Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 22.2

Untitled-1

Chương 22: Tội nhân âm ti (2)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Lửa đỏ từ trong đống lửa lặng lẽ dấy lên, chưởng quầy Ly dời mắt nhìn ngọn lửa kia đến ngây người. Nàng không rõ tình cảm mơ hồ trong lòng này là gì, không biết đây là cảm giác gì, rối thành một cục. Lửa giận trong lòng nàng trào lên nhưng nàng không muốn chuốc giận lên Bạch Nham, dù mắng nhiếc hắn thậm tệ thì có được gì? Bạch Nham lừa nàng ba trăm năm, chẳng lẽ sẽ vì mấy câu nói của nàng, tức giận của nàng mà thay đổi được gì sao? Tin hắn là chuyện quá mức mạo hiểm, nàng đáng lẽ nên hiểu được từ sớm. Nếu không phải tình thế bây giờ còn chưa rõ, nàng đã sớm phẩy tay áo bỏ đi, tội gì phải khiến mình uất ức ở đây đối mặt với Bạch Nham. Tuy trong lòng Chưởng quầy Ly nghĩ hung hăng vậy, nhưng chỉ cần hơi cân nhắc một tẹo, nếu thật sự muốn đi nàng sẽ không lùi bước .


Nói đến oan ức, trong lòng Bạch Nham sao lại không có oan ức cơ chứ. Có một số việc nghẹn ở trong lòng rất rất lâu, chẳng lẽ hắn sẽ thoải mái sao? Nếu không phải liên quan đến việc quan trọng, hắn có khổ mà không được nói, tội gì phải giữ trong lòng. Giờ chưởng quầy Ly giận hắn, hắn thật sự chẳng còn cách nào, cái gì sai cũng nhận về mình, có oan ức cũng phải cố mà nhịn. Không phải hắn chưa nghĩ tới ngày này, cũng không phải không dự đoán được phản ứng của chưởng quầy Ly, mà là suy nghĩ trăm ngàn vạn lần cũng không nghĩ ra cách giải quyết. Nếu chưởng quầy Ly quyết tâm muốn đi, không biết cách một khóc hai nháo ba thắt cổ có dùng được không đây?!


Trong sơn cốc trống trải, yên ắng không một tiếng động, hai người đều có tâm sự riêng mỗi người chiếm một bên, giống như nơi này ngoại trừ bản thân thì không còn ai khác. Không khí lạnh như băng dần dần ngưng kết thành sương, Bạch Nham thường thường lén nhìn chưởng quầy Ly một cái, nhưng không được đáp lại, cuối cùng ngay tiếng thở dài cũng trở nên vô lực.


Ước hẹn một ngày qua rất nhanh, Tòng Tố và Thanh Vũ từ Phong Đô trở về sơn cốc trong núi tuyết Tây Lĩnh. Chưởng quầy Ly và Bạch Nham còn đang giằng co, không chịu mở miệng nói chuyện.


Thanh Vũ đến, thấy chưởng quầy Ly và Bạch Nham vẫn y nguyên như lúc họ đi, nhưng nàng cảm thấy không khí giữa hai người kia có hơi kỳ lạ?


Chưởng quầy Ly coi như đang ngủ, từ từ nhắm hai mắt, hơi dựa vào một bên, Tòng Tố và Thanh Vũ đi vào nàng cũng không phản ứng. Bạch Nham thì lại cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì, hoặc là hắn làm rơi bảo bối gì xuống đất mà không tìm thấy? Thấy Tòng Tố và Thanh Vũ hắn cũng chỉ giương mắt nhìn bọn họ rồi lại cúi đầu.


“Đạo trưởng, chưởng quầy Ly, chúng ta đã trở về.” Thanh Vũ nói.


Chưởng quầy Ly mở mắt ra, vẫn duy trì bộ dáng vừa rồi, nhìn Thanh Vũ và Tòng Tố mỉm cười, không nói gì.


Bạch Nham hít vào một hơi thật sâu, cố gắng cười, nói:“Mau ngồi xuống, nói xem hai người ở Phong Đô tìm hiểu được những gì?”


Vốn Tòng Tố còn chưa phát hiện Bạch Nham và chưởng quầy Ly có cái gì không ổn, nhưng nụ cười của Bạch Nham vô cùng miễn cưỡng muốn người ta không nhìn ra cũng khó. Tòng Tố ngẩn người, hắn muốn mở miệng hỏi, nhưng lại không biết hỏi thế nào. Hoặc nên nói, hắn có thể nhận ra chỗ không bình thường, nhưng không xác định được rốt cuộc vấn đề ở chỗ nào.


Cảm giác của Thanh Vũ nhanh nhạy hơn Tòng Tố nhiều, tâm tư cũng đơn thuần, trực tiếp mở miệng hỏi:“Đạo trưởng, chưởng quầy Ly, đã xảy ra chuyện gì vậy?”


