Cô vợ giả của tổng giám đốc – 168 + 169

9445193428_74983eb229_b

Chương 168: Thì ra là như vậy

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Hoàng Mạn Văn nói: “Lạc Quân có ngày hôm nay hoàn toàn là do cô, nếu như cô còn có chút lòng quan tâm nó thì hãy lập tức ly hôn đi, đừng có bất cứ dính dáng gì đến nó nữa. Tôi sẽ nghĩ cách để cô được miễn tội cản trở quá trình điều tra không phải ngồi tù, cũng sẽ nghĩ cách giúp Lạc Quân bình an ra ngoài. Ly hôn đi, đây là yêu cầu duy nhất của tôi đối với cô, cũng là thỉnh cầu.”

“Tại sao? Mẹ, tại sao muốn con ly hôn? Con không đồng ý, Lạc Quân cũng sẽ không đồng ý!”

“Bởi vì tôi không muốn bên cạnh nó có một quả bom không biết khi nào sẽ nổ. Nó không thể ở bên cô, cô là khắc tinh của nó. Coi như tôi van xin cô được không? Tôi chỉ còn một đứa con trai thôi, xin cô bỏ qua cho nó, để nó sống an ổn.”Hoàng Mạn Văn nói xong, mắt cũng đỏ lên.

Bạch Ngưng không hiểu, hỏi: “Con chưa bao giờ có ý hại anh ấy, nhưng tại sao, tại sao mẹ lại muốn ép con rời khỏi anh ấy, còn là lúc anh ấy cần con ở bên nhất. Tại sao ở bên con anh ấy sẽ gặp chuyện không may? Tại sao nói con là khắc tinh của anh ấy?”

“Bởi vì. . . . . . Nó quá yêu cô, dồn quá nhiều tình cảm vào cô.”Hoàng Mạn Văn nói.

“Nhưng. . . . . . con cũng yêu anh ấy. Chẳng lẽ bởi vì chúng con yêu nhau nên không thể ở bên nhau sao? Đây là đạo lý gì?”

“Yêu nhau thì có thể, nhưng một người không thể khống chế cảm xúc của chính mình không có tư cách yêu sâu đậm một người khác. Mà Lạc Quân, chính là người như vậy.”

“Tại sao?” Bạch Ngưng vẫn không hiểu ý bà.

Hoàng Mạn Văn hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Cô đã từng cảm thấy có lúc Lạc Quân tức giận hoặc kích động, sẽ vô cùng đáng sợ, không giống nó bình thường không?”

Bạch Ngưng gật đầu. Trong trí nhớ của cô, tổng cộng có ba lần.

Lần đầu tiên là khi anh biết Hinh Hinh không phải con của anh, suýt nữa đã bóp chết cô. Lần thứ hai là khi anh nhốt cô trong chung cư, anh điên cuồng hành hạ cô suốt đêm, khiến cô phải giả vờ tinh thần thất thường để trốn tránh anh. Sau đó, ngay trước khi bọn họ chia tay, anh đỏ mắt túm lấy tóc cô đập vào đầu giường, khiến cô chảy máu. Cũng chính sau lần đó, cô mới hạ quyết tâm trốn khỏi bệnh viện.

“Giấy giám định tinh thần tôi đưa ra không phải làm giả để chạy tội cho nó, mà là thật. Lạc Quân, thật sự có vấn đề về tinh thần.”Hoàng Mạn Văn nói.

Bạch Ngưng ngạc nhiên ngẩng đầu.

“Nhưng. . . . . . sao có thể? Anh ấy rất bình thường, sao có thể có vấn đề tinh thần?” Cô thật sự đã tưởng rằng Hoàng Mạn Văn là vì cởi tội cho Ngôn Lạc Quân mà dùng chuyện này lừa gạt mọi người.

“Đúng là rất bình thường, sau đợt trị liệu từ hơn mười năm trước, nó đã rất lâu chưa từng phát tác, ngay cả tôi thậm chí đã quên nó có vấn đề tinh thần, cho đến khi cô xuất hiện, nó yêu cô.”

