Cô vợ giả của tổng giám đốc – 153 + 154

ibd4XHv33M6cbD

Chương 153: Không muốn đau lòng vì em

Editor: Xù xấu xa

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Ngôn Lạc Quân nhìn cô gái đứng rót rượu bên cạnh anh, nói: “Đừng để ý đến tôi, sang bên kia đi.”

Cô gái nhìn đôi nam nữ ôm ấp nhau bên kia, định bước qua, sau đó lại quay trở về.

“Tôi. . . . . . Tôi rót rượu cho ngài.” Cô gái cúi đầu, khẽ nói.

“Tôi không cần.” Ngôn Lạc Quân uống xong một chén rượu, nói.

Cô gái hiểu ý anh, vội nói: “Tôi biết, tôi. . . . . . Tôi chỉ hầu rượu hầu hát, không. . . . . . Không tiếp khách.” Mấy chữ cuối gần như không nghe được.

Ngôn Lạc Quân ngẩng đầu nhìn cô.

Dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt trắng noãn sáng bóng lặng lẽ ửng hồng, vô cùng ngây ngô non nớt, nhìn qua tựa như một đóa hoa bách hợp mùa xuân.

“Nơi này không thích hợp với cô.” Anh nói.

Chỉ cần ở trong đây, là đã bị viết hai chữ “Bán thân” lên người rồi, nếu không chịu được thì không nên ở đây nữa.

Cô gái cắn cắn môi, nói: “Tôi biết, tôi sẽ cố gắng thích ứng.” Tuy tự nhủ phải thích ứng, phải thả lỏng, nhưng nhìn những người đàn ông kia dùng tay sờ soạng ngực phụ nữ, trong lòng cô vẫn run lên bần bật.

Ngôn Lạc Quân không nói gì, cầm lấy một bình rượu khác, đưa cho cô.

Cô gái hơi chần chờ mở bình rượu, nói: “Tiên sinh, rượu này rất mạnh, sẽ say đó.”

“Không sao.” Anh nói xong, uống một hơi cạn sạch số rượu còn lại trong ly. Say thì say, tỉnh rồi trở về lại nhìn thấy cô, so với say còn khó chịu hơn.

Cô gái mở bình rượu ra, giúp anh rót rượu, nhưng chỉ rót một nửa.

Ngôn Lạc Quân uống xong một ngụm. Sau đó đặt ly rượu lên trên bàn.

Cô gái không đành lòng nhíu mày, nhưng cũng không dám cãi lại, ngoan ngoãn rót rượu cho anh.

Uống đến hơn mười một giờ, Ngôn Lạc Quân chạy đến toilet nôn mửa cả nửa giờ.

Nhìn người trong gương người không ra người quỷ không ra quỷ, anh tức giận đấm một phát lên bức tường màu vàng.

Tại sao, sao anh lại dày vò bản thân mình như vậy chứ? Chỉ vì một phụ nữ, một người phụ nữ dùng yêu lừa gạt anh. Cô vì người đàn ông kia phá thai hai lần, vì hắn mà mỗi đêm đều say xỉn, khiến bản thân bị chê là phóng đãng trụy lạc, không ngại hắn có thói trăng hoa, cô cũng có thể vì giúp hắn trả nợ mà gả cho một người khác, sau đó. . . . . . Giả điên, chạy trốn, lại quay về vòng tay hắn. . . . . .

Anh, Ngôn Lạc Quân, vẫn tự cho rằng mình là nam chính, cô là nữ chính, đây là câu chuyện của bọn họ, nhưng không ngờ trong tim cô anh chỉ là kẻ qua đường, vai nam chính là một người khác.

Thật ra, cô nói rất đúng, anh cũng chỉ biết dùng thủ đoạn. Cướp cô từ trong tay Hạ Ánh Hi, nhốt cô trong thế giới của mình, sau đó uy hiếp cô rời khỏi Quan Thừa Diễm mà gả cho anh. . . . . . Thủ đoạn của anh từ trước tới giờ cũng chỉ có vậy, nhưng chưa bao giờ thực sự có được cô.

Trời đất bao la nơi nào không có cỏ thơm. . . . . . Mẹ nói với anh như vậy, thật ra anh cũng đã từng tự nói với lòng mình như thế.

Thật ra, anh cũng rất mệt. . . . . . Vì cô mà đau khổ nhiều năm như vậy, anh đã sớm mệt mỏi. . . . . .

“Tiên sinh?” Ngoài cửa vang lên giọng của cô gái trẻ tuổi, anh nhìn mình trong gương, không còn hơi sức trả lời.

