Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 51


“Nhỡ đâu, nhỡ đâu nàng không về nữa thì làm sao đây?!”

Chương 51: Người mất tích Tề Đồng

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Tòng Tố, Đường Phong, Minh Tịnh, Minh Trí và một đám đạo sĩ bị Bạch Nham dùng pháp thuật đuổi về tiểu viện rách nát trong thành Khương Dương. Chính nhoáng lên một cái, bọn họ đã ở trong thành, nhao nhao nhìn quanh bốn phía.


“Đây là đâu?”


Tòng Tố đáp:“Chúng ta ở trong thành Khương Dương, tiểu viện này do ta tìm đến tạm làm chốn an thân. Là đạo trưởng…… Là Bạch Nham đưa chúng ta đến đây.”


Minh Tịnh đi đến bên cạnh Tòng Tố, đánh giá hắn một lượt, hỏi:“Nhìn bộ dáng tiểu sư phụ hẳn là người xuất gia, tại sao lại đi theo tên đạo sĩ giả và Huyền Điểu kia?”


“À, tiểu tăng tên Tòng Tố, là tăng nhân vân du. Lúc ta đi qua Đan thành nhận thấy có yêu khí vì thế vào thành tìm hiểu, khi đó đã gặp gỡ chưởng quầy Ly và Bạch Nham. Sau đó vì đại chiến cùng nữ Bạt mà kiệt sức ngất đi, sau khi tỉnh lại mới biết bọn họ đã giết nữ Bạt rồi.” Tòng Tố nói qua loa một lần chuyện đã xảy ra ở Đan thành,“Sau đó ta theo manh mối đến đất Thục, những chuyện ta chứng kiến, nghe thấy, trải qua đều là những việc ta chưa bao giờ nghĩ tới. Trong lúc nguy hiểm có chưởng quầy Ly và Bạch Nham ra tay cứu giúp, nay mới có thể bình yên vô sự.”


Tòng Tố nhớ lại vẫn có chút kinh hãi, nếu không có chưởng quầy Ly và Bạch Nham ra tay, chỉ bằng hắn sợ cũng không lấp đầy bụng cho con rối binh.


“Đúng rồi, vị đạo trưởng này……”


“Bần đạo Minh Tịnh.” Minh Tịnh hai tay tạo thành chữ thập, vái chào Tòng Tố.


“À, đạo trưởng Minh Tịnh,” Tòng Tố vội vàng đáp lễ, hỏi,“Đạo trưởng nói chưởng quầy Ly là Huyền Điểu? Xin thứ cho tiểu tăng kiến thức nông cạn, xin đạo trưởng chỉ giáo.”


“Sau lưng chưởng quầy Ly sinh có bốn cánh màu vàng cho nên nàng ta chắc chắn là Huyền Điểu. Huyền Điểu chính là thần điểu, tính tình thô bạo, ở trên núi Bình Đỉnh, rất ít khi giao thiệp với thế gian, mấy trăm qua gần như không có gì truyền thuyết nào về Huyền Điểu. Nói đến Huyền Điểu, không thể không nhắc đến vị thần đạo giáo ta cung phụng là Huyền Nữ nương nương, nguyên hình của ngài là Huyền Điểu, thế nên người tu đạo như ta cũng có chút hiểu biết về Huyền Điểu.”


“Chưởng quầy Ly từng nói nàng và Bạch Nham không phải người phàm, chưởng quầy Ly là Huyền Điểu, vậy Bạch Nham là cái gì?”


“Cái này, lão đạo không nhìn thấu.”


Sau một lát im lặng, Đường Phong bỗng nhiên mở miệng hỏi:“Minh Tịnh sư thúc, chàng trai áo trắng vừa rồi rốt cuộc là ai? Vì sao người nọ vừa ra tay là có thể thu Phong Cơ vào trong tay áo? Hơn nữa dường như còn không sợ Tam Muội Chân Hỏa.”


Minh Tịnh lắc đầu:“Ta cũng không rõ, nhưng xem tình hình vừa rồi, chàng trai kia pháp lực hơn xa Phong Cơ, thậm chí là cả chưởng quầy Ly và Bạch Nham. Ta nghĩ hắn cũng không phải đối thủ dễ ứng phó, chỉ sợ hắn có ý đồ không tốt.”


