Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 57

Untitled-1

“Hiện giờ là lúc bọn họ ở núi Đại Tuyết này chàng chàng thiếp thiếp, thủ thỉ tâm tình sao?!!”

Chương 57: Khi tình đã sâu nặng

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Chưởng quầy Ly phát hiện Bạch Nham càng ngày càng thích chiếm tiện nghi của nàng, thích ôm nàng, hôn nàng, đôi tay không an phận chạy loạn trên người nàng. Cho hắn một chút ngon ngọt hắn sẽ đòi lấn thêm một bước, ngày càng nghiêm trọng. Dường như nay thiên hạ thái bình, không có Thiên Khê, không có Viên Hạo, hắn không phạm vào thiên luật phải chạy trốn khắp nơi, nàng cũng không nhập ma sống tiêu diêu tự tại. Hiện giờ là lúc bọn họ ở núi Đại Tuyết này chàng chàng thiếp thiếp, thủ thỉ tâm tình sao?!!


“A, nàng làm gì vậy?” Thừa dịp Bạch Nham đang say mê, chưởng quầy Ly cắn lên môi hắn, không dùng quá nhiều sức nhưng vẫn hơi đau.


“Chàng không sao chứ? Trên người có nóng không? Không có di chứng sao? Thiên Ngoại Lưu Hỏa đã tắt hoàn toàn chưa?” Chưởng quầy Ly ôm mặt Bạch Nham tỉ mỉ nhìn nhìn, lại ấn lên mạch môn của hắn, có vẻ như muốn kiểm tra toàn thân hắn.


Bạch Nham bị nàng sờ bên này một cái, nhéo bên kia một cái, cả người ngứa ngáy, không khỏi cười ra tiếng:“Ta không sao, vốn tưởng rằng chủ ý của nàng rất nguy hiểm, không ngờ lại thuận lợi như vậy, còn rất dễ dàng .”


“Dễ dàng!?” Chưởng quầy Ly trợn tròn mắt nhìn hắn, căm giận nói,“Ta bất chấp cả tính mạng, dễ dàng chỗ nào hả?! Chàng chỉ ngủ một giấc, tỉnh dậy là tinh thần sảng khoái, chàng có biết ta sợ chàng không tỉnh lại đến mức nào không!? Rất sợ……”


Chưởng quầy Ly nói xong có chút nghẹn ngào, cắn chặt môi dưới không nói thêm gì nữa. Nàng sẽ không để chuyện đó xảy ra, nàng sẽ không để cho hắn xảy ra chuyện!


Bạch Nham làm sao không biết trong lòng nàng sợ bất an. Hắn chấp nhận đánh cược không phải vì tin tưởng kỳ tích, đơn giản vì nàng là người duy nhất hắn có thể toàn tâm toàn ý giao phó tất cả.


“Nàng đừng lo cho ta, chính nàng thì sao? Không sao chứ? Thiên Ngoại Lưu Hỏa làm nàng bị thương không?” Bạch Nham cầm hai tay chưởng quầy Ly lo lắng bất an, dịu dàng hỏi.


Chưởng quầy Ly thử vận khí, không phát hiện có gì không ổn, nói:“Hẳn là không sao đâu.”


“Tầng phong ấn cuối cùng đã giải, nàng cũng không sao chứ? Ma tính trên người có khiến nàng khó chịu không?” Đây mới là vấn đề Bạch Nham lo lắng nhất.


Nghe Bạch Nham nhắc tới, chưởng quầy Ly lại trừng mắt nhìn hắn một cái:“Trách không được chàng vẫn nói ta không thể tự cởi bỏ được tầng phong ấn cuối cùng, thì ra chàng dùng chính nguyên thần của mình để hạ chú! Chàng cũng thật độc ác! Trừ phi chàng bị hủy thần hình hoặc là ta đụng vào nguyên thần của chàng, bằng không phong ấn này quả thật không còn cách nào khác có thể cởi bỏ! Lúc trước chàng đã suy tính gì mà lại dùng mánh khóe này vậy!”


“Ha ha ha,” Bạch Nham cười ha hả,“Biết nàng tinh thông chú thuật pháp trận mới dùng phong ấn khó giải như vậy. Nay xem ra ta đã làm đúng rồi, phải khóa nàng thật chặt mới tốt.”


“Tốt cái gì mà tốt!” Nhìn Bạch Nham cợt nhả nàng lại bực mình, nâng tay đấm cho hắn một phát.


“Tốt ở chỗ khóa chặt nàng khiến nàng không thể rời khỏi ta được.”


Chưởng quầy Ly liếc trắng mắt, thật sự là tiện nghi gì cũng đều bị hắn chiếm hết mà, chỉ nói lời ngon tiếng ngọt dỗ nàng thì có ích gì.