“Tiên sinh? Anh khỏe không?”

“Tiên sinh?” Thử thăm dò một chút, cô gái xoay nắm tay mở cửa. Khe cửa từ từ mở ra, sau đó thấy Ngôn Lạc Quân đang đứng trước gương.

Cô gái thở dài nhẹ nhõm, bước vào một bước nói: “Ngôn tiên sinh, tôi còn tưởng anh uống say, ở toilet xảy ra chuyện gì.”

Ngôn Lạc Quân nghiêng đầu, nhìn cô thật lâu, nói: “Sao lại làm việc ở đây?”

Bên ngoài ồn quá, cô gái đóng cửa lại, đi đến bên cạnh anh hỏi: “Ngôn tiên sinh, ngài nói gì?”

“Cô thiếu tiền sao? Sao phải làm việc ở đây?” Ngôn Lạc Quân hỏi.

Cô gái cúi đầu, nói: “Nhà tôi rất khó khăn, em trai phải nằm viện, tôi không có cách kiếm tiền nào khác, nên mới tới đây.”

“Cô tiếp khách không?” Anh hỏi.

“Hả?” Cô gái đột nhiên không kịp phản ứng. .

“Một đêm, tôi sẽ giúp cô trả tiền thuốc men.” Ngôn Lạc Quân nói.

Gương mặt cô gái đỏ ửng một mảng lớn, nhất thời nghẹn giọng, Ngôn Lạc Quân nhìn cô một cái, đi ra ngoài cửa.

“Tôi đồng ý.” Cô gái ở phía sau nói.

Trong khách sạn, ánh mặt trời sớm mai chiếu vào phòng tạo thành một dải sáng màu vàng nhạt. Ngôn Lạc Quân mở mắt, thấy người phụ nữ đang nằm trong lòng.

Trong nháy mắt, anh còn tưởng mình quay về năm năm trước, sáng sớm tỉnh lại, phát hiện cô nằm trong vòng tay mình. Chỉ tiếc, hình ảnh đó không biết là ký ức ngọt ngào hay là một nỗi nhục lớn.

Cô gái cũng tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn thấy anh, gương mặt lại đỏ hồng

“Thật xin lỗi, ngày hôm tôi có chút mất khống chế.” Anh nói.

“Không sao, tôi cũng không phải xử nữ.” Cô gái muốn nở một nụ cười, cuối cùng lại thành cười gượng

“Là tôi làm liên lụy đến cô?”

Cô gái cúi mắt, sau đó nhìn anh: “Cho dù vậy cũng là tôi tự nguyện .”

Không nhắc lại, anh đứng dậy, mặc xong quần áo, cầm chi phiếu một vạn tệ đặt trên bàn, quay đầu nói: “Tôi đi trước, lát nữa cô xuống dưới ăn sáng.” Nói xong liền đóng cửa phòng.

Cô gái dùng chăn quấn lấy mình, nhìn tiền trên bàn, cắn chặt môi.

Bạch Ngưng đang giúp Cảnh Di đeo cặp, Tiểu Hân buông ly sữa xuống, hỏi: “Mẹ, ba không về, ai đưa con đến trường?”

“Đợi mẹ đưa con ra đường chính, sau đó đón taxi đưa con đi.” Cô trả lời.

Tiểu Hân không quay đầu lại nhìn cô, nét mặt mất hưng

“Tiểu Hân, ba đưa con đi.” Ngôn Lạc Quân từ ngoài cửa đi vào, lấy cặp sách bên cạnh.

“Ba, ba đã về! Hôm qua ba đi đâu, mà không kể chuyện trên sao Hỏa cho con nghe”

Ngôn Lạc Quân quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Bạch Ngưng, nắm tay Tiểu Hân đi ra ngoài.

Bạch Ngưng nhìn bóng lưng của anh, mất mát quay đầu lại.

Anh đi đâu, vì sao cả đêm không về, liên quan gì tới cô!

“Mẹ, mẹ kéo quai cặp dài quá rồi.” Cảnh Di nhắc nhở.

“À, mẹ quên.” Lấy lại tinh thần Bạch Ngưng giúp con gái chuẩn bị xong túi sách, nắm tay con đi ra cửa.

Đưa Cảnh Di xong, Bạch Ngưng liền đến công ty điện ảnh và truyền hình.

“Đông Anh, chúng ta bước đầu đã tuyển được ba nữ chính, đều có hồ sơ ở đây, đạo diễn Quan thiên về người này, cô cảm thấy được không?”

