Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 24

Untitled-1

Chương 24: Thanh Vũ và Bạch Bạch

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Bạch Nham không cho Tòng Tố nhiều thời gian ảo tưởng rốt cuộc Thiên Khê lợi hại đến mức nào, liền hỏi Thanh Vũ:“Như Nhứ nói gì? Hay là hỏi hai người cái gì?”


“Nàng hỏi chúng ta là ai, vì sao lại đến Phong Đô.” Thanh Vũ đáp.


“Vậy hai người nói như thế nào?”


Thanh Vũ liếc nhìn Tòng Tố một cái, nói:“Tiểu sư phụ Tòng Tố nhìn Như Nhứ một cái liền nhắm mắt lại bắt đầu niệm kinh, không thèm nhìn nàng ta. Ta cũng không biết nên trả lời như thế nào, đành phải ăn ngay nói thật. Nói rằng ta ở tại Tây Lĩnh, hai ngày trước Tây Lĩnh phát sinh đại nạn hiện nay tử thi đầy núi, vì thế đến Phong Đô xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”


Bạch Nham mỉm cười gật gật đầu, ngược lại nhìn Tòng Tố. Sợ là hắn rất khó ứng đối với Như Nhứ.


Phong Cơ có bốn con gái, đương nhiên không có quan hệ huyết thống thật, mà là đệ tử. Giống như bên người Quỷ mẫu Hỏa Linh có bốn yêu quái hộ pháp vậy, Như Nhứ chính là một trong số đó. Các nàng giỏi nhất là lấy sắc đẹp mê hoặc con người, lấy sắc đẹp giết người. Tòng Tố pháp lực không đủ chưa chắc đã chịu được mị thuật của Như Nhứ. Cũng may hắn có ngộ tính và định lực không tồi, Như Nhứ vừa đến trước mặt hắn, hắn đã có thể cảm thấy không ổn, lập tức chỉnh đốn tinh thần, miễn cho bị Như Nhứ tìm được cơ hội mê hoặc thần trí hắn.


Bạch Nham và chưởng quầy Ly nghe Thanh Vũ chậm rãi nói:“Như Nhứ luôn luôn cười, cười rộ lên rất hấp dẫn. Nàng ta nói nàng ta biết Tây Lĩnh đã xảy ra chuyện gì, nàng ta đến Phong Đô cũng là vì chuyện đó, chúng ta có thể đi cùng nàng ta, như vậy sẽ không sợ bị những người khác ở Phong Đô lừa.”


Chưởng quầy Ly nhìn Thanh Vũ, trong lòng thầm nghĩ, Như Nhứ này công phu mê hoặc đã tu luyện mấy trăm năm, cho dù nam nữ già trẻ, chỉ cần các nàng muốn, những người đó phải nghe theo. Tòng Tố có thể giữ vững tinh thần là vì pháp lực của hắn thâm sâu, thứ hai là vì phật châu trên người hắn chính là pháp khí rất mạnh. Nhưng Thanh Vũ lại không có gì, cũng không hiểu gì, thế mà Như Nhứ lại không làm gì được nàng ta, quả là thú vị.


Bạch Nham và chưởng quầy Ly suy nghĩ không khác nhau lắm, hắn hỏi:“Vậy cô nói như thế nào?”


“Ta nói ta không biết nàng ta là ai, không tin nàng ta.”


“Ha ha, ừ, sau đó thì sao?” Bạch Nham không khỏi cười khẽ. Thanh Vũ không giỏi ăn nói, nhưng hai câu này thật sự rất khá.


“Như Nhứ nói nàng ta theo sư phụ đến, bởi vì sắp tới khắp nơi đều có yêu ma đột nhiên tác loạn, sư phụ nàng nói chuyện này có liên quan đến chủ nhân Phong Đô – Quỷ mẫu Hỏa Linh, vì thế đến Phong Đô kiến giải với Quỷ mẫu Hỏa Linh.”


“Nàng ta có nói cho cô, vì sao yêu ma tác loạn khắp nơi có liên quan đến Quỷ mẫu Hỏa Linh không?”


