Cô vợ giả của tổng giám đốc – 135

8863733302_ac4a59bea9_b“Tính cách của một người sao lại thay đổi nhanh như vậy?”

Chương 135: Em không giống cô ấy

Editor: Xù xấu xa

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Thật lâu sau đó, anh mới nói: “Từ lúc nào em lại trở nên dễ xấu hổ như vậy, từ lúc nào em lại đối xử với anh xa lạ như thế, rốt cuộc là từ lúc nào mà em lại từ bỏ thói quen từ trước đến nay không cho phép người khác dùng khăn giấy lau bàn, sao giờ em lại dùng khăn giấy lau?”

Biết bản thân làm không đúng. Bạch Ngưng sửng sốt.

Cô không biết Hứa Tĩnh Hàm có nhiều thói quen như vậy. Bác Thẩm không biết, Ngôn Lạc Quân không biết, nhưng Quan Thừa Diễm biết.

Cô chỉ có thể nói: “Con người rồi sẽ thay đổi “

Những lời này rất đúng, mặc dù không đủ để xua tan nghi ngờ trong lòng Quan Thừa Diễm.

“Tôi. . . . . . tôi ra ngoài trước.” Cô vội vã đi ra cửa, giống như đang trốn tránh cái gì.

Quan Thừa Diễm cảm thấy tình huống này giống như đã từng xảy ra.

Vừa nãy khi anh đọc kịch bản.

Là kịch bản của một bộ phim với đề tài xuyên không rất hot hiện nay.

Trong đó vừa khéo có một cảnh tương tự. Vai nam chính cảm thấy nữ chính kỳ lạ, hỏi cô, sau đó nữ chính tâm ý hoảng loạn rời đi.

Nhưng tình thế hiện giờ, là kịch bản sao? .

Nhưng cô quả thật không giống cô nữa rồi.

Buổi tối lúc Quan Thừa Diễm đến phòng khách pha trà, Bạch Ngưng mới từ phòng tắm ra ngoài.

“Còn phải làm việc sao?” Cô hỏi.

“Ừ, tối nay phải xem hết kịch bản mới.” Anh trả lời.

“À. . . . . .” Bạch Ngưng nhìn anh, rất muốn nói chuyện nhà ở.

Cô không muốn ở chung nhà với anh, muốn vay anh ít tiền, nhưng lại không biết mở miệng làm sao.

Chuyện này cần da mặt phải dày cơ.

Mà da mặt của cô luôn luôn không dày.

“Thừa Diễm, tôi. . . . . .”

Buổi chiều cô đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy nếu như Hứa Tĩnh Hàm có quan hệ với anh, thì phải gọi tên anh.

“Tôi. . . . . .”

Quan Thừa Diễm ngẩng đầu lên, chỉ thấy cô xõa tóc, khiến chiếc cổ trắng noãn trông càng dài nhỏ, nước da mịn màng và khuôn mặt phiếm hồng của cô dưới chiếc áo choàng tắm trắng càng thêm nổi bật khiến người ta mê muội. Mà cô hơi cúi đầu, cắn môi, dáng vẻ giai nhân thuần khiến, thật sự vô cùng mê người.

Trước kia cô quyến rũ diễm lệ, bây giờ cô ngượng ngùng ngây thờ như thiếu nữ lần đầu biết yêu. Hình như, loại khí chất này hợp với gương mặt cô hơn.

Anh say mê, rồi lại nghi ngờ.

Tính cách của một người sao lại thay đổi nhanh như vậy?

Bất giác anh từ từ đi về phía cô.

Khi anh đi được vài bước rồi cô mới phát hiện anh đang ở rất gần. Cô hơi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, sau đó thấy ánh mắt của anh.

Thẳng tắp, nhìn chằm chằm vào cô.

Cô lo lắng, không kiềm chế được lùi về phía sau một bước.

Thế nhưng anh lại tiếp tục đến gần, bên trong con ngươi phản chiếu ra hình ảnh của cô.

