Vong niên – Chương 10.2

tumblr_mvb3p8r8Z61rwmjjbo2_1280“Không ngại cô ta vĩnh viễn là con nhóc bảy tuổi sao?”

Chương 10.2

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Trong đêm, xe RV phóng như bay trên đường, Dịch Hành Vân không nhịn được đưa tay muốn ôm Nhậm Hiểu Niên, người đàn ông kia lại lập tức quát khẽ:“Đừng nhúc nhích.”


“Để tôi ôm con bé, mỗi lần trái tim con bé phát bệnh đều cần có người ôm.” Anh trừng mắt nhìn người đàn ông.


“Hừ, mày thích cô ta vậy cơ à? Sao nào, không ngại cô ta vĩnh viễn là con nhóc bảy tuổi sao?” Người đàn ông cười lạnh, ngầm đồng ý dời họng súng đi.


Anh không chú ý tới vấn đề trong lời nói của hắn, anh như lấy lại được thứ quý giá của mình ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của Nhậm Hiểu Niên, lo lắng khủng hoảng nhìn cô không ngừng đau đớn đến co rút.


“Hiểu Niên, Hiểu Niên!” Anh gọi cô, nhưng cô dường như đã lâm vào hôn mê, vẫn không đáp lại, anh sốt ruột hỏi:“Con bé làm sao vậy, các người đã làm gì con bé? Vì sao con bé lại như vậy?”


“Mày không biết sao? Cô ta sắp biến thân.” Người đàn ông nhìn đồng hồ, quát lái xe:“Nhanh lên, trong vòng mười phút phải đến được phòng thí nghiệm, cô ta không chống đỡ được lâu nữa đâu.”


Lái xe lập tức ấn mạnh chân ga, tăng tốc đi về phía trước.


Dịch Hành Vân sững sờ, khó hiểu nhíu mày hỏi:“Biến thân? Biến thân gì?”


Người đàn ông nhíu mày, hừ nói:“Thì ra mày không biết à!”


“Biết cái gì?”


“Xem ra Nhậm Hiểu Niên cũng không tin tưởng mày lắm nhỉ, cũng không nói cho mày bí mật của cô ta.” Người đàn ông châm biếm.


Anh càng nghe càng mơ hồ, vẻ mặt hoang mang.


“Rốt cuộc anh đang nói cái gì?”


“Nếu không hiểu, vậy vĩnh viễn cũng không cần biết. Mày hãy mang theo một đống nghi vấn mà chết đi, như vậy bọn tao lại càng an toàn.” Người đàn ông cười âm hiểm, lại giơ súng lên nhắm thẳng vào anh, còn mở cửa xe, ra lệnh:“Bây giờ, xuống xe đi, tổng giám đốc Dịch, kế tiếp đã không còn là chuyện mày có thể chứng kiến.”


Dịch Hành Vân rùng mình, biết đối phương không định để anh sống, trong lòng âm thầm sốt ruột.


“Yên tâm, trước khi mày rơi xuống, tao sẽ để viên đạn bắn thủng đầu mày, mày sẽ chết không đau đớn đâu, cùng lắm là tình trạng chết hơi thảm một chút mà thôi.” Người đàn ông độc ác cười lạnh.


“Vừa rồi anh nói vậy là có ý gì? Anh nói Hiểu Niên…… Biến thân? Biến thân cái gì?” Dịch Hành Vân quyết định kéo dài thời gian.


“Đừng mong kéo dài thời gian, Dịch Hành Vân, mày có hỏi cũng không biết được đáp án đâu, buông Nhậm Hiểu Niên ra, cút xuống xe đi!”


Người đàn ông nói xong đang định đá anh xuống xe, bỗng toàn thân Nhậm Hiểu Niên co giật mạnh, đau đớn hét lên:“A –”


Dịch Hành Vân kinh hãi, vội gọi:“Hiểu Niên! Hiểu Niên!”


“Nguy rồi, không còn kịp rồi!” Sắc mặt người đàn ông biến đổi, nhanh chóng đóng cửa xe lại, cũng rút điện thoại từ túi ra, chĩa về phía Nhậm Hiểu Niên bắt đầu quay.


Dịch Hành Vân hoàn toàn không hiểu hắn đang làm cái gì, nhưng giây tiếp theo, anh cũng khiếp sợ không thể suy nghĩ được nữa. Bởi vì thân thể Nhậm Hiểu Niên trong lòng anh dần nóng lên, tiếp theo, giống như ma pháp, cô bắt đầu nhanh chóng biến hóa!


