Vong niên – Chương 13.3 + Kết Thúc

sign-vns_zps876629fd“Là em gọi tôi sao? Người mà họ nói với tôi là em sao? Nhưng tôi lại không nhớ được, không nhớ ra em là ai…….”

Chương 13.3

Editor: đỗ đỗ béo

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Anh kinh ngạc dừng lại, cậu bé nhân cơ hội đẩy cửa lớn ra, bước vào phòng khách, rồi đứng im bên cửa sổ.


“Tiểu quỷ, cháu luôn nói những câu kỳ lạ……” Anh nhanh chóng bước vào phòng khách, vừa thấy bóng cậu bé bên cửa sổ, lại ngẩn ra.


Cảm giác rất quen thuộc, trước kia khi vào nơi này, anh đã nhìn thấy một cậu bé ngồi ở bên cửa sổ học người lớn uống cà phê, một cậu bé khác lại đánh điện tử trên sô pha, mà cô bé lại luôn gọi anh như bạn bè……


Dịch Hành Vân! Chú đến rồi!


Phút chốc, cả người anh run lên, những hình ảnh kia lập tức tan đi, nhưng tim anh lại đập thùng thùng kinh hoàng.


Cô bé gọi tên anh…… Cô gái kia……


Là ai?


“Trở về nơi này, cảm giác vẫn như thế, tất cả mọi ác mộng đều bắt đầu từ nơi này……” Cậu bé lẩm bẩm.


“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Cháu là ai? Chú biết cháu sao?” Anh trừng mắt nhìn cậu bé, hỗn loạn lại tức giận.


“Có lẽ biết, có lẽ không biết, nhưng cái này không quan trọng. Tôi đến đây là để tặng quà cho anh, rồi xem anh có nhận hay không.” Khóe miệng của cậu bé cong lên, búng ngón tay.


Lúc này, một người đàn ông ôm một cô bé ngủ say đi ra từ tầng hầm.


“Đây, chính là cô gái này, anh cần không?” Cậu bé hỏi.


Hai hàng lông mày của anh nhăn lại, nhìn cô bé cuộn người lại, cuối cùng không nhịn được, cao giọng quát:“Rốt cuộc các người đang làm gì? Đừng làm loạn nữa, cút ra ngoài cho tôi.”


“À? Anh không cần cô ấy sao? Nhìn cẩn thận đi, anh không cần, tôi sẽ mang đi đó.” Cậu bé nhíu mày.


“Chú cần cô bé kia làm gì……” Anh gầm lạnh, nhưng lúc này, người đàn ông ôm cô bé đặt lên sô pha, mặt quay về phía anh. Trong nháy mắt câu nói của anh kinh hãi dừng lại.


Khuôn mặt đáng yêu thanh tú, ánh mắt mang theo chút thơ ngây kia……


Cô bé này, nhìn hơi quen, thật sự quen…… Nhưng anh lại không nhớ nổi cô là ai.


“Thế nào? Biết cô ấy sao?” Cậu bé hỏi.


“Không biết, sao chú có thể biết tiểu quỷ bảy tuổi này?” Anh bực dọc tức giận nói.


“Sao anh biết cô ấy bảy tuổi?”


Anh rùng mình, ngây người.


“Cô ấy đã hôn mê tám tháng rồi, vẫn chưa tỉnh lại, cô ấy giờ đang trong trạng thái hôn mê chờ chết, làm tôi bó tay. Nếu anh cũng không thể đánh thức được cô ấy, cô ấy thật sự sẽ chết đi như vậy. Anh có thể để cô ấy chết như vậy sao?” Cậu bé nhìn thẳng anh.


Chết? Anh mở to mắt nhìn cô bé kia, sống lưng run rẩy tê dại, trong lòng một hồi hoảng một hồi đau, nhưng không biết vì sao mình lại có phản ứng này.


“Cô ấy nghĩ anh đã quên cô ấy rồi, Dịch Hành Vân, cho nên cô ấy cũng không muốn sống nữa.”


“Tôi…… Đã quên cô ấy? Chẳng lẽ…… Tôi từng biết cô ấy?” Anh hoang mang hai hàng lông mày nhíu lại, đến gần cô, trong đầu hỗn loạn căng ra.


“Đúng vậy!”


“Vậy…… Sao tôi không nhớ nổi cô ấy là ai…… Vì sao…… không nhớ nổi……”


Cô bé nhắm hai mắt, yên lặng ngủ, thở nhẹ mà chậm, không nhúc nhích.


Anh muốn vuốt ve mặt cô, nhưng tay vươn ra cũng không ngừng run, tim không ngừng co rút đau đớn.


Phút chốc, một giọng trách mắng non nớt vang lên —


“Đừng chạm vào cô ấy!”


Theo tiếng vang, một bóng người đã vọt đến trước mặt anh, một khẩu súng trong tay nhắm thẳng vào giữa trán anh.