Đường Phong hỏi tiếp:“Trong Ma giới còn có kẻ nào có thể mạnh hơn yêu ma Phong Cơ ngàn năm đạo hạnh này?”


“Thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân*, trong tam giới ít nhất còn có hai ma đầu pháp lực sâu không lường được, khiến cả Ma giới khiếp sợ.”


[*]Thiên ngoại hữu thiên, Nhân ngoại hữu nhân – Ngoài trời có trời, ngoài người có người: Người giỏi còn có kẻ giỏi hơn.

“Đạo trưởng muốn nói đến Thiên Khê sao?” Tòng Tố đoán.


“Thiên Khê? Bần đạo không biết Thiên Khê tiểu sư phụ theo nói là ai, bần đạo chỉ là hai ma vương Huyền Kỳ Đế Quân và Xu Ảm Đế Quân, Thiên Khê có phải tên thật của một trong hai người đó hay không thì cũng chưa biết được.”


Tòng Tố cảm thấy bất an, nói:“Chúng ta có nên quay về giúp đỡ không?”


Minh Trí lắc đầu nói:“Lần này chúng ta tám người cùng đi, nay đã có ba vị đệ tử vệ đạo mà chết, sư huynh Minh Dục cũng đã đắc đạo phi thăng, chỉ dựa vào sáu người chúng ta không chỉ không thể lại bày Thất Tinh Trận mà còn không đủ sức đối phó với người đàn ông áo trắng kia. Ta nghĩ Bạch Nham đưa chúng ta đi là vì bảo về chúng ta, quay lại chính là uổng phí tâm ý của bọn họ thôi.”


Đường Phong bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, quay sang hỏi Tòng Tố:“Tiểu sư phụ, lúc trước đã đắc tội mong tiểu sư phụ lượng thứ. Vừa rồi nếu không phải tiểu sư phụ kịp thời thế vào chỗ trống của sư đệ trong Thất Tinh Trận, mấy người chúng ta đã sớm chết ở trong trận .”


“Đạo trưởng không cần phải cảm ơn, đây lở không phải công lao của tiểu tăng, từng câu khẩu quyết Thất Tinh Trận đều là chưởng quầy Ly truyền thụ, nếu muốn cảm ơn cũng phải cảm ơn chưởng quầy Ly.” Dù trong lòng Tòng Tố cực kì bất an, bọn họ cứ bỏ chưởng quầy Ly và Bạch Nham lại như vậy, bọn họ sống chết chưa thật sự khiến hắn không nỡ.


Đường Phong hỏi:“Đúng rồi, vị cô nương và báo tuyết đi cùng tiểu sư phụ hôm trước đâu?”


Tòng Tố lắc đầu, đáp:“Ta cũng không biết. Tối hôm qua ta đi ra ngoài mua chút đồ ăn trở về đã không thấy Thanh Vũ và Bạch Bạch đâu cả, chưởng quầy Ly còn bị thương. Ta vốn định hỏi, còn chưa mở miệng đã nghe thấy tiếng sấm ù ù ở ngoài thành, vì thế lập tức cùng chưởng quầy Ly, Bạch Nham ra khỏi thành.”


Đường Phong trầm tư một lúc, quay về hỏi Minh Tịnh, Minh Trí:“Sư thúc, chúng ta làm sao bây giờ?”


Minh Trí vuốt chòm râu dài trầm giọng nói:“Lần này đến Phong Đô vốn vì hai chuyện, thứ nhất là vì sư huynh con – Tề Đồng, thứ hai là vì thần dụ đại nạn. Chúng ta vừa đến Phong Đô đã gặp Phong Đô mở cửa thành, con rối binh xuất thế, tiện đà không thể không ra tay. Nay chúng ta chưa làm được chuyện gì đã tổn binh hao tướng, thiên kiếp của sư huynh lại tới đột ngột như vậy, thế cho nên ngay cả lời dặn cuối cùng cũng không để lại. Trước mắt chuyện quan trọng nhất là tìm được sư huynh con, nếu không bằng sức của mấy người chúng ta không thể nào ngăn được cơn sóng dữ.”


