Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 71

head2.jpg

“Bạch Nham đã mất nàng khóc cho ai xem? Nước mắt của nàng còn có thể làm cho ai quý trọng, làm cho ai đau lòng?”

Chương 71: Không thể nào quên

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Mơ mơ màng màng, trước mắt có một khoảng sáng mông lung ôn hòa, chưởng quầy Ly cảm thấy mình mệt muốn chết, thân thể rất nặng, nhưng lại rất thả lỏng, nàng muốn ngủ……

Đợi nàng tỉnh táo lại không biết đã ngủ bao lâu. Mở mắt ra nhìn thấy chính phòng mình, không phải căn phòng nhỏ ở Đan thành, mà là phòng ở núi Bình Đỉnh, tường thạch bíchbốn phía khắc văn cổ, đưa tay sờ phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường hàn ngọc, nàng trở về lúc nào? Trở về bằng cách nào?

Lần trước nàng tỉnh tại trong gian phòng này là vì pháp thuật của Dực Thánh Chân Quân, khiến nàng nhập vào thần thức của chính mình, bây giờ thì sao? Nàng lại nằm mơ?

Cửa đá nặng nề bị đẩy ra, chưởng quầy Ly quay đầu lại nhìn, người tới mặc váy dài màu trắng dịu dàng phiêu dật, đôi tay nhỏ nhắn mềm mại thon dài bưng một ly trà.

“Đã tỉnh rồi à?”

Giọng nói này, chưởng quầy Ly ngẩng lên nhìn cho rõ ràng người tới,“Cô cô?”

“Đứng lên uống ngụm nước đi.”

Chưởng quầy Ly ngồi dậy đón lấy chén trà, uống một ngụm. Trong nước trà lành lạnh mang theo một chút ngọt, là nước suối của núi Bình Đỉnh. Nàng thật sự đã trở lại?

“Cô cô? Con…… Con trở về bằng cách nào?” Chưởng quầy Ly nhìn Cửu Thiên Huyền Nữ, hơn tám trăm năm không gặp cô cô vẫn là bộ dáng đó, giọng điệu và vẻ mặt khi nói chuyện đều không thay đổi, giống như nàng chưa bao giờ rời đi, chẳng lẽ cô cô không trách nàng nhiều năm qua làm xằng làm bậy như vậy sao?

“Hiệu lực Ngưng Thần Đan hết khiến con hư thoát thôi.” Huyền Nữ nhìn chưởng quầy Ly, khẽ thở dài,“Trở về thì tốt rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Chưởng quầy Ly thấy Huyền Nữ đứng dậy định đi, lập tức ngăn bà lại:“Cô cô, con trở về bằng cách nào? Bạch Nham đâu? Bạch Nham đâu?”

Chuyện cuối cùng chưởng quầy Ly nhớ rõ đó là giọng nói hoảng hốt của Bạch Nham, hình ảnh cuối cùng nàng nhìn thấy là trời xanh mây trắng núi Thiên Ngu, vì sao nàng lại tỉnh dậy ở núi Bình Đỉnh? Vì sao người ở bên nàng không phải Bạch Nham?

Huyền Nữ biết không lừa được nàng lâu, liền thẳng thắn nói thật, lấy từ trong tay áo cốt tiêu của Bạch Nham đặt vào tay chưởng quầy Ly:“Du Dao, đây là tiểu tử Bạch gia bảo ta thay hắn chuyển cho con.”

“Thay chàng chuyển? Có ý gì?” Trong lòng chưởng quầy Ly bất an đang cắn nuốt lý trí của nàng, cô cô đưa nàng về núi Bình Đỉnh tức là thiên đình đã biết kết quả của trận chiến trên núi Thiên Ngu, hơn nữa còn phái người tới? Có phải là Bạch Nham đã bị mang về thiên đình? Bạch Nham giao cốt tiêu cho cô cô, có nghĩa là hắn không thể tới gặp nàng sao? Chưởng quầy Ly càng nghĩ càng sợ, bàn tay nắm lấy cánh tay cô cô không khỏi run rẩy.