Bạch Nham bỗng nhiên thở dài:“Nguyên thần dung hợp chúng ta đã làm được, ông trời cho chúng ta kỳ tích như vậy chứng tỏ sẽ không có gì có thể chia cắt chúng ta. Ta bỗng nhiên cảm thấy ông trời cũng không vô tình, những thứ mấy trăm năm trước mất đi không phải đều được bồi thường rồi sao? Chỉ cần có nàng ta đã thấy thỏa mãn rồi.”


Chưởng quầy Ly nghe hắn nói vậy, trong lòng không biết là cảm giác gì, chỉ cảm thấy cổ căng thẳng không nói nên lời. Nàng chậm rãi dựa vào trong lòng Bạch Nham, có hắn nàng cũng thấy rất thỏa mãn.


Hai người yên lặng trong chốc lát, Bạch Nham lại tiếp tục hỏi nàng:“Ma tính trong cơ thể nàng vẫn còn sao?” Đã không còn tầng phong ấn cuối cùng, hắn thực bất an, sợ nàng đột nhiên mất khống chế, ngay cả hắn cũng giết.


Chưởng quầy Ly hơi hơi gật đầu:“Dường như vẫn còn, nhưng ta bây giờ mệt chết mất, không có sức nổi điên nữa.”


Bạch Nham không khỏi khẽ cười một tiếng, thở phào một hơi, nàng đã có thể khống chế được ma tính của mình:“Chúng ta về nhà đi, nghỉ ngơi cho tốt.”


“Hử? Về nhà?”


Bạch Nham bế chưởng quầy Ly, bước lên mây:“Đương nhiên phải về nhà, chẳng lẽ nàng thích ở lại chỗ trời băng đất tuyết này sao? Hay là nàng muốn tìm cớ nằm trong lòng ta?”


“Đi chết đi! Nói hai câu đứng đắn chàng sẽ chết à!”


Trở về nhà ở Đan thành, chưởng quầy Ly ngủ rất lâu, nàng thật sự là mệt muốn chết rồi, mấy ngày không ngủ không nghỉ đối với nàng cũng không tính là gì, nhưng đấu pháp cùng Phong Cơ, Thiên Khê, tự cởi bỏ phong ấn của Bạch Nham, giúp Bạch Nham loại bỏ Lưu Hỏa trong nguyên thần đều là những chuyện cực kì vất vả lại hao phí chân nguyên.


Thiên Ngoại Lưu Hỏa trong nguyên thần Bạch Nham đã tắt hoàn toàn, hắn bị trói buộc mấy trăm năm cuối cùng cũng được thoải mái, cả pháp lực cũng được khôi phục như lúc trước khi chịu hình, thật sự là đại nạn không chết tất có hạnh phúc về sau.


Bọn họ vừa về nhà, Chỉ Lan liền quấn quít lấy Bạch Nham hỏi tình huống của Đỗ Tuyền. Bạch Nham bịa vài câu nói dối giấu giếm Chỉ Lan, nhưng giờ Tiểu Tuyền ở đâu cũng là một gánh nặng trong lòng hắn, luôn làm cho hắn không thể an tâm.


Chưởng quầy Ly ngủ hai ngày, Bạch Nham lại không thể ngủ yên, vì thế lặng lẽ vào phòng chưởng quầy Ly, ngồi đầu giường nàng.


Hắn ứng kiếp mà không chết, Ngọc đế bắt hắn là chuyện trong dự kiến, chỉ sợ làm liên lụy đến cha, đệ đệ và muội muội hắn. Thiên Khê mang Đỗ Tuyền đi, nhưng pháp lực của Đỗ Tuyền còn chưa đủ để cởi bỏ phong ấn Ngũ Hành trận, cho nên Thiên Khê vẫn cần tìm một Thủy linh khác, một trận ác chiến là không thể tránh được, ai thắng ai thua cũng chưa biết. Hắn đưa thiên binh thiên tướng tới có thể bức lui Thiên Khê một lần, lần sau chỉ sợ không may mắn như vậy. Nếu Tòng Tố và đám đạo sĩ Huyền Tôn giáo kia có thể tìm được Tề Đồng ở Phong Đô, vậy bọn họ còn có thể có thêm vài phần phần thắng. Nhưng Thiên Khê còn có Vân Nhai giúp đỡ, mà lực lượng của bọn họ vẫn rất yếu, không biết đám thần tiên trên Cửu Trọng Thiên kia suy nghĩ cái gì, chẳng lẽ thật sự mặc kệ Thiên Khê sao?


