Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 55

Untitled-1

“Bạch Nham là Ứng Long, nàng là Hỏa linh, trước nay nàng luôn cảm thấy cơ thể Bạch Nham lạnh lẽo, nhưng bây giờ hắn còn nóng hơn cả nàng.”

Chương 55: Trả lại đá Vô Sắc

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Từ trong thần thức của chưởng quầy Ly đi ra đã gần hoàng hôn, nàng hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra, giống như có thể phóng thích những tích tụ đọng lại dưới đáy lòng tám trăm năm qua. Quay đầu nhìn về phía cây đại thụ sừng sững cách đó không xa, khu rừng dường như mấy trăm năm không chút biến hóa, luôn có đám sương lượn lờ, luôn có âm khí dày đặc. Nhưng giờ phút này chưởng quầy Ly nhìn chúng lại thấy không giống xưa, không phải chúng trở nên tươi mát cũng không phải trở nên đẹp đẽ tuyệt vời, chỉ là không còn thần bí đáng sợ, giống như oán trách, hối hận, áy náy đã từng bị nàng giấu trong lòng được một mưa to cọ rửa sạch sẽ tất cả.


Dực Thánh Chân Quân thấy cánh nàng đã biến trở về màu sắc ban đầu, nàng đã khôi phục bình tĩnh, cảm thấy không khỏi nhẹ nhàng thở ra.


“Ta đưa ngươi đi tìm đá Vô Sắc .”


Chưởng quầy Ly cùng Dực Thánh Chân Quân bước lên mây về Đan thành, chẳng qua nàng không trực tiếp dẫn hắn đi tìm cô gái kia thu hồi đá Vô Sắc mà về tiệm quan tài trước. Nàng muốn điều tra rõ chuyện Đỗ Tuyền, Dực Thánh Chân Quân chính là đại nguyên soái thiên đình, có tấm bùa hộ mệnh này ở bên cho dù không khéo gặp phải Thiên Khê cũng không cần sợ.


“Tiệm quan tài? Đá Vô Sắc ở trong này?” Dực Thánh Chân Quân đứng ở cửa tiệm quan tài do dự không biết có nên vào không, nói thật hắn sống mấy ngàn năm nhưng chưa từng vào tiệm quan tài.


Tiểu nhị Đại Phú của tiệm quan tài đang ở cửa hàng buồn ngủ, bỗng nhiên thấy người đến lập tức hưng phấn, tập trung nhìn mới thấy người đến lại là chưởng quầy nhà mình, Đại Phú từ trong cửa hàng chạy ra nghênh đón nàng, nói:“Chưởng quầy Ly! Cô đã về rồi! Tiểu Tuyền ca không biết đi đâu, hai ngày qua không tới cửa hàng.”


Chưởng quầy Ly gật gật đầu, nói với Dực Thánh Chân Quân:“Ta mở tiệm quan tài, đi vào trước đi.”


“Nàng mở?”


“Sao vậy? Lại tò mò? Vào nội đường đi, từ từ sẽ nói cho ngươi.”


Chưởng quầy Ly mởi Dực Thánh Chân Quân ngồi vào nội đường trước, còn mình lại quay sang hỏi Đại Phú hai câu:“Lần cuối nguoi thấy Đỗ Tuyền là khi nào?”


“À…… Là buổi chiều hôm kia.”


“Hắn có nói đi đâu? Làm gì không?”


“Không có, chiều hôm đó vốn đến phiên hắn trông cửa hàng, nhưng buổi chiều không biết sao đột nhiên nhảy dựng lên, nói hắn có việc về nhà rồi bỏ chạy luôn.”


“Tốt lắm, ta biết rồi. Gần đây ngươi cùng các tiểu nhị khác trông cửa hàng rất tốt, buôn bán cũng khá, tháng này ta sẽ tăng tiền công cho các ngươi.”


“Đa tạ chưởng quầy! Đa tạ chưởng quầy !!” Bởi vì chút tiền trinh Đại Phú đã mừng rỡ giống như cả người sắp bay lên.


Theo như Đại Phú nói, dường như là trong nhà xảy ra chuyện Đỗ Tuyền vội vàng trở về nên mới bị Thiên Khê mang đi. Xem ra nàng phải về nhà một chuyến, không biết Chỉ Lan có sao không, với chút đạo hạnh của nàng ấy hy vọng Thiên Khê không để nàng ấy vào mắt, tha cho nàng ấy đường sống.


