Vong niên – Chương 13.1

151_zps940957fc“Thật sao? Dù cô sống hay là chết, cô vẫn luôn tồn tại trong trái tim anh sao?”

Chương 13.1

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Thời gian qua thật mau, nhất là khi hạnh phúc thân mật bên người mình yêu.


Ngắn ngủi ba ngày, trong lúc Nhậm Hiểu Niên đang say mê trong tình yêu sâu sắc nhiệt tình của Dịch Hành Vân, đã vội vàng trôi qua.


Bọn họ luôn luôn ở cùng nhau, thỉnh thoảng đi xem phim, ra ngoại ô chơi, ngọt ngào làm cho cô suýt chút nữa đã quên ước định với Nam Cung Thần Võ. Cho đến khi cô nhận được tin nhắn của Nam Cung Thần Võ mới hoảng sợ thấy kỳ hạn chỉ còn lại có một tiếng.


Thanh lý sạch sẽ những gì có liên quan đến cô bên cạnh Dịch Hành Vân, một giờ sau, Khốc Khắc sẽ đến đón cô.


Tin nhắn ngắn ngủi lại đưa cô từ thiên đường ngã vào địa ngục. Một phút trước còn ở trong lòng Dịch Hành Vân cùng anh triền miên lưu luyến, ngay sau đó lại phải rời xa anh.


Sắc mặt cô trắng bệch, chờ Dịch Hành Vân đang tắm, trái tim vì lo lắng đau đớn mà kinh hoàng.


Không đủ! Còn chưa đủ! Cô không muốn rời khỏi anh, không muốn chút nào……


Nhưng cô không đi, anh sẽ gặp nguy hiểm, chỉ cần cô tiếp tục ở lại bên anh, Thần Võ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh.


Cô đối với anh mà nói, từ đầu tới cuối cũng chỉ là một tai họa, là phiền toái.


Cho nên, vì tốt cho anh, cô không nên lưu luyến, nên hoàn toàn cắt đứt hoàn toàn với anh.


Nên…… biến mất khỏi cuộc sống của anh.


Khó khăn thở hổn hển, cô run rẩy khép di động. Đúng lúc này, Dịch Hành Vân từ phòng tắm đi ra, thấy sắc mặt cô khó coi, kinh ngạc hỏi:“Làm sao vậy? Hiểu Niên.”


“Không…… Không có gì, đại khái là mệt mỏi.” Cô lắc đầu, cười gượng gạo.


Dịch Hành Vân đau lòng đi đến, ôm lấy cô.


“Thực xin lỗi, anh không khống chế được……” Anh có chút tự trách, bởi vì hai ngày qua, anh quả thực biến thành dã thú đói khát, chỉ muốn khóa chặt cô bên người, không ngừng cùng cô làm tình, giống như chỉ có làm như vậy mới có thể xác định anh đã có được cô.


“Không, em thích, thích anh điên cuồng vì em.” Cô ôm lấy anh, cọ cọ trước ngực anh.


Tình dục là kết hợp, là giao hòa, cũng là phương thức bọn họ yêu nhau. Cô biết dưới đáy lòng anh có sự hoảng sợ trống rỗng, chỉ có thể dùng thân thể cô lấp đầy. Mà cô, cũng chỉ khi bị anh chiếm lấy, mới có thể cảm nhận một chút bình an. Tuy rằng, làm vậy thật ra cũng không thể hoàn toàn tháo gỡ sợ hãi trong lòng.bọn họ


“Đi tắm đi, anh gọi đồ ăn bên ngoài. Lát nữa chúng ta cùng ăn tối, em hẳn là đã đói bụng rồi.” Anh hôn lên mái tóc cô.


“Vâng.” Cô gật đầu, không dám nhìn anh, nhanh chóng đi vào phòng tắm, để nước cuốn đi nước mắt không ngừng chảy xuống.


Sớm biết vậy, ngày đó cô nên đi Mỹ gặp Thần Võ, chết là xong hết mọi chuyện. Khi đó rời khỏi Dịch Hành Vân thì sẽ không đau như bây giờ.


Hơn ba ngày ở chung, chỉ còn lại bất đắc dĩ và đau lòng, Nam Cung Thần Võ cho của cô không phải lễ vật, mà là thuốc độc.


Anh ta thật sự là tên khốn kiếp đáng giận! Anh ta đã sớm biết cô sẽ càng lún sâu nên mới cố ý cho cô ba ngày, đúng không?


Làm vậy anh ta được lợi gì, nhìn cô đau khổ anh ta sẽ vui vẻ sao?