Thanh Vũ gật gật đầu, nói:“Ta cũng hỏi nàng như vậy, nàng nói bên ngoài yêu ma nổi lên tác loạn bốn phía là vì Quỷ mẫu Hỏa Linh bế quan gần trăm năm, đột nhiên xuất quan, có ý đồ cướp lấy vị trí Ma tôn. Bà ta không chỉ muốn nắm trong tay Phong Đô mà còn muốn thống lĩnh Ma giới, hạ lệnh yêu ma các nơi trong vòng một tháng mang theo lễ vật đến Phong Đô thăm viếng. Đám yêu ma sợ hãi yêu lực của Quỷ mẫu Hỏa Linh đành phải đi khắp nơi sưu tầm bảo vật khắp thiên hạ lấy lòng Quỷ mẫu Hỏa Linh, vì thế nổi lên mầm tai vạ.”


Bạch Nham trầm ngâm nói:“Không ngờ Như Nhứ lại nói với cô tỉ mỉ như vậy.”


Thanh Vũ nhìn Bạch Nham, lại nhìn nhìn chưởng quầy Ly, hỏi:“Như Nhứ kia nói thật sao? Mà nếu là thật, núi tuyết Tây Lĩnh này có bảo bối gì khiến nhiều yêu ma quỷ quái ra tay nặng, đầu rơi máu chảy, không chết thì bị thương như vậy?”


Chưởng quầy Ly và Bạch Nham đều sửng sốt, đúng vậy, có bảo bối gì đáng để yêu ma chém giết lẫn nhau?


Lúc trước Bạch Nham do thám biết Thiên Khê đến Phong Đô cũng là vì tặng lễ cho Quỷ mẫu Hỏa Linh. Lúc ấy chưởng quầy Ly nói, lấy tính cách của Thiên Khê sao hắn có thể tặng lễ vật cho người khác, trong này nhất định có bí mật. Nay bí mật này càng kỳ lạ hơn. Sau khi yêu ma giết chóc tranh đoạt vật quý ở núi tuyết Tây Lĩnh xong, Phong Cơ mang theo tiểu yêu công khai tiến vào Phong Đô tuyên bố muốn tìm Quỷ mẫu Hỏa Linh, mà Thiên Khê thì sao? Thiên Khê ở đâu?


Bạch Nham lắc đầu nói:“Núi tuyết Tây Lĩnh có bảo bối gì ta không biết, Như Nhứ thì sao? Nàng ta có nói gì không?”


Thanh Vũ lắc đầu, đáp:“Ta hỏi, nhưng nàng ta không trả lời, nàng nói ta hỏi nhiều quá, giờ nên đến lượt nàng ta hỏi.”


“Nàng ta hỏi cái gì?”


“Nàng hỏi chúng ta vào Phong Đô bằng cách nào, sao lại tìm được Bất Quy Lâu.”


Như Nhứ đi theo Phong Cơ tu luyện mấy trăm năm, không chỉ có yêu lực không kém, tâm cơ cũng nặng. Nếu không phải nàng ta sớm nhìn ra Thanh Vũ lai lịch khả nghi sao có thể thành thật trả lời Thanh Vũ nhiều vấn đề như vậy.


“Ta đương nhiên sẽ không nói là đạo trưởng chỉ đường cho chúng ta,” Thanh Vũ cuống quít khoát tay, nói,“Ta nói là Bạch Bạch dẫn chúng ta đi.”


Báo tuyết bên cạnh hừ hai tiếng tỏ vẻ đáp lại.


“Sau đó thì sao?”


“Sau đó liền xảy ra chuyện.” Thanh Vũ thở dài, có vẻ buồn rầu, nói,“Như Nhứ không tin lời ta, thay đổi thái độ, nói…… Nói……”


“Nói cái gì ?” Bạch Nham thấy Thanh Vũ ấp a ấp úng, vội hỏi.


“Nàng nói Bạch Bạch là yêu quái, đưa chúng ta đến Phong Đô vào Bất Quy Lâu là dẫn chúng ta đi chịu chết. Tốt nhất là cầm pháp bảo trên người tiểu sư phụ Tòng Tố hiến cho Quỷ mẫu Hỏa Linh làm lễ vật.”


Thanh Vũ nói xong không khỏi nhìn Bạch Bạch bên người. Bạch Bạch thở phì phì, dùng đầu cọ cọ vào bắp chân Thanh Vũ, giống như con mèo nhỏ làm nũng.