Đi vào nội đường, chưởng quầy Ly không có thời gian nói chuyện phiếm với Dực Thánh Chân Quân, kéo hắn vừa về phủ vừa đi vừa nói chuyện.


“Ngươi cũng biết cái gọi là luân hồi của người phàm đơn giản chỉ là sinh tử nối tiếp, một đoạn sinh mệnh chấm dứt tức là một đoạn sinh mệnh khác bắt đầu. Thần tiên yêu ma đều nói luân hồi nhiều đau khổ nhất, bao nhiêu người tu mấy trăm năm chỉ vì siêu thoát luân hồi.”


“Cái này liên quan đến chuyện nàng mở tiệm quan tài sao?”


Chưởng quầy Ly hơi gật gật đầu, nói:“Xem như vậy đi. Sau khi Viên Hạo chết không có di thể không có hài cốt chỉ để lại một bộ áo giáp, ta từng đưa bộ giáp về Viên gia, người hắn lập cho hắn ngôi mộ chôn quần áo và di vật. Không biết vì sao, thời gian quá qua lâu ta vẫn không buông xuôi được, ta biết hắn đã chết nhưng vẫn cảm thấy của duyên phận của chúng ta không nên kết thúc như vậy, có thể mai táng áo giáp của hắn lại không mai táng được tình cảm đối với hắn. Sau này gặp được Bạch Nham, chúng ta ẩn vào nhân gian, hắn giả làm lão đạo lừa đảo bịp bợm giả thần giả quỷ rất vui vẻ, ta lại không có việc gì làm. Có một lần đi ở trên đường gặp một gia đình đưa tang, ta bỗng nhiên bắt đầu nảy ra ý tưởng mở tiệm quan tài, đưa vong hồn đoạn đường cuối cùng, hoặc nên nói ta muốn siêu độ linh hồn của chính mình thì đúng hơn. Lại nói tiếp, ba trăm năm qua ta đã không tính được ta và Bạch Nham đã siêu độ bao nhiêu hung linh ác quỷ, không biết bây giờ có phải đến phiên chúng ta siêu độ chính mình hay không.”


Dực Thánh Chân Quân cười cười:“Hai người tích thiện tích đức cuối cùng sẽ nhận được phúc báo.”


“Ha,” Chưởng quầy Ly không khỏi châm biếm Dực Thánh Chân Quân,“Nói như ngươi, Bạch Nham không cần bị bắt về thiên đình chịu hình chịu tội nữa đúng không?”


“Cái này…… ý chỉ của Ngọc đế không thể làm trái.”


“Hừ, thế hóa ra là ngươi thuận miệng nói bừa à?”


“Ta……”


“Được rồi, chúng ta đến rồi, đây là nhà của ta.”


Mấy tầng kết giới trong ngoài phủ trạch dù là của Bạch Nham hay là của chưởng quầy Ly đều không có dấu hiệu bị phá, xem ra Đỗ Tuyền còn chưa về đã bị mang đi .


Chưởng quầy Ly đưa Dực Thánh Chân Quân vào phủ, vừa vào cửa Chỉ Lan đã lao ra:“Chưởng quản tỷ đã về rồi, không thấy Đỗ Tuyền đâu cả!”


“Muội có thể nói rồi sao?” Chưởng quầy Ly hơi kinh ngạc nhìn Chỉ Lan.


Chỉ Lan ngẩn người, vô ý thức nâng tay sờ cổ mình, nhẹ nhàng thử phát ra vài tiếng:“Thật sự có thể…… muội có thể nói chuyện rồi!”


Chỉ Lan đang cảm thấy hưng phấn vui sướng, bỗng nhiên nhớ tới Đỗ Tuyền, lập tức vừa khóc vừa nghiêm mặt, nói:“Chưởng quản, hai ngày trước không biết là ai tới, muốn cởi bỏ kết giới của tỷ và lão đạo giăng, nhưng không thành công. Muội có chút sợ hãi, vốn định đợi Đỗ Tuyền về rồi nói cho huynh ấy, nhưng huynh ấy từ sau sáng sớm ra cửa thì không thấy về nữa. Không phải huynh ấy đến Phong Đô tìm hai người chứ? Hay là…… Hay là huynh ấy đã xảy ra chuyện?!”


