Hoàn Đồng – Chương 5.2


9285235998_269f3fa671_o

“…. nói không chừng đi kiểm tra chỉ số thông minh, tôi còn thông minh hơn cô.”

Chương 5.2

Editor: đỗ đỗ béo

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cao Lục hối hận.


Hối hận nói câu mời khách ngu xuẩn này.


Nhóc con đáng chết kia lại dẫn cô đến một nhà hàng đắt nhất trong thành phố, vừa vào cửa cô đã cảm thấy dấu hiệu không ổn, nhìn giá tiền trên thực đơn cao đến mức làm người ta rớt cằm liền há hốc mồm.


Ăn một bữa này tốn mất một tuần tiền lương của cô……


Mẹ ơi! Thế này ai mà ăn ngon được chứ?


Tiểu quỷ này căn bản là cố ý! Đáng ghét!


Nam Cung Thần Võ đắc ý ngồi nhìn Cao Lục đối diện anh mặt xanh mét kinh ngạc đờ ra, đột nhiên cảm thấy tâm trạng cực tốt, những buồn bực oán hận đau khổ và tra tấn rối rắm hai ngày gần đây đột nhiên giảm đi rất nhiều.


Cũng hơi thả lỏng rồi.


Ngày đó, lúc anh đau đớn khóc thét biến trở về thân hình bảy tuổi, anh dường như phát điên.


Chỉ có sáu ngày!


Anh trở lại tuổi hai mươi bảy chỉ được sáu ngày ngắn ngủn, nhanh đến mức anh còn chưa hoàn toàn quen với cơ thể trưởng thành, đã hoàn đồng lại thành một đứa trẻ bảy tuổi.


Trong nháy mắt kia, anh vừa tức vừa hận, vừa sợ vừa e ngại. Đêm hôm đó, anh điên lên lao vào phòng thí nghiệm, muốn dùng ánh sáng của bộ dụng cụ kia quét bắn vào anh một lần nữa, nhưng dù anh có thao tác thế nào cũng không dùng được!


Anh tức giận suýt chút nữa đã đập tan bộ dụng cụ kia, nhưng Khốc Khắc ngăn anh lại, cũng buộc anh về nhà.


“Đừng nóng vội, thiếu gia, anh có thể lớn lên, chứng tỏ bộ dụng cụ còn có thể dùng được, đập vỡ nó thì thật sự chẳng còn gì nữa.”


Khốc Khắc đã gọi lý trí của anh trở về, nhưng anh vẫn cần một ngày một đêm để bình ổn sự không cam lòng và cơn tức giận trong ngực.


Đúng, anh không nên rối loạn, lần này đã có thể lớn lên, vậy, chỉ cần theo quá trình này tìm ra mấu chốt là được.


Anh nhất định sẽ tìm được, không thể không tìm được.


Vì thế, đêm nay anh thừa dịp mọi người đều tan tầm, phòng nghiên cứu cũng trống hoắc, một mình vào phòng thí nghiệm muốn phân tích các số liệu kiểm tra cơ thể anh trong sáu ngày này, đúng lúc gặp Cao Lục ngay trước thang máy.


Nói thật, anh thực sự không muốn gặp cô, càng không có lòng để ý đến cô, nhưng cô nói đồ phổ gien của anh có chút vấn đề, khiến anh tò mò.


Sẽ có vấn đề gì? Anh vội vã muốn biết, nhưng cô lại không cho anh xem.


Cô gái này còn coi anh như một thằng nhóc, cho rằng không hiểu gì!


Tốt, cô đã xem nhẹ anh, lại tự cho mình là “Cô”, vậy anh cũng nhân cơ hội chỉnh cô.


“Này, Tiểu Võ…… Cháu thực sự muốn ăn cái này à?” Cao Lục lấy thực đơn che miệng, hạ giọng, một mặt khó xử nhìn cậu chăm chú, cố ý dùng tiếng Trung bồi bàn nghe không hiểu hỏi.


“Đúng vậy, tôi muốn ăn cái này.” Anh thầm buồn cười, chỉ vào món đắt nhất. Anh tin mặt cô nhất định sẽ biến thành màu xanh giống tên cô.


Cao Lục ngẩn ngơ, mặt thực sự tái đi.


“Phần ăn này cháu ăn không hết!” Cô nhắc nhở.


“Ăn không hết thì thôi.” Anh nhún vai.


“Hả?” Cô trợn mắt, tức giận. Nhóc con lãng phí!


“Sao vậy? Cô không có đủ tiền sao? Nếu cô không trả nổi, vậy để tôi mời cô là được rồi.” Anh cố ý lấy ví ra, nói to bằng tiếng Anh.


Cô hoảng hốt, mất mặt nhìn những ánh mắt từ bốn phía xung quanh bắn tới, lại ngẩng đầu nhìn bồi bàn vẻ mặt kỳ dị đứng bên, vội la lên:“Cháu cháu cháu…… Đang nói linh tinh gì thế? Ai nói cô không trả nổi ? Cô…… Có thẻ tín dụng……”


“À, vậy là tốt rồi, cô cũng chọn món nhanh lên! Tôi đói rồi.” Anh cười trộm trong lòng.


Cô đành phải ảo não chỉ vào món có giá thấp nhất, tim lặng lẽ chảy máu, cũng bí mật mắng nhà hàng cao cấp này vì sao không giới hạn trẻ con vào.