Hô hấp của Bạch Ngưng dần trở nên dồn dập, liên tưởng đến một kết quả đáng sợ.

Anh tới gần thêm nữa khiến cô bối rối suýt nữa kêu lên, nhanh chóng lùi về phía sau, bỗng đụng phải giá sách sau lưng.

Một con búp bê sứ tinh xảo rơi xuống, trang sức hình nơ bướm trên đầu văng ra.

“Thật xin lỗi, xin lỗi. . . . . .”

Lại tiếp tục gây họa, cô nhặt con búp bê lên, cầm cái nơ bướm vừa long ra, xấu hổ không chịu nổi, ngượng ngùng hỏi: “Cái này. . . . . . Cái này, rất đắt đúng không?”

Quan Thừa Diễm đột nhiên chấn động.

Ánh mắt từ không xác định trở nên sắc bén và hoài nghi.

Anh đột nhiên tiến đến, vạch cổ áo choàng tắm của cô ra.

“A –” Bạch Ngưng hét lên một tiếng, lùi về phía sau, dựa sát vào tường, cầm búp bê chỉ về phía anh.

“Anh đừng tới đây!”

Anh thấy được nốt ruồi kia vẫn ở đó.

Có lẽ cô thật sự là cô.

Có lẽ là do anh nhìn kịch bản đến thất thần rồi.

“Em đi nghỉ sớm đi.” Anh xoay người đi về phía thư phòng.

Trong lòng Bạch Ngưng vẫn còn sợ hãi, đợi anh đóng cửa thư phòng, lập tức cất con búp bê, chạy vào phòng.

Cô ôm chăn nằm trên chiếc giường phẳng phiu. Nhìn cửa cô định khóa trái lại.

Nhưng. . . . . . làm thế được không? Nhỡ bị anh phát hiện thì không hay lắm thì phải? Mình ăn nhờ ở đậu tại nhà người ta, còn coi phòng người ta như phòng của mình sao?

Nhưng, ngộ nhỡ, anh thật sự. . . . . .

Đột nhiên nhớ ra đây là nhà anh, dù cô có khóa cửa đi nữa thì anh cũng có chìa khóa.

Cô chán nản nằm bẹp lên trên giường.

Cô nghĩ, cô phải nhanh chóng nghĩ cách rời khỏi đây thôi, bằng không quá nguy hiểm, bây giờ cô không muốn có bất cứ quan hệ gì với người đàn ông khác. Trong đầu bỗng nhiên nghĩ tới Ngôn Lạc Quân .

Ngôn Lạc Quân, cô đang “thủ tiết” vì anh sao? Nhưng anh đã không còn ở đây nữa rồi.

Lúc nào anh sẽ trở về, lúc nào thì anh sẽ đột nhiên tới đây bắt cô về? Có lẽ anh sẽ không bao giờ để ý đến cô nữa?

Trong lòng đột nhiên dậy sóng, mà cơn sóng này lại mang một cái tên, hình như gọi là nhớ nhung.

Nửa đêm, Quan Thừa Diễm vẫn ngồi trong thư phòng.

Trước mặt anh là bàn đọc sách, trên bàn sách là con búp bê xinh đẹp bị rơi chiều nay.

Một con búp bê mặc váy ngắn màu hồng phấn, ngây thơ, lộng lẫy.

Đây là lần thứ hai anh nhìn con búp bê này. Lần đầu tiên là hơn hai tháng trước.

Ngày đó, có một chàng trai trẻ tuổi mặc áo T-shirt trắng, đội mũ lưỡi trai màu đen nhấn chuông cửa nhà anh, nói cho anh biết có chuyển phát.

Trên hộp chuyển phát viết hai chữ “hồ ly” .

Trong lòng anh thấy rất phản cảm. Hồ ly…….chính là Hứa Tĩnh Hàm. Mà dù cô không viết, anh cũng biết đây là do cô đưa tới, bởi vì chỉ có mình cô mới tặng quà cho anh.

Trước kia khi bọn họ còn ở bên nhau, cô thường xuyên cho người mang đồ tới nhà khiến anh và vợ liên tục cãi nhau.

