Cô vợ giả của tổng giám đốc – 145

8542899157_1ccc61e018_b

Chương 145: Cuộc sống của cô là do tôi quyết định.

Editor: Xù xấu xa

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Nhưng người đó là Ngôn Lạc Quân, tuy rằng vẻ mặt trở nên xa lạ, nhưng đó quả thật là anh, sao anh có thể làm vậy?

Đúng rồi, vì sao cô lại ngất xỉu?

Ly nước? Trước khi vào văn phòng cô chỉ uống ly nước đó! Chẳng lẽ trong ly nước có thuốc mê nên cô mới ngất đi?

Ly nước kia là do thư ký đưa cho. Cô không quen thư ký đó, sao cô ấy lại bỏ thuốc mê cô? Chắc là. . . . . . ông chủ của cô ấy, Ngôn Lạc Quân sai cô ấy làm.

Ngôn Lạc Quân bỏ thuốc mê cô, sau đó cởi quần áo của cô, sau đó thì sao?

Rốt cuộc anh đã làm gì cô?

Bạch Ngưng nhìn kỹ quần áo của mình một lần, cố gắng trấn tĩnh, chậm rãi đi tới cửa, kéo cửa ra khỏi phòng.

Bên ngoài rất yên tĩnh, dường như đã tắt đèn đóng cửa, thư ký vừa khéo ôm một đống tài liệu cần sửa đi qua.

“Ngôn. . . . . . tổng giám đốc của cô đâu?” Bạch Ngưng hỏi.

“Hứa tiểu thư, tổng giám đốc đã rời công ty từ sớm, Hứa tiểu thư còn có việc gì sao?” Thư ký trả lời.

Bạch Ngưng lại hỏi: “Anh ta, ngày mai khi nào anh ta đến?”

“Không rõ lắm, tổng giám đốc mới từ tổng bộ trở về, vẫn chưa bắt đầu đi làm.”

Bạch Ngưng gật đầu, không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, ruột gan rối bời đi xuống thang máy.

Trong lòng càng khẩn trương mãnh liệt, sợ hãi ngày càng lớn. Cô thật sự không biết anh muốn làm gì, nhưng cô biết rõ bây giờ anh nguy hiểm hơn trước rất nhiều.

Ngồi trên xe, cô không biết đi đâu.

Tiểu Hân vẫn còn ở chỗ anh, anh cũng biết Tiểu Hân là con anh, chắc sẽ không làm hại con, vậy anh mang Tiểu Hân đi chính là. . . . . . Muốn cướp Tiểu Hân!

Trong lòng đột nhiên sợ hãi mất Tiểu Hân.

Đúng, anh nhất định muốn cướp Tiểu Hân, hiện giờ cô nên làm gì đây? Anh ở đâu? Tiểu Hân ở đâu?

Trong lúc này đầu óc choáng váng, cô dùng sức vỗ vỗ đầu, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.

Có phải đang ở nhà? Biệt thự?

Cô sợ phải đối mặt, đối mặt với tất cả những gì liên quan tới anh trước đây, nhưng vì Tiểu Hân, cô không thể không đối mặt.

Xe đi về phía biệt thự

Năm năm rồi cô vẫn không dám nhìn nơi mình từng là Ngôn phu nhân.

Trong ngôi nhà xa hoa kia, từng có vui vẻ, cũng có đau khổ. Ở đây cô yêu anh, chủ động cho anh, mong được làm vợ của anh, cùng anh sống cuộc sống hạnh phúc cả đời. . . . . . Cô cũng vì anh mà đau khổ chồng chất, hận không thể thoát khỏi anh, không còn bất cứ ràng buộc nào với anh. . . . . .

Hình ảnh ngày xưa lần lượt hiện lên trong đầu, khiến cô lại không tập trung lái xe, suýt nữa lái xe lên bồn hoa may mà phanh gấp kịp.

Thở dài nhẹ nhõm một hơi, Bạch Ngưng hoảng sợ cả người toát mồ hôi lạnh.