Sau khi món ăn được đưa lên, cô đau lòng suýt nữa ăn không vào, nhà hàng Michelin mấy sao gì chứ, trong ý nghĩ của cô, còn thua xa một bát mỳ ăn liền từ Đài Loan.


Nhưng Nam Cung Thần Võ ăn rất ngon, có thể là vì tâm trạng tốt hơn nhiều, dạ dày trống không hai ngày cũng thức tỉnh, có thức ăn ngon lót bụng, tinh thần cũng phấn chấn hơn không ít.


Đương nhiên, nhìn biểu cảm như bị ăn cướp của Cao Lục, anh càng thấy thú vị hơn.


Không biết sao, gần đây bắt nạt cô dường như thành niềm vui thú duy nhất của anh.


Cao Lục luôn luôn trừng mắt nhìn cậu, vốn còn đầy bụng oán giận, nhưng mà, cô đột nhiên phát hiện ra tướng ăn của cậu rất tao nhã, cách cầm dao nĩa đúng chuẩn, với tư thế cắt thịt vô cùng hợp lễ nghi, hoàn toàn không giống đứa trẻ bảy tuổi.


Quả nhiên thiếu gia nhà có tiền khác hẳn một đứa trẻ bình thường!


Nhưng…… Có khi Tiểu Võ này thật sự trưởng thành quá sớm, giọng điệu nói chuyện, biểu cảm, động tác…… Đều khiến người ta có ảo giác cậu thật sự là một người lớn……


Cô vừa há to miệng cắn thịt, vừa ngạc nhiên nghĩ.


“Cô nói, của tôi…… Đồ phổ gien của anh tôi có vấn đề gì sao?” Nam Cung Thần Võ cố gắng làm như lơ đãng dẫn vào chủ đề.


“Hả?” Cô lấy lại tinh thần, mới nói:“Đồ phổ gien của tổng giám đốc? Nói có vấn đề cũng không hẳn, chính là vài lần phân tích gien, số liệu đồ phổ xuất hiện đều rất trẻ.”


“Rất trẻ?” Lông mày anh nhíu lại.


“Ừ, căn cứ theo máy tính phân tích, có khi sẽ hiện ra đồ phổ dưới mười tuổi, hơn nữa có vài lần, Micheal ở phòng nghiên cứu còn nói máy tính hỏng rồi, nhưng cô đoán là, có thể là do lần đấy anh cháu bị tia laser ở bộ dụng kia chiếu vào, tế bào bị ảnh hưởng……” Cô trầm tư.


Dưới mười tuổi…… Lòng anh trầm xuống, đột nhiên không còn khẩu vị nữa.


Cho nên, trước mắt trạng thái tế bào của anh rất không ổn định sao?


“Nhưng đây chỉ là suy đoán của cô, về sau vẫn xuất hiện đồ phổ hai mươi bảy tuổi như bình thường, cho nên cô muốn in đồ phổ ra cho anh ấy xem.”


“Đồ phổ dưới mười tuổi cô còn giữ không?” Anh vội hỏi.


“Có, cô còn để trong máy tính ở phòng nghiên cứu……” Cô gật gật đầu.


“Chờ chút rồi đi lấy đưa tôi xem, có lẽ có thế tìm được ít manh mối từ đấy.” Giọng anh run sợ nói.
Cô đang định gật đầu tiếp, bỗng chốc kinh ngạc sửng sốt.


Đợi chút, cô đang làm gì đây? Đối diện cô là một tiểu quỷ bảy tuổi đấy! Sao cô lại nói nghiêm túc với thằng bé chuyện đồ phồ được?


“Đưa cháu xem cái gì? Cháu xem không hiểu…… Ha! Chắc chắn cô đã mệt đến hồ đồ rồi, lại đi thảo luận chuyện này với cháu.” Cô nói xong còn làm ra vẻ xem thường.


“Cô đừng có khinh người, ai nói tôi không hiểu? Từ nhỏ tôi đã là thiên tài y học, anh tôi còn thường xuyên lấy một vài số liệu đưa tôi phân tích.” Khuôn mặt nhỏ của anh trầm xuống, lạnh lùng kháng nghị.


“Thật hay giả vậy? Cháu…… Là thiên tài y học” Cô không khỏi ngạc nhiên.


“Hừ, đương nhiên là thật, nói không chừng đi kiểm tra chỉ số thông minh, tôi còn thông minh hơn cô.” Anh cười lạnh.


Oa! Tiểu quỷ này lại dám kiêu ngạo như vậy, còn nụ cười lạnh hoàn toàn không hợp tuổi kia nữa.


“Trẻ con đừng cười như vậy, có thể xin cháu cười hồn nhiên một chút được không?” Cô không vui nói.


Bây giờ ngẫm lại, từ lần đầu tiên gặp mặt, cậu bé luôn mang theo cái kiểu ông cụ non, chẳng lẽ vì chỉ số thông minh cao sao?


“Bớt lắm lời đi, ăn nhanh, ăn xong đưa tôi đi nhìn đồ phổ trong máy tính của cô, tiện kiểm tra cho tôi một chút.” Anh gõ gõ bàn, không kiên nhẫn nói.

Advertisements

One thought on “Hoàn Đồng – Chương 5.2

  1. sao các blog khác mình giờ đã đọc được mà blog của cô chả đọc được truyện nào hết, còn không vào được luôn ý. Server của cô ở nước ngoài à???

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s