Hoàn Đồng – Chương 4.2


570172copycopy

“Thối, cũng đâu phải nạm vàng mạ bạc, sao lại sợ người ta chạm vào?”

Chương 4.2

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cao Lục ngủ cho đến tận phòng nghiên cứu ở trường học. Khi cô bị người ta lay mới giật mình thấy bản thân ngủ như chết, hơn nữa khóe miệng còn có một vệt nước miếng……


My god……


Cô quả thực muốn đâm đầu chết luôn.


Nhìn lại vẻ mặt châm chọc khinh miệt của Nam Cung Thần Võ, cô càng thêm ảo não.


“Ngủ đã chưa? Tiến sĩ Cao.” Anh còn cố ý hỏi.


Cô không dám đáp, vừa lau miệng vừa vội vàng đi vào phòng nghiên cứu.


Nghiên cứu sinh và trợ lý ở phòng nghiên cứu nhìn cô cùng một người đàn ông cao gầy đẹp trai đi vào đều kinh ngạc không thôi, một nam nghiên cứu sinh trong đó còn cười chế nhạo:“Oa! Giáo sư, cô có người yêu đẹp trai như vậy từ bao giờ thế?”


Cao Lục giận dữ trừng mắt nhìn anh ta một cái, trách mắng:“Đừng nói lung tung, Micheal, đây là tổng giám đốc tập đoàn Nam Cung – Nam Cung tiên sinh……”


“À à, ra là ông chủ tập đoàn thuốc Nam Cung.” Micheal trợn tròn hai mắt.


“Oa! Tôi cho rằng ông chủ tập đoàn là một lão già, không ngờ lại trẻ trung đẹp trai như vậy!” Trợ lý Susie xán đến, không ngừng đánh giá Nam Cung Thần Võ.


“Giáo sư, thì ra cô lựa chọn đến tập đoàn Nam Cung làm cố vấn là có mục đích……” Một nữ nghiên cứu sinh người phương Đông
khác nháy mắt với cô.


Cô vừa hoảng vừa xấu hổ, vội vàng hô to:“Được rồi được rồi, mọi người đừng bất lịch sự như vậy, Nam Cung tiên sinh tới để kiểm tra đo lường đồ phổ gen, mau chuẩn bị.”


Nam Cung Thần Võ thấy cô bị một đám học sinh và trợ lý trêu đùa không biết lớn nhỏ, lại càng khinh thường quyền uy của cô.


Người phụ nữ này vốn không quản lý được phòng nghiên cứu, không có dáng vẻ giáo sư gì hết.


Nhưng suy nghĩ này nhanh chóng thay đổi, khi bắt đầu kiểm tra đo lường, không khí thoải mái trong phòng nghiên cứu đột nhiên trở nên nghiêm túc. Mọi người thu hồi vẻ cười cợt, tập trung vào máy tính và dụng cụ thao tác. Dưới chỉ thị của Cao Lục, những thành viên vừa rồi còn bông đùa bỗng chốc trở thành một tổ vô cùng chuyên nghiệp.


Mà người khiến người ta chú ý nhất trong đó chính là Cao Lục.


Cô là linh hồn của toàn đội, giờ phút này hoàn toàn không nhìn ra cô chính là cô gái ngu ngốc đi đường thì té ngã, đập đầu vào cửa, còn ngủ gà ngủ gật tới chảy nước miếng.


Cả người cô trở nên rực rỡ, thành thục ổn trọng, trở nên nhanh nhạy linh hoạt, cũng trở nên thông minh tự tin hơn —


“Đồ phổ lượng hóa gien lần trước làm xong chưa?” Cô hỏi.


“Vâng, đã hoàn thành.”


“Vậy bản phân tích lão hóa gien người đâu?”


“Cũng đã ok.”


“Được, đưa đồ phổ vào file, bây giờ tôi muốn lấy mẫu một lần nữa.”


Nói rõ xong, Cao Lục đi về phía anh, cầm kéo trong tay.


“Tôi phải lấy tóc của anh để phân tích ADN, rồi dùng chip trong máy tính của tôi quét một lượt. Đến lúc đó chúng ta sẽ có những số liệu cụ thể về tỉ lệ vật chất trong tế bào gien của anh.”


Anh gật đầu, ngồi xuống.


Cô đến gần anh, cúi đầu cẩn thận cắt mấy sợi tóc.


“Phân tích đồ phổ sẽ mất vài tiếng, anh có thể chờ không?” Cô vừa cắt vừa hỏi.


“Đương nhiên, hôm nay tôi muốn thấy kết quả phân tích.” Anh ngẩng đầu nhìn cô chằm chằm, nghiêm túc nói.


“Thực ra người bình thường không cần phân tích cái này, chúng tôi chủ yếu phân tích đồ phổ xem tế bào có bị lão hóa hay không……”


“Tôi muốn biết chính là điều này.” Anh hừ lạnh.


“Anh mới hai mươi bảy tuổi, còn rất trẻ, sao lại lo lắng bị lão hóa?” Cô chế nhạo anh.


“Tôi chỉ sợ tôi quá trẻ.” Anh nheo mắt lại, tự giễu.


“Phụt!” Cô nhịn không được cười ra tiếng.“Nào có ai lo lắng cái này chứ?”


Anh trừng cô một cái.