“Con xuất hiện. . . . . .”

“Lạc Quân, còn có một người anh trai tính tình cực kỳ nóng nảy, từ nhỏ đã hay đánh nhau. Sau đó trong một đêm mưa bị người ta chặn trong ngõ hẻm chém chết*. Ngày đó, Lạc Quân nghe lời anh dặn trốn ở trong góc tận mắt nhìn thấy cảnh tượng ấy. Sau đó nó chừng nửa tháng cũng không nói gì.”

[*] Trong bản gốc tác giả dùng từ loạn đao chém chết ý là bị chém điên loạn nhiều nhát

Hoàng Mạn Văn khóc nói: “Vốn chúng tôi đều cho rằng nó không sao, không ngờ sau này nó nhiều lần đột nhiên nổi giận, chẳng phân biệt được nặng nhẹ đánh người ném đồ vật, còn kinh khủng hơn khi anh nó tức giận. Sau đó chúng tôi dẫn nó đến bác sĩ, mới biết vì cái chết của anh trai nó bị kích thích quá mức, tiềm thức coi mình thành anh trai. Nếu như để mặc kệ rất có thể sẽ phát triển thành đa nhân cách. Chúng tôi rất sợ, bảo vệ nó cẩn thận từng li từng tí, rèn luyện cho nó khả năng tự kiềm chế, không để cho nó kích động. . . . . . Chúng tôi cho rằng nó đã khỏi, cho rằng nó đã thoát khỏi bóng ma tâm lý về anh trai nó. Cho đến ngày tôi nhìn thấy vết thương trên người cô. Lạc Quân không thể nào ra tay nặng như vậy. Tôi nhìn một cái đã biết, nhất định là bệnh của nó lại tái phát. Nó cũng biết, nhưng nhất định không chịu nghe tôi khuyên chỉ vì không muốn để cô rời đi. Nó không để ý đến bệnh tình nhất quyết muốn ở bên cô, nhưng cô một lần rồi lại một lần tổn thương nó, khiến nó chịu đả kích nặng nề. Tôi biết ngay mà, tôi biết thể nào cũng nó một ngày nó bị cô hại chết . . . . . . Giờ thì tốt rồi, giết người, giết chết người đàn ông bên cạnh cô, cô hài lòng chưa!” Hoàng Mạn Văn kích động.

Đối mặt với những lời xét đoán và lên án của Hoàng Mạn Văn, Bạch Ngưng giật mình không thôi, tự trách không dứt, đôi môi run rẩy, sắc mặt trắng bệch dọa người.

Cô chưa bao giờ biết Ngôn Lạc Quân bị bệnh, cũng chưa bao giờ nghĩ tới, mình sẽ mang đến cho anh tổn thương lớn như vậy.

Cô chỉ biết anh hiểu lầm cô, không tin cô. Cô muốn rời khỏi anh, lại không nghĩ rằng anh vì cô mà không ngừng bị thương, tâm tình kích động, bệnh tình nặng càng thêm nặng.

Vận mệnh đổi thay, khiến cô gặp được một người đàn ông cô yêu và cũng yêu cô. Anh bất chấp tất cả muốn ở bên cô, liều mạng quấn chặt cô ở bên người, nhưng cô lại vùng vẫy muốn trốn, đẩy họ ra hai thế giới, chưa bao giờ cố gắng vì tình yêu của bọn họ. . . . . . Nếu không phải đêm ấy nhìn thấy bộ dạng đẫm máu của anh, nếu không phải đột nhiên phát hiện cô dễ dàng mất anh đến vậy, cô cũng sẽ không biết hối cải, sẽ không biết quý trọng. Có lẽ thật sự sẽ vì tấm hình kia mà dễ dàng rời khỏi anh. . . . . .

