Cô vợ giả của tổng giám đốc – 160

9853924095_af7f703543_o

Chương 160: Thật sự yêu anh sao?

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Bạch Ngưng nhìn anh nói: “Cái gì?”

“Không sao.” Anh cười cười.

Tại sao lại sinh Tiểu Hân? Nếu muốn cùng Quan Thừa Diễm thì tại sao lại sinh đứa bé? Dù không ở bên Quan Thừa Diễm thì độc thân không tốt hơn sao? Tại sao muốn làm bà mẹ đơn thân? Chẳng lẽ chỉ vì không muốn bỏ đứa bé sao?

Muốn hỏi, lại sợ vấn đề không thích hợp này đánh vỡ không khí ấm áp hiếm hoi.

Cho đến khi được ôm cô trong lòng một lần nữa, anh mới biết, nếu muốn anh quên cô, anh không làm được.

Xem xong hình, anh ôm cô nằm xuống, cô tựa vào vai anh.

“Em vẫn cho rằng người có quan hệ với anh là Vu Nhược Sương.”

“Anh biết. Không hiểu anh và cô ấy có chỗ nào nhìn giống như có quan hệ vậy.” Ngôn Lạc Quân không nhịn được cười.

“Cho nên, thực ra người có quan hệ với anh là em gái cô ấy – Vu Nhược Tình sao?” Cô hỏi.

“Anh đã bảo bọn anh không có gì rồi mà.”

“Không có gì mà cô ấy kết hôn năm, sáu năm rồi còn muốn anh đưa cô ấy bỏ trốn à?”

Ngôn Lạc Quân lật người, nằm nghiêng nhìn cô.

“Cho nên em tức giận là vì cô ấy sao?” Anh chỉ muốn biết, có phải cô thật sự vì anh mà ghen với người khác không.

Bạch Ngưng rũ mắt xuống, bĩu môi nói: “Không phải anh đã biết rồi sao.”

“Cô ấy yêu anh, cũng cho rằng anh yêu cô ấy, nhưng anh chỉ quan tâm cô ấy giống như em gái mà thôi, không hề yêu cô ấy.” Ngôn Lạc Quân lập tức giải thích.

Bạch Ngưng ngẩng đầu lên nói: “Vậy sao anh không nói rõ ràng với cô ấy?”

“Anh cũng muốn nói rõ ràng, nhưng mẹ cô ấy xin anh đừng nói, để tránh cô ấy bị kích động. Cho nên anh vẫn không dám nói. Vốn tưởng rằng qua một thời gian cô ấy sẽ khá hơn, không ngờ đã nhiều năm như vậy, cô ấy vẫn không thay đổi.”

“Anh và cô ấy trước kia là người yêu sao? Nếu cô ấy thích anh, tại sao lại lấy người khác?” Bạch Ngưng lại hỏi.

“Không phải. Mấy người bọn anh trước kia đều là bạn tốt. Vu gia và Phương gia đã đính hôn từ rất sớm, nhưng là kết hôn vì lợi ích công ty. Sau đó, khi Phương Tuyền hai bảy tuổi Nhược Tình kết hôn với Phương Tuyền.”

Bạch Ngưng suy nghĩ một chút, hỏi: “Không phải Vu Nhược Tình thích anh sao? Tại sao lại đồng ý lấy Phương Tuyền?”

Ngôn Lạc Quân khẽ nói: “Nhược Tình nhu nhược, chuyện gì cũng nghe cha mẹ, mà cha mẹ của cô ấy lại cố chấp, Nhược Tình muốn phản kháng cũng không phản kháng được. Trước khi kết hôn cô ấy tới tìm anh, muốn anh đưa cô ấy đi, anh đương nhiên cự tuyệt. Sau đó, có lẽ vì quá tuyệt vọng, quá đau lòng, nên cô ấy ngoan ngoãn kết hôn. Khi ấy, vì chuyện này, quan hệ giữa ba nhà cũng căng thẳng, anh và Phương Tuyền cũng vì chuyện này mà bất hòa.”