Cô vội ngậm miệng, đang định buông tay, lại mơ hồ cảm thấy thân thể anh hơi nóng, vì thế vươn tay trực sờ lên trán anh, ngạc nhiên nói:“Ơ? Nhiệt độ cơ thể anh hơi cao đó, tổng giám đốc.”


“Vậy sao?” Anh rùng mình, sắc mặt khẽ biến.


“Hình như vậy…… Anh bị cảm sao?” Cô nói xong đột nhiên ghé sát vào, dùng chính trán cô chạm vào trán anh.


Anh ngẩn ngơ, lập tức dùng sức đẩy cô
ra.“Cô đang làm gì vậy?”


Cô lùi về phía sau một bước, ngẩn ngơ nói:“Tôi? Tôi chỉ đang đo nhiệt độ cơ thể anh……”


“Có ai đo như vậy sao?” Anh tức giận nói.


“Nam Cung tiên sinh, anh đừng để ý, giáo sư của chúng tôi đều đo nhiệt độ cơ thể người khác như vậy.”


Susie cười ra tiếng.


“Đúng vậy! Cô ấy không biết làm như vậy sẽ khiến người khác cảm thấy đó là quấy rối.” Michael cười nói.


“Đấy không phải quấy rối. Trước kia mẹ tôi đều giúp tôi đo như vậy!” Cao Lục lập tức biện minh cho mình.


Nam Cung Thần Võ không vui đứng lên, trừng mắt nhìn cô.


“Về sau, không có sự cho phép của tôi không được tùy tiện chạm vào tôi.”


Cao Lục tức giận lắc đầu, nói:“Biết rồi, biết rồi, sau này sẽ không chạm vào anh nữa.” Thối, cũng đâu phải nạm vàng mạ bạc, sao lại sợ người ta chạm vào?


Cô ở trong lòng nhắc đi nhắc lại, xoay người nói:“Micheal, giúp anh ấy đo nhiệt độ cơ thể.”


Micheal cầm nhiệt kế đến, Nam Cung Thần Võ lại cầm lấy nhiệt kế, lạnh mặt nói:“Tôi tự đo.”


Mọi người hai mặt nhìn nhau, đều cảm thấy vị thiếu gia này cá tính thật sự là cổ quái cao ngạo.


Nam Cung Thần Võ tự đo xong, phát hiện nhiệt độ cơ thể mình là ba mươi tám độ chín, khuôn mặt tuấn tú đột nhiên cứng lại, lập tức lấy đầu ngón tay ấn lên mạch ở cổ tay. Nhưng vào lúc này, trái tim anh lại nhói lên, đau đến mức anh hừ nhẹ một tiếng, ngã ngồi xuống ghế tựa.


“Tổng giám đốc!” Cao Lục phát hoảng vội hô.


“Tôi không sao…… A!” Anh mới nói mấy chữ, xoay người đã thấy đau đớn càng mãnh liệt hơn đột nhiên ập đến trái tim anh, anh đau đớn ôm ngực, đổ sấp về phía trước.


“A?” Cao Lục vội vàng đỡ lấy anh, kinh ngạc khẽ kêu:“Anh làm sao vậy?”


Anh hoảng sợ mở to mắt, cả người run rẩy.


Đây là…… tình huống này chẳng lẽ là…… chẳng lẽ là……


“Ôi trời! Anh ấy không ổn, Susie, mau gọi xe cứu thương!” Cao Lục quay đầu quát.


“Không…… Khốc Khắc…… Gọi anh ta……” Anh đau đơn nói, run tay rút di động ra.


Cao Lục cầm lấy di động, vội gọi cho Khốc Khắc. Không đến một phút, Khốc Khắc ở lại trông xe đã lao vào như tên bắn. Vừa thấy Nam Cung Thần Võ cuộn tròn ngã xuống đất, sắc mặt chợt thay đổi.


“Thiếu gia!” Khốc Khắc đi về phía anh, hoảng sợ gầm nhẹ.


“Khốc…… Khắc…… Đưa tôi…… Đi…… Mau……” Nam Cung Thần Võ đau đến trắng bệch cả mặt, mồ hôi ròng ròng, yếu ớt nói.


“Vâng.” Khốc Khắc cũng run sợ, khiêng anh lên.


“Đợi chút, anh ấy như thế phải đưa đi bệnh viện –” Cao Lục vội la lên.


“Không cần.” Khốc Khắc lạnh lùng bỏ lại những lời này, lo lắng lao ra khỏi phòng nghiên cứu.


Cao Lục và những người khác đều hóa đá tại chỗ, ngẩn cả người.


“Giáo sư, tên kia có bệnh à?” Micheal thì thào hỏi.


“Anh ta nhìn như sắp chết……” Susie cũng bổ sung một câu.


Cao Lục càng nghĩ càng bất an, vì thế cầm túi xách, quyết định cũng về tập đoàn nhìn xem.


Nam Cung Thần Võ tuy rằng không phải người tốt, nhưng cô cũng không hy vọng anh còn trẻ đã chết yểu.


Cao Lục liên tục hai ngày không thấy Nam Cung Thần Võ, nói thực cô có chút lo lắng.

p/s: còn 3 môn “củ khoai” nữa nên từ giờ đền cuối tháng post ít nhé mọi người =.=”

2 thoughts on “Hoàn Đồng – Chương 4.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s