“Chỉ Lan, hắn không sao, muội yên tâm đi, là Bạch Nham có việc nhờ hắn đi làm, muội yên tâm ở trong nhà đừng ra ngoài, chờ chúng ta về.”


“Vâng.” Chỉ Lan không nghi ngờ gật đầu, trộm liếc Dực Thánh Chân Quân bên cạnh chưởng quầy Ly một cái, bị tiên khí trên người hắn cuốn hút, tự nhiên mà muốn tới gần.


Chưởng quầy Ly nhìn Dực Thánh Chân Quân một cái, quay về phía Chỉ Lan nói:“Chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn, ta trở về là vì lo lắng cho muội, muội ngoan ngoãn trông nhà, biết không?”


“Được, muội biết rồi.”


“Chờ chúng ta trở về.”


“Vâng.”


Chưởng quầy Ly đưa Dực Thánh Chân Quân đến hai nơi, đều không dừng lại lâu. Đi ra khỏi phủ trạch Dực Thánh Chân Quân không khỏi nghi vấn nói:“Rốt cuộc nàng muốn đưa ta đi đâu?”


“Đi tìm đá Vô Sắc, tiện đường về nhà nhìn một cái không làm chậm trễ thời gian chứ?” Chưởng quầy Ly nói.


“Vậy bây giờ đi tìm đá Vô Sắc sao?”


“Đúng vậy.”


Chưởng quầy Ly dẫn Dực Thánh Chân Quân đi đến một tiểu trạch cũ nát, nói với hắn:“Đá Vô Sắc ở ngay đây.”


“Ở trong này? Sao ta không hề cảm thấy khí của đá Vô Sắc?”


“Nếu ngươi cảm thấy thì đã sớm tìm đến đây?” Chưởng quầy Ly nói,“Đá Vô Sắc ở trong thân thể cô bé kia, muốn lấy đá Vô Sắc ra đứa bé sẽ mất mạng, ngươi muốn làm gì thì làm. Ta không rảnh cùng ngươi, đi trước một bước, sau này còn gặp lại.”


Dứt lời chưởng quầy Ly liền hóa thành khói nhẹ rời đi, chỉ để lại một mình Dực Thánh Chân Quân đối mặt với vấn đề nan giải này. Hắn sợ chưởng quầy Ly cố ý lừa hắn, vì thế lặng lẽ dò xét nguyên thần của bé gái kia xác định đá Vô Sắc quả thực ở trong thân thể cô bé, hắn nên làm gì bây giờ? Giết cô bé sao?


Thành Khương Dương, trong tiểu viện rách nát, Bạch Nham mãi không phá được kết giới của chưởng quầy Ly, sốt ruột đến mức sắc mặt trắng bệch lại bó tay. Một quầng sáng loá mắt xuất hiện ở trước mặt Bạch Nham phá tan tầng kết giới kia.


“Bạch Nham!” Chưởng quầy Ly nhào vào trong lòng Bạch Nham, làm cho Bạch Nham kinh ngạc chân tay luống cuống.


“…… Du Dao?!”


“Ta đã về rồi.” Chưởng quầy Ly dụi vào lồng ngực Bạch Nham rầu rĩ nói một câu, nước mắt lại trào ra, mới rời khỏi hắn một lát thôi mà sao lại có thể nhớ hắn đến vậy!


Bạch Nham không biết đã xảy ra chuyện gì, vì sao chưởng quầy Ly không chỉ trở về mà còn đột nhiên lao vào lòng hắn như thế. Hắn vốn có rất nhiều rất nhiều phỏng đoán, sợ nàng thấy Viên Hạo sẽ quên hắn, sợ ma tính của nàng đột nhiên bộc phát bị Viên Hạo đả thương, sợ nàng từ nay về sau không trở lại, nhưng không ngờ nàng lại cho hắn một niềm vui bất ngờ thế này. Nghe thấy nàng yếu ớt lặng lẽ khóc, hắn có cảm giác như người sắp chết đuối bỗng nhiên được người ta cứu lên, cảm giác như trút được gánh nặng, cảm giác như được sống lại. Hắn ôm chặt lấy nàng, cầu nguyện đây là kết cục của bọn họ, vĩnh viễn của bọn họ.