“Ha ha, không có việc gì không có việc gì.” Bạch Nham cười khổ hai tiếng, hỏi,“Trước tiên hãy nói những chuyện các ngươi phát hiện được đi.”


Bạch Nham trước nay là người thâm sâu khó dò, nhưng lần này quả thật khó mà giấu được.


Thanh Vũ và Tòng Tố đều nhận thấy chưởng quầy Ly và Bạch Nham có gì đó không ổn. Nhưng bọn họ không muốn nói thì cũng không nên miễn cưỡng, chỉ đành kể lại tỉ mỉ những chuyện họ thấy khi vào Phong Đô.


“Chúng ta làm theo cách đạo trưởng chỉ tìm được câu hòe già kia, lúc trăng lên đỉnh, cái động trên thân cây bỗng nhiên mở ra một con đường, quả thực khiến ta giật thót tim.” Thanh Vũ có chút hưng phấn, kích động,“Sau khi vào hốc cây là một con đường không dài lắm, hai bên đường hình như không có gì cả, tối như mực. Chúng ta cũng không dám đi lung tung, chỉ dọc theo con đường nhỏ kia, không đến một khắc đã nhìn thấy tường thành cửa thành Phong Đô, trông không khác gì thành trì bình thường cả, chỉ hơi cũ kỹ đổ nát một chút. Vệ binh ngoài cửa thành rất nhiều, hơn nữa rất kỳ lạ, bộ dáng là lạ.”


Thanh Vũ nói đến vệ binh này, vẻ mặt có chút vặn vẹo, khoa tay múa chân không biết miêu tả như thế nào, nói:“Xa trông giống người, nhìn gần……”


Bạch Nham tiếp lời nói:“Mặc áo giáp màu trắng, cánh tay rất dài, đa số cầm trường thương, ngón tay giống như khô lâu chỉ có xương cốt, không thấy rõ mặt chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt phát ra ánh sáng xanh, kỳ lạ còn rất kinh khủng?”


“Đúng đúng đúng, chính là như vậy.” Thanh Vũ gật đầu đáp.


“Vệ binh đó là con rối, không chỉ nhìn kinh khủng, khi thật sự hung ác còn kinh khủng hơn.” Bạch Nham lại cười nói,“Nếu bọn họ nhận được mệnh lệnh, thì cho dù bị chém thành từng khối từng khối cũng phải hoàn thành nhiệm vụ, không chết không ngừng, hơn nữa muốn giết chết con rối vệ binh này gần như là không thể. Cho nên ai bị con rối vệ binh nhận định là kẻ địch, vậy tốt nhất nên sớm chết sớm đầu thai thì hơn.”


Thanh Vũ nghe xong Bạch Nham nói, kinh ngạc đến ngẩn người.


Tòng Tố hỏi:“Chúng ta không chỉ thấy con rối vệ binh, còn có bốn nữ quỷ áo đỏ đứng trên thành, hình như là chỉ huy con rối vệ binh điều tra người ra vào Phong Đô.”


“Bốn kẻ đó không phải nữ quỷ, mà là bốn đồ đệ của Quỷ mẫu Hỏa Linh, là yêu quái do sinh hồn Tháp Linh Lung luyện hóa thành. Bọn chúng bị quỷ mẫu Hỏa Linh phái đi thủ cửa thành chứng tỏ trong thành phát sinh chuyện lớn, hơn nữa là chuyện vô cùng vô cùng quan trọng.” Bạch Nham giải thích.


“Tháp Linh Lung……” Tòng Tố nhớ kỹ ba chữ này, nghĩ nghĩ nói,“Sau khi chúng ta vào Phong Đô không lâu liền nghe được bài ca dao không biết từ đâu truyền ra: ‘Trong gió mát, nửa cây tươi tốt, rễ cây chằng chịt cành lá xum xuê; dưới ánh trăng lạnh, cây già chết héo, Tây Thục một đường sinh tử; thành Phong Đô, tháp Linh Lung, ba hồn bảy phách không có chủ; đèn Lưu Ly, lửa Vô Sinh hỏa, trời đất xưa nay chỉ là ảnh trong gương.’ Bài ca dao này nửa phần trước là cách đi vào Phong Đô, vậy nửa phần sau tháp Linh Lung, đèn Lưu Ly, lửa Vô Sinh là cái gì? Bài ca dao này rốt cuộc có ý nghĩa gì?”


Bạch Nham cười cười, lắc đầu nói:“Bài ca dao này chính là tất cả bí mật của Phong Đô.”

 

4 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 22.2

  1. ôi, 2 anh chị đang chơi trò đố lòng nhau chắc,
    cứ nghĩ ngợi nhiều quá bạc cả tóc
    thanks chủ nhà nhiều

  2. ặc, cái bài ca dao làm ta thấy ngu đi ==’
    Bạch soái ca còn định 1 khóc 2 nháo 3 thắt cổ, ôi chết cười =))))))))))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s