Anh kinh hãi, khi bình tĩnh lại thấy trước mắt xuất hiện một cậu bé trắng trẻo đáng yêu khác!


“Không cho phép chạm vào cô ấy, cô ấy là của tôi.” Khẩu khí của cậu bé trắng trẻo đáng yêu lại lạnh lẽo như khẩu súng đang nhắm vào anh.


Này…… Tiểu quỷ này anh cũng đã từng gặp! Vẻ mặt Dịch Hành Vân sợ hãi không thôi. Nhưng so với vẻ sợ hãi, khi tiểu quỷ này tuyên bố cô bé kia là của mình, trong lòng anh lại có một ngọn lửa giận bùng lên.


“Phương Dạ Bạch, cậu đừng làm rối lên!” Cậu bé thứ nhất biến sắc giận dữ mắng.


“Hừ, Nam Cung Thần Võ, anh không có cách đánh thức cô ấy, tôi có. Đội của tôi có thể cứu tỉnh cô ấy.” Phương Dạ Bạch hừ lạnh.


“Vô dụng thôi, tám tháng tôi dùng hết mọi cách vẫn không thể làm cho cô ấy tỉnh lại.” Nam Cung Thần Võ lạnh lùng nói.


“Đó là thực lực của nhà thuốc các người quá yếu.”


“Cậu cho là mấy người không chuyên các cậu có năng lực sao? Đừng có làm người ta chết cười.”


“Có năng lực hay không, thử thì biết, dù thế nào, hôm nay tôi cũng phải mang cô ấy đi.”


“Đừng có nằm mơ! Khốc Khắc, cản cậu ta lại!”


Khốc Khắc lập tức nhào qua, Phương Dạ Bạch chuyển súng sang phía anh ta, nổ một phát súng, nhưng Khốc Khắc nhanh nhẹn tránh được, lăn một vòng, rút súng ra bắn rơi khẩu súng trong tay Phương Dạ Bạch.


Đột nhiên, một người đàn ông cao to nhảy từ ngoài cửa sổ vào, bảo vệ Phương Dạ Bạch, anh ta đá rơi súng trong tay Khốc Khắc xuống, hai người xoay người đánh nhau.


Dịch Hành Vân hoảng sợ trừng mắt nhìn một màn khoa trương vớ vẩn trước mắt này, hai đội tiểu quỷ lại lấy súng đánh nhau. Mắt thấy bọn họ sẽ đánh lên cô bé đang ngủ say, anh kinh sợ lo lắng đi đến ôm lấy cô, vọt sang một bên. Anh định báo cảnh sát, nhưng cảm xúc mềm mại ấm áp khi ôm lấy cô lại làm cả người anh chấn động run rẩy.


Dịch Hành Vân, tôi sẽ nhanh chóng lớn lên, chú sẽ chờ tôi lớn lên chứ?


Dịch Hành Vân, tôi không phải tiểu quỷ, tôi hai mươi sáu tuổi!


Dịch Hành Vân, em yêu anh, rất rất yêu anh……


Dịch Hành Vân, nếu em biến mất, anh có thể nhớ được em chứ?


Dịch Hành Vân…… Dịch Hành Vân……


Một giọng nói mềm mại không biết đến từ nơi nào vang lên trong tai anh, có người luôn gọi tên anh, khiến tim gan anh thắt lại đè nén, hốc mắt anh nóng rực.


Cúi đầu nhìn chằm chằm cô gái trong lòng, anh không nhịn được nước mắt trào ra như vỡ đê.


Là em gọi tôi sao? Người mà họ nói với tôi là em sao? Nhưng tôi lại không nhớ được, không nhớ ra em là ai……


Anh rất đau khổ, vì anh biết mình đã quên một chuyện vô cùng vô cùng quan trọng, chuyện đó bị khóa sâu ở nơi không thấy đáy, anh lại không tìm thấy…… Không ghép lại được…… Không giải được……


“Buông cô ấy ra, Dịch Hành Vân!” Phương Dạ Bạch hét lên giận dữ.


“Không!” Anh theo bản năng ôm cô thật chặt.


“Buông cô ấy ra! Giao cô ấy cho tôi!” Phương Dạ Bạch nhặt súng lên, nhắm thẳng vào anh.


“Tuyệt đối không! Tôi có chết cũng không buông!” Anh điên cuồng gào thét.


“Chết cũng không buông sao? Tôi xem anh chết rồi có buông ra không……” Khuôn mặt nhỏ của Phương Dạ Bạch hiện lên một tia cười lạnh kì dị, bóp cò súng.


“Tiểu Bạch! Đừng nổ súng –” Nam Cung Thần Võ quát.


Ngay cùng lúc, viên đạn đã bắn ra.


“Đoàng” một tiếng súng vang lên, làm vỡ nát màng tai Dịch Hành Vân. Ngay trong nháy mắt này, đoạn trí nhớ bị quên đi, bị ém nhẹm trong hộp đen bung ra!