Thanh Vũ nói tới đây, Tòng Tố bỗng nhiên tiếp lời hỏi:“Đạo trưởng, chưởng quầy Ly, hai người đã sớm biết Bạch Bạch là yêu quái hơn nữa đạo hạnh cao thâm nên mới để cho chúng ta mang theo Bạch Bạch vào Phong Đô đúng không? Ngay từ đầu đã muốn thử chúng ta?”


Bạch Nham bị Tòng Tố hỏi như vậy, không khỏi ngẩn người. Hắn toàn coi người ta như đồ ngốc, giờ thì hay rồi.


Chưởng quầy Ly đứng dậy, thay Bạch Nham đáp lại:“Tiểu sư phụ nói không sai, Bạch Nham quả thật có lòng thử các ngươi, đặc biệt là Bạch Bạch.”


Thanh Vũ và Tòng Tố đều nhíu mày, nhìn về phía chưởng quầy Ly, nhìn chưởng quầy Ly nhìn chằm chằm báo tuyết nằm ở một bên, nghe nàng tiếp tục nói:“Yêu ma quỷ quái trên núi tuyết Tây Lĩnh chém giết lẫn nhau, nay không tìm thấy nổi vật sống, nhưng các ngươi lại còn sống, đương nhiên không thể bỏ qua công lao của Bạch Bạch. Khi ta và Bạch Nham tới là lúc nó đang đánh nhau với con hồ yêu ngàn năm. Nếu Bạch Bạch không có đạo hạnh trăm năm sao có thể chống đỡ được? Nhưng ta không rõ, lấy đạo hạnh của ngươi hoàn toàn có thể kịp thời rời khỏi nơi này, đi thật xa, nhưng ngươi lại ở lại. Hơn nữa vì bảo vệ Thanh Vũ còn không màng đến sống chết, vì sao?”


Câu cuối cùng Chưởng quầy Ly không hỏi Thanh Vũ và Tòng Tố, mà là hỏi Bạch Bạch.


Bạch Bạch nhìn chưởng quầy Ly, chỉ lẳng lặng nhìn nàng, không phản ứng.


Chưởng quầy Ly lại nói:“Ngươi không muốn nói sao? Nhưng Thanh Vũ rất muốn biết đấy. Ta đoán các ngươi ở Phong Đô chắc chắn đã gặp phải chuyện gì nguy hiểm đúng không? Như Nhứ tuy chỉ là một tiểu nha đầu bên người Phong Cơ, nhưng cũng không phải loại tiểu yêu tiểu quỷ dễ đối phó. Nếu nàng ở Bất Quy Lâu tìm tới các ngươi, nhất định sẽ không khinh địch cho các ngươi rời đi như vậy, huống chi nàng còn để mắt đến phật châu trên người Tòng Tố. Lấy năng lực của Tòng Tố muốn thoát khỏi Như Nhứ không phải không thể, nhưng nếu phải bảo vệ Thanh Vũ, còn phải đối phó với yêu ma khác ở Bất Quy Lâu, chỉ sợ cũng lực bất tòng tâm .”


Tòng Tố gật gật đầu, giận dữ nói:“Tiểu tăng pháp lực quả thật không đủ để ứng phó với yêu ma trong Bất Quy Lâu, nếu không có Bạch Bạch cứu giúp, chỉ sợ chúng ta sẽ thực sự một đi không trở lại.” Tòng Tố và Thanh Vũ đều không nói tỉ mỉ tình huống bọn họ ở Bất Quy Lâu bị bầy yêu ma bao vây chặn đường, nhưng chưởng quầy Ly và Bạch Nham có thể đoán được tám chín phần.


Thanh Vũ đưa tay ra vuốt lông trên lưng Bạch Bạch, nói:“Bạch Bạch, ngươi nói cho ta biết đi, chúng ta đều biết ngươi không phải yêu quái xấu. Ta được ngươi nuôi lớn từ nhỏ, lại cứu ta rất nhiều lần. Dù ngươi là cái gì, ngươi vẫn là Bạch Bạch thân nhất của ta. Ta thật sự muốn biết, vì sao ngươi luôn bảo vệ ta?”