Đúng lúc này, di động vang lên.

Hoảng sở qua đi, cô lấy di động ra, là nhà sản xuất gọi.

Lại thở nhẹ một hơi, Bạch Ngưng nhận điện thoại.

“Thầy Trần.”

“Đông Anh à, cái kia. . . . . .”

Bạch Ngưng có chút bực mình, thầy Trần luôn nói chuyện như đinh đóng cốt, rất ít khi ấp a ấp úng như vậy.

“Thầy Trầnụ sao vậy? Kịch bản có vấn đề gì sao?”

Bên kia điện thoại nói: “Kịch bản tạm thời không cần viết tiếp nữa.”

Bạch Ngưng ngạc nhiên. Từ ba năm trước, sau khi thành danh cô rất ít khi gặp trường hợp bị ngừng kịch bản, giờ sao lại. . . . . .

“Nhưng, không phải đã viết được hơn hai mươi tập rồi sao?”

“Đông Anh thực xin lỗi, đây là quyết định của công ty sau khi đã cân nhắc mọi mặt, phim có khả năng sẽ không được quay nữa, cho nên không cần viết tiếp nữa.”

“Nhưng Thầy Trần, có thể nói tôi biết tại sao không?” Đột nhiên gặp tình huống này cô đột nhiên không hiểu tại sao.

“Thực ra tôi cũng không rõ lắm. Chẳng qua tôi có thể tiết lộ cho cô một chút, cái này do Lão từ nói, cho nên trừ khi lão Từ thay đổi quyết định, bằng không sẽ không có cơ hội đâu. Cô ngẫm lại xem chuyện này có liên quan tới ai. Tôi cúp trước đây.”

Bạch Ngưng ngẩn người.

Viết lâu như vậy, nói một câu không cần là không cần sao. Còn do lão Từ chính miệng nói.

Lão Từ là tổng giám đốc công ty điện ảnh và truyền hình, trước giờ một ngày kiếm cả bạc tỷ, kịch bản đều do thầy Trần quyết định, mà hiện giờ. . . . . .

Vì sao? Cô đắc tội tổng giám đốc Từ chỗ nào sao?

Di động lại vang lên, Bạch Ngưng cúi đầu nhìn thấy một dãy số lạ.

Tim đập thình thịch, trong lòng dâng lên một cảm giác đặc biệt

Là ai?

Cô run run nghe điện thoại di động, mở miệng nói: “Alo, ai vậy”

Điện thoại bên kia truyền đến một tiếng cười khẽ.

Tiếng cười khẽ hấp dẫn lại rất lạnh lùng.

Cô gần như có thể xác định, tiếng cười này là của ai.

“Ngôn Lạc Quân. . . . . .”

“Hứa tiểu thư, không biết bây giờ có thể đến khách sạn Quỳnh Hoa một chuyến không?”

“Tiểu Hân ở đâu? Anh nói cho tôi biết, anh đem Tiểu Hân đi đâu rồi hả?” Bạch Ngưng vội hỏi.

Ngôn Lạc Quân lại cười khẽ một tiếng, nói: “Khách sạn Quỳnh Hoa, phòng họp 201, không nên đến trễ.”

Không đợi cô nói tiếp, bên kia truyền đến tiếng “bíp”.

Anh muốn gặp cô, sao vừa nãy ở công ty không nói, hiện tại lại gọi cô tới khách sạn, rốt cuộc anh muốn làm gì?

Dù anh muốn làm gì đi nữa thì cô không thể không đi, dù sao, Tiểu Hân cũng đang ở trong tay anh.

Nhanh chóng khởi động xe, rẽ ngoặt đi về phía khách sạn Quỳnh Hoa

Nhân viên phục vụ khách sạn dẫn cô đến phòng họp 201, đóng cửa lại. Phòng hội nghị to như vậy chỉ còn hai người bọn họ.

Ngôn Lạc Quân ngồi ở đầu bàn hội nghị, mỉm cười nhìn cô.

“Tiểu Hân đâu?” Thật ra cô cũng muốn hỏi anh ở văn phòng đã làm gì cô.