Chưởng quầy Ly ôm Bạch Nham bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, Bạch Nham là Ứng Long, nàng là Hỏa linh, trước nay nàng luôn cảm thấy cơ thể Bạch Nham lạnh lẽo, nhưng bây giờ hắn còn nóng hơn cả nàng. Chưởng quầy Ly đẩy Bạch Nham ra vài phân, đưa tay sờ lên cổ của hắn, ngón tay lại chạm đến nhiệt độ nóng cháy. Bạch Nham không phải người hắn sẽ không cảm sốt!


“Bạch Nham, chàng làm sao vậy? Sao lại nóng thế này? Xảy ra chuyện gì?”


Bạch Nham cười thê lương:“Là Thiên Ngoại Lưu Hỏa thiêu đốt trong nguyên thần của ta.”


“Cái gì! Sao có thể như vậy?”


“Ta mất một trăm năm mới chỉ áp chế được Thiên Ngoại Lưu Hỏa trong nguyên thần chứ không dập tắt hoàn toàn được nó, quả nhiên nguyên thần chưa hủy lửa sẽ không tắt……” Bạch Nham dừng một chút không muốn nói thêm nữa, hắn vốn không định để chưởng quầy Ly biết, không muốn bất kỳ ai biết.


“Cho nên chỉ cần chàng dùng sức mạnh nguyên thần sẽ khiến Lưu Hỏa bùng lên? Biến trở về nguyên hình hóa thành Ứng Long, hoặc là thi triển pháp thuật mạnh đều có ảnh hưởng phải không?!”


“…… Phải……”


“Phải?!” Chưởng quầy Ly không kiềm chế được gào lên với hắn ,“Vậy mà chàng còn dùng nguyên hình đấu pháp với Thiên Khê?! Chàng đưa thiên binh thiên tướng tới còn chưa đủ sao! Chàng đang đi tìm chết đấy à?!”


“Chỉ cần nàng không sao……”


Chưởng quầy Ly ngắt lời Bạch Nham, hung hăng nói:“Ta có sao! Rất có sao! Ta vì Viên Hạo mà thành ma, chàng có tin nếu chàng chết, ta điên lên biến thành Thiên Khê thứ hai, làm loạn tam giới nghiêng trời lệch đất không hả?!”


“……”


Bạch Nham thất thần nhìn nước mắt của nàng từng giọt từng giọt không ngừng chảy xuống. Ở bên nàng ba trăm năm hắn chưa bao giờ thấy nàng rơi lệ, nhưng chỉ trong mấy ngày này nàng đã vì hắn mà khóc hai lần. Trong lòng hắn không rõ là cảm kích hay là hạnh phúc, ông trời đối xử với hắn thật đúng là không tệ, cho dù Bạch Nham hai bàn tay trắng ít nhất còn có nàng.


Chưởng quầy Ly nhìn thấy hắn đột nhiên lại cười, tức giận, mắng:“Cười! Lúc này còn cười! Chàng sắp bị thiêu chín rồi!”


Trên người Bạch Nham đã loáng thoáng xuất hiện một ít hồng ban, vừa thấy đã biết không phải chuyện tốt.


“Chàng không thấy đau sao?” Chưởng quầy Ly sốt ruột vén tay áo của hắn lên xem. Trên cánh tay hắn có vết giống như bị bỏng, Thiên Ngoại Lưu Hỏa là thiêu đốt từ trong nguyên thần của hắn, nếu trên da hắn đã bắt đầu hiện lên vết, vậy bên trong đã đến mức nào rồi?!


Bạch Nham giữ tay nàng lại, kéo nàng vào trong lòng:“Khi nàng ở cùng Viên Hạo đau không thể tưởng được; Nàng đã về thì không thấy đau nữa.”


“Chàng còn khua môi múa mép!” Chưởng quầy Ly cũng không có tâm trạng nghe hắn nói lời ngon tiếng ngọt, kéo hắn bước lên mây,“Đi, chúng ta về núi Đại Tuyết, linh nguyên của Đỗ Tuyền có thể cứu chàng một lần, nhất định có thể cứu chàng lần thứ hai!”


“Đúng rồi, Viên Hạo đâu? Nàng dẫn hắn về Đan thành sao? Vậy nàng có về phủ xem qua chưa? Đỗ Tuyền sao lại bị Thiên Khê mang đi ?” Bạch Nham liên tục hỏi chưởng quầy Ly mấy vấn đề.


