Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 26.2

Untitled-2

Chương 26: Tiền duyên ba trăm năm trước (1)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Chưa kịp suy nghĩ cẩn thận, hơi thở của chưởng quầy Ly bỗng nhiên biến mất. Nàng đi ra ngoài. Đi đâu?! Có liên quan đến tiếng đàn kia sao?!


Trời tờ mờ sáng, từ trên không trung nhìn xuống cả tòa thành đều chìm trong làn sương trắng, giống như tòa thành giữa biển mây, như mộng như ảo.


Chưởng quầy Ly đi theo tiếng đàn ra ngoại ô.


Nhà thuỷ tạ trong Hồng Hồ sơn trang, Thành Đàm đang ngồi ở trước cửa sổ hết sức chuyên tâm đánh đàn, vô cùng chăm chú vô cùng thâm tình. Toàn bộ tâm tư, toàn bộ sức lực tập trung trên ngón tay đang lướt trên dây đàn, cho đến hết một khúc mới nặng nề thở ra, dường như mệt muốn chết.


“Ta còn nghĩ muội sẽ không tới gặp ta.” Thành Đàm không quay đầu, giống như đang nói chuyện với ánh rạng đông đầu tiên ngoài cửa sổ, cười nhẹ. Không nghe thấy lời đáp lại tiếp tục nói,“Nhiều năm không đánh đàn, khúc muội dạy ta cũng ngượng tay rồi. Luyện tập hai ngày chẳng những không khá lên, ngược lại càng tập càng kém.”


“Không phải lạ tay, mà là ngón tay huynh đã cứng ngắc, vốn không thể đánh đàn được nữa.” Chưởng quầy Ly đứng ở sau lưng Thành Đàm nói, không biết nàng đến đây lúc nào, cứ như thể ngay từ đầu đã ở trong phòng nghe Thành Đàm đánh đàn.


Thành Đàm quay người lại, mỉm cười nhìn chưởng quầy Ly, nói:“Muội chẳng thay đổi chút nào.”
“Huynh ở trong cái thân xác này bao lâu rồi? Dường như nó đã đến giới hạn cuối rồi.”


“Ừ, đại khái khoảng mười năm.” Thành Đàm nhìn tay mình, giật giật ngón tay, nói,“Quả thật đã đến cực hạn rồi, động một chút là cảm thấy đau.”


“Mười năm? Vì sao?” Dù chiếm thân xác người phàm là chuyện rất dễ dàng, nhnưg nếu muốn giữ ‘khối thịt’ kia trong thời gian dài glà rất khó khăn. Không thể sử dụng các pháp thuật mạnh, còn có rất nhiều cấm kỵ khác, bằng không thân thể sẽ không chịu được lập tức tan xương nát thịt. Ở trong thân xác một người phàm mười năm gần như là tự phong ấn mình trong thân thể đó mười năm, đây là chuyện cực kỳ đau đớn.


Thành Đàm cười cười, không trả lời thẳng vào câu hỏi hỏi chưởng quầy Ly, ngược lại hỏi:“Muội mới trở về sao? Đến Phong Đô rồi à?”


Chưởng quầy Ly nhíu mày, nháy mắt ánh mắt sắc bén như dao, ngay sau đó đè nén lệ khí, chậm rãi nói:“Huynh hỏi nhiều như vậy làm gì? Chẳng lẽ huynh không biết Thiên Khê đang chuẩn làm loạn tam giới sao?”


Thành Đàm lắc đầu, cười nói:“Đã lâu rồi ta cũng không gặp Thiên Khê.”


“Huynh ẩn vào thân thể người phàm là để tránh né Thiên Khê sao? Vì sao? Chẳng lẽ, chẳng lẽ hắn nghi ngờ huynh?”


“Làm sao có thể, Thiên Khê tuyệt đối sẽ không nghi ngờ ta, huống chi hắn sớm biết là ta thả muội đi.”


