Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 29.1

Untitled-4

Chương 29: Đại loạn xảy ra (1)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Vì sao Thành Đàm đến Đan thành?


Chưởng quầy Ly yên lặng nhìn Đường Phong, suy nghĩ tỉ mỉ chuyện Thành Đàm đến Đan lại một lần.


Bạch Nham và chưởng quầy Ly đến núi tuyết Tây Lĩnh là mười ngày trước, trong lúc đó Bạch Nham có trở về một lần, ước chừng là bốn ngày trước, nói cách khác Thành Đàm đến Đan thành là chuyện của năm ngày trước. Sau khi đến Đan thành hắn trực tiếp ở tại Hồng Hồ sơn trang ngoại ô, ngay hôm sau liền sai người đưa thiệp mời đến tiệm quan tài tìm người.


Theo như lời Đỗ Tuyền, Thành Đàm phái người tới trước hết là muốn mời Bạch Nham đến Hồng Hồ sơn trang, nhưng Bạch Nham nói câu cuối trong thiệp mời “Mời khanh cùng gia quyến” rõ ràng là mời chưởng quầy Ly và phu quân Bạch Nham bịa ra cùng tới. Làm cho người ta khó hiểu không chỉ ở chỗ này, mà là Vân Nhai dù biết rõ thân thể Thành Đàm không chống đỡ được mấy ngày, nhưng vẫn đến Đan thành, sau khi tìm được tiệm quan tài, lại phái đệ tử ở trong thành phát phù chú, mà hắn vừa chết được mấy canh giờ Đường Phong đã tới rồi.


Lấy hiểu biết của chưởng quầy Ly đối với Vân Nhai, cho dù hắn nói cái gì, làm chuyện gì tất có nguyên nhân của nó. Mỗi một ánh mắt, mỗi một động tác đều có ý nghĩa. Nàng dám cá Vân Nhai chọn Thành Đàm, thân thể Tử Minh làm vỏ bọc tất có nguyên nhân. Hắn vào Đan thành tất có mục đích, nhưng nàng không đoán được, hoàn hoàn không đoán được.


Chưởng quầy Ly quay về phía Đường Phong tươi cười, từ từ nói:“Một thời gian trước trong thành đã xảy ra hai chuyện lạ không thể tưởng tượng nổi, nhà giàu Lâm gia trong thành hơn mười ngày mà chết ba người, công tử Bùi gia lại bỗng nhiên rơi xuống nước chết đuối khiến lòng người hoảng sợ. Sau khi Thành đại nhân đến đã phái đệ tử quý phái đến từng nhà đưa tặng phù chú an trạch, mọi người đều rất cảm kích Thành đại nhân, ai ngờ……”


Bi thương giữa hàng lông mày Đường Phong vẫn không giảm, hơi hơi lắc đầu:“Thành sư đệ bạc mệnh. Sư phụ từng nói sư đệ cực kỳ có tuệ căn có thể nhìn thấy Thiên Cơ, đây là thiên phú cũng là nghiệt, cuộc đời này nhất định vô phúc. Ai, không ngờ ngày này lại tới như vậy sớm, đệ ấy mới hai mươi ba tuổi.”


Chưởng quầy Ly nghe Đường Phong bóp cổ tay thở dài, tính toán xem làm cách nào thám thính chút chuyện từ trong miệng hắn.


“Xin nén bi thương.” Chưởng quầy Ly an ủi một câu, nói,“Vừa rồi hai vị tiểu đạo gia tới đây chỉ chọn một bộ quan tài, nói rằng tang lễ Thành đại nhân sẽ làm theo quy định của Huyền Tông môn, không biết ta có thể giúp được việc gì không? Ta sẽ cố gắng hết sức mình để báo đáp ơn Thành đại nhân tặng phù chú.”


Đường Phong nói:“Chưởng quầy Ly không cần để trong lòng, tặng phù chú chỉ là việc nhỏ thôi. Thật ra quảng phát phù chú là để mọi người an tâm, yêu ma tác loạn trong thành đã sớm bị giết hết. Ta nghĩ chuyện này là công lao của Đạo trưởng Bạch Nham. Thành sư đệ cũng không làm gì cần chưởng quầy Ly báo ân.”


“Ngài nói Đạo trưởng Bạch Nham giết hết yêu ma?” Chưởng quầy Ly lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc.


Nàng, Bạch Nham, Tòng Tố tiêu diệt nữ Bạt, Đường Phong và Thành Đàm có lẽ không rõ chi tiết, nhưng Đường Phong vừa đến Đan thành đã biết chuyện nữ Bạt đã chết, việc này rất kỳ lạ.