“Đừng vội, chúng ta xem một đoạn PPT trước đã.”Ngôn Lạc Quân nói xong, ấn nút điều khiển.

Bạch Ngưng khó hiểu nhìn về phía màn hình. Trên màn hình hiện lên nửa thân trên của một người phụ nữ, mặc một cái áo vest tây trang màu hồng đậm, hơn nữa, áo vest đó giống hệt cái áo cô mặc trên người lúc này. Hình tiếp theo, vest tây trang màu hồng bị cởi một nút, lộ ra cái áo chiffon trắng bên trong.

Hồi lâu, cô mới kịp phản ứng, đó là cô!

Hình tiếp theo, là nửa dưới mặc quần màu đen của cô.

Đầu óc đột nhiên hỗn loạn, hoàn toàn mất hết khả năng suy nghĩ.

Hình ảnh tiếp tục thay đổi, quần áo trên người cô cứ ít dần đi, cuối cùng toàn thân cô phơi bày trước màn ảnh.

Ống kính chậm rãi tới gần, đặc tả từ mặt đi xuống, phô bày từng tấc da thịt cô lên màn hình. Xuống chút nữa, xuống chút nữa. . . . . . Hình ảnh bộ ngực của cô được phóng to chiếu lên màn ảnh.

Bạch Ngưng đột nhiên bừng tỉnh, hét “a” một tiếng chạy đến, ấn nút điểu khiển trên bàn,nhưng vì bối rối ấn nhầm nút, khiến hình ảnh trên màn hình chuyển đến một bức ảnh nơi bí ẩn của cô lõa lồ như diễn viên A.V.

Bạch Ngưng ấn loạn, cuối cùng cũng tắt được máy chiếu.

“Vô sỉ!” Bạch Ngưng giơ tay tát Ngôn Lạc Quân.

Ngôn Lạc Quân bắt lấy cổ tay cô, vung mạnh, khiến cô lùi về sau mấy bước, ngã vào ghế dựa sau lưng, khiến lưng của cô đụng mạnh về phía sau.

“Phía sau còn có ảnh nơi xinh đẹp của cô cắm vật phẩm tình thú*, không muốn xem sao?” Ngôn Lạc Quân nhìn cô, nhàn nhạt cười.

[*] S*x toy đó *khụ*

“Anh là đồ vô liêm sỉ!” Bạch Ngưng vừa thẹn vừa tức, không dám tin người trước mắt là Ngôn Lạc Quân dịu dàng của năm năm trước.

Ngôn Lạc Quân ngoảnh mặt làm ngơ với sự tức giận của cô, tiếp tục nói: “Thuộc hạ của tôi đang ra giá với một trang web người lớn. Cô cảm thấy, Hứa Tĩnh Hàm, Đông Anh, vị hôn thê của đạo diễn Quan Thừa Diễm nổi tiếng, những tấm hình nude của người phụ nữ xinh đẹp có ba thân phận này đáng giá bao nhiêu tiền?”

“A –” Bạch Ngưng bịt tai hét lên một tiếng, đôi mắt khô cạn lâu rồi lại đẫm lệ

“Anh thật vô liêm sỉ, vô liêm sỉ!”

Ngôn Lạc Quân mỉm cười.

“Tôi chỉ muốn nói cho cô biết, dù cô kiên cường thế nào, nỗ lực đến mức nào, chỉ cần tôi muốn thì trong một đêm có thể hủy diệt tất cả của cô: sự nghiệp, danh vọng, vị hôn phu. . . . . . Còn có, Ngôn Kỳ Hân, từ hôm nay trở đi, thằng bé là con tôi.”

Bạch Ngưng vô sức lực xụi lơ trên mặt đất, rưng rưng nhìn anh.