Bạch Ngưng nhìn Quan Thừa Diễm, có chút xấu hổ cúi đầu, nghiêm túc nhìn ảnh chụp, nói: “Em cảm thấy. . . . . . Cô gái này rất xinh đẹp, nhưng khí chất lại quá nhu nhược, nữ chính này tuy bề ngoài nhu nhược, nhưng bên trong lại cứng rắn, cho nên em nghiêng về người này hơn.” Bạch Ngưng chỉ một tấm hình khác

Thầy Trần nhìn Quan Thừa Diễm .

Quan Thừa Diễm nói: “Đông Anh nói đúng lắm, dù sao cô ấy cũng là người hiểu nhân vật chính rõ nhất, tôi đồng ý với ý kiến của cô ấy.”

“Thực ra tôi cảm thấy cô ấy cũng không tệ, nếu được, chúng ta tạm quyết định là cô ấy thử xem nhé?”

Quan Thừa Diễm gật đầu, Bạch Ngưng cũng gật đầu.

Lúc ra khỏi công ty, Quan Thừa Diễm từ phía sau chạy lên.

“Tĩnh Hàm, chuyện hôm đó, thật xin lỗi.” Anh ngăn cô lại nói.

♥~♥~♥~♥~♥~♥~♥~♥

Chương 154: Ngã bệnh

Editor: Xù xấu xa

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Bạch Ngưng thở dài một hơi, nói: “Chuyện đã qua, giờ em đã về Ngôn gia, cũng ít có cơ hội gặp nhau.”

“Thật sự em chưa từng yêu anh sao?” Quan Thừa Diễm đột nhiên hỏi.

“Thừa Diễm. . . . . . Em. . . . . .” Bạch Ngưng cắn cắn môi, nói: “Em đã kết hôn cùng Ngôn Lạc Quân rồi.”

“Em thật sự yêu anh ta, cũng tin tưởng anh ta yêu em?” Quan Thừa Diễm nhìn cô chằm chằm hỏi.

“Thừa Diễm, anh biết, em không phải Hứa Tĩnh Hàm, đối với anh em không có….”

“Anh không tin! Em yêu anh đúng không?”

“Em không có, em chỉ là xem anh như anh trai.” Bạch Ngưng nói.

“Vậy sao em chấp nhận lời cầu hôn của anh?” Quan Thừa Diễm bắt lấy vai cô.

Bạch Ngưng sợ đến mức lùi về phía sau, nói: “Bởi vì em ngại nơi có nhiều phóng viên! Thật ra em, người em yêu chính là Ngôn Lạc Quân, vẫn luôn luôn là anh ấy!” Trong lúc sốt ruột, cô cũng buột miệng nói ra.

Quan Thừa Diễm nhìn cô như một con sư tử bị xâm phạm lãnh địa.

Di động của Bạch Ngưng đột nhiên vang lên, cô nhìn Quan Thừa Diễm, nhận điên thoại, là tiếng của Tiểu Hân.

“Mẹ, mẹ mau về, ba nôn ra máu rồi!”

“Cái gì? Ba con làm sao?” Trong lòng Bạch Ngưng lập tức chấn động.

Tiểu Hân vừa vội vừa đau lòng nói: “Ba nôn ra máu rồi. . . . . .”

Bạch Ngưng lập tức chạy đến chỗ đậu xe, vừa chạy vừa nói: “Hai ba con ở đâu, mau gọi 120!”

“Gọi… Cô giáo gọi rồi. . . . . . Bác sĩ còn chưa có đến. . . . . .”

“Mẹ sẽ tới ngay, con nói cho mẹ biết là bệnh viện nào!” Nói xong liền cúp điện thoại, vội vàng khởi động xe.

Quan Thừa Diễm nhìn xe cô lăn bánh, trong mắt dâng lên hận thù mãnh liệt.

. . . . . .

“Ba ơi! Ba ơi!” Còn chưa tỉnh lại, bên tai đã truyền đến tiếng của Tiểu Hân. Ngôn Lạc Quân mở mắt ra, Tiểu Hân lập tức ôm chầm lấy anh.

“Ba, ba đã tỉnh!”

“Tiểu Hân, đừng đè lên người ba con!” Bạch Ngưng vội vàng kéo con lại.

Tiểu Hân ngoan ngoãn đứng sang một bên. Bạch Ngưng ngồi bên giường nhìn Ngôn Lạc Quân, trách móc nói: “Rốt cuộc hôm qua anh uống bao nhiêu rượu hả? Có bệnh bao tử cũng không chịu chú ý một chút!”

