Cô vợ giả của tổng giám đốc – 162

ibd4XHv33M6cbD

Chương 162: Bão táp 2

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

 

Xa xa thấy người trên đường ray, Ngôn Lạc Quân dừng xe, chạy đến.

“Quan Thừa Diễm!” Một giọng nói truyền đến, Quan Thừa Diễm quay đầu, vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt bị tia chớp chiếu thành trắng bệch của Ngôn Lạc Quân.

“Là anh?”

Nhìn thấy chỉ có một mình anh ta, khiến Ngôn Lạc Quân kinh hãi.

“Là cô ấy bảo anh đến sao?” Quan Thừa Diễm nói.

Ngôn Lạc Quân sửng sốt, giờ mới hiểu được “Tĩnh Hàm” không hề đến đây.

Vui mừng rồi lại lo lắng.

Cô nói với Tiểu Hân cô tới đây, nhưng đến nơi lại không thấy. Rốt cuộc là trước khi đến nơi cô đổi ý hay là trên đường đã xảy ra chuyện gì? Muộn như thế này rất dễ xảy ra chuyện.

“Anh tìm vợ tôi làm gì?” Ngôn Lạc Quân nhìn chằm chằm Quan Thừa Diễm hỏi.

Quan Thừa Diễm cười nhạt, nói: “Tôi tìm cô ấy làm gì, không lâu nữa anh cũng sẽ biết.”

“Vậy sao? Nhưng cô ấy không muốn đến.”Ngôn Lạc Quân lộ tư thái của người thắng.

Quan Thừa Diễm còn kiêu ngạo hơn anh, cười nói: “Đừng nên quá vui mừng, cô ấy không đến, đối với anh mà nói không phải chuyện đáng mừng đâu. Bởi vì tôi nói với cô ấy, tôi có chuyện có liên quan đến anh cần nói cho cô ấy biết. Nhưng không ngờ tôi lại nhầm, cô ấy không quan tâm anh nhiều như tôi tưởng.”

“Biết tại sao cô ấy không tới không? Bởi vì hôm nay là sinh nhật tôi, cô ấy bận chuẩn bị sinh nhật cho tôi.”Ngôn Lạc Quân chau mày nói: “Thật xin lỗi, anh chọn sai ngày rồi.”

Quan Thừa Diễm cười một tiếng, vẻ mặt cũng đang trở nên lạnh lẽo: “Ngôn Lạc Quân, đừng đắc ý, anh không đắc ý được bao lâu nữa đâu. Anh có thể cướp Bạch Ngưng khỏi tôi, tôi cũng có thể khiến cô ấy tuyệt vọng về anh!”

“Bạch Ngưng?” Ngôn Lạc Quân lặp lại.

Quan Thừa Diễm suồng sã cười: “Chưa từng nghe qua cái tên này sao? Không biết sao? Ha ha ha, Ngôn Lạc Quân, ngoại dùng quyền thế, tiền của anh để chiếm lấy thân thể cô ấy, thì anh chẳng có gì!”

Ngôn Lạc Quân đột nhiên tiến lên xốc áo anh, nhìn anh nói: “Nhưng sự thật là thật là tôi đã lấy được, bởi vì người trong lòng cô ấy luôn luôn là tôi!”

“Là tự anh cho là đúng thôi! Ngay cả cái tên Bạch Ngưng mà anh cũng không biết, anh chẳng biết gì về cô ấy cả, mà tôi biết. Trong lòng cô ấy, anh vĩnh viễn không bao giờ thay thế được tôi!”

“Ha ha ha!” Ngôn Lạc Quân nói: “Tôi quả thực không biết, những thứ anh vừa nói tôi đều không biết, tôi chỉ biết, bây giờ cô ấy là của tôi, cô ấy ở dưới thân tôi vừa rên rỉ vừa nói cô ấy yêu tôi. Tôi chỉ cần những thứ này, mà bây giờ tôi đã có. Anh thì sao? Tôi cho rằng anh bây giờ chỉ có thể tự huyễn hoặc mình rằng cô ấy yêu anh nhiều đến mức nào thôi, ha ha!”

“Ngôn Lạc Quân!” Quan Thừa Diễm dùng sức kéo anh ra nói: “Tôi khuyên anh, tốt nhất đừng đắc ý quá sớm. Có lẽ đợi đến ngày mai, hoặc là ngày kia, cô ấy sẽ giống như năm năm trước tới tìm tôi, bảo tôi đưa cô ấy đi. Tin rằng năm năm trước, anh cũng tin cô ấy yêu anh. Kết quả thì sao? Ha, nói cho anh biết, hiện tại cũng sẽ giống như năm năm trước thôi!”

“Chỉ bằng anh? Hừ, năm năm trước, cô ấy là của tôi, vợ của tôi, năm năm sau, cô ấy vẫn là của tôi, vẫn là vợ tôi. Quan Thừa Diễm, trừ phi tôi không muốn, bằng không dù anh ở bên cô ấy mười, mười lăm năm cũng sẽ không có được cô ấy! Nói cho anh biết, bây giờ tôi về, cô ấy sẽ cùng tôi tổ chức sinh nhật. Sau đó, chúng tôi sẽ kích tình triền miên suốt đêm, anh nói ngày mai, chỉ sợ cô ấy sẽ không tới tìm anh, mà sẽ nằm ở trên giường ngủ đến nửa ngày.”