Nhưng nếu chuyện lần này là bài học cho cô, vậy bài học này thật quá lớn, lớn đến mức cô không chịu đựng nổi. . . . . .

“Mẹ, thật xin lỗi. . . . . .” Bạch Ngưng nghẹn ngào, cắn môi nói: “Ta sẽ nghĩ mọi cách cứu Lạc Quân ra ngoài, nhưng con sẽ không ly hôn. Con cũng yêu anh ấy, cả đời không đổi, con muốn được ở bên anh ấy, chỉ cần anh ấy không đuổi con đi, con sẽ vĩnh viễn ở bên anh ấy!”

“Thế không phải yêu nó! Nếu cô yêu nó, sao có thể bất chấp an nguy của nó mà cố chấp ở lại! Bây giờ là giết người, về sau ai biết còn xảy ra chuyện gì nữa? Cô thì không sao, không có nó cô có thể lấy người khác. Nhưng tôi và ba nó thì khác, chúng tôi chỉ có một đứa con trai này thôi!”

“Mẹ, nếu anh ấy yêu con, vậy con ở bên anh ấy không phải sẽ tốt hơn sao? Con bảo đảm, con sẽ không để anh ấy xảy ra chuyện, sẽ không bao giờ để anh ấy bị kích thích nữa. . . . . . Hơn nữa mẹ cũng biết mà, ngộ nhỡ anh ấy bình an được thả ra lại phát hiện con đã rời đi, chẳng lẽ tâm tình sẽ không mất khống chế sao?”

Hoàng Mạn Văn nhìn cô, không còn lời nào để nói.

Bà biết, chuyện đó rất có khả năng sẽ xảy ra.

Bạch Ngưng đi tới trước mặt bà, cầm chặt tay bà nói: “Mẹ, tất cả chờ Lạc Quân trở về rồi quyết định, được không? Để cho anh ấy lựa chọn theo ý mình. Mẹ nói cho con biết, vẫn còn cách để cứu anh ấy đúng không? Nếu như có thể chứng minh lúc ấy tinh thần anh ấy không ổn định, có phải sẽ được miễn tử hình không?”

Hoàng Mạn Văn nhìn cô lo lắng như vậy ít nhiều có chút không đành lòng, lại nghĩ lúc trước cô còn vì Lạc Quân mà nhận tội thay, trái tim lập tức mềm nhũn.

Ngồi xuống, bà nói: “Không biết, nó nói Quan Thừa Diễm là Diệu Quân giết, mẹ nghĩ nếu bệnh của nó đã nặng đến mức ấy rồi, có lẽ khi đó thật sự nó đã biến thành ‘người khác’. Sau đó, nó tận mắt thấy anh nó giết người, còn là cảnh đêm mưa quen thuộc khiến nó nhớ lại tình cảnh lúc nhỏ. Vì quá sợ anh trai chết nên nhất thời không chịu nổi, cho nên nó lựa chọn quên đi phần trí nhớ này.”

“Vậy nếu như lúc giết người thật sự là nhân cách khác trong anh ấy, anh ấy có thể thoát tội không?” Bạch Ngưng vội hỏi.

Hoàng Mạn Văn thở dài, nói: “Phải xem kết quả giám định tinh thần, nếu như lúc ấy không có triệu chứng tinh thần bị phân liệt, vậy cũng không còn cách nào khác.”

Đúng này lúc, điện thoại của Hoàng Mạn Văn vang lên, bà nhận lấy điện thoại di động, có chút sốt ruột nói: “Luật sư Phùng, lúc nào thì ông có thể tới đây?”

“Thật xin lỗi Ngôn phu nhân, tôi không thể nhận vụ án này.”Đầu kia điện thoại luật sư Phùng nói.

“Cái gì?” Hoàng Mạn Văn kinh hãi nói: “Luật sư Phùng có ý gì? Lúc trước không phải đã bàn bạc xong rồi sao?”