Chưởng quầy Ly liếc mắt nhìn hắn:“Chàng lo cho chính mình trước đi! Còn quan tâm những người khác làm gì!”


“À, còn có đạo sĩ đám Huyền Tôn giáo kia là tới Phong Đô tìm người, ta đoán bảy tám phần là có liên quan đến kính Côn Luân, ta bảo Tòng Tố đưa đám đạo sĩ đó đến Phong Đô tìm……”


Chưởng quầy Ly cắt đứt lời hắn:“Còn nói?! Câm miệng! Trước ngăn chặn Lưu Hỏa trong cơ thể đi đã, bằng không còn chưa tới núi Đại Tuyết chàng đã bị đốt trụi rồi!”

p/s: Để Huynh hay Chàng đây =____=

p/s 2: Chỉ Lan do chị Ly giúp thành hình nên không khác gì ‘con gái’ chị Ly, thế nên để tỷ-muội cho nó thân mật =))

p/s 3: Chương này đủ 20 like/share sẽ gỡ pass chương 56

34 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 55

  1. để chàng đi cô, nghe ngọt sướng tai =)))))))
    Bạch nham nhở đúng là phần tử liều mạng, vã mồ hôi vì anh này ==’
    Ly tỷ vui thật, haha, điên lên làm Thiên Khê thứ 2 làm loạn tam giới, mặc dù ta cũng thích chị quậy tung giời lật đất nhưng nếu điều kiện tiên quyết là anh Bạch chết thì đành thôi vậy ~~
    h thì đã hiểu vì sao ac đi mở tiệm quan tài ^0^
    Viên Hạo chắc hết cửa làm nam phụ rồi, còn soái ca nào nhảy ra nữa ko cô =)))))))))))

      • câu này là chó chê mèo lắm lông, giống cô với tôi thôi, toàn đá nhau chí chóe xem đứa nào bựa hơn, kqua chẳng phải cả 2 cùng bựa sao =))))))))))))))

              • còn bị ôm đi mấy nơi liền mới hãi chứ ==’
                * vỗ vai * tôi hiểu rồi, tình trạng chung, cô set pass là nhẹ nhàng rồi =))))))
                haiz, dạo này nhà nhà người người pass pic phòng trộm, độc giả chân chính như tôi thật bi ai =((
                mà ko sao, tôi ngoan hiền được share pass, vẫn nhảy vào thường xuyên, xoắn gì =))

                • thực ra tôi thấy cô có mặt ở nhiều nơi, mức độ nguy hiểm cũng khá cao =))
                  thực ra tôi biết là bị ôm là điều không tránh khỏi, mà hôm qua sang nhà linhmaroon thấy ss ý pic,pass mạnh tay nên tôi cũng bị kích thích =))))))))))

                  • trời, sao cô với cô linh đều nói thấy mặt tôi ở nhiều nơi nhỉ, tôi tàu ngầm quanh năm, với một số nhà mới ngoi lên ánh sáng, chẳng lẽ lại hợp gu đến thế, đi đâu cũng đụng mặt =))
                    tôi cũng thấy mặt cô bên đó, hóa ra cô bị kích thích =))))))

                  • tôi thấy cô Linh cũng vui tính mà, độ điên cuồng thì vượt cô, nhưng level bựa thì ít hơn cô 1 tẹo =)))))
                    cô thấy tôi ở đâu mà nhiều vậy, like nhiều hay cmt nhiều, dạo này tôi chủ yếu cắm chốt nhà cô, cô Linh, với bên Kunnhi, thỉnh thoảng loăng quăng 1, 2 nhà, đâu có phủ sóng nhiều nhỉ @@

                    • 2 nhà đó dẫn tôi đâm đầu vào ngôn tình đó, nhớ ngày xưa hôm nào cũng mò vào đọc thất thân làm thiếp với bà xã theo anh về nhà (từ hồi còn là lão bà theo ta về nhà ý) =))
                      giờ bận ed ko đọc nữa nhưng cứ ấn vào theo thói quen 😦
                      thỉnh thoảng đọc 1 chương dù ko hiểu gì =))

