Cô vợ giả của tổng giám đốc – 138

TzsUI84“Hừ, Quan Thừa Diễm, anh cho rằng em không biết anh thích em sao?”

Chương 138: Thế giới của cô ấy

Editor: Xù xấu xa

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Từ hôm nay trở đi, cô phải tiếp nhận tất cả của Hứa Tĩnh Hàm sao?

Thân phận của cô ấy, đồ vật, tình cảm cùng những kỷ niệm?

Cất chìa khóa xong, cô ngẩng đầu lên, lòng đầy cảm động nói: “Cám ơn anh đã giúp em nhiều như vậy. Đạo diễn Quan, anh đối với em thật sự quá tốt, em. . . . . .”

“Gọi tên của anh. Thật ra thì Tĩnh Hàm. . . . . . là anh vui vẻ tự nguyện chăm sóc, em… có đồng ý để anh chăm sóc em không?” Dưới ánh đèn mờ nhạt ấm áp, anh nhìn cô đắm đuối say mê.

Trái tim Bạch Ngưng đập thình thịch, vùng vẫy không biết phải làm sao.

Cô không phải đồ ngốc, dĩ nhiên sớm biết Quan Thừa Diễm đặc biệt quan tâm cô, dù biết cô không phải Hứa Tĩnh Hàm.

Nhưng cô chẳng có tâm tư suy nghĩ xem anh là thật lòng, hay giả dối, hay đó chỉ là thói quen dây dưa với phụ nữ. Cô chỉ biết, bản thân không thể tiếp nhận một người đàn ông nào nữa, ít nhất là bây giờ.

Mà hôm nay anh nói ra như vậy, thực ra lại là một cơ hội tốt để cô tỏ rõ lập trường.

Cô cũng từng nghĩ, có nên lợi dụng anh như những người phụ nữ khác, khiến anh toàn tâm toàn ý giúp mình, giúp cô bay cao, nhưng cô không làm được.

Cô nghĩ, cô quả nhiên không phải người khôn ngoan, lợi hại.

“Đạo diễn Quan, thật ra thì. . . . . . Em không thể uống rượu, không phải vì đau họng.” Cô cúi đầu, lấy dũng khí nói.

“Vậy vì cái gì?” Quan Thừa Diễm vội hỏi, không biết vì sao cô quay lại đề tài này.

Bạch Ngưng im lặng, lấy một tay xoa bụng, chậm rãi nói ra mấy chữ: “Em mang thai.”

Quan Thừa Diễm sửng sốt.

Rất lâu, anh mới lấy lại tinh thần, hỏi: “Của . . . . . Ngôn Lạc Quân sao?” Anh nghĩ, cô gái như Bạch Ngưng, trừ chồng hợp pháp, không thể có quan hệ thân mật cùng người đàn ông khác.

Quả nhiên Bạch Ngưng không hề bất ngờ mà gật đầu.

“Em. . . . . . Em muốn sinh nó sao?” Quan Thừa Diễm không nhịn được hỏi.

Bạch Ngưng lại gật đầu.

“Nhưng, bọn em đã ly hôn, anh ta cũng đã ra nước ngoài, sợ rằng về sau sẽ không trở lại nữa.” Quan Thừa Diễm khẩn trương nói.

“Đó là chuyện của anh ta.” Nét mặt Bạch Ngưng, vẫn bình tĩnh lạnh nhạt, không hề lộ ra phiền muộn.

“Nói cách khác, em định làm bà mẹ đơn thân à?”

Bạch Ngưng lại gật đầu.

“Nhưng trước đó không phải em bị sốt, phải vào bệnh viện sao? Nếu vậy đứa bé rất có thể sẽ không khỏe mạnh, hơn nữa một mình em nuôi đứa bé sẽ có rất nhiều gánh nặng!” Quan Thừa Diễm cố gắng thuyết phục.

Bạch Ngưng không dao động, nhất quyết nói: “Dù thế nào em cũng sẽ không bỏ nó, nhất định không bỏ.” Đã sảy thai một lần, cô không muốn mất đứa bé này nữa, dù đứa bé có tối dạ, tàn tật, cô cũng không muốn vứt bỏ, nhất định không vứt bỏ.

Quan Thừa Diễm không còn lời nào để nói, im lặng cúi đầu.

Bạch Ngưng cũng yên lặng, không biết nói gì hơn.

Lần ăn mừng này thật không giống ăn mừng.

Mấy ngày sau, Bạch Ngưng cầm chìa khóa đi vào ngân hàng.

Kiểm tra vân tay, mở rương bảo quản, bên trong rương phần lớn là đồ bình thường.

Ảnh, đồ chơi, bưu thiếp, nơ con bướm bé gái. . . . . . Tất cả đều bình thường, nhưng lại cất giữ những hồi ức cũ của Hứa Tĩnh Hàm.

Bạch Ngưng khẽ vuốt ve những món đồ này, như cảm nhận được sự đau lòng và cảm xúc của Hứa Tĩnh Hàm.

Ngoài những món đồ này, còn có một quyển sổ màu đỏ.

Bạch Ngưng từ từ mở ra, đây rõ ràng là nhật ký của cô ấy!

. . . . . .

Mùa đông ánh mặt trời vẫn thật ấm áp, từ ngoài cửa sổ chiếu vào thư phòng trong nhà trọ.

Bạch Ngưng ngồi bên bàn học sách, chăm chú lật từng trang nhật ký trên tay.