Cô bảy tuổi……


Cô hai mươi sáu tuổi……


Cô gái làm anh điên mất……


Cô và anh yêu nhau……


Đó là cô gái cũng là người phụ nữ mà anh đã dành cho cô tình cảm chân thành nhất.


Có cái tên anh rất thích.


Cô tên…… Cô tên……


“Hiểu Niên!” Anh khẽ gọi tên cô, ôm chặt thân hình nho nhỏ của cô, rồi ngã ra sau.


Như nghe thấy anh gọi, vào lúc này, Nhậm Hiểu Niên đã hôn mê tám tháng trong lòng anh lại chậm rãi mở mắt ra —-

——-♦——

Kết thúc

Editor: đỗ đỗ béo

Gió bão nổi lên


Bên cạnh tổng giám đốc tập đoàn khách sạn Tư Mạn – Dịch Hành Vân luôn có một người phụ nữ, chuyện này khiến không ít chú ý, mọi người đều đoán già đoán non quan hệ giữa họ, nhưng Dịch Hành Vân chưa bao giờ giải thích gì.


Lí Minh Tông lại cảm thấy người phụ nữ này nhìn rất quen, nhưng nhớ không nổi đã từng gặp cô ở đâu.


Trên thực tế, sau khi Nhậm Hiểu Niên hôn mê tám tháng tỉnh lại, đột nhiên liền biến thân lớn lên, sau đó, không biến về bảy tuổi nữa.


Điều này làm cho Dịch Hành Vân vừa mừng vừa sợ, nhưng Nam Cung Thần Võ lại đưa ra một nghi ngờ, Nhậm Hiểu Niên ……có thể mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi sáu không?


Nghi ngờ chưa được chứng minh, nhưng Dịch Hành Vân không biết vì sao lại bắt đầu lo lắng, lo lắng vợ mình cứ trẻ mãi như thế, mà anh lại dần dần già đi.


Với việc này, Nhậm Hiểu Niên chỉ dùng ôm hôn tràn đầy tình yêu nói cho anh, dù anh có biến thành dạng gì đi nữa, trái tim cô vĩnh viễn cũng không thay đổi.


Vấn đề của “Kế hoạch Thủ tuế” vẫn chưa được giải quyết, tuy Nam Cung Thần Võ và Nhậm Hiểu Niên đã thống nhất sẽ giúp đỡ nhau nghiên cứu, nhưng “Hiện tượng hoàn đồng” vẫn luôn làm anh đau đầu.


Mặt khác, để tìm ra phương pháp “Lớn lại như cũ”, Phương Dạ Bạch mặt ngoài hợp tác với Nam Cung Thần Võ, nhưng vẫn ngấm ngầm như hổ rình mồi với “Thủ tuế”.


Tuy rằng ngày đó cướp Nhậm Hiểu Niên là một vở kịch Phương Dạ Bạch dùng để kích thích Dịch Hành Vân, mục đích là cứu Nhậm Hiểu Niên, nhưng anh thật sự nổ súng với Dịch Hành Vân vẫn làm Nhậm Hiểu Niên vô cùng tức giận.


Nhưng căn cứ theo cách nói của những chuyện xảy ra sau này, đây là Dịch Hành Vân nợ anh ta.


Nhậm Hiểu Niên không hiểu ý anh ta, nhưng ba người đàn ông đều đã hiểu. Hơn nữa, mặt Dịch Hành Vân cũng đen sì, anh chẳng thể ngờ tiểu quỷ Tiểu Bạch này lại có ý với Hiểu Niên của anh.


Tóm lại, thí nghiệm “Thủ tuế” sai lầm ở đâu vẫn chưa tìm thấy nguyên nhân mấu chốt, nhưng ảnh hưởng nó tạo ra vẫn đang lớn dần.


Gió lốc thật sự, chỉ vừa bắt đầu……

Untitled-1

Lời cuối: Quyển đầu tiên trong hệ liệt đã hoàn, mèomỡ và đỗbéo cảm ơn mọi người đã ủng hộ. Mong rằng sẽ tiếp tục được mọi người ủng hộ trong 2 phần tiếp theo của hệ liệt

12 thoughts on “Vong niên – Chương 13.3 + Kết Thúc

  1. mấy phần sau cặp này có được nhắc nhở gì tới ko cô, chứ kết ở đây cứ thấy cụt cụt thế nào ấy =))

  2. chỉ có thể nói là quá chớp nhoáng và ngồ ngộ, tình yêu và thí nghiệm khoa học cũng có thể tương tác nhau sao? àh có thể, truyện là hư cấu mà haha

  3. chả liên quan nhưng bộ cô vợ giả kết thúc miễn cưỡng quá nhờ. cơ mà cũng xoa dịu trái tim độc giả a. bà tác giả đúng là mẹ kế có nhân tính :))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s