“Nói như vậy, khiến người ta cảm thấy như mọi người cùng nhau ép cô ấy kết hôn.” Bạch Ngưng không khỏi có chút đồng tình với Vu Nhược Tình. Nghe anh nói cô mới thấy làm người bình thường vẫn tốt hơn, mẹ cô sẽ không bao giờ ép cô kết hôn!

“Hôn sự của cô ấy, người ngoài như chúng ta không nên quan tâm nhiều làm gì. Bởi vì bị kéo vào vòng tranh chấp này mà anh bị mẹ càm ràm suốt ngày!”

Nhớ tới Vu Nhược Tình ngồi ở hành lang khóc, Bạch Ngưng thổn thức không thôi.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô, nói: “Bởi vì chuyện này, tình nghĩa giữa anh và Phương Tuyền tan vỡ, cũng bị coi là tiểu nhân cướp vợ bạn, anh lại không thể nói với Vu Nhược Tình rằng mình chẳng có chút tình cảm nào với cô ấy. Cuối cùng, trong lúc vội vàng, anh kết hôn với em.”

Bạch Ngưng ngạc nhiên nhìn anh. Sau đó nhớ ra, mình là Hứa Tĩnh Hàm.

Ngôn Lạc Quân bởi vì vô tình thành “người thứ ba” mà sầu não không thôi, Hứa Tĩnh Hàm vừa khéo tìm tới anh, nói mang thai con anh, cho nên anh lập tức đồng ý cưới cô ấy. Cũng bởi vì thế mà ban đầu anh mới không điều tra rõ ràng đứa bé có phải con mình không? Cho nên mới có những chuyện sau này.

Không ngờ những người, những việc, tình cảm và hôn nhân bên người, lại khác xa tiểu thuyết như vậy.

Vu Nhược Tình yêu Ngôn Lạc Quân, lại bị ép gả cho Phương Tuyền; Phương Tuyền yêu vợ mình, mà vợ trong lòng anh  lại hoàn toàn không có anh; Hứa Tĩnh Hàm yêu Quan Thừa Diễm năm năm, cuối cùng cũng gả cho người khác sau đó tự sát; Quan Thừa Diễm, có lẽ. . . . . . người anh thực sự yêu là cô – Bạch Ngưng, mà trong lòng cô. . . . . . Trong lòng cô yêu ai?

Thật ra cô hiểu rõ, rất rõ, cô yêu chồng cô – người đàn ông trước mắt ngủ ở bên cạnh cô. Cho dù giữa bọn họ, thật sự có rất nhiều trở ngại. Nhưng bọn họ vẫn ở bên nhau, còn ngủ chung trên một chiếc giường, còn có hai đứa bé đáng yêu, tất cả những điều này, có phải đã quá may mắn rồi hay không? Nếu như bỏ lỡ một lần nữa, cô không biết ông trời còn có thể cho bọn họ bao nhiêu may mắn nữa.

Không tự chủ được, cô chậm rãi tới gần anh, áp vào môi anh.

Rất nóng, cảm giác rất quen thuộc. Bao gồm hình môi của anh, bao gồm hơi thở của anh đang len lỏi vào trong cô. Cô khẽ liếm môi anh, sau đó từ từ đưa lưỡi vào trong miệng anh, lại bị hàm răng anh ngăn lại.

Anh nhìn cô, đột nhiên ôm lấy cô, đè chặt gáy cô phản công.

“Lạc Quân, Lạc Quân, em yêu anh.”

Khi anh ôm cô, hôn lên ngực cô, cô nói.

Anh đột nhiên dừng lại, từ trước ngực cô ngẩng đầu lên, hỏi: “Em vừa nói gì?”

Cô thở khẽ, đôi mắt mê ly nhìn trước anh: “Lạc Quân, em yêu anh.”