Vô tình, Ngôn Lạc Quân thấy được mắt cô đỏ hoe.

Cô đã khóc sao? Vì anh?

“Ba, vừa rồi ba phải truyền máu, làm con sợ chết!” Tiểu Hân nói.

“Ba không sao.” Ngôn Lạc Quân nhẹ giọng nói.

Bạch Ngưng nói: “Anh bây giờ vẫn phải uống rượu xã giao sao? Không thể uống tại sao lại cứ uống, làm ăn có quan trọng hơn thân thể được à?”

Ngôn Lạc Quân nhìn, trong lòng đột nhiên thấy ấm áp thật nhiều, có chút hội hận hôm qua mình đã quá xúc động.

“Anh quên mất.” Trong lòng buồn bực, thật sự anh đã quên, nhưng sợ rằng nhớ anh cũng sẽ uống.

“Không biết anh ở Mỹ sống thế nào. Trước kia vẫn rất ổn, sao tự nhiên giờ lại bị xuất huyết dạ dày chứ.” Nghĩ đến anh ngày đêm không ngừng làm việc, ăn uống không đều đặn, cuối cùng ở văn phòng nôn ra máu khiến Bạch Ngưng cảm thấy tim như bị đao cắt. Ngôn gia đã đủ tiền rồi, sự nghiệp của anh cũng đủ lớn, tội gì phải liều mạng như vậy?

Ngôn Lạc Quân nhìn cô không nói gì, để cô trách móc. Nếu có thể, anh hi vọng cô luôn luôn trách móc anh như vậy, luôn luôn lải nhải bên tai anh như vậy.

Thấy anh không nói một lời, một mình Bạch Ngưng cũng không nói nổi nữa. Cô nhìn đồng hồ, nói: “Tiểu Hân, con ở đây trông chừng ba con, mẹ đi mua đồ ăn.”

“Dạ, mẹ, con muốn ăn sườn, không bỏ hành.”

“Biết rồi, lo chăm sóc ba con cho tốt.” Bạch Ngưng cầm tiền, ra khỏi phòng bệnh.

“Ba, ba đau không?” Tiểu Hân chạy lên dựa vào bên giường hỏi.

“Không đau, ba không sao.” Ngôn Lạc Quân nói.

“Ba, ba dọa con, cũng dọa mẹ sợ chết khiếp rồi.”

“Tiểu Hân. . . . . .” Ngôn Lạc Quân hỏi: “Mẹ cũng lo lắng sao?”

“Đương nhiên, mẹ không ngừng hỏi bác sĩ ba bị làm sao, làm phiền cả bác sỹ.” Tiểu Hân nói, lát sau, nhìn chằm chằm Ngôn Lạc Quân thật lâu, hỏi: “Ba, sao con thấy hình như ba đang cười?”

Ngôn Lạc Quân nghiêng đầu nói: “Ba thấy con quan tâm ba như vậy, đương nhiên phải cười.”

“Nhưng sao ba không nhìn con cười, mà nhìn trần nhà cười?”

Ngôn Lạc Quân cau mày nói: “Bé con, mẹ con dạy con thế nào, sao lại xảo quyệt như vậy?” Việc anh nhìn trần nhà cười cũng bị con nhìn ra rồi.

“Ba, ba muốn khen con thông minh phải không, ba nói đi, sao ba lại cười ngây ngô?” Tiểu Hân nhìn mặt anh, ép hỏi.

Ngôn Lạc Quân không vui nói: “Cười ngây ngô gì hả, con thấy ba cười ngây ngô khi nào? Không được dùng mấy từ này với ba!”

“Chính la cười ngây ngô đó, không dùng từ này đối với ba thì dùng với ai?”

Ngôn Lạc Quân cười nói: “Dùng với phụ nữ, ví dụ như. . . . . .”

“Mẹ!” Tiểu Hân lớn tiếng nói.

“Làm mẹ sợ muốn chết, suýt chút nữa đổ canh rồi, gọi mẹ có chuyện gì?” Bạch Ngưng vừa khéo từ ngoài cửa đi tới nói.

Tiểu Hân và Ngôn Lạc Quân nhìn nhau, cười ha ha.

Lần nữa nhìn Ngôn Lạc Quân cười, Bạch Ngưng có hơi hoảng hốt, suýt chút nữa làm đổ canh thật.