Huyền Nữ nhìn sắc mặt chưởng quầy Ly trắng bệch, hô hấp dồn dập, cả người đều run rẩy, tay nắm lấy tay bà dùng sức như muốn bóp nát xương cốt bà. Huyền Nữ đưa tay vuốt ve hai má chưởng quầy Ly, nói:“Du Dao, còn nhớ rõ trước khi xuống núi cô cô đã nói với con như thế nào không? Trăm ngàn lần đừng động tình. Con không nghe, yêu Dực Thánh Chân Quân hủy đi đạo hạnh của mình thì không nói, còn khiến bản thân đau khổ mấy trăm năm. Nay lại bén rễ tình với tiểu tử Bạch gia kia, chẳng lẽ con không biết quy định của thiên đình? Xưa nay thần tiên phát sinh tình niệm sẽ không có kết quả tốt. Nhất là sau khi xảy ra chuyện của bảy tiên nữ, Ngọc đế và Vương mẫu đối với chúng tiên nữ, nữ quan, thần nữ trói buộc càng nghiêm khắc hơn. Ba trăm năm trước Long thái tử phải chịu cực hình Thần Diệt cũng bởi vì Ngọc đế và Vương mẫu không chấp nhận thần tiên lưu luyến trần tục. Chỉ có duy nhất một lần thôi, tiểu tử Bạch gia đã là một, thì tuyệt không đối sẽ không có cơ hội có lần thứ hai, thứ ba. Có lẽ con và hắn có duyên, nhưng duyên phận này đến đây là hết rồi.”

Chưởng quầy Ly sững sờ nghe Huyền Nữ nói xong, mãi vẫn không thể phục hồi tinh thần, tay cầm lấy tay Huyền Nữ bất giác siết chặt thêm vài phần, trái tim đập thình thịch rối loạn, ngực giống như có một đám khí thực trướng, thực nghẹn.

“Cô cô……” Qua một lúc lâu, chưởng quầy Ly mới run giọng hỏi,“Rốt cuộc Bạch Nham đã xảy ra chuyện gì?” Trong lòng nàng tràn đầy dự cảm xấu, nhưng nàng phải biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nàng chỉ mới ngủ một giấc, vì sao người đàn ông nói muốn ở bên nàng ngàn năm vạn năm đã biến mất?!

“Tiểu tử Bạch gia vọng động phàm tâm, trộm đá Vô Sắc là tội lớn nhất, ba trăm năm trước bị phán Cực hình Thần Diệt, việc này coi như đã xong. Nhưng hôm nay hắn chưa bị hủy thần hình, nói cách khác lúc trước là hắn không thành thật chịu hình mà là chạy trốn, đây cũng là tội lớn. Khiêu chiến uy nghiêm quyền lực của Ngọc đế, dù là ai cũng khó thoát khỏi thiên hình.”

Chưởng quầy Ly nóng nảy, gần như là kêu lên:“Nhưng hắn ngăn cản Thiên Khê, hóa giải đại nạn cho tam giới, công đức này nên tính thế nào?”

“Lấy công chuộc tội cũng không có nghĩa là có thể xóa sạch tội lỗi ba trăm năm trước. Ngọc đế hạ chỉ, đưa nguyên thần của tiểu tử Bạch gia nhập luân hồi, ngộ đạo một lần nữa, cho đến khi hắn ngộ ra được tình yêu thì trở về thiên đình khôi phục chức vị Long thái tử Đông Hải.”

“Đưa nguyên thần nhập luân hồi?! Tìm hiểu tình yêu?!” Vậy chẳng phải là nói khi nào Bạch Nham đạt đến mức ‘không yêu’ mới có thể trở về sao?! Không yêu không phải sẽ giống Viên Hạo sao?! Đến lúc đó cho dù hắn trở về, muốn nàng đối mặt với hắn thế nào đây?! Có phải sẽ không nhớ rõ hắn đã từng yêu nàng như vậy?!

Chưởng quầy Ly chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, còn lạnh hơn hồ băng trên núi Đại Tuyết gấp mười gấp trăm lần, chỉ có ngực nóng như bị hỏa thiêu, đốt nàng đau, đau đến mức không còn sức kêu ra tiếng. Nàng bỗng ho khan một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, khiến Huyền Nữ hoảng sợ.

