Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 20.1

cropped-20120228143341_w8xm2.jpg

Chương 20: Phủ có đàn nhưng không còn người (1)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Trông cửa nhà thủy tạ là hai tiểu đồng mặc áo lam, nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi của Bạch Nham họ liền mở cửa coi như nghênh đón hắn.


Bạch Nham bước vào nhà thuỷ tạ đèn đuốc sáng trưng, phóng mắt nhìn căn phòng cực kỳ rộng rãi, bài trí bên trong toàn là tranh chữ nổi tiếng, đồ trang trí cổ, một bàn một ghế vô cùng cầu kỳ, hoa lệ. Cũng khó trách, Bùi gia là gia tộc có bối cảnh, có quyền thế cũng có tiền, con cháu Bùi gia như Bùi Đông Vũ thích ỷ thế hiếp người vô cùng xa xỉ. Nhà thuỷ tạ này lại lịch sự tao nhã không quá thích hợp với những kẻ phàm phu tục tử như Bùi Đông Vũ.


Hồng Hồ sơn trang là nơi thế nào, nhà thuỷ tạ khác biệt thanh tịnh thế nào, không phải vấn đề Bạch Nham quan tâm. Hắn vào nhà thuỷ tạ nhưng vẫn chưa thấy người mời hắn đến, cũng không thấy người hôm nay đến tiệm quan tài đưa thiệp mời, hắn nhìn về phía cầu thang cuối phòng.


Một tiểu đồng lanh lảnh nói với Bạch Nham:“Sư phụ ta chuẩn bị sẵn rượu và thức ăn, đang ở trên tầng đợi công tử đại giá quang lâm, xin mời công tử.”


Bạch Nham gật đầu, đi đến cầu thang.


Trên tầng lại truyền đến vài tiếng đàn rời rạc. Bạch Nham nghe được rất rõ ràng, đàn kia âm sắc rất chuẩn, tinh thuần trong trẻo, quả là đàn quý khó gặp. Nhưng không biết người gảy vì lý do gì gảy đàn lại không thành làn điệu, giống như vô tâm, lại giống như có tâm sự nặng nề, mỗi âm đều lộn xộn.


Không cần đoán nhiều, người đang gảy đàn tám chín phần mười là Thành Đàm, nhưng Thành Đàm này…… Thật sự khiến người ta không hiểu nổi, không nói rõ được là kì lạ ở chỗ nào, nhưng rõ ràng rất kì lạ.


Tầng hai nhà thuỷ tạ tổng cộng có hai phòng, Bạch Nham lên tầng nhìn hành lang không dài lắm, mỗi bên là một cửa phòng. Cửa phòng bên tay phải đóng, mà cửa phòng bên tay trái lại rộng mở, tiếng đàn rời rạc kia quả nhiên là từ trong căn phòng này vọng ra.


Bạch Nham thở một hơi, một người phàm sao lại khiến trong lòng hắn bất an như thế? Chẳng lẽ là do gần đây ngủ không ngon sao?


Phòng này bài trí chuyên dùng để tiếp khách, trong phòng có một cái bàn tròn to bày đầy thức ăn, nhìn kỹ đều là những món cực kỳ thanh đạm, chỉ đặt hai chiếc ghế dựa. Trước cửa là chấn song bằng gỗ ẩn dưới một lớp màn lụa. Xuyên qua tầng lụa mỏng không khó để thấy bên trong còn một phòng nhỏ. Trong phòng đặt một chiếc bàn, trên bàn là một cây đàn cổ, một cái lư hương, còn một người mặc áo trắng đang đứng tùy tay gảy đàn.


Thành Đàm đã sớm nghe thấy tiếng bước chân Bạch Nham, nhưng đến khi thấy Bạch Nham đứng ở ngoài phòng, hắn mới không nhanh không chậm mơn trớn cây đàn, chỉ nói:“Mời vào, mời ngồi.”


Bạch Nham nhìn bóng người thon dài ẩn sau tấm lụa mỏng, bỗng nhiên nhớ tới chưởng quầy Ly, nàng cũng thích cố làm ra vẻ thần bí. Ngoài miệng lại nói:“Tại hạ Ly Lạc Phi, ông chủ tiệm quan tài phố Tây, bái kiến Giám chính đại nhân.”


Ly Lạc Phi? Mệt Bạch Nham nghĩ ra, nếu để chưởng quầy Ly biết Bạch Nham lấy trộm họ của nàng, nhất định sẽ mắng hắn không biết xấu hổ.