                  • bộ đầu tiên dẫn tôi đến với wp là Bộ bộ kinh tâm =))) tôi còn nhớ rõ mùa đông năm ấy trùm chăn vừa đọc truyện vừa xem phim BBKT, đọc là ko dứt ra được, truyện quá hay, mà phim cũng hay =))
                    sau đấy tôi đọc Khuynh thế hoàng phi, đọc được nửa thì hết bản edit, quay sang nhai cv =))
                    sau nữa tôi đọc Tam sinh tam thế, rồi từ đấy ko dứt ra được ~~
                    hồi đầu tôi làm tàu ngầm siêu cấp, sau được kol bạn viết fan fic trên wp mở mang trí óc về văn hóa like cmt, từ đấy tôi bắt đầu chăm chỉ like, cmt thì tùy nhà tùy truyện tùy hứng, chủ trương đã ko cmt thì thôi, đã cmt thì phải chất lượng =)) nhiều lúc lười lại quay về kiếp tàu ngầm ~~
                    hồi đầu tôi đọc truyện nhà cô cũng suýt làm tàu ngầm đấy chứ, vớ vẩn thế nào lại ngoi lên hít thở, xong rồi bị câu lên tự thú trước bình minh, giờ thì hoàn toàn ló mặt ra ánh sáng =))))))))))))

  2. Ta vote cho cách xưng hô “chàng”, ta là nữ nhân, ta thèm ngọt :3 :3 :3
    “nếu chàng chết, ta điên lên làm Thiên Khê thứ hai, làm loạn tam giới nghiêng trời lệch đất” ôi Ta yêu Du Dao mất, hắc hắc, chị còn rất hay bắt chẹt người khác nữa nhé, chắc là học của anh Bạch Nham:

    “Ha,” Chưởng quầy Ly không khỏi châm biếm Dực Thánh Chân Quân,“Nói như ngươi, Bạch Nham không cần bị bắt về thiên đình chịu hình chịu tội nữa đúng không?”

    “Cái này…… ý chỉ của Ngọc đế không thể làm trái.”

    “Hừ, thế hóa ra là ngươi thuận miệng nói bừa?”

    “Ta……”

    Bỗng nhiên cảm thấy Dực Thánh Chân Quân tồi tội~~~~~~~~

  3. anh già chán thật được mỹ nhân bay vào lòng như vậy phải đè ra hôn cho thỏa chứ đằng này cứ đơ ra hừm t ko hài lòng về anh chút nào đâu nhá.

  4. Mình vote cho cách gọi chàng, nghe ngọt ngào và có phần nũng nịu. Còn huynh thì hơi xa cách. Chưa từng thấy số nam phụ nào thảm như Viên Hạo, xuất hiện để cho nữ chính nhớ vài chương rồi biến mất,nếu có truyện về Viên Hạo thì Du Dao trở thành nữ phụ mất T_T

  5. Ta ko có wp, như này có tính là 1 like ko 😦

    Ta thấy huynh hay hơn, chàng có phần ủy mỵ, ko giống vơi tính cách của Ly tỷ.

    Nhờ viên hạo mới có Ly tỷ nhập ma :)) tính ra công lao ko ít tuy đất diễn ko nhiều :))
    Toàn onl đt, ko có wp nên ít cmt, nay mèo set pass, thiệt đaoooooooooo lòng 😦 cơ mà ta xót cho truyện của mèo bị mang đi tùm lum hơn. Công sức của nàng -_-

  6. Yêu cầu like của chủ nhà mình thật là… Lực bất tòng tâm… chỉ có thể share trên fb thui… hic hic

  7. Cô Mèo gửi cho tôi đi, qua đợt kiểm tra cuối năm rùi tui đền bù cho Mèo được không? Năn nỉ mà…. *cúi đầu* * cắn căn móng tay* . Tui hứa sẽ lương thiện. Thật đấy !

  8. À mèo này, nay mới onl p.c ta thấy cái banner ghi là “Bạch Nham đã chết…” :O thế là thế nào hả mèoooooooooooooooooooooo ???

  9. ko lẽ ta bỏ truyện ngay từ đâu ư 😦 nam chính chết còn gì hay 😡 cơ mà bộ này HE hay SE hả mèo ?

  10. Mình rất thích huyền huyễn. Phải nói là lâu ùi mới đọc đc 1 bộ ưng ý thế này. Cảm ơn Mèo mỡ nhìu nha! Iu mèo.. Chụt! chụt! (Mà nói gì thì nói…hễ là mèo tui đều thích!—>Thích mèo 🙂 )

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s