“Ngây ngô cười cái gì, đến lúc ăn cơm rồi.” Bạch Ngưng nói xong, để mấy túi vừa mua về xuống.

“Mẹ, sao lại có hành?” Tiểu Hân nhìn miếng sườn nói.

Bạch Ngưng vội vàng đổ canh ra, nói: “Quên rồi, mua nhiều đồ như vậy, ai mà nhớ được, con cứ lựa hết ra là được rồi.”

Tiểu Hân không tình nguyện lựa hành ra nói: “Đâu có mua nhiều thứ đâu, con chỉ muốn ăn sườn.”

“Chỉ một mình con muốn ăn thôi sao? Ba con không cần ăn à, ba là bệnh nhân đó.” Bạch Ngưng đổ canh ra, bưng đến bàn bên giường.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô mua nhiều đồ ăn như vậy, trong lòng thấy rất vui.

Con trai chỉ đòi một món cô không nhớ, nhưng lại mua một đống đồ cho anh. Nếu như cô vì chuyên tâm lo lắng cho anh nên mới quên những lời con nói, anh sẽ không có ý kiến gì.

“Uống canh trước, không biết khẩu vị anh có thay đổi không.” Bạch Ngưng kéo chăn ra, đỡ anh ngồi dậy.

Vừa mới chạm vào người anh, cô có chút không tự nhiên, nhưng lúc này lại ngại để anh tự ngồi dậy nên đành phải chậm rãi đỡ anh, cúi đầu, không dám nhìn khuôn mặt anh gần trong gang tấc.

“Anh . . . . . Có thể tự ăn không?” Bạch Ngưng hỏi.

“Có thể.” Ngôn Lạc Quân trả lời.

Anh rất muốn trả lời, không thể. Nhưng anh chỉ bị xuất huyết dạ dày, không phải trúng gió tê liệt, không thể nào không tự bưng nổi bát canh.

“Cẩn thận một chút.”

Đưa chén cho anh xong Bạch Ngưng mới ngồi xuống, sau đó múc cháo ra bát cho anh.

“Đừng lo cho anh nữa, em ăn trước đi.” Ngôn Lạc Quân nói.

Năm năm sau gặp lại, đây là lần đầu tiên hai người họ chung sống hòa thuận như vậy.

Bạch Ngưng hỏi: “Anh muốn ở bệnh viện dưỡng bệnh hay về nhà?”

Nếu ở nhà cũng có thể được cô quan tâm như vậy, đương nhiên là anh muốn về nhà.

“Sao cũng được.” Anh trả lời. Kỳ thực mấy từ như “Sao cũng được”, “tùy ” vốn không phải phong cách của anh.

“Vậy về nhà được không? Bác sĩ nói không có gì nghiêm trọng, tĩnh dưỡng vài ngày là ổn rồi, em phải đưa Tiểu Hân đến trường, nếu vòng về bệnh viện sẽ có chút bất tiện.”

“Được. Bệnh này cũng không cần quá lo đâu.” Ngôn Lạc Quân trả lời

Bạch Ngưng không vui nhìn anh.

Bệnh này không có gì đáng lo, chẳng lẽ còn muốn tùy tiện thức đêm, tùy tiện uống rượu, tùy tiện không ăn cơm nữa hả? Thật không biết anh nghĩ gì nữa.

Ngôn Lạc Quân ngẩng đầu nhìn cô, cô lại cuống quít cúi đầu.

. . . . . .

Cơm nước xong, Bạch Ngưng rút điện thoại ra gọi.

“Bác Thẩm, chiều bác đi đón Cảnh Di dùm tôi, tôi không đi được, phải ở bệnh viện chăm sóc. . . . . . Tiên sinh.”

“Được, dạ dày tiện sinh bị xuất huyết phải vào bệnh viện , không nghiêm trọng lắm đâu.”

. . . . . .

Một lần nữa Ngôn Lạc Quân lại không ngờ.

Không ngờ rằng, cô cũng không đi đón Cảnh Di.

Hy vọng đã từng mất đi nay một lần nữa lại dâng lên trong lòng.

Buổi chiều về nhà, Bạch Ngưng đỡ anh nằm xuống.

“Thật ra anh không đến nỗi nghiêm trọng như vậy đâu.” Tuy rằng cảm giác được quan tâm cũng không tệ, nhưng nằm cả một ngày thực sự là không chịu nổi.

“Vậy. . . . . . anh cứ ngồi đi .” Cùng anh ngồi trong phòng, không có Tiểu Hân, không có cãi nhau, không nói tới những vấn đề không hay, đột nhiên cô thấy có chút xấu hổ.

