Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 38.1

Untitled-2Chương 38: Cùng đường không cùng lòng (1)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Tòng Tố cúi đầu, chầm chậm gạt một hạt tràng, rồi lại gạt một hạt nữa. Trong lòng hắn vẫn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng hắn lại nghẹn những vấn đề đó trong cổ họng, không hỏi ra miệng: Hắn có thể làm cái gì?


Hắn chẳng qua mới hai mươi tư tuổi, mặc dù từ nhỏ đi theo sư phụ hành tẩu tứ hải trừ yêu, trải qua không ít sinh tử nguy nan, nhưng chưa bao giờ làm cho hắn cảm thấy không thở nổi giống như bây giờ.


Nếu bầu trời trên đầu này sụp xuống, dựa vào hắn, có thể chống đỡ được sao?


Hắn chẳng qua chỉ là người phàm mà thôi.


Hắn là người trong phật môn, lẽ ra nên tứ đại giai không*, bất dĩ vật hỉ bất dĩ kỷ bi**, nhưng hắn vẫn chưa tu đến cảnh giới vạn vật là hư vô kia, hắn vẫn là người kiêu ngạo, có lẽ hắn từng không phát hiện, nhưng sau khi gặp rất nhiều chuyện hoang đường ly kỳ bí mật, sau khi thấy rõ pháp lực mạnh mẽ của Bạch Nham và chưởng quầy Ly, trong lòng hắn dần dần trào ra hèn mọn. Ở trước mặt bọn họ hắn chẳng là gì cả. Tòng Tố xung phong đến Phong Đô, ở lại Thục tạo kết giới bảo vệ thành, hắn dùng hết khả năng để làm, hắn muốn dốc toàn lực bảo vệ kiêu ngạo của mình, nhưng bây giờ hắn lại suy sụp vô lực .


[*]Tứ đại giai không: thế gian tất cả đều là hư vô (theo cách nói của đạo Phật)


[**] Bất dĩ vật hỉ bất dĩ kỷ bi – Không lấy vật hỉ, không lấy mình bi: xuất phát từ tác phẩm nổi tiếng 《Nhạc Dương Lâu Ký》 của nhà văn học Bắc Tống – Phạm Trọng Yêm, ý là không vì ngoại vật tốt xấu ảnh hưởng đến lợi hại của bản thân mà vui hay buồn. Tỏ vẻ những người xưa có phẩm đức cao thượng, xử sự sâu xa, lòng dạ rộng rãi.

Hắn chẳng qua chỉ là một người phàm mà thôi.


Nếu bầu trời trên đầu này sụp xuống, hắn cũng chẳng làm được gì.


Nghĩ lại, nếu trời sụp, thế giới này sẽ ra sao? Muôn dân thiên hạ sẽ ra sao? Hắn sẽ ra sao? Tòng Tố trong lòng ngừng một chút, tốc độ gạt phật châu chậm lại nửa nhịp. Ngã phật từ bi, sao nhẫn tâm để chúng sinh trăm họ gặp tai ương ngập đầu? Nếu hắn không tự mình trải qua đại nạn trên núi tuyết Tây Lĩnh kia, hắn thật sự sẽ không tin cái gì mà thần dụ thiên hạ đại loạn, nhưng bây giờ không phải do hắn có tin hay không.


Bạch Nham nhìn Tòng Tố trầm tư hồi lâu, giữa hàng lông mày là khúc mắc, càng nhìn càng cảm thấy thú vị. Tiểu hòa thượng Tòng Tố này vẫn làm cho Bạch Nham cảm thấy rất thích, hắn có đại từ đại bi đại thiện của người phật gia, cũng không ngu dốt không cố chấp không cuồng vọng. Tuy hắn chỉ là người phàm cũng đã thoát khỏi lối suy nghĩ phàm trần thế tục, đối mặt với “ngoại tộc” như Thanh Vũ và Bạch Bạch, hắn có thể bao dung; đối mặt với “ngoại tộc” như Bạch Nham và chưởng quầy Ly hắn cũng có thể nhanh chóng tiếp nhận. So với ba kẻ tu đạo thông thái rởm của Huyền Tôn giáo kia, không giống mình thì đều coi là ma, là yêu, phải giết, thì cảnh giới của Tòng Tố cao hơn hẳn.


