Vong niên – Chương 12.4

9853924095_af7f703543_o“Cho dù bề ngoài của cô là bảy tuổi, anh cũng…… Yêu cô sao?”

Chương 12.4

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Bọn họ tản bộ đến tòa nhà tập đoàn Tư Mạn, hôm nay là Chủ nhật, trong tòa nhà không một bóng người. Anh trực tiếp nắm tay cô lên tầng. Lúc đi vào văn phòng anh, cô đứng ở cửa lại nhớ tới lần đầu tiên mình đến tìm anh.


Khi đó, ai nghĩ rằng bọn họ sẽ yêu nhau?


Trong mắt anh, cô chỉ là con nhóc bảy tuổi; Ở trong mắt cô, anh là kẻ ương ngạnh vô tình, tên vô lại muốn đuổi cô ra khỏi nhà.


“Vào đi, lại đang suy nghĩ gì vậy?” Anh xoay người nhìn cô.


“Dịch Hành Vân tiên sinh, tôi tới tìm anh, là muốn đàm phán với anh về chuyện căn nhà.” Cô cố ý lặp lại lời nói lúc đó.


Anh nhăn mày, hai tay khoanh trước ngực, chiều ý cô cùng diễn,“À, Cô chính là dì của tiểu quỷ kia sao? Rốt cục cũng chịu xuất hiện, tôi chờ cô lâu lắm rồi.”


“Vậy sao? Nghe nói anh đưa Hiểu Niên về nhà ở, trong khoảng thời gian này, Hiểu Niên nhà chúng tôi có làm phiền anh không?” Cô nhịn cười, đi về phía anh.


“Có, vô cùng, vô cùng phiền toái.” Anh nheo mắt lại nói,“Luôn làm cho tôi tức giận, làm cho lòng tôi phiền, làm cho tôi khó chịu, làm cho tôi lo âu, gần như đã đảo lộn hết cuộc sống của tôi.”


“Oa! Thật vậy sao? Sao con bé có thể làm như vậy?” Cô giả vờ kinh sợ.


“Đúng thế, làm sao con bé có thể làm như vậy? Tôi có lòng tốt cho con bé ở nhờ, nó lại khiến tôi giống tên biến thái yêu trẻ con.” Anh hừ nhẹ.


“Yêu trẻ con? Là sao? Chẳng lẽ…… Chẳng lẽ anh thích Hiểu Niên bảy tuổi nhà chúng tôi?” Cô trợn tròn mắt.


“Đúng vậy, tôi lại động lòng với một tiểu quỷ bảy tuổi. Cô nói xem có phải tôi điên rồi không.” Anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt sáng như sao.


Cô ngạc nhiên, trái tim run rẩy một chút, đột nhiên không biết nói gì tiếp.


Cho dù bề ngoài của cô là bảy tuổi, anh cũng…… Yêu cô sao?


“Cuối cùng tôi vẫn bị con bé hấp dẫn, ánh mắt luôn hướng về con bé ấy, sẽ không nhịn được quan tâm con bé, muốn chạm vào con bé, ôm con bé, thậm chí suýt chút nữa đã hôn con bé…… Cô nói xem, chẳng lẽ tôi là tên biến thái thật sao?” Anh chậm rãi đến gần cô, hỏi lại.


Trái tim cô kích động không nói nên lời, chỉ có thể lắc đầu.


“Bởi vì con bé, tôi không thể đi vào giấc ngủ, không thể bình tĩnh, không thể suy nghĩ. Trái tim của tôi, lý trí của tôi hoàn toàn không chịu khống chế của tôi, cả ngày đều nghĩ đến chuyện của con bé. Cô nói xem tôi bị bệnh cũng không nhẹ đúng không?” Anh tiến lại gần thêm một bước, gần đến mức thân thể đã áp sát vào nhau.


Cô vẫn lắc đầu, hốc mắt lại đỏ ửng.


Thì ra Dịch Hành Vân yêu cô như vậy sao?


“Xem, Nhậm Hiểu Niên hành hạ tôi như vậy, cô nói xem, cô nên bồi thường tôi như thế nào?” Anh cúi đầu, dựa lên trán cô, trầm thấp hỏi.


“Con bé đã bồi thường rồi, bởi vì nó cũng bị bệnh. Nó thầm yêu anh, lại bị kìm hãm trong bề ngoài bảy tuổi, đau khổ mà không thể nói, không dám nói……” Cô ngẩng đầu, giọng khàn khàn.


Lần này, đổi thành Dịch Hành Vân giật mình.


“Con bé ghen tị với bạn gái của anh, hận anh coi nó như trẻ con. Con bé hy vọng anh dùng ánh mắt của một người đàn ông nhìn một người phụ nữ để nhìn nó. Con bé hy vọng anh có thể ôm nó, yêu nó, hôn nó…… Anh nói xem, có phải đầu con bé cũng ngã hỏng rồi hay không?” Cô thâm tình hỏi lại.


Tim anh co rút lại, nín thở không nói gì.


Trong lúc anh bị tình cảm khác thường tra tấn sắp phát cuồng, cô cũng chịu dày vò giống như vậy sao?


Cô ẩn trong thân hình bảy tuổi nhỏ nhắn cũng yêu anh, không hề ít hơn anh.