Tòng Tố không hiểu lời Minh Trí, liền hỏi:“Xin hỏi đạo trưởng, vị đạo trưởng Tề Đồng kia là người rất quan trọng sao? Muốn đi đâu tìm?”


Minh Tịnh và Minh Trí liếc nhau một cái, rất ăn ý, chỉ đáp:“Trước kia sư huynh Minh Dục bấm đốt ngón tay đoán rằng chúng ta đến Phong Đô sẽ tìm được Tề Đồng. Sư huynh Minh Dục đã triệu tập tất cả đệ tử phân tán khắp nơi, mà chúng ta cũng rời núi Vân Đài tới Phong Đô, không ngờ còn chưa tìm được Tề Đồng, đã rơi vào ác chiến.”


Đường Phong nói:“Chúng ta chưa từng đến Phong Đô, chỉ biết bài ca dao đó thì làm cách nào mới tìm được cửa vào Phong Đô đây?”


“Ta đã từng đến Phong Đô,” Tòng Tố nói,“Mới mấy ngày trước thôi.”


“Vậy thật tốt quá, chúng ta mau đi thôi, càng nhanh tìm được sư huynh Tề Đồng càng tốt.” Đường Phong nói.


Tòng Tố nhíu mày nói:“Nhưng cửa vào Phong Đô chính là cây đại thụ kia, cũng chính là nơi vừa rồi chúng ta cùng yêu ma đại chiến. Nói cách khác, chính là cây cổ thụ vừa rồi chàng trai áo trắng kia đứng đó.”


“……”


Đường Phong cùng Minh Tịnh Minh Trí nhìn nhau, đều im lặng, trước mắt bọn họ nên làm thế nào bây giờ?


Đang lúc đám người Tòng Tố không biết làm thế nào, một quả cầu ánh sáng màu trắng chói mắt từ trên trời giáng xuống trong viện, đánh văng mọi người ra xa nửa trượng.


Đường Phong vừa rút kiếm ra, ánh sáng đã nhạt đi, người quả cầu mang đến đúng là Bạch Nham.


“Đạo trưởng?!” Tòng Tố vẫn buột miệng gọi Đạo trưởng Bạch Nham, hắn vẫn chưa quen với cách xưng hô mới.


Bạch Nham nhìn thoáng qua đám người xung quanh, không nói một lời nhìn phía trước, đưa tay ra sờ lại giống như đụng đến một bức tường không nhìn thấy được, đẩy đẩy cũng không thấy phản ứng gì.


“Làm sao vậy?” Tòng Tố đi lên, định chạm vào Bạch Nham, lại như sờ thấy cái gì đó ngăn giữa hắn và Bạch Nham.


Bạch Nham nói:“Mấy người đứng xa ra một chút.” Dứt lời kháp pháp quyết, bắn ra mấy thanh ảnh kiếm ánh sáng chói mắt.


Đám người Tòng Tố nghe thấy vài tiếng bùm bùm nhỏ, nhìn ảnh kiếm bay ra lại đều giống như bị một bức tường chặn lại, không làm ai bị thương, sau nháy mắt đã biến mất.


Không đợi đám người Tòng Tố mở miệng hỏi, Bạch Nham lại một lần nữa kháp pháp chú muốn phá vỡ kết giới của chưởng quầy Ly, thử vài lần vẫn là vô ích.


“Đáng chết! Lại dùng Khốn Tiên Cảnh khóa ta!” Bạch Nham âm thầm mắng một câu.


Bạch Nham đi tới đi lui vài vòng đều ở trong một phạm vi cố định. Vừa rồi đám người Tòng Tố còn không biết đã xảy ra chuyện gì, giờ phút này đã có thể đoán ra một ít.


Minh Tịnh hỏi:“Vị công tử này là bị kết giới gì nhốt vậy?”


Bạch Nham nhìn Minh Tịnh một cái, trả lời:“Gọi Bạch Nham là được rồi. Đây là Khốn Tiên Cảnh, các ngươi không giải được đâu.”