<<Rốt cuộc mình cũng được chọn làm diễn viên phụ rồi, nghe nói do đạo diễn nhìn hình mà quyết định.

Vui quá, mình biết mình nhất định làm được mà!

Vị đạo diễn đó hình như rất trẻ, tên là Quan Thừa Diễm.

Không biết anh ta trông như thế nào nhỉ?

Hừ, Quan Thừa Diễm, anh cho rằng em không biết anh thích em sao?

Người phụ nữ mà ngay cả đàn ông có ý hay không có ý với mình mà cũng không nhìn ra thì cô ta thật quá thất bại.

Nhưng bản tiểu thư phải xem xét kỹ một chút, ít nhất chờ mình làm nữ chính rồi hãy nói.

. . . . . .

Không biết, chuyện hôm nay được coi là quy tắc ngầm hay là nam nữ hoan ái đây.

Mặc kệ, vui vẻ là được rồi, không phải sao?

Dù là quy tắc ngầm, nhưng được vị đạo diễn trẻ tuổi đẹp trai lại có phong cách như vậy ‘quy tắc ngầm’ thì cũng không phải chuyện gì xấu, huống chi, còn có thể giúp tiền đồ của mình tỏa sáng.

Quan Thừa Diễm, chờ đó, tiểu hồ ly của anh nhất định sẽ khiến anh vui vẻ mà quên đường về, say đắm trong dịu dàng.

Không ngờ lại mang thai, thật xui xẻo, sau này có lẽ nên dùng bao, phiền phức quá! Quan Thừa Diễm anh là tên khốn, đều do anh hại, thật muốn hung ác đá anh một trăm tám mươi cái, không, là một ngàn tám trăm cái!

Nhưng nhìn thái độ quan tâm của anh, tạm tha cho anh. Lần sau anh còn dám, em sẽ lột da anh!

Không biết uống thuốc phá thai có đau không, có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không, nhưng ngàn vạn đừng để mấy tên paparazzi đáng chết kia biết được.

Quan Thừa Diễm tên khốn này, dám đưa người phụ nữ khốn kiếp đó về nhà! Bạn bè bình thường, chị đây tin anh mới là lạ! Không dỗ em tám đến mười ngày, không nói xin lỗi đền bù cho em thì đừng mong em để ý đến anh nữa!

Phiền quá, đàn ông đều như vậy, chỉ biết lời ngon tiếng ngọt, quay lưng đã ôm người khác!

Quan Thừa Diễm, anh làm em tức chết rồi !

Lại cãi nhau, thật ra mình không muốn làm ầm ỹ, nhưng vì sao không thể khống chế chính mình vậy.

Có lẽ, vết son này là của bà xã anh.

Nhưng, vợ anh sao lại tô màu son như ma cà rồng thế này, bình thường rõ ràng không phải màu này.

Có lẽ, cô ta đột nhiên thay đổi sao?

Quan Thừa Diễm, em tin anh lần này, nếu anh tái phạm em sẽ. . . . .

Mình có thể làm gì?

Trò chơi giữa đàn ông và phụ nữ này, mình thua rồi sao?

Anh chỉ đang chơi đùa với em thôi sao?

Không phải, nhất định không phải, rõ ràng anh ấy thật lòng yêu mình.

Hứa Tĩnh Hàm, không nên suy nghĩ nhiều, anh ấy đã nói, mình vĩnh viễn là tiểu hồ ly của anh, quên rồi sao?

Phá bỏ đứa con của mình? Sao anh lại dứt khoát như vậy? Sao anh lại độc ác như vậy? Sao lại không do dự chút nào?

Anh không nghĩ rằng đứa bé là con anh, là con chúng ta sao?

Nghĩ hay quá nhỉ, em muốn sinh đứa bé, muốn anh ly hôn, xem anh muốn người đàn bà xấu xí đó hay là muốn em!

Mới vừa làm phẫu thuật, máu vẫn đang tí tách chảy từng giọt.

Đã bốn tháng, đứa bé cũng đã rất lớn rồi.

Diễm, em không ép anh ly hôn nữa, không dùng đứa bé uy hiếp anh, không chọc giận anh nữa, anh cũng đừng chia tay với em, được không?

Em thật sự yêu anh, thật đó. . . . . .

Dù cả đời làm tình nhân bí mật, em cũng cam nguyện.

Diễm, hy vọng anh có thể tới thăm em một lần, em rất đau, thật sự rất đau.

Anh đang ở đâu đây? Cùng với vợ anh? Con anh? Hay cùng người phụ nữ Tạ Thanh trẻ trung kia?

Em sẽ thay đổi, sẽ dịu dàng mê người hơn người khác. Diễm, đừng giận em được không?

Quan Thừa Diễm, anh nghĩ anh là ai, cho rằng không có anh thì em không sống nổi sao?

Từ hôm nay trở đi, em sẽ cho anh biết, không có anh, em vẫn có thể sống tốt!

Anh cho rằng chỉ mình anh mới có thể thay hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác, em không thể tìm người đàn ông khác sao?

Hừ, người có tiền, đẹp trai hơn anh, còn rất nhiều mà!

. . . . . .

Click nút imagesimages ở cuối mỗi chương truyện để ủng hộ editor. Xin cảm ơn

12 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 138

  1. ui! minh giật đk tem rui
    minh ghét Qua Thừa Diễm wa’, đồ đàn ông trăng hoa. hjc. Vẫn thic anh Lạc Quân, ko bit bjo họ ms về vs nhau đây.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s