“Cho nên…… Tôi cảm thấy nó cũng điên rồi, giống như anh –”


Tiếng nói của cô nháy mắt biến mất trong nụ hôn của anh. Anh cuồng dã che kín môi cô, nuốt toàn bộ những lời nói làm xao động tim anh vào.


Hai người hôn thật sâu, môi kề môi, đầu lưỡi quấn lấy đầu lưỡi, tim cùng tim đan chặt vào nhau.


Dần dần, nụ hôn càng lúc càng nóng, anh vội vàng quấn lấy cái lưỡi non mềm của cô, đôi môi ở ngoài miệng cô liếm hút, đói khát như thể không tài nào lấp đầy trống rỗng và bất an không nói nên lời trong lòng anh.


Có lẽ trong tiềm thức, anh đang sợ hãi cô biến trở về bảy tuổi, biến trở về thành cô gái anh rõ ràng yêu nhưng không thể đụng vào……


Rất lâu sau đó anh mới buông cô ra, nhưng vừa thở hổn hển mấy hơi, lại luyến tiếc quấn lấy cánh môi đã thoáng sưng đỏ của cô, lại tinh tế mút vào.


Cứ như vậy hôn lần nữa, quyến luyến không rời.


Đến khi cô thở không ra hơi mới đẩy anh ra, khẽ cười nói:“Anh đói bụng không? Chúng ta đi ăn cơm trước……”


“Anh chỉ muốn ăn em.” Anh ôm chặt cô, trong mắt, trong giọng nói đong đầy dục vọng.


Cô cười huých anh,“Đừng náo loạn, chúng ta còn rất nhiều chuyện phải làm đó! Ngoại trừ đi mua quần áo, em còn muốn cùng anh đi xem phim, đến núi Dương Minh đi dạo, cùng nhau ăn cơm, giống như những đôi khác vậy……”


Anh lại hôn cô, chế nhạo nói:“Trọng điểm chính là em muốn ở bên anh.”


“Đúng vậy! Em chỉ muỗn ở bên anh, mỗi giây mỗi phút đều muốn, nếu không một khi……” Cô vội vàng ngậm miệng, tim co rút. Cô phải nắm chắc hai ngày còn lại này, không muốn lãng phí một phút giây nào!


Ngữ điệu khủng hoảng của cô làm tim anh nhói đau một chút.


“Cho dù em biến trở về bảy tuổi, anh vẫn sẽ ở bên cạnh em. Hiểu Niên, anh sẽ chờ em lớn lên, sau đó nghĩ cách giúp em trở về bộ dáng bình thường.” Anh ôm chặt lấy cô.


Cam đoan của anh không thể trấn an cô, ngược lại làm cho lòng cô càng đau.


Không, đừng chờ! Cũng đừng giúp cô! Đừng vì cô mà bị liên lụy! Cô chỉ cần anh giống như trước sống bình an, trở lại…… như những ngày trước khi gặp cô……


Nhưng những lời này cô không thể nói, chỉ có thể chôn ở trong lòng.


“Ai, chúng ta đừng nghĩ đến chuyện này nữa, em đói bụng rồi, đi thôi.” Cô nhanh chóng chuyển đề tài.


“Được, đi ăn cơm.” Anh bất đắc dĩ nở nụ cười.


“Đi, em muốn ăn đồ ăn Nhật.” Cô nói xong sẽ kéo anh ra cửa.


“Chờ một chút!” Anh ngăn cô lại.


“Sao thế?”


“Em còn chưa mặc nội y.” Anh chỉ chỉ túi giấy trên sô pha.


“Đúng rồi, em quên mất, để em đi mặc……” Cô vỗ trán mình, cầm lấy túi giấy.


“Anh giúp em mặc.” Anh đi đến, cầm lấy quần lót ren cùng Bra từ trong túi giấy ra.


“Không cần! Tránh ra!” Cô đỏ mặt khẽ kêu.


“Nhất định phải làm, anh sợ em lâu rồi không mặc, đã quên cách mặc như thế nào.” Tay anh đã sờ lên ngực cô.


“Làm sao em quên được…… A! Anh đang làm cái gì đấy……”


“Anh muốn xác định xem em có phải cup C thật không!” Anh cười.


“A! Đừng sờ lung tung…… Anh là con sói hoang háo sắc!”


“Sói hoang là vì cô bé quàng khăn đỏ rất ngon miệng mê người mới háo sắc……”


“Anh…… Anh đừng xằng bậy…… A…… Anh…… Anh lại đang làm cái gì……” Cô đột nhiên hoảng sợ khẽ kêu.


“Giúp em mặc quần lót!” Anh cầm một chân của cô, xỏ quần lót vào.


“Không cần…… Anh…… A…… sao anh có thể…… A……” Cô run giọng yêu kiều, bởi vì anh chỉ giúp cô xỏ một chân, đầu liền vùi vào giữa hai chân cô giở trò xấu.
Kế tiếp, hai người chìm vào trong tình ái kích tình bốn phía, ngoại trừ từng đợt thở dốc cùng ngâm nga làm người ta mặt đỏ, cuối cùng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác.

4 thoughts on “Vong niên – Chương 12.4

  1. đọc đoạn đầu, thật cảm thán, 2 ac đều điên rồi, mà cũng ngọt ngào lắm =))
    đoạn giữa, có hơi thương cảm tí, khổ thân =.=
    đoạn cuối, tác giả thật bt ^0^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s