Ngôn Lạc Quân lấy vẻ mặt sung sướng nhìn biểu tình đau khổ, không thể tin được trên mặt cô, tiếp tục nói: “Ngẫm lại mấy ngày nữa, trên Internet, phố lớn ngõ nhỏ, sẽ điên cuồng mà truyền nhau mấy tấm hình nude và clip của cô. Người đàn ông cô yêu mười năm sẽ bỏ cô mà đi, phố lớn ngõ nhỏ tất cả đều sẽ chế giễu châm biếm cô. Không có một công ty điện ảnh truyền hình nào cần kịch bản của cô, cô sẽ không còn được gặp đứa con trai đáng yêu của cô. . . . . .Nhìn thấy tương lai không xa của mình, cô có thấy đau đớn tuyệt vọng đến muốn chết không?”

Bạch Ngưng nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt tươi cười, lời nói tàn khốc, cuối cùng cũng xác định, cô không quen anh, thật sự không quen.

Cô rơi lệ nhìn anh, anh cười nhìn cô.

Rất lâu sau, cô lau nước mắt, hỏi: “Ý anh là muốn ép tôi phải tự sát sao?”

“À, Không.” Ngôn Lạc Quân lắc đầu nói: “Trước kia có lẽ là thế nhưng bây giờ thì không. Bởi vì tôi có một đứa con đáng yêu, mà con tôi mới vừa rồi còn đang ầm ỹ đòi ăn cơm sườn mẹ nó làm, cơm khách sạn không ăn. Tôi rất yêu con tôi, chỉ cần con tôi muốn, tôi đều sẽ cho con. Con tôi muốn mẹ, người đã sinh ra nó, tôi đương nhiên sẽ đem cô cho nó. Cho nên, con đường duy nhất của cô không phải là chết, mà là hủy hôn ước với vị hôn phu hiện tại, cùng tôi đi làm giấy — hôn thú, sau đó làm mẹ của con tôi.”

Bạch Ngưng nhìn anh, quên mất phải suy nghĩ thế nào, nói thế nào.

Anh từ trên ghế đứng lên, đi đến bên cạnh máy vi tính rút USB ra, rồi đến trước mặt cô

“Ngày mai trước khi trời tối hãy cho tôi câu trả lời, qua thời điểm đó, cô có thể lên mạng nhìn ảnh nude của mình nhé.” Nói xong anh đi ra cửa.

“Vì sao?” Bạch Ngưng ở phía sau nhìn bóng lưng anh hỏi: “Vì sao lại đối xử với tôi như vậy?”

Ngôn Lạc Quân dừng lại, lạnh lùng cười, đi ra khỏi phòng họp.

Vì sao?

Cô còn dám hỏi anh vì sao?

Bởi vì cô lừa anh, lợi dụng anh, bởi vì cô dùng anh để trang trí cho tình sử của cô, bởi vì cô coi anh như thằng ngốc sau khi đùa giỡn chán chê rồi thì vứt bỏ anh, vui vẻ quay về vòng tay của người đàn ông kia!

Buồn cười! Ngôn Lạc Quân anh xưa nay không phải người để cô đùa giỡn! Chỉ cần anh muốn, anh có thể không chế cuộc sống của cô, khiến cô chết không có chỗ chôn! .

Bạch Ngưng ngồi trên sàn nhà lạnh như băng trong phòng họp khách sạn, nước mắt thi nhau rơi xuống làm ướt đẫm khuôn mặt cô.

Cô cho rằng, cô trưởng thành, chín chắn, kiên cường, sẽ không bao giờ động một chút là khóc nữa.

Nhưng đối mặt với anh, cô thật sự không thể kiên cường được.

Anh thay đổi rồi, nhưng có một điều không đổi, đó là anh có khả năng khống chế mạng sống của người khác, đặc biệt là của cô.

Chỉ cần anh muốn, cô không thể bỏ chạy, vĩnh viễn không thể trốn thoát.

Click nút imagesimages ở cuối mỗi chương truyện để ủng hộ editor. Xin cảm ơn

21 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 145

  1. Nổi điên lun r…tại sao chứ?…Bạch Ngưng có tội tình j đâu..toàn là chuyện do Hứa Tĩnh Hàm làm ra…chết đi sống lại kiểu này thì sống k bằng chết nữa..ta hận ta hận *đập phá nhà cửa* ngược nam chính mà nhẹ nhàng hơn nữ chính là sao?..ta ko phục….