Vô cùng nhanh chóng……


Giống như hình ảnh quay nhanh trong phim điện ảnh……


Cô ở ngay trước mắt anh……


Lớn lên!


Tóc dài ra, khuôn mặt nhỏ lại, tay chân và lưng cũng dài ra làm rách quần áo trẻ con anh mua cho cô. Bộ ngực cao ngất của cô nổi lên, bàn tay và bàn chân cũng lớn dần……


Anh sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm, vô cùng kinh hãi. Ngắn ngủn không đến một phút, Nhậm Hiểu Niên anh biết lại từ một đứa trẻ con biến thành người lớn!


Biến thành một người thành thục, giống như đã từng quen biết……


Một người phụ nữ!


Nếu không phải chính mắt thấy, đánh chết anh cũng sẽ không tin loại chuyện chỉ có trên phim khoa học viễn tưởng, thế nhưng chân lại đang thực sự xảy ra trước mắt anh!


Dịch Hành Vân nghẹn họng nhìn trân trối người phụ nữ trong lòng, trong nháy mắt anh còn hoài nghi cô rốt cuộc có phải Nhậm Hiểu Niên hay không. Bởi vì thật sự là rất hoang đường, rất kỳ lạ, Nhậm Hiểu Niên lại đột nhiên……


Trưởng thành.


Cái gì cũng dài hơn lớn hơn, đầu, tay, chân, còn có…… Bộ ngực!


Ôi trời! Bộ ngực!


Nhìn đến ngực cô, anh mới giật mình nhận ra bây giờ cô đang trần như nhộng, mà người đàn ông thần bí kia vẫn còn quay hình cô.


“Đủ rồi, đừng quay nữa!” Anh hét lớn một tiếng, vội vàng nghiêng người dùng thân thể của mình che khuất những vị trí quan trọng của cô.


“Làm gì đấy hả? Đừng có chắn màn hình của tao, ông chủ đã yêu cầu mỗi lần cô ta biến thân đều phải ghi lại toàn bộ quá trình hình ảnh và số liệu, bây giờ ông ấy đang quan sát qua Internet.” Người đàn ông kia gầm lên.


Mỗi lần?


Anh nghe mà rùng mình, ngạc nhiên hỏi:“Anh nói hàng năm…… Chẳng lẽ, đây không phải lần đầu tiên sao?”


“Đương nhiên, Nhậm Hiểu Niên hàng năm đều biến thành người lớn hai lần.” Người đàn ông kia lạnh lùng đáp.


“Cô bé…… Hàng năm…… Có hai lần biến thành người lớn? Từ bảy tuổi biến thành bộ dáng kỳ lạ như bây giờ sao? Ôi trời…… Sao có thể như vậy? Cô bé mới bảy tuổi ……” Anh ngạc nhiên nói nhỏ.


“Sai rồi, cô ta không phải bảy tuổi, mà là hai mươi sáu tuổi. Bây giờ mới là bộ dáng thật của cô ta.” Người đàn ông kia lại nói.


“Cái gì?” Anh hoảng sợ ngây thời.


“Bảy tuổi là do thí nghiệm sai sót mà tạo thành ‘Hiện tượng Hoàn đồng’.”


Thí nghiệm? Hoàn đồng?


Anh khiếp sợ cúi đầu nhìn Nhậm Hiểu Niên, ngây dại.


Thí nghiệm gì? Nhầm lẫn gì?


Trên người cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao có thể từ hai mươi sáu tuổi biến thành bảy tuổi?


Như vậy, từ lúc anh gặp cô ở trước cửa nhà cô thật ra đã không phải một đứa trẻ con, mà là một người phụ nữ mươi sáu tuổi ẩn dưới thể xác bảy tuổi!


Anh bỗng nghĩ đến cái ví anh nhặt được, tất cả giấy tờ đều chứng minh rõ ràng thân phận và tuổi của Nhậm Hiểu Niên, mà anh lại đi tin lời ba đứa tiểu quỷ, nghĩ rằng đống giấy tờ đó là giả.


Đợi chút, ngoại trừ Nhậm Hiểu Niên, còn có hai đứa trẻ con là Nam Cung Thần Võ và Phương Dạ Bạch!