“Ngôn phu nhân, nói thật, đừng nói là tôi đã đáp ứng, chỉ bằng giao tình của chúng ta, tôi cũng sẽ dùng hết khả năng giúp một tay. Nhưng ngay tối hôm qua, có người bắt vợ con tôi, giao cho bọn họ tam viên đạn, nói nếu tôi tham gia vụ án này, sẽ giết cả nhà tôi. Ngôn phu nhân, không phải tôi không biết tình nghĩa biết, mà là tôi không dám lấy tính mạng vợ con tôi ra đánh cuộc. Bọn họ hình như là người của Thanh bang, thế lực rất lớn, tôi thật sự không dám chọc.”

“Thanh bang?Luật sư Phùng, tôi sẽ lập tức điều tra chuyện này, nếu như có chuyển biến tôi sẽ lập tức liên lạc với ông, được không?” Hoàng Mạn Văn nói.

“Được, Ngôn phu nhân ngài bảo trọng.”.

Hoàng Mạn Văn vừa cúp điện thoại, chuông điện thoại di động lập tức vang lên, vừa nhìn là ba của Ngôn Lạc Quân .

“Sao vậy?”

“Có phải luật sư Phùng không thể nhận vụ án của Lạc Quân đúng không?” Điện thoại bên kia nói, giọng nói khó nén dồn dập.

Hoàng Mạn Văn lo lắng hỏi: “Làm sao anh biết? Nói là Thanh bang, không phải Thanh bang có quan hệ mật thiết với Phương gia sao?”

“Có người tiết lộ cho anh, là Phương Tuyền, nói ai dám biện hộ cho Lạc Quân sẽ giết cả nhà người đó. Bây giờ không ai dám nhận vụ án này rồi.”

“Sao. . . . . . sao lại thế? Sao nó lại làm như vậy?”

“Nghe nói là bởi vì Lạc Quân hại Nhược Tình thành người thực vật.”

“Cái gì? Chuyện xảy ra lúc nào? Tại sao em không biết tin?” Hoàng Mạn Văn lập tức bật dậy từ trên ghế salon.

Cha Ngôn nói: “Nếu chuyện này là thật, ngày mai anh sẽ qua đó, sau đó đến gặp nó một chuyến.”

“Được, anh mau qua đây. Em sẽ liên lạc thử với luật sư khác.” Hoàng Mạn Văn lại vô lực ngồi phịch xuống ghế salon.

Từng ngày trôi qua, kết quả giám định tinh thần của Ngôn Lạc Quân cũng đã có, chứng minh anh quả thật mắc bệnh đa nhân cách, nhưng lại không có chứng cớ xác thực chứng minh lúc gây án là nhân cách khác. Sau khi Vu Nhược Tình gặp tai nạn xe cộ thì không tỉnh lại nữa, thành trạng thái thực vật, Phương Tuyền trong cơn giận dữ, tung tin muốn đẩy Ngôn Lạc Quân vào chỗ chết.

Mặc dù Phương gia và Ngôn gia hai phe thế lực ngang nhau, nhưng cha của Phương Tuyền xuất thân từ hắc đạo, hiện tại xí nghiệp thành công đã sớm tẩy trắng, nhưng vẫn có quan hệ khăng khít với Thanh bang thế lực lớn nhất cả nước, tất cả mọi chuyện đều có dính dáng đến hắc đạo làm cho người ta nhìn mà sợ. Trong vòng vài ngày Hoàng Mạn Văn liên lạc nhiều luật sư nhưng đề bị cự tuyệt. Mắt thấy sắp đến ngày mở phiên toà nhưng vẫn không tìm được luật sư tốt, cả Ngôn gia chìm trong không khí nặng nề.

. . . . . .

Dỗ Tiểu Hân và Cảnh Di ngủ, Bạch Ngưng đi tới phòng ngủ, học Ngôn Lạc Quân rót cho mình một ly cà phê.

