dù không biết nguyên nhân nhưng giả bộ hồ đồ là không ổn. Vì thế cô lặng lẽ nhích sang bên cạnh, Hứa Lương Thần hơi quay đầu: “Yêu cầu ngày ấy đại thiếu đưa ra, tôi đã chấp nhận. Nếu còn có gì chỉ giáo, xin đại thiếu cứ việc dặn dò, bữa cơm này thôi đi được không? Thời gian của đại thiếu quý như vàng, không cần khách khí như vậy.”


Sau một lúc lâu không thấy anh trả lời, Hứa Lương Thần hơi ngước mắt, thấy sâu trong đôi mắt đen lạnh như băng của Đoàn Dịch Kiệt dường như mang theo hơi nóng, nhìn cô chằm chằm.


Trong lòng Hứa Lương Thần đột nhiên hốt hoảng, đáy lòng có cảm giác sợ hãi khó tả đối với vị đại thiếu mặt lạnh này. Vì thế cô cố giữ vững bình tĩnh cụp mắt xuống, ngoan ngoãn nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau của mình.

Ép gả vợ hiền – Chương 1

epga1

 

Chương 1: Nhất định phải ép cô cúi đầu sao?

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

“Không biết sở thích của Hứa tiểu thư nên tôi đã tự tiện làm chủ cho người sửa sang phòng, Hứa tiểu thư xem có chỗ nào không thích hợp cứ nói. Hãy coi như đây là nhà mình, đừng khách khí.” Dì tư cười quyến rũ, nói vô cùng ân cần.


Hứa Lương Thần vội vàng mỉm cười nói cảm ơn: “Đa tạ Tứ phu nhân quan tâm, Lương Thần xấu hổ không dám nhận, sao có thể để quý phủ và Tứ phu nhân quan tâm như vậy?”


Cô chẳng qua chỉ là gia sư và phiên dịch của phủ Đại Soái mà thôi, vị Tứ phu nhân này dường như quá khách khí thì phải?


Cô không dám từ chối phủ Đại Soái nên 
công tác ở Khải Minh và “Tạp chí địa lý quốc gia” đành tạm gác lại. Có thể nói trên thực tế thời gian ở Đoàn phủ sẽ không dài, khả năng buổi tối được ở lại nơi này càng khó. Không thể ngờ phủ Đại Soái lại dành riêng cho mình một viện, vị Tứ phu nhân này ân cần khẩn thiết, thái độ tốt đến mức làm cô cảm thấy được sủng mà sợ.


Nói trắng ra cô cũng chỉ là một nhân viên công tác bình thường mới vào phủ Đại Soái mà thôi, làm sao lại nhận được đãi ngộ như vậy? Vốn không quen biết vị Tứ phu nhân yểu điệu này, sao bỗng cảm thấy như mình nghiễm nhiên trở thành khách quý của phủ Đại Soái?


“Tứ phu nhân, tôi chỉ là nhân viên phục vụ bình thường của quý phủ, hơn nữa nhà cũng cách đây không xa, mọi người khoản đãi như vậy Lương Thần không dám nhận.”


Hứa Lương Thần đoan trang dịu dàng mỉm cười: “Tâm ý của Tứ phu nhân và quý phủ Lương Thần xin nhận, người xem chỗ này……”


Hay là thôi đi, được không?


“Chẳng qua là hai gian phòng ở mà thôi, Hứa tiểu thư khinh thường nhà họ Đoàn chúng tôi sao?”


Tứ phu nhân cười chưa đáp lời, ngoài cửa có người lạnh giọng nói.


Hứa Lương Thần nghe vậy liền giật thót, nụ cười trên mặt có hơi cứng lại. Tứ phu nhân Ngô Văn Quyên khẽ giật mình, cười quay đầu: “Lão đại, hoa dì tư cần, người ta đã đem tới chưa? Bảo người ta chọn loại tốt nhất, trong phòng này dì cảm thấy thiếu hai bồn mai Du Diệp.


Khi nói chuyện Đoàn Dịch Kiệt đã bước vào.


Bốn lính hộ vệ phía sau nâng mấy bồn hoa thật cẩn thận đưa vào. Trên mặt Đoàn Dịch Kiệt vẫn không có bất cứ biểu cảm nào: “Dì tư, dì xem đây đủ chưa?”


Ngô Văn Quyên đã quen với vẻ mặt lạnh lùng của anh, nhìn Hứa Lương Thần cười nói: “Có đủ hay không cũng không phải do dì tư quyết định, con phải hỏi người ở.”


Nói xong kéo tay Hứa Lương Thần bảo cô xem hoa: “Hứa tiểu thư, nếu không thích hoặc không đủ cứ việc lên tiếng, người là cậu ta mời, cậu ta không phụ trách ai phụ trách?”


Nói xong  cười sâu xa liếc nhìn Đoàn Dịch Kiệt một cái.


Lão đại từ nhỏ đã nghiêm túc, vẻ mặt luôn lạnh lùng. Trước mặt binh sĩ như vậy có lẽ rất tốt, nhưng trước mặt giai nhân như hoa, sao vẫn không chịu mỉm cười vậy? Ngô Văn Quyên có chút trêu tức liếc Đoàn Dịch Kiệt.


Lời Tứ phu nhân làm Hứa Lương Thần có chút xấu hổ, nói có vẻ rất hợp lý nhưng nghe vẫn không được tự nhiên. Cô cười nhẹ không nói gì, ngước mắt nhìn người khởi xướng đáng ghét một cái.


Lại thấy Đoàn Dịch Kiệt mặc quân phục cổ đứng, mũ lính chỉnh tề, đeo bao tay trắng như tuyết, bốt đen bóng loáng, có vẻ lạnh lùng cứng nhắc, nhưng Hứa Lương Thần lại cảm thấy rất hợp với anh.