Chẳng lẽ bọn họ cũng đều là…… người lớn biến thành trẻ con sao?


Nghĩ theo chiều hướng đó thì tất cả những nghi ngờ và cử chỉ kỳ lạ của bọn họ trước kia đều có đáp án.


Khó trách……


Thì ra bọn họ không phải xấc láo, khó trị, cũng không phải vô lễ, tất cả những hành vi của bọn họ là đang kháng nghị anh coi bọn họ như trẻ con.


Nếu lúc ấy biết thân phận của bọn họ thì sẽ không cảm thấy bọn họ kỳ lạ.


Hơn nữa, cũng sẽ không cảm thấy chính mình kỳ lạ.


Hô…… Anh không nhịn được thở phào một hơi.


Thật tốt quá, anh cũng không phải tên biến thái, không phải tên yêu trẻ con ghê tởm, anh bình thường, rất bình thường……


Cúi đầu nhìn khuôn mặt thanh tú thành thục của Nhậm Hiểu Niên, anh bỗng nhiên có cảm giác vui sướng và thở phào như được tuyên án vô tội.


Cảm tạ ông trời, anh yêu cô, là yêu một người phụ nữ, không phải một cô bé.


Lúc này, Nhậm Hiểu Niên đã mất đi ý thức lại đột nhiên khẽ động hàng mi, chậm rãi mở mắt, vừa vặn nhìn thẳng vào ánh mắt chăm chú của anh. Anh nín thở chấn động, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.


Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt.


Dịch Hành Vân ba mươi tuổi, lần đầu tiên gặp Nhậm Hiểu Niên hai mươi sáu tuổi.


“Dịch Hành Vân……” Cô gọi anh, mặc dù giọng nói không còn non nớt, nhưng vẫn có âm điệu mềm mại du dương.


“Thật vui được gặp em, Nhậm Hiểu Niên.” Anh nhẹ vuốt ve mặt cô, lồng ngực hơi run rẩy.


Khuôn mặt này quen thuộc lại xa lạ, cằm nhọn hơn một chút, hai gò má cũng nhỏ hơn, nhưng hai mắt vẫn sáng trong như cũ. Cho dù trưởng thành, nét thơ ngây của riêng cô vẫn không giảm.


“Đúng vậy, rốt cục anh cũng thật sự…… gặp em……” Cô thì thầm có hàm ý.


Anh hiểu ý của cô. Cô bây giờ mới là Nhậm Hiểu Niên thực sự, là Nhậm Hiểu Niên trước kia anh không thấy.


“Đúng, anh đã gặp được em, em…… trưởng thành.”


“Ừm…… Em trưởng thành rồi…… Em đã nói…… Em sẽ nhanh chóng lớn lên…… Anh không cần chờ lâu lắm đâu……” Môi cô khẽ nhếch, mệt mỏi cười yếu ớt.


Trái tim anh cứng lại, giờ phút này thật muốn ôm chặt cô vào lòng, nhưng người đàn ông này lại lạnh lùng đánh tỉnh kích động ngắn ngủi của anh.


“Cô tỉnh rồi à, Nhậm Hiểu Niên. Cũng vừa khéo, xuống xe đi, chúng ta đến nơi rồi, cô phải lập tức vào phòng thí nghiệm tạm thời để làm xét nghiệm đo lường máu và tế bào.”


Phòng thí nghiệm? Dịch Hành Vân liếc nhìn ra ngoài cửa sổ xe, phát hiện xe đã đứng trước cửa một tòa nhà tư nhân, không khỏi biến sắc.


Suýt chút nữa đã quên giờ phút này anh và cô đang ở trong hiểm cảnh. Những người này rõ ràng là đang nhằm vào Nhậm Hiểu Niên, mục đích bọn họ bắt cô là muốn nghiên cứu cô, đem cô làm vật thí nghiệm.


Mà anh, tuyệt đối sẽ bị giết diệt khẩu.


Quả nhiên, người đàn ông kia quay sang nhìn anh cười lạnh,“Về phần anh, cũng không cần phải lưu lại nữa.”


Nói xong, người đàn ông liếc mắt với lái xe, lái xe lập tức xuống xe mở cửa, trực tiếp dí súng vào gáy Dịch Hành Vân.