Chương 169: Hạ Ánh Hi trở về

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Trời sao cao tận vô cùng, lúc cô đang ngắm nhìn trời sao anh lại không thể cùng nhìn lên bầu trời sao với cô.

Cô nghĩ, chờ anh trở lại, cô sẽ nghiêm túc nói cho anh biết, cô yêu anh, vẫn luôn yêu anh, chỉ duy mình anh. Anh không cần ghen vì cô, không cần tức giận vì cô, cô sẽ vĩnh viễn không rời khỏi anh.

Cô sẽ nói cho anh biết tất cả mọi chuyện của cô, để giữa bọn họ không còn tồn tại hiềm khích. Sẽ cùng anh đi trị liệu, cố gắng hết sức giảm bớt bệnh tình của anh.

Cô muốn cùng anh, cùng Tiểu Hân, cùng Cảnh Di, giống như các gia đình khác, bình thản sống cả đời. Mấy chục năm sau quay đầu lại, phát hiện ngọt ngào luôn luôn nhiều hơn đau khổ.

Cô quyết định rất nhiều rất nhiều chuyện, chỉ cần anh trở lại. . . . . .

Nhưng làm thế nào anh mới có thể bình an trở về?

Trong phòng ngủ tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, Bạch Ngưng đứng ở trên ban công ngẩn người nhìn ra bên ngoài, không còn sức đi nghe điện thoại.

Thật lâu sau chuông điện thoại cũng ngừng, gian phòng khôi phục sự yên tĩnh.

Còn chưa kịp cảm nhận cảm giác yên tĩnh, tiếng chuông lại vang lên lần nữa.

Bạch Ngưng xoay người, trở về phòng.

Số lạ càng khiến cô không có sức mà nghe.

“Alo?” Bạch Ngưng khẽ hỏi.

Đầu kia điện thoại lại im lặng.

“Alo?” Bạch Ngưng lại alo một tiếng, vẫn không thấy ai đáp liền định cúp điện thoại.

“Tĩnh Hàm. . . . . .” Điện thoại vừa rời khỏi tai, cô nghe được một tiếng gọi.

Giọng nói rất quen thuộc.

“Anh là. . . . . .” Trong lòng Bạch Ngưng lập tức khẩn trương.

“Là anh. . . . . . Hạ Ánh Hi.”

Những lời này truyền vào trong tai, cô nhận ra giọng anh, vẫn là giọng nói khi xưa, nhưng trầm ổn, mạnh mẽ hơn rất nhiều.

“Ánh Hi. . . . . . Anh là Ánh Hi?” Bạch Ngưng không thể tin được.

Nghe cô gọi mình như vậy, đầu kia điện thoại khẽ lặp lại: “Là anh.”

“Anh. . . . . . Anh có khỏe không?” Bạch Ngưng kích động đến mức không thốt nên lời.

Hạ Ánh Hi nói: “Rất ổn. Mấy ngày trước anh vừa về nước.”

“Cái gì?” Bạch Ngưng kinh ngạc nói: “Anh về nước rồi? Không còn ở Anh quốc nữa sao?”

Hạ Ánh Hi trả lời: “Ừ, sau khi biết tin em có dính dáng đến án mạng anh liền trở về, nhưng không biết làm thế nào để gặp em.”

“Thật sao? Anh nói, anh đang ở đây?”

“Ừ, bây giờ anh. . . . . . Đang ở dưới nhà em.”

Nghe anh nói vậy, Bạch Ngưng sửng sốt một chút, lập tức chạy lên ban công.

Nhìn khoảng trống không có một bóng người ngoài cửa sắt, Bạch Ngưng lập tức hỏi: “Đâu, anh đang ở đâu?”

Một cái bóng màu đen từ rừng cây bên cạnh đi ra, Bạch Ngưng chỉ nghe trong điện thoại nói: “Ở đây.”

Sau một khắc, Bạch Ngưng lao xuống cầu thang.

Mở cửa sắt ra, dưới ngọn đèn mờ nhạt, Bạch Ngưng nhìn chăm chú vào người trước mặt.

