Cô vợ giả của tổng giám đốc – 166

tumblr_mk81c8BPYq1rhrs6so1_1280

Chương 166: Nóng lòng

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Hình như?” Đội trưởng Trần hỏi: “Ngôn tiên sinh, tại sao anh không nhớ rõ? Ngày đó anh uống rượu sao?”

Ngôn Lạc Quân lắc đầu: “Không. Hôm đó tôi rất tỉnh táo.”

“Vậy anh có biết tại sao mình quên chuyện đêm hôm đó không? Trí nhớ cuối cùng khi anh còn tỉnh táo là gì?”

“Xuống máy bay, sau đó vội vàng lái xe về nhà, sau đó tôi đã ở nhà rồi. Nguyên nhân là gì tôi cũng không biết.”

Một người rõ ràng tỉnh táo, lại nói không nhớ rõ chuyện xảy ra ba ngày trước; một người luôn miệng nhận mình giết người, nhưng không nói được quá trình giết người. Đội trưởng Trần nhìn sổ ghi chép trên tay, nghĩ đôi vợ chồng này thật khác thường, lại nhíu mày.

Trong một gian phòng khác, nữ cảnh sát hỏi Tiểu Hân: “Bạn nhỏ, em tên Tiểu Hân sao?”

“Vì sao mọi người lại mang mẹ em đi?” Tiểu Hân hỏi.

“Bởi vì. . . . . .” Nữ cảnh sát sửng sốt một chút, nói: “Bởi vì các chị có chuyện muốn hỏi mẹ em, hỏi rõ ràng thì mẹ em có thể về nhà.”

“Vậy chị nhanh hỏi rõ ràng đi!” Tiểu Hân lập tức nói.

Nữ cảnh sát cười nói: “Cho nên bây giờ chị đang ở hỏi em đó, em sẽ nói những chuyện em biết cho chị nhé?”

“Cô giáo bảo cảnh sát là người tốt, em sẽ nói cho chị.”

Nữ cảnh sát lại cười, hỏi: “Đêm hôm sinh nhật ba em, em ngủ lúc mấy giờ?”

“Rất khuya, em và chị gái ngủ trên ghế sa lon.”

“Ngủ trên ghế sa lon? Vậy mẹ em đâu?”

“Mẹ không ở nhà.”

“Mẹ em đi đâu à?”

“Đi gặp Chú Quan.”

Nữ cảnh sát lập tức hỏi: “Sao em biết?”

“Mẹ em nói, Chú Quan gọi điện thoại cho mẹ, bảo mẹ đi gặp chú ấy.”

“Sau đó thì sao? Mẹ em đi ra ngoài, rồi xảy ra chuyện gì nữa? Mẹ em có gọi điện thoại về không?”

“Không ạ. . . . . .” Tiểu Hân nghĩ tới chuyện Ngôn Lạc Quân gọi điện thoại về, rồi lại nhớ sáng hôm sau Bạch Ngưng dựa vào gối, bảo cậu dù thế nào cũng không được phép nói chuyện đêm hôm đó ba gọi điện thoại về, liền lắc đầu, không nói nữa.

Tiểu Hân và Cảnh Di nói giống hệt nhau, không ngờ sau khi cảnh sát thẩm vấn Bạch Ngưng về quá trình giết người lần thứ hai, mặc dù cô không nói được nhưng lại khai ra chuyện cô cầm hung khí vào xe, mang về chôn ở trong vườn hoa biệt thự.

Căn cứ vào địa điểm cô nói, cảnh sát thật sự tìm được cái cuốc kia.

Buổi chiều, Ngôn Lạc Quân cực kỳ gấp gáp gọi điện thoại.

“Tại sao không dễ làm? Tôi không tin là cô ấy giết!”

Bên đầu kia điện thoại là giọng đàn ông: “Nhưng bây giờ cô ấy đã nhận tội, tất cả chứng cớ cũng đều nhằm vào cô ấy. Huống chi lần này là cái chết của một đạo diễn nổi tiếng, chuyện huyên náo ầm ĩ, bên trên đã đưa văn kiện xuống nhất định phải điều tra ra manh mói, trừ phi tìm được đối tượng tình nghi mới, nếu không cô ấy thật sự không có cách nào trốn tội.”

“Ý anh là nếu không tìm được người khác, cho dù là chịu tội thay cũng phải gán tội danh lên người cô ấy hả ? Đây là điều tra manh mối anh nói sao?” Ngôn Lạc Quân kích động nói.

“Vấn đề là bây giờ ngay cả nơi chôn hung khí cô ấy cũng đã khai ra rồi, cũng có chứng cớ chứng minh ngày đó cô ấy đến nơi xảy ra án mạng. Chính cô ấy không nói, bộ tư pháp có thể làm gì được?” Thở dài, bên kia nói: “Tôi thấy, anh nên nhanh chóng tìm luật sư, xem xem có thể cố gắng chuyển tội danh thành ‘ tự vệ ’ hoặc là ‘ phòng vệ chính đáng ’, chỉ là hơi chút.”