Đoàn Dịch Kiệt dáng người cao lớn, vô cùng tuấn tú, đường cong khuôn mặt lập thể rõ ràng như đao khắc, cả người tỏa ra vẻ muốn sống chớ đến gần, lạnh đến thấu xương. Roi ngựa trong tay lơ đãng gõ lên tay trái, đôi mắt đen hơi nheo lại sắc bén như kiếm, khiến cho Hứa Lương Thần không thể không dời tầm mắt.


Ánh
mặt trời đầu xuân ấm áp từ ngoài cửa sổ chiếu vào tạo thành những vệt lốm đốm loang lổ, Hứa Lương Thần lại không cảm thấy ấm áp chút nào, ánh mắt của người đàn ông trước mặt làm cho cô cảm thấy bất an.


Cô gái trước mắt trẻ tuổi xinh đẹp, uyển chuyển như non nước Giang Nam, nhẹ như nước mực, lại lắng đọng đoan trang cao nhã. Mặt trái xoan có chút cổ điển, da thịt trắng nõn giống như ngọc, có vẻ tinh khiết ảo mộng như mưa bụi Giang Nam.


Đôi mắt lấp lánh của cô phản chiếu ra khuôn mặt lạnh lùng của anh, khóe miệng Đoàn Dịch Kiệt hơi nhếch lên, bên môi nở một nụ cười như có như không. Chính anh đã từng nhìn thấy nụ cười của cô, cực kỳ động lòng người, hàng lông mày cong cong, khóe môi cong lên tựa như hoa xuân tháng ba bên bờ sông, tinh khiết mà đẹp đẽ.


‘Phủ Đại Soái này không vào được mắt em sao?’

Đôi mắt dài nhỏ của Đoàn Dịch Kiệt ẩn chứa một chút trào phúng, đi vào thư phòng nhìn lướt qua một lượt, nói với Tứ phu nhân: “Dì tư, sách cũng không đủ. Hứa nhị tiểu thư là tài nữ, không chỉ tinh thông sáu thứ tiếng mà sách cũng đều xem tiếng nước ngoài. Loại tập san tầm thường này, nhị tiểu thư sao có thể để vào mắt?”


Nói nửa thật nửa trêu chọc, Tứ phu nhân nhìn Hứa Lương Thần cười nói: “Dì tư đương nhiên không hiểu Hứa tiểu thư bằng con, dì Tư để trống giá sách, không phải là chờ đại thiếu đưa tới sao?”


Hứa Lương Thần cúi đầu không nhìn thấy vẻ cười đùa trong mắt Ngô Văn Quyên, trong lòng cũng không khỏi nhảy dựng. Cô vốn không quen biết vị đại thiếu phủ Đại Soái này, nói như vậy dường như có chút… Chẳng lẽ lời hôm đó nói bị anh ta nghe được sao?


Ngày ấy, khi Lục thiếu nhà họ Thịnh vẫn bám riết từ sau khi cô về nước chặn cô và chị cả trước cửa một quán cơm tây ở Nhất Chi Xuân, thật sự không còn cách nào để thoát thân, cô đành phải cố ý làm khó: “Lục thiếu, muốn Lương Thần đồng ý cũng dễ thôi. Chỉ cần anh dùng sáu thứ tiếng viết một phong thư tình, Lương Thần sẽ nghe theo anh hết.”


Thịnh lão lục nghe vậy suýt ngã dập mông xuống đất, bộ dáng kia thực buồn cười, còn cô cũng coi như tránh khỏi sự quấy nhiễu.


Đoàn đại thiếu nhắc tới lời này là có ý gì? Chẳng lẽ chuyện vui đùa kia bị anh ta biết được?


Người mẹ dịu dàng xinh đẹp của cô chết sớm, cha cô công tử ăn chơi chỉ lo lấy vợ bé, lại còn mặt dày nhẫn tâm đưa cô, chị cả, và em ba đến nhà ngoại. Tuy rằng có bà ngoại thương, anh họ chị dâu rộng lượng, nhưng dù sao danh không chính ngôn không thuận, trong lòng vẫn có cảm giác ăn nhờ ở đậu.


Trong Đại trạch luôn lục đục với nhau, cho dù anh họ đứng đầu một nhà, nhưng cũng phải lấy chị dâu Thái Phượng Kỳ năm đó bà ngoại chọn. Khi anh họ chạy vạy đây đó bên ngoài tự mình nạp phu nhân Dương Nhược Lan, bình thường ở với nhau còn
nhiều chuyện vụn vặt, huống chi đông người như phủ Đại Soái?


Ra nước ngoài học, Hứa Lương Thần mới ngửi được hơi thở tự do tự chủ, phủ Đại Soái nắm trong tay mười sáu tỉnh phía nam này, cô thật sự là e sợ tránh còn không kịp, làm sao dám có ý tới gần? Không biết vì sao, đại thiếu mặt lạnh này lại phái người tìm tới tận nhà. Rơi vào đường cùng, cô nhiều lần nhẹ nhàng xin miễn, cuối cùng vẫn không mạnh bằng người ta. Sau đó ngay cả anh họ cũng ra mặt, cô không thể không đồng ý.


Đoàn đại thiếu này nhất định muốn cô cúi đầu, vì sao? Chẳng lẽ vì sự cự tuyệt của cô làm xấu mặt phủ Đại Soái sao?

p.s: Lần đầu làm chuyện cận đại dân quốc có hơi bỡ ngỡ. Mọi người góp ý nhé.

p.s 2: Lại 1 anh họ Đoàn =))