Vong niên – Chương 10.3

8542899157_1ccc61e018_b“Thời gian của bọn họ hoàn toàn dừng lại”

Chương 10.3

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Người duy nhất?

“Chẳng lẽ…… Hai đứa trẻ kia, Nam Cung Thần Võ và Phương Dạ Bạch sẽ không biến trở về thành người lớn sao?” Anh ngạc nhiên.


Khốc Khắc nhanh chóng liếc nhìn anh một cái, vẻ mặt âm trầm,“Đúng vậy, bọn họ vẫn không thể biến trở về thành người lớn, ‘Hiện tượng hoàn đồng’ của bọn họ là liên tục, thậm chí là khiến cho thời gian của bọn họ hoàn toàn dừng lại.”


Dịch Hành Vân nghe vậy sợ hãi run rẩy.


Thời gian ngừng lại? Ý là…… Bọn họ sẽ vĩnh viễn dừng lại ở bảy tuổi sao?


“Chỉ có tình trạng của Nhậm Hiểu Niên là đặc biệt, cứ cách nửa năm cô ấy sẽ biến thân một lần, biến trở về tuổi và hình dáng thật, thời gian duy trì là khoảng mười ngày.”Khốc Khắc lại nói.


“Chỉ có mười ngày? Ý anh là, mười ngày sau cô ấy lại biến trở về bảy tuổi?” Trái tim anh hơi thắt lại.


Ý là…… Nhậm Hiểu Niên hai mươi sáu tuổi, mười ngày sau sẽ lại biến mất?


“Ông chủ của tôi muốn nhân khoảng thời gian cô ấy biến thân để tìm ra nguyên nhân cô ấy có thể biến trở về thành người lớn. Cho nên, ngày mai tôi sẽ đưa cô ấy bay về Mỹ.” Khốc Khắc nhìn đồng hồ, tính thời gian còn lại.


“Anh muốn dẫn cô ấy đến Mỹ?” Dịch Hành Vân rùng mình.


“Đương nhiên.” Khốc Khắc cười lạnh.


Lúc này, Nhậm Hiểu Niên đã chậm rãi ngồi dậy, vẻ mặt nghiêm túc hỏi:“Ông chủ của anh là ai?”


Khốc Khắc nhìn cô chằm chằm, hừ nói:“Cô không cần biết.”


“Dụng cụ này…… Đều là trộm từ nhà tôi, cho nên, anh chính là kẻ đã xông vào nhà tôi.” Cô nhìn dụng cụ đặc biệt xung quanh, rồi sau đó trừng anh ta, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập tức giận, còn có bất an mãnh liệt.


Dụng cụ này là độc nhất vô nhị, trừ phi quen thuộc với chúng, nếu không tuyệt đối không thể khởi động được. Nhưng giờ phút này dụng cụ lại vẫn hoạt động bình thường.


Đã xảy ra chuyện gì?


“Dụng cụ này là phát minh quan trọng của ba cô, rất nhiều người đều muốn có được, chúng tôi đương nhiên phải xuống tay cướp đi trước.” Khốc Khắc không có vẻ gì là ăn năn.


“Vậy Thần Võ và Tiểu Bạch đâu? Bọn họ đâu? Anh đưa bọn họ đi đâu ?” Cô nhớ tới Nam Cung Thần Võ và Phương Dạ Bạch, gấp gáp quát khẽ.


“Chỉ cần cô ngoan ngoãn theo tôi đi Mỹ là có thể gặp bọn họ.” Khốc Khắc cười quỷ dị.
“Bọn họ có ổn không? Các người có làm gì họ không?” Cô kích động quát.


Hai nhân viên áo trắng lập tức đè cô lại, quát khẽ:“Cô bình tĩnh một chút, bây giờ trái tim cô không chịu được cảm xúc mạnh.”


“Buông ra!” Cô tức giận giãy dụa hét to:“Các người là đồ khốn, thổ phỉ, rốt cuộc các người muốn làm gì? Các người có biết hay không thứ các người cướp đi không chỉ là dụng cụ, các người còn cướp mất hy vọng của tôi, thời gian của tôi, cuộc sống của tôi!”


“Hiểu Niên!” Dịch Hành Vân xông lên, đang muốn kéo cô về phía mình, Khốc Khắc đã dùng súng chĩa vào gáy anh.


“Nhậm Hiểu Niên, tốt nhất là cô nên im lặng một chút, nếu không tôi sẽ bắn nát đầu anh ta.”


“Đừng!” Cô hoảng sợ hít vào một hơn.


“Cô ngoan ngoãn một chút, phối hợp một chút, vậy anh ta mới có cơ hội sống sót.” Khốc Khắc cười âm hiểm.


“Anh……” Cô giận trừng mắt nhìn Khốc Khắc, lại nhìn Dịch Hành Vân, trong mắt chứa đầy lo lắng.


Dịch Hành Vân nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô, nhẹ giọng nói:“Thả lỏng một chút, Hiểu Niên, bây giờ gấp cũng vô dụng.”


“Xin lỗi…… Dịch Hành Vân…… Thực xin lỗi……” Cô ảm đạm tự trách, đều là tại cô làm liên lụy đến anh, đều là tại cô.


Anh đau lòng nhìn cô, quay đầu nói với Khốc Khắc:“Dù sao tôi cũng không trốn được, để tôi qua đó với cô ấy.”


Khốc Khắc nhíu mày, cười lạnh.“Được rồi, cho anh chào tạm biệt cô ta!”