Cắn môi dưới, cô trừng mắt nhìn người phụ nữ khóc sưng đỏ mắt trong kính, vừa tức vừa hận lại ảo não.


Mày thật vô dụng, Nhậm Hiểu Niên, mày là đồ ngốc vô dụng, dù có lớn lên hay không cũng thế……


Cô một mình trốn trong phòng tắm hối hận, không bao lâu sau Dịch Hành Vân gõ cửa gọi cô:“Hiểu Niên, tắm xong thì xuống nhé, anh mua bánh bao canh em thích đó.”


Cô hoảng hốt, sợ tới mức lập tức tỉnh táo lại.


Không còn nhiều thời gian mà cô lại ở đây khóc?


Vội vàng lấy nước lạnh chấm lên hai mắt, cô mặc quần áo, đi xuống tầng một.


Dịch Hành Vân đã bày đồ ăn lên bàn, bánh bao canh nóng thơm ngào ngạt làm cho cô nhớ đến lần đầu tiên tới nơi này.


Khi đó, chính anh ăn bánh bao canh, rồi gọi cơm trẻ con cho cô……


Những ký ức đó đến chết cô cũng sẽ không quên.


“Mau tới ăn đi!” Anh nhìn cô cười dịu dàng.


Cô đi đến ngồi xuống, quyến luyến nhìn anh giúp cô gắp một viên bánh bao canh vào trong bát.


Thật ấm áp, ấm áp làm cho người ta đau lòng.


Chua xót bỗng trào dâng, cô vội cúi đầu, cắn bánh bao canh, canh nóng chảy ra làm bỏng môi cô, đau đến mức cô hừ nhẹ một tiếng.


“A……”


“Làm sao vậy? Bị bỏng sao?” Anh sốt ruột đưa tay nâng cằm cô lên, phát hiện môi dưới của cô bị nóng đỏ lên. Anh nhíu mày, buồn bực mắng khẽ:“Em! Em thật là…… sao lại luôn không cẩn thận như vậy?”


“Em xin lỗi……” Cô nhỏ giọng nói.


“Còn nói mình đã muốn hai mươi sáu tuổi, căn bản vẫn giống một đứa trẻ con, mỗi lần ăn đều xảy ra chuyện……” Anh rút khăn tay ra, nhẹ giúp cô lau, miệng không nhịn được cằn nhằn.


Bị mắng như vậy vì sao cô lại cảm thấy rất hạnh phúc?


Cô kinh ngạc nhìn anh, nước mắt bất tri bất giác lại chảy xuống.


“Làm sao vậy? Rất đau sao?” Anh ngẩn ngơ, lo lắng hỏi.


“Không đau…… Bị anh mắng là sẽ không đau……” Cô cong khóe mội, nghẹn ngào nở nụ cười.


Nhìn cô vừa khóc vừa cười, trái tim anh co rút lại đau nhói. Cảm thấy hôm nay cô có tâm sự, vì thế anh vuốt ve hai má của cô, trầm giọng hỏi:“Hôm nay em là lạ, nói cho anh biết, đã xảy ra chuyện gì ?”


“Không có việc gì……” Cô cầm tay anh, áp mặt vào lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng lắc đầu.


“Nhất định có việc, nói.” Anh nhíu mày.


“Đừng lo lắng, thật sự không sao, em chỉ…… Sợ anh quên mất em……” Cô không thể nói gì, chỉ đành lưu luyến nhìn anh.


Khuôn mặt yêu cô, chiều cô, đau lòng vì cô, về sau sẽ không có cơ hội được nhìn nữa rồi.


“Đồ ngốc, cái đầu nhỏ của em chỉ lo lắng chuyện này thôi sao? Sao anh có thể quên em? Em cũng sẽ không biến mất.” Anh bật cười, cúi đầu hôn lên trán cô.


“Nếu…… Có một ngày, em thật sự biến mất thì sao?” Cổ họng cô nghèn nghẹn.


“Em sẽ không biến mất, em luôn luôn ở đây, vĩnh viễn ở đây.” Anh chỉ vào tim mình, tặng cho cô một nụ cười tha thiết động lòng.


Thật sao? Dù cô sống hay là chết, cô vẫn luôn tồn tại trong trái tim anh sao?


Trái tim khẽ run lên, cảm động không nói ra lời.


Nhưng, nụ cười của anh đột nhiên cứng lại, tiếp theo, hai mắt thất thần mờ mịt, lung lay một chút.