Thành Đàm từ sau tấm màn lụa lững thững đi ra, tư thái lười nhác. Hắn mặc một bộ quần áo trắng đơn giản không sang quý lại làm cho người ta cảm thấy vô cùng tự phụ. Áo trắng trắng trong thuần khiết, sạch sẽ, trên người cũng không có trang sức dư thừa, nhìn giống thư sinh nghèo túng hơn là sủng thần của Hoàng đế. Nhìn khuôn mặt của Thành Đàm chỉ ở mức gọn gàng thanh tú mà thôi, khóe miệng thoáng mang theo chút ý cười xem ra là người dễ gần. Sắc mặt không tốt, trắng bệch như người bị bệnh lâu năm, lại tăng thêm chút khí chất nhu nhược.


“Ly công tử?” Thành Đàm mỉm cười, đọc tên Bạch Nham hai lần, nói,“Ly công tử mời ngồi. Trước khi đến đây ta đã nghe được rất nhiều lời đồn, đến nơi đã phái người tìm hiểu khắp nơi, nhưng người trong thành không ai biết được xuất thân bối cảnh của Ly công tử, thậm chí cả tên họ cũng không ai biết, rất thần bí, thì ra công tử họ Ly.”


Bạch Nham đi vào phòng, đến bên cạnh bàn thấy Thành Đàm không ngồi xuống hắn cũng không ngồi, khẽ cười nói:“Ha ha, đây vốn cũng không phải chuyện bí mật, chưởng quầy Ly đã là thê tử của ta, đương nhiên phải theo họ phu quân, suy đoán như vậy ta không họ Ly thì họ gì.”


“Ta đây có thể lắm lời hỏi một câu, vì sao Ly công tử lại để Ly phu nhân ra mặt mở tiệm quan tài? Con gái buôn bán vốn đã hiếm gặp, huống chi còn là tiệm quan tài. Mà Ly công tử dường như cũng không ở trong thành, chỉ xuất hiện một lần ở tiệm, còn trùng hợp hóa giải xấu hổ cho phu nhân, trong đó có nhiều việc thật sự khiến người ta tò mò.” Thành Đàm vừa hỏi vừa ngồi vào trước bàn, đưa tay mời ý bảo Bạch Nham ngồi xuống, đây là lần thứ ba hắn mời Bạch Nham ngồi xuống.


“Chuyện này nói ra cũng rất dài.” Bạch Nham đã sớm nghĩ ra lí do thoái thác đối phó mấy vấn đề này của Thành Đàm,“Ly gia ta ở vùng Lũng Tây cũng coi như đại môn nhà giàu, trong nhà rất nhiều quy củ, tất nhiên là không cho phép thê tử xuất đầu lộ diện buôn bán. Nhưng khi ta và Du Dao mới quen nhà nàng vốn mở tiệm quan tài. Nói ra cũng lạ, lần đầu tiên nhìn thấy nàng ta đã không thể tự kìm chế mà yêu thương nàng, hạ quyết tâm muốn lấy nàng. Trong nhà biết hoàn cảnh của nàng vốn không đồng ý, nhưng gia mẫu không cản được ta nên miễn cưỡng đồng ý hôn sự này, tuy nhiên có một điều kiện đó là Du Dao không thể tiếp tục mở tiệm quan tài.”


“Ừm, hợp tình hợp lý.” Thành Đàm gật đầu tự nói.