“Nếu cô ấy thấy cái này thì sao?” Quan Thừa Diễm lấy ra một tấm hình, giơ lên trước mắt Ngôn Lạc Quân.

Tia chớp một lần nữa đánh xuống, nhờ ánh sáng chớp lóa chói lòa, Ngôn Lạc Quân nhìn thấy trên tấm hình kia là — mình và một người phụ nữ.

Là anh và cô gái trong quán bar hôm đó!

“Ha ha ha!” Quan Thừa Diễm nhìn Ngôn Lạc Quân trắng bệch mặt, lớn tiếng cười.

“Như thế nào? Thấy rõ chưa? Đêm hôm đó rất mất hồn đúng không?” Quan Thừa Diễm nhìn anh hỏi.

Ngôn Lạc Quân sững sờ nhìn tấm hình trên tay anh, có cảm giác như bị sét đánh.

“Trên tay tôi, còn có rất nhiều rất nhiều, đủ loại góc độ, đủ loại tư thế. Những tấm hình quý giá này đã được tôi giấu ở một nơi rất bí mật. Đợi ngày mai, hoặc là ngày kia, tôi sẽ giao nó đến tay người phụ nữ anh yêu. Á, đúng rồi, còn một bản CD, có lẽ cô ấy sẽ giật mình, chồng cô ấy ở trên giường người đàn bà khác còn dũng mãnh hơn mình.”Quan Thừa Diễm cầm tấm hình, cười đi xuống đường ray.

“Quan Thừa Diễm, anh dám!” Ngôn Lạc Quân quay đầu lại hung hăng nói: “Tôi có thể khiến cho anh không làm được đạo diễn nữa, thậm chí là không sống được, muốn sống không được, muốn chết không xong!” .

“Vậy sao, nghe ngươi anh như vậy, chắc tôi phải nhanh chóng gửi đi thôi kẻo muộn mất.”Quan Thừa Diễm cũng không quay đầu lại.

“Anh đứng lại!” Ngôn Lạc Quân lập tức tiến lên hai bước nói: “Tôi và anh giao dịch, trừ Tĩnh Hàm, yêu cầu gì cũng được!”

“Ha ha!” Quan Thừa Diễm cười nói: “Không ngờ tổng giám đốc Ngôn của chúng ta cũng thật si tình ! Chỉ tiếc, tôi chỉ muốn biết khi người phụ nữ anh yêu nhìn thấy tấm hình này sẽ có vẻ mặt như thế nào, những thứ khác tôi không có hứng thú.”Nói xong, anh tiếp tục đi về phía trước.

Ngôn Lạc Quân nắm chặt quả đấm, chạy lên trước kéo anh ta lại: “Quan Thừa Diễm, đưa hình cho tôi, bằng không hôm nay tôi sẽ khiến anh không nhìn thấy cửa nhà!” Nói xong, anh rút điện thoại di động ra.

“Vậy sao?” Quan Thừa Diễm cũng rút điện thoại di động ra, nhấn mấy cái, đưa ra trước mặt anh.

Trên màn hình là hình của anh và người phụ nữ kia.

“Anh gọi người đến đi, có lẽ tôi sẽ sợ tay run lại ấn gửi đi đấy? Cô ấy có lẽ còn chưa ngủ, nhìn thấy hình ảnh kinh sợ này chỉ sợ sẽ không ngủ được.”Quan Thừa Diễm để ngón tay cái trên nút ấn, tươi cười nhìn anh.

Ngôn Lạc Quân nhìn chăm chú vào tấm hình trên điện thoại, lòng bàn tay chảy ra mồ hôi lạnh.

Quan Thừa Diễm cười lạnh một tiếng, xoay người đi.

“Quan Thừa Diễm, anh đứng lại! Quan Thừa Diễm!”

Ngôn Lạc Quân ở phía sau kêu, Quan Thừa Diễm lại không hề chần chờ đi về phía trước. Trong tia chớp, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng anh cười hệt như ma quỷ.

Ngôn Lạc Quân hô hấp dồn dập.

Anh ta đi, anh ta sẽ gửi tấm hình đó cho “Tĩnh Hàm” , sau đó, sau đó cô sẽ như thế nào?

Anh không biết cô sẽ như thế nào, cũng thể suy nghĩ cô sẽ như thế nào, nhưng cảm giác sợ hãi như sóng triều đánh úp về phía anh.

Không, anh không muốn mất cô lần nữa, anh sẽ không chịu nổi, sẽ sống không được. . . . . .

Anh ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng Quan Thừa Diễm, nghĩ những chuyện sắp xảy ra vào ngày mai, anh không tự chủ phát run, giống như một người đứng sát bờ vực tử vong.

Chân trời lại đánh xuống một tia chớp, cái cuốc nhỏ dài gần một tấc bên cạnh đường ray thoáng hiện lên trước mắt anh.

Ngôn Lạc Quân đột nhiên giật mình, ánh mắt trở nên hung ác khát máu, nhìn bóng lưng Quan Thừa Diễm, chạy lên trước nhặt lấy cái cuốc.

Nghe tiếng bước chân sau lưng, Quan Thừa Diễm nghi hoặc đang định quay đầu lại, sau lưng lại truyền đến tiếng máu thịt bị cắt xé.

Trong ánh chớp, anh chậm rãi quay đầu lại, thấy đôi mắt Ngôn Lạc Quân đỏ ngầu, khuôn mặt dính đầy máu.

5 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 162

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s