“Đúng,” Đường Phong gật gật đầu, giải thích nói,“Nói cho cô biết cũng không sao. Từ hai năm trước, sư phụ của ta cũng chính là đạo trưởng Minh Dục nghe được thần dụ, thiên hạ sẽ có đại loạn, vì thế cho bảy sư huynh đệ chúng ta mỗi người một phong thư, bảo chúng ta mang thư xuống núi dựa theo chỉ thị trừ ma khắp nơi. Mục tiêu trong phong thư của Thành sư đệ chính là nơi này, nhưng thân thể đệ ấy quá yếu, vài năm nay ngày càng sa sút, chỉ đi đường cũng đã bắt đầu không tiện, rất nhiều chuyện lòng có dư mà lực không đủ. Đệ ấy sợ làm lỡ đại sự, để yêu ma gây họa một phương, liền gửi thư cho ta hy vọng ta có thể mau chóng tới tương trợ. May mà có Đạo trưởng Bạch Nham trùng hợp ở trong thành, thế mới hóa giải được một kiếp nạn.”


“Thì ra là thế.”


Thì ra Vân Nhai biết trong Đan thành ẩn dấu một nữ Bạt, vậy hắn có biết nữ Bạt này muốn xác tiểu thiếu gia Lâm gia để làm gì không? Có biết xác chết kia đã bị Thiên Khê mang đi rồi không? Đi một vòng lớn, dường như vấn đề lại quay về trên cái xác kia kia.
Chưởng quầy Ly giả bộ khẩn trương lo lắng lại hỏi:“Xin hỏi, thiên hạ đại loạn đạo trưởng Minh Dục nói là ý gì?”


Đường Phong lắc đầu, nói:“Chuyện này ta cũng không rõ. Ta chỉ phụng sư mệnh làm việc.”


“Vậy đạo trưởng tìm đến Đạo trưởng Bạch Nham là có liên quan đến thần dụ kia sao?”


“Ai, việc này……” Đường Phong bất đắc dĩ lắc đầu,“Có nói cho cô cũng vô dụng, chẳng qua chỉ tăng thêm phiền não của cô thôi. Dù sao thiên ý khó dò, chỉ có thể theo thiên mệnh.”


Chưởng quầy Ly lại mơ hồ, nhưng Đường Phong hiển nhiên không muốn nói thêm gì nữa, nàng cũng không tiện hỏi lại, chỉ có thể chờ Bạch Nham đến đây, xem hắn có thể moi thêm được thông tin gì không.


Đường Phong uống hết một chén trà nhỏ, chưởng quầy Ly lại pha thêm một ấm trà cho hắn. Không lâu sau Bạch Nham và Đỗ Tuyền cùng nhau đến. Đương nhiên, giờ phút này Bạch Nham xuất hiện ở tiệm quan tài không phải lão đạo ngày thường, mà vị công tử tao nhã – Ly Lạc Phi.


Bạch Nham đi đến trước mặt Đường Phong, ôm quyền nói:“Đạo trưởng Đường Phong, tại hạ là ông chủ tiệm quan tài này, tiểu đệ họ Ly.”


Biết ngay biết ngay mà, Bạch Nham vừa nói dứt lời, liền bị ánh mắt sắc như dao của chưởng quầy Ly chém tới, lại chọc giận nàng rồi.


“Ly công tử.” Đường Phong ôm quyền đáp lễ.


“Đạo trưởng xin mời vào nội đường ngồi.” Bạch Nham cười dẫn Đường Phong vào nội đường, để chưởng quầy Ly và Đỗ Tuyền ở lại bên ngoài.


Đi vào bên trong nội đường, Đường Phong cũng không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề, hỏi Bạch Nham:“Tại hạ Đường Phong, sư huynh của Thành Đàm, nay đến quấy rầy là vì Ly công tử là người cuối cùng gặp sư đệ ta.”


Bạch Nham vốn định vuốt vuốt râu, đụng đến cái cằm trơn láng mới nhớ ra bây giờ hắn không phải bộ dáng lão đạo sĩ nữa, vội mỉm cười che giấu, nói:“Đường đạo trưởng hiểu lầm rồi, Thành đại nhân mời ta đến Hồng Hồ sơn trang đã là chuyện của bốn ngày trước, ta sao có thể là người cuối cùng gặp Thành đại nhân chứ?”


Đường Phong lắc đầu nói:“Nói như vậy đi, Thành Đàm sư đệ từ kinh thành đến đây, đi theo chỉ có một xa phu, hai cái tùy tùng trong phủ cùng hai đệ tử Tử Minh và Nguyên Đốc. Sau khi tới Đan thành, Bùi phủ dọn Hồng Hồ sơn trang cho sư đệ Thành Đàm, đáp ứng yêu cầu của sư đệ chuyển hết hạ nhân đi để cho sư đệ tĩnh dưỡng. Mấy ngày thời nay, ngoại trừ từ Tử Minh Nguyên Đốc chăm sóc cuộc sống hằng ngày, sư đệ Thành Đàm chỉ thấy gặp một vị khách duy nhất là Ly công tử. Vậy nên ta mới đến đây.”

2 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 29.1

  1. Thành Đàm đến Đan lại một lần —> hình như là “Đan thành”
    Ngồi tưởng tượng ra cái bộ dạng lão đạo sĩ ngồi vuốt râu là hình tượng soái ca mĩ nữ gì cũng sụp đổ hết. Chả trách anh ở cùng chị Ly đến 300 năm mà chưa cưa cẩm được con gái nhà người ta!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s