Vẫn tuấn tú như xưa, mê người như xưa, nhưng non nớt đơn thuần khi đó đã sớm biến mất, nghiễm nhiên trở thành một người đàn ông trưởng thành đã trải sự đời.

“Ánh Hi. . . . . . Thật là anh sao?” Bạch Ngưng không dám tin hỏi.

“Là anh già rồi, nên em không nhận ra sao?” Hạ Ánh Hi nhẹ nhàng cười một tiếng.

Bạch Ngưng cúi đầu cười, đóng cửa sắt, kéo anh vào nhà.

“Trở về rồi sao đến bây giờ mới liên lạc với em?” Trong phòng khách, dưới ánh đèn cô mới có thể nhìn kỹ bộ dáng anh.

“Trước kia vẫn muốn trở về, đến bây giờ lại không biết trở về làm cái gì, gặp em làm gì.”Hạ Ánh Hi nói.

“Ánh Hi, em. . . . . .”

“Anh biết bây giờ hai người đang tìm luật sư, có đầu mối chưa?” Hạ Ánh Hi cắt ngang lời cô, đổi đề tài.

Bạch Ngưng lắc đầu, nói: “Không ai muốn bị liên lụy, đừng nói là luật sư lớn có danh tiếng dù là luật sư nhỏ cũng không mời được. . . . . .” còn chưa nói hết, cô đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn anh.

Cô quên mất, anh sang Anh quốc học chính là luật.

Hạ Ánh Hi cười nhẹ một tiếng, nói: “Nếu như có cần, anh sẵn lòng ra tòa.”

“Thật sao! Anh thật sự chấp nhận giúp Lạc Quân?” Bạch Ngưng còn nhớ rõ trước đây Ngôn Lạc Quân buộc anh rời đi như thế nào.

Hạ Ánh Hi chậm rãi nói: “Bây giờ anh cũng hiểu ra được rất nhiều việc. Đó chỉ là hành động của một người đàn ông có quyền lực vì người phụ nữ mình yêu thôi, không thể trách anh ta được. Quan trọng nhất là, em muốn cứu anh ta, không phải sao?”

“Ánh Hi. . . . . .” Bạch Ngưng không biết có thể nói cái gì, ngập ngừng lúc lâu mới chua xót nói: “Cám ơn anh.”

. . . . . .

Ngày hôm sau, Bạch Ngưng đưa Hạ Ánh Hi đến gặp Hoàng Mạn Văn.

Nhìn Hạ Ánh Hi trẻ tuổi, Hoàng Mạn Văn hỏi: “Cậu chính là luật sư Tĩnh Hàm mời tới? Cậu mới tốt nghiệp gần đây sao?”

“Đúng vậy, xin chào Ngôn phu nhân.”

“Cám ơn cậu đã chịu giúp chúng tôi, không biết trước kia cậu đã từng nhận vụ án nào tương tự chưa?” Hoàng Mạn Văn nhìn anh, không nhịn được lo lắng hoài nghi.

“Chưa từng, nhưng cháu sẽ cố gắng hết sức.”Hạ Ánh Hi nói.

Hoàng Mạn Văn Khe khẽ thở dài, đặt một chồng tài liệu cao ngất lên bàn, nói: “Những thứ này đều có thể trở thành chứng cớ, cậu xem một chút, đúng rồi, nên gọi cậu là?”

Hạ Ánh Hi lật tài liệu, ngẩng đầu lên nói: “Hạ Ánh Hi, ở Anh là dùng tên David.”

“À, luật sư Hạ. . . . . .” Nói xong, Hoàng Mạn Văn đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn anh.

“Trước đây cậu ở Anh, tên David?”

Hạ Ánh Hi gật đầu.

“Một trong mười luật sư trẻ ưu tú nhất Anh quốc, David truyền thuyết bách chiến bách thắng?”