“Dịch Hành Vân?” Cô sợ hãi, đỡ lấy anh.


“Hiểu…… Niên……” Anh nhìn cô như muốn nói cái gì, nhưng giây tiếp theo anh đã mất đi ý thức, vô lực ngã xuống.


“Dịch Hành Vân! Dịch Hành Vân!” Cô hoảng sợ hô to.


“Đừng kêu, đã đến giờ, thuốc bắt đầu phát huy tác dụng.” Giọng nói lạnh lùng của Khốc Khắc vang lên sau lưng cô.


Cô đột nhiên xoay người, trừng mắt nhìn anh ta.


“Vậy anh ấy…… sẽ thế nào?”


“Anh ta chỉ ngất nửa giờ thôi. Sau khi tỉnh lại, anh ta sẽ quên, quên sạch.” Khốc Khắc cười lạnh.


Thật sự sẽ quên tất cả sao? Thật sự sẽ quên cô, sẽ quên những kỷ niệm của hai ngươi trong những ngày qua sao?


Giờ khắc này, cô mới hiểu được, cô sợ hãi anh quên cô đến mức nào!


Sợ hãi hơn cả cái chết……


“Nhanh thu thập đồ đạc, đóng gói mang đi tất cả những thứ có liên quan đến cô.” Khốc Khắc rút súng đe dọa.


Cô dùng đôi chân mềm nhũn, run rẩy lên tầng, đóng gói toàn bộ đồ đạc.


Khốc Khắc đưa Dịch Hành Vân nằm lên sô pha, kiểm tra máy tính cùng di động của anh, xóa bỏ toàn bộ những gì có liên quan đến cô.


Mười lăm phút sau, những đồ có liên quan đến cô đều được thanh lý sạch sẽ. Khốc Khắc lập tức áp tải cô đi, thúc giục nói:“Đi thôi!”


“Làm ơn…… để cho tôi được nhìn anh ấy một cái…… chỉ nhìn một cái thôi……” Cô rưng rưng khẽ nói, lưu luyến nhìn Dịch Hành Vân trên sô pha, ngực gần như bị xé rách.


“Đừng nóng vội, chờ lát nữa nhất định sẽ để cô nhìn anh ta.” Anh ta hừ nhẹ, túm tay cô, lôi cô ra khỏi nhà Dịch Hành Vân.


Cô khó hiểu bị đẩy lên một chiếc xe RV. Khốc Khắc khởi động nhưng không đi, không biết đang đợi cái gì.


“Anh…… Đang đợi ai?” Cô bất an hỏi.


“Đợi Dịch Hành Vân! Không phải cô muốn nhìn anh ta một cái sao?” Khốc Khắc cười giả tạo, nhìn Dịch Hành Vân ở cửa lớn.


Anh ta…… Tốt bụng vậy sao? Tim cô đập mạnh và loạn nhịp hoảng sợ nhíu mày.


Không bao lâu sau, Khốc Khắc ấn một cái điều khiển từ xa, chuông báo trộm của xe Dịch Hành Vân đột nhiên vang lên.


Vài giây sau, Dịch Hành Vân vẻ mặt hoang mang cầm chìa khóa đi ra, tắt chuông cũng kiểm tra xe.


“Đi đi! Đi nói lời từ biệt lần cuối với người đàn ông của cô đi!” Khốc Khắc hảo tâm mở cửa xe.


Nhậm Hiểu Niên vui mừng nhảy xuống xe, chạy về phía Dịch Hành Vân.


Lúc này, đúng lúc Dịch Hành Vân cũng ngẩng đầu nhìn về phía cô.


“Dịch……” Cô kích động đang muốn gọi anh, anh lại chỉ nhìn thoáng qua cô, sau đó không thèm liếc tới cô một cái.


Hoàn toàn…… Không liếc nhìn cô một cái, giống nhau…… Cô chỉ là một người xa lạ……
Cô hoảng sợ chết đứng, tiếng nói còn nghẹn ở cổ họng, trái tim giống bị cái gì xé toạc.


Thật sự đã quên……


Dịch Hành Vân thật sự đã quên cô……


Trong trí nhớ của anh, sinh mệnh của anh, đã không còn Nhậm Hiểu Niên cô nữa.


Cô không thể nhúc nhích, cứ mất hồn đứng run rẩy tại chỗ, ngay cả sức lực và dũng khí quay đầu cũng không có.


Mà Dịch Hành Vân phía sau, càng đi càng xa, càng đi càng xa……

7 thoughts on “Vong niên – Chương 13.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s