Minh Trí kinh ngạc:“Ta chỉ đọc được về Khốn Tiên Cảnh trong sách cổ, nhưng chưa bao giờ gặp ai sử dụng, lại càng không biết cách phá giải, thật sự lực bất tòng tâm.”


Bạch Nham thở dài cũng không muốn dong dài với đám đạo sĩ kia. Giờ trong đầu hắn chỉ có chưởng quầy Ly gặp Viên Hạo sẽ ra sao, sẽ nói cái gì, làm sao có tâm tư khách khí nói chuyện tào lao cùng đám đạo sĩ này.


Tòng Tố lần đầu nhìn thấy Bạch Nham bất an đi tới đi lui như vậy, dù là tối qua khi hắn về thấy vũng máu trên mặt đất, Bạch Nham cũng chỉ nhíu mày lẳng lặng ngồi mà thôi. Nhưng từ khi hắn về tiểu viện này đã bắt đầu đứng ngồi không yên, một khắc cũng không ngừng.


Bạch Nham bị nhốt ở trong kết giới ném về, vậy chưởng quầy Ly đâu?


Không chỉ có Tòng Tố ngay cả đám đạo sĩ Đường Phong cũng muốn hỏi vấn đề này, nhưng Bạch Nham vẫn cố gắng phá vỡ kết giới, dường như rất là nóng vội, làm cho Tòng Tố có chuyện cũng không dám hỏi.


Giờ phút này trong lòng Bạch Nham nóng như có lửa đốt, khiến hắn nóng lòng khó nhịn, bối rối hoảng loạn, hoàn toàn không thể tự kiềm chế. Đối mặt với Phong Cơ cũng tốt, Thiên Khê cũng tốt, thậm chí Ngọc đế cũng tốt, tệ nhất chẳng qua cũng là chết mà thôi. Hắn ngay cả Cực hình Thần Diệt cũng từng chịu, thật sự là không có gì đáng sợ. Sống hay chết hắn không để ý, nhưng chưởng quầy Ly thì không giống vậy. Mới ngắn ngủn vài canh giờ trước, bọn họ vừa mới tự cởi bỏ khúc mắc, mới chính thức thổ lộ, nhưng giờ nàng lại nhốt hắn trong kết giới ném về, nàng bảo hắn ở đây chờ, hắn sao có thể chờ được!!


Trong đầu hắn miên man suy nghĩ, đủ loại phỏng đoán. Tám trăm năm trước, chưởng quầy Ly nhập ma tất cả đều là vì Viên Hạo, hắn làm sao dám xem nhẹ lực ảnh hưởng của Viên Hạo đối với nàng?! Trời mới biết bây giờ hắn vô cùng sợ hãi chưởng quầy Ly đột nhiên trở về, nói cho hắn rằng nàng vẫn đang yêu Viên Hạo, mọi chuyện lúc trước chẳng qua là hiểu lầm mà thôi! Chỉ cần nghĩ đến đó, Bạch Nham gần như muốn hộc máu, hắn sao có thể cứ ở đây mà chờ được!! Nhỡ đâu, nhỡ đâu nàng không về nữa thì làm sao đây?!


Đáng chết đáng chết! Hắn thật sự là đáng chết!! Bạch Nham không khỏi đấm ngực dậm chân, đều là chính hắn đáng chết! Vì sao phải hiện ra nguyên hình đưa thiên binh thiên tướng tới?! Đánh không lại Thiên Khê thì sao nào, cùng lắm thì cùng hắn đồng quy vu tận**. Giờ thì hay rồi, không cứu được Đỗ Tuyền, ngay cả chưởng quầy Ly cũng không biết đã theo Viên Hạo đi đâu! Hắn thật sự là…… không bằng chết quách đi cho rồi!!