Hạ Ánh Hi cười nhạt: “Đều là quá lời, cháu chỉ là một người mới chưa đủ kinh nghiệm thôi ạ.”.

Hoàng Mạn Văn lập tức vui mừng nói: “Thì ra thật là cậu, thật xin lỗi, đã thất lễ rồi!”

“Không có không có, Ngôn phu nhân, cháu quả thực so ra kém luật sư lớn khác, cũng không chắc chắn mười phần có thể thắng được vụ này.”

“Không, nếu như ngay cả cậu cũng không thể tin vậy tôi thật sự không biết tin ai nữa!” Hoàng Mạn Văn mừng rỡ nói.

Bạch Ngưng ngồi bên cũng chuyển tầm mắt tới Hạ Ánh Hi, khẽ mỉm cười.

Không ngờ, anh đã thật sự thành công. Ngôn Lạc Quân dù sao cũng không hại anh quá thảm.

Nhưng năm đó anh mang theo thù hận cùng khát vọng ra đi, quyết tâm muốn nhiều năm sau quay lại mang cô đi. Không ngờ bây giờ trở về lại vì biện hộ cho Ngôn Lạc Quân.

Số phận quả thật thích trêu người.

Hôm sau, Hạ Ánh Hi và Bạch Ngưng đến bệnh viện cầm hết tài liệu về khách sạn.

Có tài xế chuyên nghiệp lái xe, tay lái phụ là vệ sĩ, ghế sau cũng có một vệ sĩ. Đều là Hoàng Mạn Văn sắp xếp, để tránh người của Thanh bang tới tìm Hạ Ánh Hi.

“Nếu như ngày đó em đi thì thật tối. . . . . . Có lẽ Quan Thừa Diễm sẽ không chết, Lạc Quân cũng sẽ không như vậy. . . . . .” Bạch Ngưng nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhịn được nói.

Hạ Ánh Hi lật tài liệu trên tay, ngẩng đầu lên nói: “Đừng nghĩ quá nhiều, yên tâm đi. Nếu lúc đó Ngôn Lạc Quân đổi thành nhân cách Ngôn Diệu Quân, chúng ta có cơ hội thắng rất lớn.”

Bạch Ngưng gật đầu một cái, thở dài nói: “Em chỉ cảm thấy có lỗi với Quan Thừa Diễm, lại càng không muốn Lạc Quân gặp chuyện không may.”

“Quan Thừa Diễm đã chết rồi, nhưng Lạc Quân cũng không cố ý. Pháp luật quyết định rất công bẳng. Về sau, chúng ta chăm sóc người nhà của anh ta nhiều một chút.”

“Không ổn!” Hạ Ánh Hi đang an ủi Bạch Ngưng, tài xế ngồi trước đột nhiên kêu một tiếng. Hai vệ sĩ lập tức rút súng ra.

Bạch Ngưng sợ hết hồn, hỏi vội: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Có xe đang áp sát chúng ta!”

Lúc này Bạch Ngưng mới thấy trước mặt có hai chiếc xe đi ngược hướng bọn họ. Hạ Ánh Hi lập tức nhìn ra phía sau, nói: “Hình như có rất nhiều người!”

Tài xế lập tức quẹo tay lái, trước khi bốn chiếc xe trước mặt tới gần lập tức rẽ ngoặt chạy về hướng khác.

Bạch Ngưng nắm chặt ống tay áo Hạ Ánh Hi, lo lắng nói: “Làm thế nào bây giờ? Là người của Thanh bang sao?”

“Không phải sợ, không sao đâu.”Hạ Ánh Hi an ủi nhưng trong giọng nói cũng bất giác mang theo khẩn trương.

Xe lao nhanh về phía trước, bốn chiếc xe phía sau cũng đuổi theo sát nút, hai bên đi song song, hoàn toàn chặn hết đường.