“Em nói thật chứ?” Anh tiến lên nâng mặt cô, nhìn cô chằm chằm hỏi.

Bạch Ngưng gật đầu.

“Vậy Quan Thừa Diễm thì sao?”

Bạch Ngưng buồn bực nhìn anh: “Cái này có liên quan gì đến anh ta?”

“Không phải em yêu hắn sao?”

“Em yêu anh ta làm gì?”

“Vậy, em yêu anh, chỉ yêu một mình anh?”

Bạch Ngưng bị anh nhìn chăm chú có chút ngượng ngùng, gật đầu một cái.

Ngôn Lạc Quân cười một tiếng, ôm lấy cô dùng sức hôn.

. . . . . .

“Hôm nay công ty bận không?” Lúc ăn sáng, Bạch Ngưng hỏi.

“Cũng bình thường, có chuyện gì sao?” Ngôn Lạc Quân ngẩng đầu nhìn cô, cô vẫn rất bình thường không khác gì mọi hôm, điều này làm cho lòng anh cực kỳ không thoải mái.

Bạch Ngưng nói: “Không có việc gì thì về sớm một chút.”

Ngôn Lạc Quân còn đang chờ cô, cô lại không nói hết. Mặc dù anh vốn định về sớm, nhưng cô cố ý dặn như vậy khiến anh rất muốn hỏi rõ lý do.

“Có chuyện gì sao?” Anh hỏi.

Bạch Ngưng nhìn anh một cái, cúi đầu, nói: “Dù sao anh cứ về sớm một chút là được.”

Ngôn Lạc Quân quay đầu sang Tiểu Hân, lại thấy thằng bé làm như không có việc gì ăn đồ ăn của mình.

Nghi ngờ này lúc ở nhà không biết được đáp án, anh cũng không cố chấp muốn biết, ngược lại lại nghĩ một vấn đề khác.

Đến công ty, mở hòm mail thì nhận được một bức mail từ Mĩ gửi sang, thì ra là tin bà ngoại chúc mừng. Thấy bốn chữ “Sinh nhật vui vẻ”, anh mới đột nhiên nhớ ra hôm nay là sinh nhật anh.

Sinh nhật, cô bảo anh về sớm là để chúc mừng sinh nhật anh sao?

Ngôn Lạc Quân đột nhiên vô cùng vui vẻ.

Nhất định là vậy, cô muốn cùng con chúc mừng sinh nhật anh, không ngờ cô lại nhớ!

Ngôn Lạc Quân đứng lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, lại xoay người lại, không biết nên làm sao, vui mừng đến nỗi suýt chút nữa chạy ra ngoài hô to với thư ký một tiếng “Hôm nay sinh nhật tôi, bà xã đang chuẩn bị chúc mừng sinh nhật cho tôi!”

Vì hình tượng tổng giám đốc, anh chỉ đành một mình đi tới đi lui trong phòng làm việc, cười ngây ngô ước chừng năm phút mới hít sâu mấy cái. Khống chế xong cảm xúc, anh ngồi xuống bàn làm việc, ép buộc mình bình tĩnh lại, chuyển lực chú ý sang công việc. Nhưng làm thế nào cũng không tập trung nổi, bất đắc dĩ, anh gọi điện thoại cho thư ký.

“Thông báo cho các ban, cuộc họp lúc mười giờ chuyển lên chín giờ, bây giờ cuộc họp lập tức bắt đầu.”

Không có cách nào khác, chỉ đành làm như vậy. Để giúp mình lấy lại sự tập trung, anh chỉ có thể mở cuộc họp, ai không chuẩn bị tốt thì coi như người đó xui xẻo.

Buổi trưa, điện thoại di động vang lên tiếng chuông báo tin nhắn, Bạch Ngưng đang chuẩn bị bánh ngọt tiếp tục công việc trên tay, chờ sau khi làm xong mới lau tay, lấy di động ra nhìn lại.