“Du Dao!”

“Khụ khụ khụ.” Chưởng quầy Ly che miệng lại, mùi máu tươi ngai ngái quá mức đậm đặc tràn ngập trong miệng trong mũi nàng. Nàng lau qua loa máu tươi bên miệng, chưởng quầy Ly chỉ hỏi,“Cô cô, nói cho con biết, chàng ở đâu?! Chàng đang ở đâu?!”

“Du Dao! Con còn muốn tìm hắn sao, chính bản thân con còn khó bảo toàn!” Huyền nữ cũng có chút nóng nảy, đứa cháu gái này từ nhỏ không ngoan thì thôi, không ngờ xuống núi một lần là hơn tám trăm năm không về, động phàm tâm, nhập ma đạo, hủy đạo hạnh, bà quả thật là không quản nổi. Nhưng dù sao cũng là cháu gái mình, sao có thể không thương cho được, bà sao có thể nhẫn tâm để cháu gái đau khổ. Nhưng việc này là ý chỉ của Ngọc đế, cũng không còn cách nào khác,“Nhiều năm như vậy trên lưng con đeo bao nhiêu sát nghiệt chính con cũng không tính nổi đúng không? Mặc dù có công trừ ma, nhưng con vẫn là ma, con cho rằng Ngọc đế sẽ để yên sao? Ngọc đế có chỉ, lệnh cho con trong vòng hai ngày đến Tây Thiên theo Văn Thù Bồ Tát tu phật, khi nào có thể rửa sạch ma tính thì mới cho phép trở về.”

Nhưng chưởng quầy Ly giống như hoàn toàn không nghe thấy Huyền Nữ nói gì, chỉ hỏi:“Bạch Nham đâu? Nói cho con biết! Bạch Nham ở đâu?!”

“Hắn đã rơi vào luân hồi trùng sinh, ta tận mắt thấy hắn nhập luân hồi! Con không cần tìm hắn, dù tìm được thì hắn cũng không phải Bạch Nham! Hắn không nhớ con, không nhớ những chuyện đã qua, hắn chỉ là một người phàm thôi!”

“Sẽ không!” Tim nàng giống như bị bóp nát, không còn đập nữa, đau đến mức chết lặng là cảm giác duy nhất của nàng. Hất tay Huyền Nữ đang giữ lấy hai tay mình, nàng cầm lấy cốt tiêu của Bạch Nham. Nàng cầu nguyện đây chỉ là một cơn ác mộng, nàng sẽ tỉnh lại trong lồng ngực rộng lớn ấm áp của Bạch Nham, sau đó hắn sẽ lau khô nước mắt cho nàng, dỗ nàng nói vĩnh viễn không xa không rời, vĩnh viễn không quên lời thề. Nàng chỉ muốn có hắn ở bên!!

Mỗi một tấc một tấc hoa văn trên cốt tiêu trong tay đều giống như có nhiệt độ cơ thể của Bạch Nham, có hơi thở của hắn, đều giống như lời ngon tiếng ngọt của Bạch Nham đang dỗ nàng, nhưng Bạch Nham rốt cuộc đang ở đâu?

Huyền Nữ nhìn cháu gái thất hồn lạc phách khuôn mặt tái nhợt, đau lòng không thôi, không khỏi nghĩ lúc ấy lẽ ra không nên đồng ý với tiểu tử Bạch gia giao cốt tiêu này cho Du Dao. Muốn hoàn toàn kết thúc thì nên mạnh tay, nhưng bà nhìn Bạch Nham lại cảm thấy không đành lòng chia rẽ bọn họ. Chẳng qua mới chỉ qua một nén nhang, hai người bọn họ đau đớn tan nát cõi lòng, Huyền Nữ đều nhìn thấy. Si mê, si luyến, si tâm đều hóa thành lệ, nhưng cuối cùng vẫn không thay đổi được gì. Vô tình nhất là ông trời. Nếu không sao lại có câu ‘Chỉ muốn làm một đôi uyên ương không muốn làm thần tiên’, nếu không sao lại có nước Vong Xuyên. Huyền Nữ đột nhiên nghĩ, nếu còn có nước Vong Xuyên thì tốt rồi, quên được thì tốt rồi.