“Ai……” Bạch Nham không khỏi thở dài.


“Sao chàng lại ở trong phòng ta?” Không biết chưởng quầy Ly đã tỉnh từ lúc nào, giống như con mèo trừng mắt nhìn Bạch Nham,“Không biết khuê phòng con gái không thể vào sao? Còn có, sao chàng lại thở dài?”


Bạch Nham khẽ lắc đầu:“Thở dài cũng vô dụng, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.”


Chưởng quầy Ly ngồi dậy đến:“Chàng đang suy nghĩ Tiểu Tuyền?”


“Ai, hắn là ân nhân cứu mạng của ta, tuy rằng biết ngày nào Thiên Khê còn chưa tìm được Thanh Vũ, Tiểu Tuyền sẽ an toàn, nhưng ta vẫn cảm thấy rất bất an.”


Nhìn Bạch Nham mặt co mày cáu, trong lòng chưởng quầy Ly cũng không dễ chịu, nhưng nàng trước nay chưa từng an ủi ai, mỗi khi nhìn thấy Bạch Nham không vui nàng chỉ toàn chế nhạo hắn thêm vài câu, nhưng nay lại không nói được câu nào. Suy nghĩ một lát, nàng chỉ có thể khẽ hôn hai má hắn coi như trấn an.


Bạch Nham nhìn chưởng quầy Ly cổ họng không khỏi căng thẳng:“Nàng có biết nàng làm vậy là đang dụ dỗ ta hay không?”


“Ta? Ta làm cái gì ?”


Bạch Nham không đáp chỉ sững sờ nhìn nàng, chưởng quầy Ly nghi hoặc nhíu nhíu mày, theo ánh mắt Bạch Nham cúi đầu nhìn, thì ra nàng vừa tỉnh ngủ quần áo không chỉnh. Nàng vốn là chỉ mặc lớp áo đơn, mơ mơ màng màng ngồi dậy khiến bả vai cùng xương quai xanh lộ ra rõ ràng.


Chưởng quầy Ly cuống quít kéo cổ áo, chỉ vào Bạch Nham nói:“Này, chàng là đạo sĩ, phải tuân thủ thanh quy giới luật .”


“Ta chỉ giả làm đạo sĩ mà thôi, chưa từng xuất gia.” Bạch Nham cười vô lại, không nhịn được đùa giỡn chưởng quầy Ly.


“Vậy…… Vậy chàng là thần tiên, cũng phải tuân thủ thiên luật!”


“À, ngay cả cực hình Thần Diệt ta cũng đã trải qua, sớm không phải thần tiên nữa rồi.”


“……”


Chưởng quầy Ly nhìn đôi mắt Bạch Nham, nụ cười của hắn, giống như toàn bộ linh hồn đều bị hút vào. Nàng thật sự không quan tâm cái gì mà thiên luật giới luật, bởi vì nàng vốn là người không tuân thủ quy định. Chỉ là không hiểu sao nàng rất luống cuống, trong lòng đột nhiên đập mạnh, không biết nên làm thế nào. Nàng muốn dựa vào hắn gần thêm gần thêm nữa, nàng muốn hôn hắn, ôm hắn, nàng muốn…… Càng muốn mặt càng đỏ.


Bạch Nham nhìn nàng cúi đầu, hai tay nắm chặt chăn không biết đang suy nghĩ cái gì. Hắn cầm tay chưởng quầy Ly, hỏi:“Lại suy nghĩ gì vậy? Phiền não vì chuyện Thiên Khê? Hay là lo lắng Viên Hạo sẽ tìm đến?”


Chưởng quầy Ly đột nhiên ngẩng đầu bình tĩnh nhìn Bạch Nham, dứt khoát vươn tay ra ôm lấy cổ hắn, rướn người lên hôn hắn.


Bạch Nham bị hành động của chưởng quầy Ly khiến cho hoảng sợ lại mừng rỡ, nàng thật sự là ma quỷ sớm khiến hắn mê mẩn thần hồn điên đảo. Hắn đưa hay đỡ eo của nàng ôm vào trong lòng, chậm rãi ngã lên trên giường.


Nụ hôn của hắn in lại trên môi nàng, giữa trán nàng, bên tai nàng, rồi chuyển qua cổ nàng, đầu vai nàng. Hắn nhẹ nhàng cắn xương quai xanh của nàng khiến nàng ngứa ngáy, cách một lớn áo ngủ mỏng manh nàng có thể cảm nhận được độ ấm cực nóng trên bàn tay cùng hưng phấn nóng vội của hắn. Giây phút tay hắn cởi quần áo của nàng chạm đến da thịt nàng, nàng lại càng khẩn trương run rẩy.