  2. Anh là ai? Anh là cầm thú a. Nhưng mà vẫn thấy thông cảm thật, 5 năm sống như cái xác ko hồn, rồi nhận được tin như thế, ko trả thù mới lạ, mới ko phù hợp vói tính cách của anh! Bao giờ bạn đi quân sự về vậy, MỠ??

  3. Mịa! đọc xong mà muồn chủi thề thất ấy.
    chưa thấy tên đàn ông nào ghê tởm như tên này. Đừng có lấy lý do bị lừa dối đùa bỡn ra mà hành hạ người khác thế chứ!
    Trong năm năm NLQ không 1 lần quay về thăm nom HTH vs 1 lý do hết sức buồn cười thì dek có lý do gì mà bày đạt lên mặt kiểu đó. Loại người vô lương tâm biến thái vô sỉ mà ra vẻ ta đây quằn quại vì đau đớn, nhục nhã vì bị lừa.
    Ngược mình muốn ngược chết thằng cha này luôn!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    p/s: Quá bức xúc chủ nhà thông cảm cho em nó!

  4. ông quân này cấp độ biến thái đạt đỉnh rồi,rõ ràng iu chị muốn chết mà lấy con trai ra làm cớ để kéo chị về bên mình ngược chị cũng ngược tâm mình bao giờ 2 người này mới có thể hiểu rõ nhau đây muốn xem ngày hạnh phúc của họ quá

  5. Anh Đoàn quả là một người chồng tuyệt vời hơn NLQ tỉ triệu lần
    Cho dù là bất cứ lý do nào thì việc làm vớ BN cx chả tỏ ra hắn yêu BN

  6. TMD,du bit a Quân dùng calch này trói c âly nhưg cái cách mần này mình hông ưa cho nổi,hừ hừ, mún đá ảnh cái .

  7. Hoảng SỞ qua đi, cô lấy di động ra, là nhà sản xuất gọi.

    Bạch Ngưng có chút bực mình, thầy Trần luôn nói chuyện như đinh đóng CỐT

    “Thầy TRẦNỤ sao vậy? Kịch bản có vấn đề gì sao?”

    Thực ra tôi cũng không rõ lắm. Chẳng qua tôi có thể tiết lộ cho cô một chút, cái này do Lão từ nói -> lão Từ

    Xin lỗi các cô ở trên chứ:
    1. Bạn Quân thật biến thái
    2. Tôi thích biến thái

    Tôi ko thích nữ9 hay khóc nên ngược thế nào tôi cũng ếu quan tâm =]]

  8. doc ma thay a nay dung la ngoc wa lam vay sao hoi han khong kip bao gio. dung la tim lay kho, hanh ha ban minh wa. ma ban oi sao bao gio moi ngay co 1 chuong vay. luc truoc 2 chuong 1 ngay ma???? ma truyen nay cang luc cang hap dan va kich tinh wa di.

  9. Kết thúc là he mới bó tay. Phải chj kêt thuc la BN yêu tên khác.chu nguoj nhu the nay sao yeu noj.chj có người theo khuynh hướng tự ngược hoặc bại não mới yêu nỗi kiểu người như NLQ. Ma tiếc thay kết thúc của truyên ngược đều như thế. Có ai biết thể loại ngươc sau này nc yêu người khác không? Giới thiệu mình với

    • Tay ôm con tay ôm vợ, truyện hay, mỗi tội mình ghét khúc cuối, bỏ ngang giữa đường,, mình vẫn mong nam nữ 9 về với nhau, không thì mình cứ thấy phản cảm thế nào í, chắc hội chứng cuồng ngược, khổ thế đấy

      • Bộ đó mình cũng đọc rồi. Có ý nghĩ giống bạn. Bộ đấy ngươc nhẹ mà. Np cũng không làm gì quá mưc như mấy bộ khác

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s