Cô vợ giả của tổng giám đốc – 139

Untitled-13_zps319bba65“Mẹ mình bỏ rơi mình, mình lại bỏ rơi con mình. . . . . .”

Chương 139: Nhật ký của Hứa Tĩnh Hàm

Editor: Xù xấu xa

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Lại bị chụp hình đi khách sạn rồi, không biết bao lâu nữa mới lắng xuống đây.

Diễm, thấy mấy tấm hình đó, anh không nghĩ gì sao?

Em không tin, không tin anh không ghen, không tin anh không tức giận. . . . . .

Nhưng sao anh không gọi điện thoại cho em nữa, đã hai ngày rồi.

Bận rộn sao? Hay vì quá tức giận, không để ý em nữa?

Mình nên gọi cho anh sao?

Chủ động gọi cho anh không phải cách hay, nhưng em không chịu được.

Gọi không đây?

Gọi, có lẽ. . . . . . Chúng ta sẽ vui vẻ như lúc đầu.

Quan Thừa Diễm, tại sao, tại sao em lại yêu anh như vậy? Sao em lại yêu anh đến nỗi không cần cả danh dự của mình như vậy?

Anh vĩnh viễn không cưới em, vĩnh viễn không chung tình.

Em biết rõ kết quả, nhưng sao lại ngu như vậy, ngốc như vậy?

Làm sao mới dứt bỏ được anh, làm thế nào mới không đau khổ nữa đây?

Quan Thừa Diễm, nếu em chết, anh có hối hận không? Có vì em mà rơi lệ không?

Em mắc lỗi lầm gì, mà tất cả mọi người đều không quan tâm đến em. . . . . .

Ba, mẹ, bọn họ đều có gia đình của riêng mình, hạnh phúc của riêng mình. Họ chưa bao giờ quan tâm đến sống chết của em.

Cả người đàn ông này nữa, Quan Thừa Diễm, ban đầu anh nói yêu em, nói yêu em mãi mãi.

Nhưng anh lại lừa em.

Em hận, hận bản thân không đủ mạnh mẽ, hận bản thân không thể quên được anh.

Em lên giường cùng người đàn ông khác. Làm cả đêm, chỉ có khi đó, em mới thật sự quên anh.

Nhưng khi vui sướng qua đi, khi đàn ông rời khỏi người em, người đầu tiên em nghĩ tới chính là anh.

Anh chưa từng nhớ tới em.

Hứa Tĩnh Hàm, đau đớn làm sao.

Trời còn chưa sáng, anh đã đi rồi.

Em vẫn nghĩ anh yêu em, nhưng sự thật nói cho em biết, anh chẳng qua chỉ nhớ thân thể em mà thôi.

Nếu như có thể, em tình nguyện dùng thân thể để giữ chân anh.

Đáng tiếc, cơ thể em không có sức hấp dẫn lớn đến vậy.

Ở cái thế giới này, ngoại trừ đau khổ này, mất đi người mình yêu thương, em còn lại gì đây?

Ai có thể nói cho tôi biết, nơi nào mới là đường về?

Lại mang thai, ngay cả mình cũng không biết đứa bé là con ai.

Căn cứ theo ngày, hẳn là của tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Thế, ngày đó không dùng bao, cũng không uống thuốc.

Mặc kệ, không phải cuối cùng chỉ là một vũng máu thôi sao?

Ha ha, nghe nói Quan Thừa Diễm cùng xxx có quan hệ thân mật rồi, nhìn nụ cười đắc ý của người phụ nữ kia, hình như rất hạnh phúc, chẳng phải cũng chỉ là một trong số ba ngàn phụ nữ của anh ta thôi sao!

Sinh nhật lần này, mình ngồi trên sàn nhà, ăn hết bánh kem, nửa đêm lại nôn ra hết.

Không ai nhớ sinh nhật mình, không ai nhớ đến cô gái tên Hứa Tĩnh Hàm.

Nửa đêm ngồi trên giường, nước mắt từ từ chảy xuống.

Đột nhiên muốn sinh đứa bé ra. Không ai nhớ mình, ai cũng xem mình như kẻ dư thừa, cả anh cũng thế.

Tại sao? Sao con lại đến cái thế giới này, những đứa bé khác có thể vui vẻ mà từ từ trưởng thành, nhưng cha con lặng lẽ đến, rồi cũng lặng lẽ đi?

Bởi vì con là con của mẹ sao?

Mẹ mình bỏ rơi mình, mình lại bỏ rơi con mình. . . . . .

Mình đau khổ, rồi lại truyền sự đau khổ này cho đứa bé. Mình không đáng làm mẹ, mình là loại phụ nữ gì vậy hả. . . . . .

Con à, mẹ muốn con, được không? Con cũng sẽ hạnh phúc mà lớn lên như những đứa trẻ khác, được không?

Anh gặp chuyện, sắp phá sản, văn phòng vừa mới mở cũng không thể chống đỡ được rồi, nghe nói có rất nhiều người đến nhà anh ép trả nợ, làm sao bây giờ? Anh sẽ ngồi tù sao? Sẽ không thể xoay mình được sao?

Dù trách anh, hận anh, em lại không đành lòng nhìn anh như vậy, rất sợ, sợ anh sẽ không chịu đựng nổi. Có cách gì giúp anh đây? Tiền tiết kiệm của mình, xe, căn hộ, cộng lại cũng không đủ giúp anh. . . . . .

Hôm nay trong ti vi thấy tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Thế, rốt cuộc cũng nhớ, anh ta tên Ngôn Lạc Quân, một người đàn ông rất tuấn tú.