[**] Đồng quy vu tận: cùng đến chỗ chết

p/s: Biết là phải thông cảm cho anh già sợ vợ trèo tường…. nhưng mà thực sự là buồn cười anh quá

16 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 51

  1. day dứt chưa, hối hận chưa Bạch Nham, cả đời thông minh suốt ngày mưu kế, nói dối luồn lách, giờ thì trót làm một việc hại đủ đường, lại còn không thoát được kết giới của Du Dao, haizzz, vừa thương vừa buồn cười

  2. Mắc cười thật, có ai tự đưa tình địch đến trước mặt rồi ngồi đau khổ suy đoán như anh này không chứ. Yêu Du Dao nhiều như vậy thì nên thổ lộ sớm, biến Du Dao thành người của mình luôn thì giờ đâu phải lo được lo mất như vầy

  3. biểu tình ‘hộc máu’ ‘đấm ngực dậm chân’ của Bạch nham nhở thật thú vị, mà ngại quá, ta lại có cảm giác vui sướng khi người gặp họa =))))))))))))))))
    cái ngoại hiệu của Vân Nhai khó hiểu vậy, Xu Ám là cái mớ gì, mà sao ta lại chú ý Vân Nhai nhỉ, có lẽ nào ~~

      • à, từ lúc đọc đoạn anh thích hưởng thụ cảm giác chết đi sống lại quằn quại là ta đã biết tính cách anh có vấn đề rồi =)))))
        thiên hạ soái ca sao ta vẫn ko chọn được thêm anh nào bổ sung vào bộ sưu tập, quá buồn ==’

          • nói mấy lần rồi nhá, cô chưa già đã lẫn à ==’
            có anh Liên Thành, anh Dạ Hoa, anh Cung Viễn Hàm và anh Phương Dư Khả ❤ Báo cáo hết =='
            tôi vẫn chưa tìm được anh số 5 =(((((((

              • tôi nhớ ít nhất cũng thổ lộ với cô 1 lần rồi, anh Hàm chỉ là vai nam phụ trong bộ Ai nói xuyên qua hảo, cô đọc bộ này chưa, cũng hay lắm, anh Khả thì tôi thích anh vì cái ngoại truyện tình đơn phương lâu năm, xúc động đậy, với lại anh biết nấu ăn, cũng biết kiếm tiền, chu đáo săn sóc, I like it =))))))))
                tôi thích Dạ Hoa một phần cũng vì anh biết nấu ăn á ~~
                Liên Thành ca, lúc đọc đến đoạn anh chết, rồi con anh cũng ko giữ được, ta rơm rớm tí nước mắt đấy ==’

                  • thực ra từ đầu đến cuối truyện tôi ko hề thích Dạ Hoa, nhưng đọc đến phiên ngoại thì tôi đổ cái rầm, quá kute =)))))))
                    tôi cũng hơi có tình cảm với Thập Tứ trong BBKT, nhưng chưa đủ để vào list =.=
                    à tôi vừa bổ sung vào vị trí số 5, anh Lưu Phất Lăng =)))))))))))))
                    thế là đủ số đẹp rồi ~~
                    tôi khó tính thế đấy, duyệt cả trăm bộ ngôn tình mà thích có mấy người ==’

                    • chẹp chẹp, 5 anh của nàng ta chỉ biết 2 anh, và cũng thích 2 anh. Ta cũng giống nàng đấy, ban đầu chẳng thích Dạ Hoa tẹo nào, được nửa chừng thì lò mò đi đọc phiên ngoại, sau đó thì “chàng không cưa em cũng tự đổ”~~~~~~~ nghẹn ngào ~ing 😥
                      Anh thứ hai là Cung Viễn Hàm, anh này thì đáng yêu thôi rồi, cảm động nhất là cảnh anh tỏ tình với nữ 9~~~~~ui ui ui, you are my super star, i love you Viễn Hàm~~~~~~~~~~~
                      thẹn thùng, nhắc tới mỹ nam là ta lại không kiềm chế được~~~~~~~~~

  4. đọc chương này thật là khoái trá, trước giờ thú vui tao nhã của ta là nhìn nam chính vật vờ khổ sở chịu ngược. Ta thánh thiện mà, nên chỉ thích ngược tâm nam 9 thôi chứ không ngược thân, quằn quại đau đớn, tan nát cõi làng, đấm ngực dậm chân, đứng ngồi không yên,..bla..bla… dù nhẹ hay nặng chỉ cần nam 9 không thoải mái là ta lại cảm thấy hài lòng mãn nguyện…………..
    cảm ơn nàng mỡ nhé :3 :3 :3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s