Bạch Nham tiếp tục nói:“Ta và Du Dao lưỡng tình tương duyệt, nhưng nàng nhất quyết không muốn đóng cửa hàng. Ta hỏi mãi nàng mới nói ra sự thực. Năm nàng sinh ra, có một đạo sĩ đến nhà phê mệnh cho nàng, nói mệnh nàng mang sát, sẽ gặp nhiều hoạn nạn trong đời, liên lụy đến cả người thân và bạn bè. Nếu muốn hóa giải chỉ có hai cách, thứ nhất đó là cắt tóc làm ni cô, cố gắng ít tiếp xúc với người ngoài, cũng không được gặp cha mẹ, thanh đăng cổ phật, suốt ngày sao kinh tụng phật tiêu trừ nghiệp chướng. Cách này cha mẹ Du Dao há có thể chấp nhận, vì thế từ bỏ. Một cách khác, đó là mở tiệm quan tài, chuyên việc tang ma, lo ma chay. Đạo sĩ kia nói, đời người hơn mười năm lại luân hồi một vòng, có sinh tất có tử, có tử tất có sinh, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp. Nếu có thể tiễn đưa người đã khuất, giúp người trùng sinh sau khi chết, cũng coi như công đức vô lượng, tất có phúc báo, cũng có thể hóa giải kiếp nạn trong mệnh của Du Dao. Kiếp nạn này tin còn hơn không, cha mẹ Du Dao suy nghĩ mãi cuối cùng nghe lời đạo sĩ kia, sửa tiệm bánh của gia đình thành tiệm quan tài. Sau khi Du Dao hiểu chuyện liền giao việc kinh doanh cho nàng, hơn mười năm trôi qua bình an vô sự. Khi ta đi cầu thân với nhạc phụ nhạc mẫu, nói ra điều kiện trong nhà, bọn họ có chút bối rối. Sau ta cùng với Du Dao nghĩ ra một cách. Du Dao giả vờ đồng ý với điều kiện của cha mẹ ta, gả vào Ly gia. Chờ hôn sự qua đi, ta lấy cớ ra ngoài buôn bán đưa Du Dao đi cùng, đến nơi ở mới lại mở một tiệm quan tài để nàng kinh doanh. Ta không ra mặt một là sợ người nhà biết được tin tức, hai cũng sợ có kẻ đặt điều nói xấu làm hỏng thanh danh Ly gia, ba là vì ta cũng có công việc của mình.”


Thực tế,
ba trăm năm qua chưởng quầy Ly cố ý bảo vệ tiệm quan tài nguyên nhân chính cũng giống như Bạch Nham vẫn luôn bảo vệ người con gái kia, vô cùng đơn giản chỉ vì một chữ “Tình” mà thôi. Chẳng qua chưởng quầy Ly chưa từng nói rõ, Bạch Nham cũng giả vờ như không biết.


Thành Đàm gật đầu nói:“Nói vậy ta hiểu rồi. Ly công tử quả thật là vất vả.”


Lời nói dối này Bạch Nham đã nghĩ sẵn từ ngày đầu tiên đến thành này, chau chuốt đến mức không tìm ra sơ hở. Nếu thực sự có người ăn no rảnh rỗi phái người đến Lũng Tây điều tra, thì sẽ tìm được một nhà họ Ly giống như Bạch Nham nói. Gia đình thương nhân, khá giả, trong nhà có ba người con trai, trong đó người con thứ hai đúng là Ly Lạc Phi, mà Ly Lạc Phi này vừa đón dâu một năm trước, rồi sau đó đã rời nhà ra ngoài buôn bán.


Muốn hỏi nguyên nhân thì cái tên Ly Lạc Phi này đúng là do Bạch Nham đặt. Hơn hai mươi năm trước, hắn đã làm giả vài thân phận cho mình, chưởng quầy Ly và Đỗ Tuyền, Ly Lạc Phi là một trong số đó. Bạch Nham đi đến Ly gia, hắn bịa đặt từ bát tự cho đến mệnh cách, lừa nhị lão Ly gia đến choáng váng cả đầu óc, vâng lời nghe theo. Bạch Nham đặt tên cho con bọn họ, phê bát tự, nói Ly Lạc Phi này khi nào nên thành thân, khi nào có thể ra ngoài buôn bán, vân vân và vân vân. Nói ra thì ba trăm năm nay, không biết đã có bao nhiêu hộ gia đình mang “tiếng oan” cho Bạch Nham, chưởng quầy Ly và Đỗ Tuyền, cũng không biết có bao nhiêu người bị kỹ xảo của Bạch Nham lừa tới lừa lui, vẫn coi Bạch Nham như thần tiên sống mà kính ngưỡng thờ phụng. Cho đến nay, khả năng ăn gian nói dối của Bạch Nham đã đạt đến trình độ xuất quỷ nhập thần.

7 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 20.1

  1. Làm sao để tu luyện được như Bạch Nham đây, tôi đi lừa người chiện bé như con kiến mà đã run tay, mắt giật liên tục rồi T_T. Mèo ơi, ráng lên. truyện mèo làm rất hay

  2. Ây gù, gừng càng già càng cay, lão đạo già càng ngày càng giỏi nói dối, tỉnh bơ như ko, cẩn thận lão lại tưởng lời nói dối của mình là thật cũng nên :-ss. Cảm ơn chủ nhà edit truyện nhé :X

  3. Ây gù, đúng là gừng càng già càng cay, lão đạo càng già càng giỏi nói dối, tỉnh bơ như ko, ko khéo lão đạo lại còn tưởng mình nói thật luôn ấy chứ :-ss. Cảm ơn chủ nhà nhiều :X

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s