Bạch Ngưng nhìn anh, mở miệng nói: “Em biết. . . . . . Anh ghét em ra điều kiện với anh, nhưng. . . . . . em vẫn muốn nói, dạ dày có vấn đề, sau này đừng nên uống rượu nữa, dù thế nào thì Tiểu Hân và mẹ anh cũng rất lo cho anh.”

Còn em thì sao? Ngôn Lạc Quân muốn hỏi.

Anh là con trai, là cha, nhưng chẳng lẽ không phải chồng sao?

“Còn có. . . . . . về sau anh ở đây hay đi Mỹ?”

“Tạm thời ở đây.” Ngôn Lạc Quân trả lời.

“Vậy vài ngày nữa anh đi làm, khi ăn cơm, có thể về nhà ăn không?”

“Ừ, ăn trưa ở bên ngoài.”

“Vậy nhớ lúc ăn, nên ăn những thứ bác sỹ chỉ định.”

“Biết rồi, anh sẽ chú ý.”

“Vậy. . . . . .” Cô không nghĩ ra cái gì khác để nói, trong phòng lại yên tĩnh.

“Hôm qua anh. . . . . .”

“Mẹ!” Nghĩ một lúc, khi cô đang định mở miệng hỏi chuyện đêm qua, Tiểu Hân bất thình lình tiến vào.

“Mẹ ơi, có bài tập về nhà cuối tuần rồi!”

“Cô giáo gọi điện thoại đến đây sao? Là cái gì?” Bạch Ngưng hỏi.

“Hì hì, cùng cha mẹ đi tìm ‘cái đẹp’. Mẹ, chúng ta đi xem triễn lãm người máy được không?” Tiểu Hân mong chờ nói.

Bạch Ngưng bĩu môi nói: “Không phải từng đi rồi sao? Hơn nữa đề bài là tìm cái đẹp chứ đâu phải tìm người máy đẹp.”

“Nhưng người máy thật sự rất ngầu rất đẹp mà, nếu không đi thì đi đâu? Đừng nói với con là đi công viên nha, chuyện đó chỉ có con gái mới thích.” Tiểu Hân khinh thường nói.

Bạch Ngưng ngồi xổm xuống hỏi: “Tiểu Hân, con cảm thấy ‘đẹp’ nghĩa là gì?”

“Chính là dễ nhìn đó!”

“Không phải, đẹp không nhất định là phải nhìn thấy được, mà còn là nghe được, cảm nhận được.” Bạch Ngưng nói.

Tiểu Hân nhìn cô một lúc lâu mới nói: “Mẹ, nói chuyện với mẹ thật khó hiểu.”

Bạch Ngưng hơi nhíu mày, nói: “Được, mẹ cũng không biết đẹp là gì, nhưng mẹ biết phải đưa con đi đâu rồi.”

“Đi đâu? Không phải đi xem triển lãm người máy sao?”

“Không phải, là đi triển lãm ảnh, khi nãy từ bệnh viện trở về đúng lúc mẹ thấy được.”

“Đi tới đó làm gì, xem ảnh chụp sao? Chán chết.” Tiểu Hân dường như không có nổi một chút hứng thú.

14 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 153 + 154

  1. Mjnh giựt đk tem rui. hehe. ko ngờ đk đọc 2 chương lun. thic wa’, cám ơn mèo nhìu nhìu nha!
    Mình đang theo dõi truyện Ám dục(Dục vọng đen tối) trên Facebook và truyện này nhà mèo. Rất thic 2 truyện này vì nam chính đều bá đạo và nữ chính kung khá kiên cường, thông mjnh, đồng thời cũng thic 2 bạn lun tại 2 bạn post truyện rất đều.
    Ns chung là thanks mèo nhìu. ^^

  2. 2 chap, hạnh phúc, hehe, chắc chắn sau này anh sẽ hối hận về tối hôm đó, aizzzz
    Khổ thân anh, yêu quá sinh lú lẫn rồi

  3. Tiểu Hân không quay đầu lại nhìn cô, nét mặt mất HƯNG

    Ngôn Lạc Quân nhìn, trong lòng đột nhiên thấy ấm áp thật nhiều, có chút HỘI hận

    ăn uống không đều đặn, cuối cùng ở văn phòng nôn ra máu khiến Bạch Ngưng cảm thấy tim như bị đao cắt

    “Được, dạ dày TIỆN sinh bị xuất huyết phải vào bệnh viện

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s