“Được rồi, cám ơn anh.”

Cúp điện thoại, Ngôn Lạc Quân phiền muộn xoay người lên xe.

“Ba, lúc nào mẹ mới có thể trở về?” Bên trong xe, Tiểu Hân hỏi.

“Nhanh thôi.”Ngôn Lạc Quân trái lương tâm nói, lái xe về.

“Nhanh là lúc nào?” Tiểu Hân lại hỏi.

Ngôn Lạc Quân không muốn trả lời nữa, nói: “Sáng mai ba đưa con đi học, buổi tối sẽ có một cô tới đây chăm sóc các con, ở trường học phải ngoan, biết không?”

“Nhưng mẹ. . . . . .”

“Mẹ sẽ trở lại.”Ngôn Lạc Quân không kiên nhẫn nói.

Anh không biết, nếu như cô không trở về nữa, anh nên đối mặt với hai con như thế nào, lại nên đối mặt với tương lai như thế nào.

Xe còn chưa về tới cửa nhà, Cảnh Di liền chỉ vào cửa nói: “Có người ở đó.”

Ngôn Lạc Quân nhìn lại thấy Vu Nhược Tình ngồi ở cửa biệt thự!

Vu Nhược Tình vừa nhìn thấy xe anh , lập tức đứng lên, gọi: “Lạc Quân!”

Ngôn Lạc Quân dừng xe, sau khi mở cửa phụ anh quay sang nói với Tiểu Hân và Cảnh Di: “Hai đứa vào trước đi.”

Hai đứa bé nhìn Vu Nhược Tình mặt đẫm nước mắt, nghe lời đi vào vườn hoa.

“Lạc Quân, anh ta đánh em, anh ta đánh em. . . . . . Em không chịu nổi nữa, anh cứu em, cứu em được không?” Vu Nhược Tình lập tức nhào tới, ôm chặt lấy anh.

Ngôn Lạc Quân đang phiền lòng định đẩy tay cô ra, lại bị cô nắm chặt. Anh nhất quyết dùng sức đẩy cô ra.

“Nhược Tình, đừng như vậy, anh nói, anh đã kết hôn rồi!”

Vu Nhược Tình lảo đảo về sau mấy bước, suýt chút nữa ngã xuống, không dám tin nhìn anh: “Anh đẩy em? Tại sao. . . . . . Tại sao cả anh cũng đối xử với em như vậy?”

“Nhược Tình, em đã trưởng thành, đã là vợ là mẹ, không còn là cô gái nhỏ trước kia nữa rồi, không thể vĩnh viễn đều bắt người khác nhân nhượng bảo vệ em nữa!” Lúc này anh không còn sức an ủi cô, quanh co với cô nữa. Đừng nói là nín nhịn lâu khiến anh mệt mỏi, chỉ cần chuyện “Tĩnh Hàm” đã đủ để anh không còn sức quan tâm đến những chuyện khác.

Vu Nhược Tình nước mắt càng trào ra mãnh liệt, nhìn anh lạnh lùng cô khóc ròng nói: “Lạc Quân, rõ ràng anh từng nói, anh sẽ luôn luôn nhường nhịn em, sẽ luôn giúp em, sẽ luôn yêu thương em . . . . . . Tại sao. . . . . . Tại sao bây giờ lại thay đổi. . . . . .”

“Nhược Tình, chuyện lúc nhỏ em tội gì cứ canh cánh trong lòng? Thời gian đó anh chỉ là anh trai, đương nhiên sẽ bảo vệ em gái. Nhưng bây giờ anh có vợ, người anh phải nhường nhịn, phải bảo vệ đương nhiên là vợ của anh !”

“Em gái? Em gái gì?” Vu Nhược Tình hỏi.

Ngôn Lạc Quân nói: “Không sai, anh chỉ luôn coi em như em gái, người anh yêu là Tĩnh Hàm, luôn là Tĩnh Hàm. Cho nên anh sẽ không đi cùng em. Nếu như anh thích em thì ngay từ đầu cũng sẽ không để em gả cho Phương Tuyền, anh không phải loại người bỏ rơi người mình yêu!”

“Anh nói cái gì?” Trong nháy mắt Vu Nhược Tình dường như ngây dại, từ từ lùi về phía sau, không ngừng lắc đầu.

“Không thể nào, rõ ràng là anh yêu em, giống như em yêu anh, anh là vì cha mẹ em, cha mẹ anh mới không thể lấy em. . . . . . Anh yêu em . . . . . .”

“Anh không phải! Em biết tính anh rồi, nếu anh thật sự yêu em, làm sao có thể vì gia đình mà từ bỏ?”

“Vậy tại sao anh không nói, anh vẫn luôn nói yêu em, cho tới bây giờ cũng chưa từng nói không yêu em!”

“Nói yêu em đó là lúc nhỏ, là để dỗ em vui vẻ, cũng chỉ là yêu thương giống anh em bạn bè, sau này không nói rõ ràng là vì ba mẹ em sợ em bị kích thích nên không cho anh nói!” .

4 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 166

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s