“Du Dao, quên hắn đi, quên tình yêu ấy đi.” Lời Huyền Nữ nói nghe vào trong tai chưởng quầy Ly thực yếu ớt, vô lực. Nếu có thể quên, nàng sẽ không vì Viên Hạo mà tự làm tổn thương mình, tự hủy mình. Nếu có thể quên, nàng cũng không muốn quên Bạch Nham, quên tình yêu của bọn họ. Lẽ trời đổi thay, lòng ta như cũ.

Bạch Nham đã nói hắn khác Viên Hạo, hắn đã nói hắn tuyệt đối sẽ không quên!!

Huyền Nữ nói rất nhiều lời an ủi chưởng quầy Ly, nhưng chưởng quầy Ly sau khi khóc xong thì không hề có chút phản ứng nào, ngây ngẩn ngồi ở đầu giường như đã xuất hồn. Huyền Nữ không khỏi thở dài, sức mạnh không thể thay đổi số mệnh, tình yêu cũng không phải điều sức mạnh có thể thay đổi. Bà chỉ sợ nha đầu ngốc trước mắt này lại làm ra chuyện gì ngốc nghếch, bất đắc dĩ đành tự mình trông coi, nếu giao cho người khác thứ nhất là bà lo lắng, thứ hai lấy pháp lực của chưởng quầy Ly còn ai có thể coi chừng nàng.

Ước chừng qua nửa ngày, Huyền Nữ đang ngồi trước thư án của chưởng quầy Ly đọc sách, bỗng nhiên nghe chưởng quầy Ly yếu ớt mở miệng:“Cô cô, người có biết chuyện về Phong Hi không?”

Huyền Nữ quay người lại, nghi hoặc hỏi:“Chuyện nào của Phong Hi?”

“Chuyện giữa Phong Hi và Sí Hoàng.”

Huyền Nữ hơi sửng sốt, tiện đà gật đầu nói:“Biết được một ít.”

“Có thể nói cho con nghe không?”

“Đây cũng là một câu chuyện bi thương, con cần gì phải hỏi?” Huyền Nữ thở dài,“Cô cô cũng không muốn nói huyên thuyên.”

Chưởng quầy Ly nhớ tới Thanh Vũ, nhớ tới Phong Hi nhìn thấy trong thần thức của Sí Hoàng, nhớ tới vẻ mặt Sí Hoàng lúc ấy lãnh đạm, bọn họ làm thế nào mới có thể buông bỏ người trong lòng?

“Vậy cô cô có thể nói cho con biết Phong Hi có yêu Sí Hoàng không? Nàng ta sao có thể bỏ tình quên yêu? Coi như là dạy con đi.”

Huyền Nữ nhìn chưởng quầy Ly lắc đầu:“Ai, bỏ tình quên yêu cũng là bất đắc dĩ. Hoa rơi cố ý nước chảy vô tình, đến cuối cùng sao có thể không buông tay?”

Chưởng quầy Ly vốn đã có cảm giác tình cảm của Phong Hi đối với Sí Hoàng không giống như Sí Hoàng đối với nàng ấy, nhưng trong thần thức của Sí Hoàng nàng không thấy rõ được ngọn nguồn, cô cô hiển nhiên cũng không muốn nói. Ngẫm lại cũng đúng, ngay cả chuyện của bản thân còn chưa lo xong, quan tâm người khác làm gì?

“Ai, con thật sự muốn biết không bằng chính mình đến hỏi Phong Hi đi, hoặc là nàng ta tự nguyện nói cho con nghe?”

“Hỏi Phong Hi?”

Huyền nữ gật gật đầu:“Phong Hi ở Tây Thiên theo Phật tổ tu phật đã ngàn năm rồi.”

Cũng là để quên một đoạn tình sao? Xuất gia niệm Phật kết thúc kiếp trước kiếp này, nếu có thể quên, cần gì phải tụng kinh niệm phật một ngàn năm.