Đường càng ngày càng vắng, sợ rằng đi một đoạn nữa thì chỉ còn lại năm chiếc xe bọn họ thôi. Tài xế định tăng tốc thoát khỏi mấy chiếc xe phía sau, ai biết đúng lúc này trước mặt lại xuất hiện hai chiếc xe nữa.

Ngay cả khe hẹp để chen lên cũng không còn, xe phanh kít lại, tài xế dừng xe đi xuống, nhanh chóng rút súng ra.

Sáu chiếc xe trước sau cũng lập tức dừng lại, trên mỗi chiếc xe có hai người mặc đồ đen đeo kính đen bước xuống. Mười hai họng súng cùng nhắm thẳng vào bọn họ.

“Để luật sư lại, những người còn lại có thể đi.”Một người áo đen trong đó nói.

Hạ Ánh Hi từ trên xe bước xuống, nói: “Nếu như tôi không ở lại thì sao?”

“Vậy đi sẽ là thi thể của các người.”Người áo đen nói.

“Ánh Hi!” Bạch Ngưng lập xuống xe, kéo anh lại. Vệ sĩ chắn trước mặt bọn họ, là ba người đối đầu với mười hai người, lực lượng chênh lệch quá xa.

Mười hai người áo đen dần dần tiến tới gần, cách bọn họ ba mét, lặp lại: “Tôi đếm đến ba, những người còn lại nếu không rời đi sẽ không đi được nữa.”

“Một. . . . . .”

“Tĩnh Hàm đi mau!” Hạ Ánh Hi đẩy cô lên xe.

“Không, Ánh Hi. . . . . .”

“Anh không sao .”

“Hai. . . . . .”

“Ánh Hi, em. . . . . .” Bạch Ngưng không muốn lên xe lại không thể không lên. Cô bỗng đột nhiên dừng lại, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Phía trước lại có một chiếc, hai chiếc, ba chiếc. . . . . . Gần mười chiếc xe đi tới!

Xong rồi, sao lại có thêm nhiều người đến như vậy! .

Lúc này, người áo đen đối diện cũng vô cùng ngạc nhiên, ngoài ý muốn nhìn về phía trước.

Xem vẻ mặt bọn họ kinh ngạc lại cảnh giác, không giống như cùng một phe!

Xe đến sau hiển nhiên còn có tính uy hiếp hơn so với mấy người trước mặt. Mười hai người áo đen lập tức đem súng chĩa về phía họ.

Khi xe dừng lại trước mặt họ, một đám người da trắng cường tráng bước xuống.

Hạ Ánh Hi bất giác thở phào nhẹ nhõm.

“Địa Ngục Môn!” Người áo đen trước mặt kêu lên một tiếng.

“Chúng tôi không có ý đối nghịch với Thanh bang, nhưng không cho phép có ai động đến một sợi tóc của David.” Một người da trắng dùng tiếng Trung không lưu loát lắm nói.

Người áo đen nhìn Hạ Ánh Hi một cái, mỗi người tự quay về xe của mình, chỉ trong vòng hai phút đã biến mất.

“Vì sao mọi người lại tới đây?” Hạ Ánh Hi hỏi.

Bạch Ngưng ngạc nhiên nhìn về phía anh, cô chưa bao giờ biết anh thế lại có quan hệ với Hắc bang.

Người của Địa Ngục Môn xoay người sang chỗ khác, chỉ thấy một chiếc xe màu đỏ nhỏ chầm chậm đi tới, ngừng lại trước mặt bọn họ.

Bạch Ngưng mở to hai mắt nhìn chiếc xe màu đỏ này, muốn xem thế lực nào lại lớn như vậy, còn có lão đại Hắc bang trông như thế nào.

Cửa xe mở ra, hai người da trắng từ trong bước ra, sau đó là lão đại của bọn họ — một cô gái hơn 20 tuổi. Mái tóc quăn màu vàng đáng yêu, quần trắng, mỉm cười ngọt ngào, nhưng cũng là người da vàng giống họ.

6 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 168 + 169

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s