Nhậm Hiểu Niên hoảng hốt, ôm chặt lấy Dịch Hành Vân, thở gấp nói:“Không…… Không được giết anh ấy! Chỉ cần…… Các người thả anh ấy…… Các người…… Muốn tôi làm thí nghiệm gì…… Tôi cũng phối hợp.”


“Không, không được, thí nghiệm gì chứ? Không cho phép các người thí nghiệm Hiểu Niên.” Dịch Hành Vân vội nói.


“Chuyện này tùy vào ý các người sao?” Người đàn ông kia độc ác cười lạnh, vươn tay định ôm Nhậm Hiểu Niên.


“Mày muốn làm gì? Đừng chạm vào cô ấy!” Dịch Hành Vân giận dữ, ôm chặt cô không buông.


Nhưng lái xe cũng lập tức đưa tay ghì chặt cổ anh, định lôi anh xuống xe, anh thống khổ hít thở không thông, không thể không buông Nhậm Hiểu Niên, khuôn mặt bỏ bừng.


“Không…… Đừng …… A……” Nhậm Hiểu Niên lo lắng kêu lên, nhưng cảm xúc quá mức khẩn trương vội vàng, đột nhiên khiến cô không thở được, trái tim kịch liệt co rút đau đớn, khuôn mặt vặn vẹo biến hình.


Người đàn ông chấn động, đang không biết làm sao, điện thoại của anh ta lại truyền đến giọng nói thư ký của ông chủ:“Khốc Khắc, ông chủ bảo anh tạm thời đừng đụng đến Dịch Hành Vân, đừng để cảm xúc của Hiểu Niên dao động quá mức. Bây giờ lập tức đưa cô ấy vào phòng thí nghiệm.”


“Vâng.” Người đàn ông tên Khốc Khắc cung kính đáp, lập tức bapr lái xe buông tay.


“Khụ, khụ……” Dịch Hành Vân hít sâu mấy hơi, sau khi hô hấp trở nên thông thuận hơn, vội cúi người nhìn Nhậm Hiểu Niên,“Hiểu Niên, em sao vậy?”


“Cô ấy bị thiếu dưỡng dưỡng, cần bổ sung ngay lập tức, anh ôm cô vào đi.” Khốc Khắc lạnh lùng nói.


Dịch Hành Vân cởi áo lông khoác lên người Nhậm Hiểu Niên, sau đó dưới sự giám sát của Khốc Khắc, trong lòng nóng như lửa đốt ôm cô đi vào trong phòng.


Trong phòng trống rỗng, không có vật dụng, nhưng là dùng thủy tinh ngăn ra một gian lớn giống như phòng thí nghiệm. Trong phòng đặt một cái giường lớn, xung quanh là những dụng cụ đặc biệt, còn có mấy chiếc máy tính.


Khốc Khắc muốn Dịch Hành Vân đặt Nhậm Hiểu Niên lên trên giường. Hai nhân viên mặc áo trắng lập tức đeo chụp dưỡng khí lên miệng mũi Nhậm Hiểu Niên.


Một phút sau, cô khôi phục lại chút huyết sắc, hơi thở dần dần dịu lại, nhịp tim đập cũng ổn định, nhưng vẫn rất yếu.


Dịch Hành Vân đừng một bên nhanh nhìn chằm chằm vào cô, vẫn lo lắng không thôi.
Vào gian phòng thí nghiệm này, muốn đi ra ngoài lại càng không dễ. Có trời mới biết những người này sẽ làm gì Hiểu Niên.


Lúc này, nhân viên áo trắng bắt đầu gắn lên người cô các loại dụng cụ điện tử, một người trong đó còn dùng một chiếc kim đâm thẳng vào mạch máu của cô.


Dịch Hành Vân chấn động, tiến lên phía trước vội la lên:“Dừng tay, các người muốn làm gì?”


Khốc Khắc giữ anh lại, hừ lạnh:“Đừng khẩn trương, chỉ lấy chút máu mà thôi.”


“Lấy máu? Lấy máu làm gì?” Anh bất an hỏi.


“Đương nhiên là phân tích máu của cô ta, cô ta là trường hợp đặc biệt duy nhất trên thế giới này có thể biến lớn rồi lại nhỏ đi. Không chừng có thể tìm ra phương pháp trường sinh bất lão từ trên người cô ta.” Khốc Khắc nhìn chằm chằm vào Nhậm Hiểu Niên nói.

6 thoughts on “Vong niên – Chương 10.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s