Khốc Khắc vừa chuyển họng súng, Dịch Hành Vân lập tức bước về phía Nhậm Hiểu Niên, ôm cô đang bất lực và đau khổ vào trong lòng, nhân cơ hội nói nhỏ ở bên tai cô:“Đừng nghĩ nhiều, cũng đừng lo lắng, Minh Tông sẽ nhanh chóng theo định vị trên di động của anh, tìm người tới cứu chúng ta. Em nhẫn nại một chút.”


Cô sợ run một giây, nhẹ nhàng gật đầu, nhưng trong lòng vẫn rất lo lắng.


Đám người này sẽ không dễ dàng hãy bỏ qua cho anh như vậy, cho nên so với chờ đợi Lý Minh Tông tới cứu viện, không bằng cô nghĩ cách để anh an toàn rời khỏi nơi này……


Đang vắt óc suy nghĩ, cô xoay mình nhìn thoáng qua một dụng cụ do ba thiết kế, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý định, cố ý kinh ngạc giận dữ hét lên:“Trời ạ, các người ngay cả cách sử dụng thiết bị còn không biết thì còn muốn làm nghiên cứu cái gì? Các người muốn phá hỏng dụng cụ cha tôi vất vả thiết kế ra sao?”


“Cái gì?” Khốc Khắc cùng nhân viên công tác áo trắng đều ngẩn ngơ.


“Lắp dây sai rồi, số liệu cũng sai quá nhiều, các người không biết sao?”


Khốc Khắc nghi ngờ hỏi:“Lắp sai cái nào?”


“Cái dây màu đỏ kia kìa, phải lắp vào lỗ phía dưới mới đúng. Các người lắp linh tinh như vậy, cái máy này sẽ lập tức đi tong.” Cô đưa tay chỉ vào một cái dây màu đỏ, tức giận hô to.


“Vậy sao?” Khốc Khắc ngạc nhiên, những dụng cụ đều là phát minh rất có giá trị. Ông chủ ngàn căn vạn dặn bảo vận chuyển hết về Mỹ, tuyệt đối không được để xảy ra sự cố.


“Nhanh chóng đổi lại đi! Nhiệt độ của máy sẽ tăng vọt đất!” Cô nóng vội trách mắng.
Một nhân viên công tác áo trắng sợ tới mức lập tức rút dây ra, cắm vào cái lỗ cô nói.


“Không được nghe lời cô!” Một tiếng hét từ máy tính phát ra.


Nhưng đã muộn một bước, nhân viên công tác kia vừa cắm dây vào, dụng cụ đột nhiên nổ mạnh, ngay sau đó bùm một tiếng, tuôn ra khói đặc.


“A!”


Khốc Khắc và nhân viên công tác đều chấn động, nhất thời hoảng tay chân, vội vã cứu dụng cụ.


Nhậm Hiểu Niên nhanh chóng nhảy xuống giường, kéo Dịch Hành Vân đi:“Anh đi mau! Đi mau!”


Dịch Hành Vân trừng cô, tức giận nói:“Phải đi thì cùng nhau đi.”


“Không được…… Em sẽ liên lụy đến anh……” Mặt cô trắng bệch, không ngừng lắc đầu.


Dịch Hành Vân không để ý tới cô, một tay ôm lấy cô, chạy như điên đến cửa lớn.


“Đừng để cô ta chạy thoát!” Máy tính lại phát ra tiếng hô.


Nhậm Hiểu Niên run bắn lên, hoảng sợ quay đầu mở to mắt nhìn màn hình máy tính đen sì.


Vừa rồi, cô cảm thấy giọng nói này rất quen thuộc, vô cùng quen thuộc……


Đúng lúc này, ngoài cửa lớn vọt vào năm người đàn ông cao lớn cầm súng, bao vây Dịch Hành Vân đang ôm cô chạy ra bên ngoài. Dịch Hành Vân bị bắt dừng lại, đang định xoay người, phía sau có người đập vào gáy anh. Cô chỉ cảm thấy thân thể Dịch Hành Vân chấn động, rồi ngã xuống phía trước.


Cô cũng ngã theo, nhưng trước khi anh té xỉu ngã xuống, còn liều mạng dùng thân thể của anh che chở cho cô.


“Dịch Hành Vân! Dịch Hành Vân!” Cô bò lên, lay lay anh đã mất ý thức hét lên.


“Cô không nên trốn, Hiểu Niên, cô càng trốn, càng làm hại anh ta.” Tiếng nói lạnh lùng trong máy tính lại truyền vào trong tai cô.


Cô im bặt, cả người cứng đờ, đột nhiên cảm thấy rất lạnh, lạnh từ trong lòng không ngừng phát run, lạnh đến ngay cả thở cũng khó khăn.


“Vì sao…… lại là anh?”


Cô từ từ quay đầu, cách màn khói mở to mắt nhìn màn hình, thanh âm thống khổ mà nghèn nghẹn:“Tôi không ngờ…… lại là anh…… Thần Võ!”


Màn hình đen như mực nhấp nháy một cái, xuất hiện khuôn mặt nhỏ nhắn quen thuộc giống như người nhà của Nam Cung Thần Võ.


Chẳng qua, giờ phút này, khuôn mặt nhỏ nhắn ấy lại có vẻ lạnh lùng trưởng thành sớm, cùng với……


Xa lạ và đáng sợ!

3 thoughts on “Vong niên – Chương 10.3

  1. Bất ngờ quá, không ngờ kẻ đứng sau lại là Thần Võ, trước đây mình cũng thắc mắc sao gia đình Thần Võ làm trong ngành thuốc mà Thần Võ lại giấu giếm gia đình, nhưng cũng không ngờ Thần Võ lại trở mặt như thế
    haizzzz Hiểu Niên khổ quá

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s