“Du Dao ……” Bạch Nham nhìn nàng, gọi tên nàng. Nàng chỉ cảm thấy mình bắt đầu trở nên mơ hồ, toàn bộ thế giới đều trở nên mơ hồ, chỉ có hắn, chỉ có cảm giác hắn mang lại cho nàng là rõ ràng thậm chí là rung động.


Bạch Nham thiên tính thuộc thủy, thân thể vẫn luôn lạnh lẽo, nhưng giờ phút này lại giống như Lưu Hỏa vẫn đang thiêu đốt trong nguyên thần hắn, nhiệt huyết sôi trào. Mà thân thể chưởng quầy Ly vốn nóng, nhưng hắn lại cảm thấy hơi lạnh mềm nhẵn. Đợi nhiều năm như vậy, dường như hắn đang đợi giờ khắc cùng nàng hợp nhất cả linh hồn và thể xác này, muốn bỏ tham sân si đối hắn mà nói không khó, nhưng bỏ dục thì vạn vạn không thể. Trong tai chỉ có tiếng nàng thở dốc rên rỉ đứt quãng, thúc dục dục vọng cùng nhiệt tình đang không ngừng dâng lên trong hắn, hắn muốn nàng.


Đau đớn lúc ban đầu chậm rãi hóa thành sung sướng, chưởng quầy Ly chỉ cảm thấy mình như bị cuốn vào tầng sóng biển mãnh liệt, không có phương hướng, bất lực, chỉ có thể nhận lấy Bạch Nham cho.


Chỉ Lan nửa đêm tỉnh giấc nghe được có chút động tĩnh, vì thế rời giường đến xem. Theo tiếng động tìm đến phòng chưởng quầy Ly, nghi hoặc gõ gõ cửa:“Chưởng quầy Ly? Tỷ làm sao vậy?”


Tiếng gọi của Chỉ Lan khiến chưởng quầy Ly phát hoảng, hoảng hốt trừng mắt nhìn Bạch Nham.


Bạch Nham nhìn bộ dáng nàng lúc này vừa luống cuống vừa ngượng ngùng lại vừa bối rối, không khỏi buồn cười, lập tức kháp quyết khởi động kết giới hoàn toàn ngăn Chỉ Lan ở ngoài phòng. Trong nháy mắt Chỉ Lan không nghe thấy bất cứ tiếng động nào nữa.


“Kỳ lạ …… Chẳng lẽ là mình nghe lầm ?” Chỉ Lan khó hiểu, trở về phòng tiếp tục ngủ.


Bạch Nham khẽ hôn chưởng quầy Ly:“Tiểu nha đầu kia đi rồi.”


Chưởng quầy Ly hung tợn trừng mắt nhìn Bạch Nham, không biết nên nói cái gì cho phải, nhỡ bị Chỉ Lan vô tình cắt ngang nàng thật sự là…… Thật sự là mất hết cả mặt mũi.


Bạch Nham hôn xuống trước ngực chưởng quầy Ly, dùng hành động làm cho nàng nhanh chóng quên đi đoạn nhạc đệm nhỏ Chỉ Lan.

p/s 1: Vẫn là đứa edit H vô năng, dù H nặng hay nhẹ

p/s 2: Sao chương này lại ngắn hơn các chương bình thường

p/s 3: Đủ 20 like/share sẽ gỡ pass chương sau

15 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 57

  1. lần đầu tiên thấy có editor kêu gào vì chương ngắn =))
    H nhạt thật làm t chẳng buồn gọi nó là H =)) tg cần luyện bút nhiu hơn 🙂

  2. tôi lại cảm giác chương này dài hơn các chương khác, có khi tại tôi vừa đọc vừa tưởng tượng nhiều hơn nên thấy dài =))))))))))))
    tác giả viết H ít hoặc ko viết thì độc giả tự bổ não, cô mỡ cũng tự bổ đi ~~
    haiz, đọc đoạn đầu ac ngọt ngào mà nổi hết cả da gà, sến =)))
    mà tôi cứ nghĩ anh Bạch chủ động trước cơ, ai dè lại là chị Ly, bị hố to =)))))))))))

  3. Chỉ Lan thật…thuần khiết quá, gặp ta là ta *làm bộ* hoàn toàn ko biết gì… tông cửa vào hỏi thăm ngay rồi =))

  4. trời ơi . cái này là h 13=+ ! 13+ ! ta còn chẳng há mồm í chứ đừng nói là chảy máu mũi =)))) mà thôi kệ nhỉ . có truyện này truyện kia . mún phun máu cứ coi phu quân ta là thái giám ….lâu lâu trong sáng tí cũng tốt :)))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s