“Cô cô, để con ở một mình một lát.” Chưởng quầy Ly bỗng nói, Huyền Nữ mặc dù lo lắng cũng không thể cố chấp ở lại, chỉ đành gật đầu đi ra ngoài.

Chưởng quầy Ly cầm lấy mái tóc dài màu vàng của mình, dùng ngón tay xoắn lại giống như đang đùa, trong đầu nhớ tới tình cảnh mình nằm trên người Bạch Nham nghịch tóc hắn, bỗng nhiên cảm thấy thật xa xôi. Vui vẻ và hạnh phúc đột nhiên cách nàng thật xa. Trong mắt sương mù mênh mông lại không có nước mắt rơi xuống, Bạch Nham đã mất nàng khóc cho ai xem? Nước mắt của nàng còn có thể làm cho ai quý trọng, làm cho ai đau lòng?

Nàng cắt một lọn tóc, lại rút hai sợi lông vũ từ trên cánh, lấy hạc giấy Kí Linh của Bạch Nham từ trong lòng ra đặt cùng nhau.

Trong lòng Chưởng quầy Ly đã quyết định, nàng không thể để cho Bạch Nham quên nàng, quên tình yêu của bọn họ, nàng nhất quyết không cho phép. Dù hắn thành người phàm, dù hắn đã không còn những ký ức xưa, dù hắn thật sự không nhớ rõ, vậy nàng cũng muốn làm cho hắn lại yêu nàng một lần nữa, lại yêu nàng một đời, lại yêu nàng đời đời kiếp kiếp. Ý chỉ của Ngọc đế, nếu Bạch Nham không thể tham ngộ thì không được trở về thiên đạo, vậy không cần về nữa. Làm người một đời, làm người vĩnh viễn, vậy thì hãy ở lại nhân gian hưởng thụ tình yêu trong cuộc sống. Trong quá khứ bọn họ bị trói buộc, vậy đoạn nhân duyên không chiếm được không cầu được này hãy để cho Bạch Nham trải nghiệm đi.

Chưởng quầy Ly cắt lên cổ tay mình một đường, dùng máu của mình vẽ một pháp trận không lớn, trong trận là tóc, lông vũ của nàng cùng hạc giấy Kí Linh của Bạch Nham, nàng niệm pháp quyết tạo một phân thân, một phân thân yêu Bạch Nham sâu đậm. Cho dù nàng giống Phong Hi phải ở Tây Thiên tụng kinh niệm Phật ngàn năm, ở nhân gian cũng sẽ có một cô gái giống như Thanh Vũ, thay thế nàng yêu Bạch Nham, thay nàng bảo vệ lời hứa và tình yêu say đắm của bọn họ.

Kí Linh Thuật, tên như ý nghĩa đó là đem một phần linh hồn của mình gửi vào hạc giấy, trong nguyên thần phân thân chưởng quầy Ly tạo ra tồn tại linh hồn của Bạch Nham, cho nên cô gái này sẽ luôn quấn quít lấy Bạch Nham, dù luân hồi bao nhiêu lần, nàng đều nhất định có thể tìm được hắn.

Chưởng quầy Ly không có thời gian cũng không có sức tạo ra một phân thân hoàn mỹ giống như Thanh Vũ, nàng chỉ có thể làm ra một nguyên thần, mà nàng cũng chỉ cần một nguyên thần như vậy. Đợi sau khi nguyên thần này rơi vào luân hồi, ‘nàng’ có thể trùng sinh, đi tìm Bạch Nham.

Trong lòng bàn tay Chưởng quầy Ly cầm một viên nguyên thần phát ra hào quang màu vàng, nở nụ cười. Trên trời dưới đất, cho dù là thần hay là ma, không ai có thể chia rẽ được bọn họ, nhất định không có!

One thought on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 71

  1. dien tiet, wordpress bi chan, khong vao truc tiep duoc tu PC cung nhu dien thoai, muon like cung khong duoc. Luc nao cung vay, quan ly khong duoc thi cam, thiet la benh….

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s