Bạch Bạch quay đầu nhìn Thanh Vũ, vẫn không lên tiếng.


Trong sơn cốc bốn người một báo tuyết im lặng nửa khắc, Bạch Nham bỗng nhiên thở dài:“Thôi thôi, nếu nó không muốn nói chúng ta tội gì ép nó.”


Chưởng quầy Ly liếc nhìn Bạch Nham một cái, trong lòng nàng đã đoán được một chút, nhưng không biết Bạch Nham có nghĩ giống nàng không. Một yêu thú không thể vô cớ trông coi hoặc bảo vệ một người phàm, chỉ có hai khả năng. Thứ nhất, Bạch Bạch theo lệnh ai đó phải ở bên cạnh Thanh Vũ bảo vệ nàng chu toàn. Thứ hai, Bạch Bạch động lòng với Thanh Vũ nên mới toàn tâm toàn ý bảo vệ nàng ta. Nếu là loại thứ hai, Bạch Bạch không cần thiết phải lấy nguyên hình ở bên Thanh Vũ. Với đạo hạnh của nó muốn hóa thân thành người không khó, nếu muốn Thanh Vũ yêu nó cũng không khó. Nhưng nó lại không làm như vậy, còn dùng phương pháp ấu trĩ giống hệt Bạch Nham, nói cũng không chịu nghe. Vậy chỉ còn một khả năng, Bạch Bạch là phụng mệnh mà làm.


Mị thuật của Như Nhứ đừng nói là người phàm, dù là yêu quái, thần tiên đều rất khó chống cự, trừ phi pháp lực cao hơn Như Nhứ, hoặc có pháp khí cường đại gì hộ thân. Thanh Vũ không có gì lại có thể chống lại mê hoặc của Như Nhứ. Chuyện như vậy chỉ có thể phát sinh dưới một tình huống.


Chưởng quầy Ly lại lẳng lặng đánh giá Thanh Vũ, trăm ngàn trăm ngàn đừng để nàng đoán trúng. Nếu thật sự bất hạnh đoán trúng, vậy phiền toái của bọn họ lại lớn hơn rồi. Trong lòng Chưởng quầy Ly rất bất an, dự cảm điềm xấu này vẫn quanh quẩn không đi. Thời cơ, thật sự đến rồi sao?


Bạch Nham nhìn chưởng quầy Ly, thấy nàng thất thần, hơi thở dài một tiếng, lại hỏi Tòng Tố Thanh Vũ:“Các ngươi rời khỏi Phong Đô bằng cách nào?”


Thanh Vũ nói:“Bạch Bạch cõng chúng ta đi ra.”


“Con rối vệ binh không ngăn các ngươi sao? Yêu quái đâu? Cũng không có à?” Bạch Nham vốn nghĩ Phong Đô đi vào dễ đi ra khó, sao bọn họ không bị chặn ở cửa thành?


Tòng Tố nói:“Con rối vệ binh và yêu quái không ngăn chúng ta, nhưng lại dây dưa cùng Như Nhứ và đám yêu ma, tạo cơ hội cho chúng ta rời khỏi Phong Đô.”


“Ừ……” Bạch Nham nghĩ nghĩ, nói,“Có lẽ chuyện ở Phong Đô không hoàn toàn giống như Như Nhứ nói.”


Tòng Tố và Thanh Vũ trao đổi ánh mắt, đều khó hiểu.


Chưởng quầy Ly nói:“Quỷ mẫu Hỏa Linh và Phong Cơ vốn là kẻ thù không đội trời chung, huống chi Như Nhứ dám động thủ trên Phong Đô của Quỷ mẫu Hỏa Linh, yêu quái sao có thể dễ dàng buông tha được.”
Bạch Nham nghe xong, gật đầu, trong lòng vẫn có chút nghi ngờ, nhưng không nói thêm gì nữa.


Thanh Vũ nhìn Bạch Nham và chưởng quầy Ly, hỏi:“Chúng ta làm sao bây giờ?”

5 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 24

  1. hix, Thanh Vũ là ai nữa vậy, có liên quan đến chương trước ko nhỉ, có khi phải mần lại từ đầu đọc cho hiểu mất ==’

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s