Anh ta chính là cha của đứa bé?

Đột nhiên nghĩ ra, hình như Diễm được cứu rồi.

Gia thế Ngôn gia như vậy, Ngôn Lạc Quân lại có tiền. Nếu để bọn họ biết, bọn họ có một đứa bé lưu lạc bên ngoài, nhất định bọn họ sẽ không bỏ mặc

Ngôn Lạc Quân không giống những công tử nhà giau ham chơi, háo sắc.

Nếu kết hôn với anh ta?

Rời khỏi giới giải trí, rời khỏi cái nơi đau lòng này, có thể mình sẽ không đau khổ nữa?

Hôm nay Hinh Hinh cứ khóc mãi, mình cũng không có ôm con.

Không phải mình không muốn ôm, mà vì mình không muốn thấy con.

Sao lại là con của anh, sao có thể như vậy?

Thấy con gái mình sẽ nghĩ đến anh, sẽ nghĩ giờ anh đang làm gì, ở cùng ai. . . . . . Chỉ nghĩ thôi mà mình cũng thấy đau, mình sợ sẽ phát điên mất, sẽ không chịu nổi.

Hinh Hinh, xin lỗi, mẹ sinh con ra nhưng lại không cho con tình yêu thương.

Nếu ngày nào đó, Ngôn Lạc Quân phát hiện đây không phải con anh ta, chuyện rồi sẽ ra sao.

Sợ rằng không chỉ Hinh Hinh, cả Quan Thừa Diễm cũng bị liên lụy.

Mỗi ngày ngủ trên giường, mình chỉ muốn ngủ một giấc mãi mãi, từng giây từng phút, mình đều muốn thoát khỏi cái thế giới này, rất đau khổ, thật sự rất đau khổ. . . . . .

Hôm định gửi nhật ký vào két ở ngân hàng mới nhớ chìa khóa vẫn ở chỗ anh.

Thôi, tất cả đều đã kết thúc.

Ngày mai sẽ đem quyển sổ này gửi đến ngân hàng, từ nay về sau, tất cả sẽ vĩnh viễn được chôn giấu.

Cuối cùng mình cũng giống mẹ mình, bỏ rơi con gái mình.

Nếu như có kiếp sau, mình nhất định sẽ không sống như vậy.

Ba, mẹ, đã sớm quên mình.

Chồng, chỉ là người xa lạ.

Con gái, có lẽ cũng không muốn người mẹ này.

Cả đời chỉ yêu một người đàn ông, nhưng lại là một người đa tình có vô số phụ nữ. . . . . .

Cả cuộc đời sống như thế này, còn có gì đáng lưu luyến?

Cuối cùng cũng kiệt sức, cuối cùng cũng không còn sức mà đau khổ nữa. . . . . .

Ngày mai, mình sẽ được giải thoát

Sẽ vui vẻ. . . . . . Thật sự vui vẻ. . . . . .>>

Tất cả những dòng chữ này, đều xoay quanh một người đàn ông — Quan Thừa Diễm.

Hiển nhiên, anh cũng không biết Hứa Tĩnh Hàm lại bỏ quyển sổ nhật ký này vào tủ sắt.

Hứa Tĩnh Hàm và Quan Thừa Diễm, bọn họ bắt đầu trò chơi tình ái, cuối cùng một phụ nữ si tình gặp phải một người đàn ông đa tình.

Thì ra, Hứa Tĩnh Hàm thật sự vì tiền mà gả cho Ngôn Lạc Quân, thì ra tất cả chỉ vì Quan Thừa Diễm.

Đóng nhật ký, Bạch Ngưng thở dài một cái.

Cô, Bạch Ngưng, không biết nên sống nửa đời sau của Hứa Tĩnh Hàm thế nào đây?

Hứa Tĩnh Hàm dường như đã thất bại, mà cô không biết có thành công không đây?

Trong lòng cô, không phải không nhớ tới một người đàn ông? Nếu như cô cũng có thói quen viết nhật ký thì thế nào cũng là câu chuyện xung quanh Ngôn Lạc Quân?

Người kia, có phải cũng không cần cô?

Chờ anh trở về, có phải chỉ là người còn cảnh mất, sẽ. . . . . . không còn tình yêu như trước kia nữa?

Đứa bé. . . . . . Ít nhất, cô cũng còn một chút hy vọng cuối cùng.

Bạch Ngưng ngẩng đầu, nhìn ánh mắt trời ngoài cửa sổ, hoảng hốt nhận ra chỉ mới mấy tháng mà bên ngoài đã là cảnh xuân tươi đẹp.

Không lâu nữa mùa đông sẽ đi qua, chẳng mấy mà mùa xuân sẽ đến…….

Không lâu sau đó con của cô sẽ ở trong ngực cô lộ ra khuôn mặt tươi cười đáng yêu.

Sau đó thì sao?

Anh, sẽ quay về sao?

Click nút imagesimages ở cuối mỗi chương truyện để ủng hộ editor. Xin cảm ơn

13 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 139

  1. Ngôn Lạc Quân không giống những công tử nhà giau ham chơi, háo sắc.- giàu
    MÌnh thấy vừa thương vừa trách những người phụ nữ khờ dại như Tĩnh Hàm, hi vọng cô ấy sẽ được yên nghỉ, cuộc đời quả thật bất công với cô ấy, đúng là mệnh hồng nhan

  2. Lần sau nếu gặp đàn ông đa tình thấy cái gì thừa trên người thì cắt bỏ quách cho xong, thế là hết chuyện

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s