Là Ngôn Lạc Quân, lại một lần nữa được nhận tin nhắn của anh, cô có cảm giác đã lâu không thấy – khẩn trương lại kích động.

“Em cảm thấy, những lời đàn ông nói trên giường có tin được không?”

Không ngờ anh sẽ gửi tin nhắn cho cô, càng không ngờ, anh cũng sẽ nói những lời chỉ có phụ nữ mới nói như thế này.

Trong nhà ăn, Ngôn Lạc Quân lo lắng nhìn điện thoại di động. Trong lúc nhàm chán, trong lúc không kìm chế được, trong lúc xúc động, anh lại gửi tin nhắn cho cô.

Cực kỳ lâu, lâu đến nỗi tất cả các món anh gọi đều đã được đưa lên rồi, điện thoại di động vẫn không có động tĩnh.

Anh nghĩ, nhất định là cô đoán được anh sẽ hỏi cái gì, sau đó luôn nghĩ xem phải trả lời thế nào, nghĩ tới tận bây giờ.

Suy nghĩ này, khiến anh cực kỳ uể oải.

Đang lúc anh để điện thoại di động xuống, quyết định ăn cơm trước thì tin nhắn lại đến.

Anh cuống cuồng không kịp cầm điện thoại di động lên, mở tin nhắn ra, thấy ba chữ: Không tin được.

Bày trước mặt anh là hai con đường, một là hỏi, một là không hỏi.

Hỏi, là mạo hiểm; không hỏi, buổi tối anh cũng phải hỏi, mà buổi tối hỏi, anh sẽ lại không tin.

Cuối cùng, anh ấn mấy chữ: Phụ nữ thì sao?

Bạch Ngưng nhìn bốn chữ trên điện thoại di động, lật lại tin nhắn trước, hiểu ra câu hỏi của anh là: những lời phụ nữ nói trên giường có tin được không?

Cô hình như đã đoán được anh muốn hỏi cái gì, mặc dù có chút ngoài ý muốn. Cô vốn cho rằng anh không phải người thích quanh co như vậy.

Cười cười, cô nhắn lại đáp án phát ra từ nội tâm: em cảm thấy có thể tin được.

Qua một lúc lâu, điện thoại di động mới vang lên, quả nhiên giống như cô đoán: vậy còn em?

Thật là, vấn đề để hỏi thật mơ hồ không rõ, cô làm sao chứ? Bạch Ngưng cười trả lời: em làm sao?

Một lát sau, tin nhắn đến: những lời em nói trên giường có tin được không?

Cô nhắn lại: cái này thì còn phải xem em nói gì đã, em có nói cái gì sao?

Đợi năm phút đồng hồ, điện thoại di động không có phản ứng.

Đợi thêm năm phút đồng hồ nữa, điện thoại di động vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Cô không biết, anh vội đi đâu, cũng không biết sẽ trở về lúc nào. Cô vốn cho rằng, anh là người không gì không thể nói, không gì không thể hỏi. Cô nghĩ, nếu như anh hỏi, nếu như anh hỏi câu đó, cô nhất định sẽ cực kỳ trách nhiệm nói cho anh biết, những lời cô nói là có thể tin.

Nhưng tin nhắn vẫn không tới.

Trở lại công ty, Ngôn Lạc Quân đặt điện thoại di động lên trên bàn làm việc, sau đó chống đầu nhìn nó.

Từ nhỏ đến lớn, anh xem thường nhất là loại đàn ông không có dũng khí, cái loại yêu mà không dám nói, anh từng cho rằng không xứng làm đàn ông. Nhưng bây giờ, anh không hiểu anh đang làm cái gì nữa.

Anh không dám, đúng là không dám. Là anh muốn biết sự thật, kết quả biết rồi lại sợ .

Anh nhét điện thoại di động vào ngăn kéo, nhắm mắt làm ngơ, dựa vào bàn.

Điện thoại trong ngăn kéo lại đột nhiên vang lên tiếng chuông có tin nhắn.

7 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 160

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s