“Hắn biết?!” Chưởng quầy Ly kinh ngạc hỏi,“Hắn sớm biết rằng là huynh thả ta? Vậy lúc trước hắn…… cố ý cho ta một con đường sống?”


Thành Đàm gật đầu.


“Vậy vì sao huynh lại phải trốn hắn?!”


“Ta rời đi bởi vì hắn không cần ta giúp, về phần trốn ai căn bản cũng không thể nói rõ. Ta tình nguyện trói buộc mình với thể xác người phàm, chẳng qua là muốn thử làm người một lần. Nếu Thiên Khê cần, ta lúc nào cũng có thể đi giúp hắn.”


Chưởng quầy Ly bất giác nắm chặt tay, lại hỏi:“Vậy huynh còn không mau bắt ta lại?”


“Bắt muội? Vì sao phải bắt muội?” Thành Đàm có chút ngạc nhiên nhìn chưởng quầy Ly.


“Nếu không phải huynh tới bắt ta, vậy vì sao lại xuất hiện ở đây? Vì sao lại đánh đàn dẫn ta đến?”
Thành Đàm chậm rãi đứng lên, cố hết sức đỡ tường mới đứng vững, đi về phía chưởng quầy Ly, chậm rãi nói:“Nếu thật sự muốn bắt muội, ba trăm năm trước đã không thả muội ta, nếu sớm muốn bắt muội, thì đã bắt từ hơn chục năm trước rồi.”


Chưởng quầy Ly kinh ngạc, chẳng lẽ hắn đã sớm tìm được nàng rồi sao?


“Bạch Nham giăng phong ấn trên người muội ta biết, giờ chỉ còn lại sáu tầng thôi sao?” Thành Đàm nói,“ Phong ấn của hắn quả thực giấu muội rất khéo, đến một trăm năm trước ta mới mơ hồ cảm thấy được khí tức của muội. Tìm muội cũng chỉ mất chút thời gian, nhưng không phải là muốn bắt muội về, ta chỉ muốn biết muội làm người có ổn không. Cảm giác khi ta bắt đầu làm người rất không ổn, bị nhốt trong thân thể con người rất khó chịu, tính tình cũng nóng nảy, động một chút là lại làm hỏng thân thể, rất lâu mới quen được. Sau này tìm được muội, phát hiện muội rất tự tại, mới cảm thấy làm người cũng không phải quá khó.”


Chưởng quầy Ly bán tín bán nghi nhìn hắn, tỉ mỉ nghe hắn nói xong.


Thành Đàm đi đến trước mặt chưởng quầy Ly, đưa tay nhẹ nhàng khơi gạt tóc bên tai chưởng quầy Ly, lại cười nói:“Bộ dạng này của muội thật tốt, dùng khuôn mặt của mình vẫn tốt hơn. Cơ thể ta luôn bị hỏng, con người rất yếu ớt, mỗi một cơ thể đều không chịu được quá mười lăm năm, đặc biệt là vài năm cuối cùng rất khó chịu.”


“Huynh còn chưa trả lời ta, vì sao không bắt ta về?” Lúc này chưởng quầy Ly không có hứng thú ôn chuyện. Nàng và Bạch Nham đến Tây Thục Phong Đô nhưng không tìm được chút bóng dáng của Thiên Khê. Sau khi trở về lại phát hiện Vân Nhai ở ngay trong thành, vậy Thiên Khê đâu? Cũng ở trong thành sao? Bọn họ tìm một vòng lớn, người cần tìm lại ở ngay trước mắt?!


Chưởng quầy Ly nhìn người có vẻ có bệnh trước mắt, hắn chính là Vân Nhai! Hàng thật giá thật!

 

5 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 26.2

  1. tình địch của lão đạo đã xuất hiện liệu anh co thay hình đổi xác ko đây, chứ ta nhìn cái bộ dáng già nua xấu xí kia mãi mà ngán ngẩm =))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s