Ngồi bên cạnh Bạch Nham, chưởng quầy Ly còn đang đoán thân phận của Thanh Vũ. Theo như Thanh Vũ nói, trí nhớ của nàng tổng cộng cũng chỉ mười mấy năm, vậy mười mấy năm trước thì sao? Nàng đến từ đâu, vì sao lại được báo tuyết bảo vệ? Trong tình huống của Thanh Vũ, chính nàng cũng không biết mình là ai thì dù chưởng quầy Ly dùng Thức Hồn Thuật đi vào xem thần thức của nàng cũng không xem được gì. Biện pháp duy nhất là bắt đầu tra hỏi từ Bạch Bạch, chuyện Thanh Vũ không biết, Bạch Bạch chắc chắn biết, nếu có thể dùng Thức Hồn Thuật với Bạch Bạch chắc chắn sẽ làm rõ được một số chuyện. Nhưng Bạch Bạch từ sau khi ăn tinh nguyên của hồ yêu ngàn năm yêu lực đã tăng nhiều, chưởng quầy Ly muốn vào thần thức của Bạch Bạch nó nhất định sẽ phản kháng, không thể không dùng đến sức mạnh, mất chút thời gian, vận dụng pháp thuật mạnh để trấn áp Bạch Bạch. Mà lúc này nơi này hiển nhiên không thích hợp.


Thanh Vũ ngồi ở trên đám mây, đối mặt với ba người đều tự lâm vào trầm tư, trong lòng có chút rầu rĩ. Ba đạo sĩ vừa rồi là người của Huyền Tôn giáo, nghe Đạo trưởng Bạch Nham nói, Huyền Tôn giáo là huyền môn chính tông đệ nhất thiên hạ, vậy bọn họ nhất định không phải người xấu, nhưng bọn họ muốn giết Bạch Bạch! Chỉ vì Bạch Bạch là yêu quái sao? Nhưng cho dù Bạch Bạch là yêu quái cũng là yêu quái tốt mà, nàng là do Bạch Bạch nuôi lớn, cho tới bây giờ Bạch Bạch cũng chưa từng làm tổn thương ai, vì sao đám đạo sĩ đó lại muốn giết nó? Thanh Vũ ưu thương liếc về phía Bạch Bạch một cái, may mà đạo trưởng Bạch Nham xuất hiện đúng lúc, nếu để cho Bạch Bạch cùng ba đạo sĩ kia đánh tiếp, Bạch Bạch chắc chắn sẽ bị thương. Thanh Vũ không hiểu đạo pháp tiên thuật, chỉ nhìn ba đạo sĩ kia bay lượn cầm hai thanh kiếm một cây đao vây quanh Bạch Bạch cũng đã rất dọa người, có mấy lần nàng sợ Bạch Bạch không tránh được.


Không khí trong viện im lặng đáng sợ, bốn người ôm tâm sự riêng yên lặng không nói gì, không ai biết nên nói cái gì, cũng không biết nên nói thế nào. Nay tình thế phức tạp, trong lòng chưởng quầy Ly và Bạch Nham đều hiểu rõ thần dụ thiên hạ đại loạn mà đạo trưởng Minh Dục nhận được, nhất định có liên quan đến việc Thiên Khê Vân Nhai muốn phá bỏ phong ấn Ngũ Hành trận, nhưng bọn họ lại không biết kế hoạch của Thiên Khê và Vân Nhai, vẫn bị vây ở thế bị động. Tiểu thiếu gia Lâm gia bị mang đi khỏi Đan thành, Phong Cơ ngoài ý muốn xuất hiện ở Phong Đô, quỷ mẫu Hỏa Linh muốn thống trị Ma giới, núi tuyết Tây Lĩnh xảy ra đại nạn, chỉ có duy nhất Thanh Vũ và Bạch Bạch sống sót, đệ tử Huyền Tôn giáo hội tụ tại Thục, rốt cuộc mọi chuyện có liên hệ như thế nào?
Bạch Nham nghĩ: Nên làm thế nào mới có thể hóa bị động thành chủ động? Làm thế nào mới có thể không để Thiên Khê Vân Nhai dắt mũi?

 


Chưởng quầy Ly nghĩ: Phải làm thế nào mới có thể tránh khỏi Thiên Khê Vân Nhai bảo vệ bí mật cho Bạch Nham? Làm thế nào mới có thể giúp Bạch Nham không xung đột chính diện với Thiên Khê và Vân Nhai?


Tòng Tố nghĩ: Hắn nguyện ý tin Bạch Nham và chưởng quầy Ly, nhưng hắn có thể vì chúng sinh thiên hạ gánh chịu bao nhiêu đau khổ?


Thanh Vũ nghĩ: Nếu Bạch Bạch là yêu quái, vì sao lại luôn bảo vệ nàng? Rốt cuộc nàng là ai? Vì sao ánh mắt chưởng quầy Ly nhìn nàng luôn luôn có chút thần sắc khó hiểu?
Bạch Bạch nghĩ: Tuyệt đối không để bất cứ kẻ nào chuyện nào làm thương tổn Thanh Vũ.

5 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 38.1

  1. couple Thanh Vũ- Bạch Bạch, couple Thanh Vũ- Bạch Bạch, couple Thanh Vũ- Bạch Bạch,…………….AA…A…..AAAA………A……………AAAAAAA………
    Ta muốn có JQ, muốn có JQ, JQ~~~~~~~~~~~ khóc~ing 😥 😥
    Tks chủ nhà, hức hức~~~~~~~~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s