Cũng đã lâu như vậy rồi, cô kết hôn rồi mà vẫn tiếp tục làm vậy.

Mặc dù cô giúp anh khiến anh nhớ lại những điểm đáng yêu của cô, khiến anh lần đầu tiên có cảm giác thật sự áy náy, nhưng dù vậy anh vẫn cực kỳ chán ghét tình cảm điên loạn của cô.

Mở hộp giấy chuyển phát ra, bên trong là con búp bê sứ.

Lại là cái này, trước kia cô từng đưa đến búp bê vải, còn là búp bê nguyền rủa, khi đó bọn họ cãi nhau, cô chờ anh nói lời xin lỗi trước. Nhưng cô không biết, anh đã sớm ngán rồi.

“Ba, cơm chín rồi!” Con gái từ phòng bếp chạy ra.

Anh cuống quít đặt con búp bê lên kệ trang trí, sau đó bẻ gãy hộp giấy, ném vào thùng rác.

Ngày đó, chính là lần đầu tiên anh nhìn con búp bê này, vội vàng nhìn qua loa một cái. Sau lần đó, nó luôn ở cái chỗ bụi bặm ấy.

Hôm nay, anh lại nhìn nó.

Bởi vì mới vừa nãy, ngay tại đây, chủ nhân của con búp bê này, nhìn nó lại không hề có ấn tượng, còn hỏi có phải rất đắt không.

Anh thấy ngạc nhiên, hơn nữa chuyện này cùng với mọi chuyện khác đều có liên hệ, càng lúc càng kỳ lạ.

Tại sao?

Tiện tay cầm con búp bê lên, tùy ý lắc lắc.

Sau đó, anh vô ý nhìn thấy mặt dưới có một cái nút.

Con búp bê này bên dưới có lỗ rỗng, bên ngoài lỗ rỗng lại dùng nút nhựa bịt kín.

Anh chậm rãi rút cái nút nhựa ra, bên trong lộ ra một góc toa thuốc được gấp lại.

Đêm khuya Bạch Ngưng bất ngờ tỉnh lại, híp híp mắt, đang chuẩn bị ngủ lại thì mơ hồ cảm thấy ánh sáng đèn ngủ.

Đợi chút, đèn ngủ thật sự đang bật.

Cô mở mắt ra, thấy ánh sáng chiếu từ đèn ngủ, cũng nhìn thấy người đứng ở đầu giường.

Một người, một người đàn ông, một người đáng lẽ đang ngủ ở ngoài sa lon — Quan Thừa Diễm.

Cô định kêu to nhưng rồi lại thôi, lập tức co chân núp ở trên giường, đôi mắt kinh hãi lại phòng bị nhìn anh.

Anh cũng nhìn cô.

Hai người cứ nhìn nhau như vậy thật lâu, anh đột nhiên hỏi: “Tĩnh Hàm, còn nhớ rõ khi chúng ta ở biển Aegean, em nói gì với anh không?”

Click nút imagesimages ở cuối mỗi chương truyện để ủng hộ editor. Xin cảm ơn

10 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 135

  1. Chắc anh Quan là người đầu tiên biết chuyện chị là Bạch Ngưng, nhưng càng đọc càng ghét thằng cha Quan Thừa Diễm này, hại Hứa Tĩnh Hàm như thế mà còn chán ghét chị …

  2. Quan Thừa Diễm ngẩng đầu lên, chỉ thấy cô xõa tóc, khiến chiếc cổ trắng NOÃN trông càng dài nhỏ -> NÕN

    Trước kia cô quyến rũ diễm lệ, bây giờ cô ngượng ngùng ngây THỜ -> THƠ

    tks ss. Tên Tiểu Quan này em ko thích lắm. Có vợ con rồi còn lăng nhăng 😦 Nam phụ thấy Hạ Ánh Hi là tốt thôi. Có vẻ tác giả này thích môtíp 1 nữ 3 nam.

  3. Cầu cho QTD biết đc sự thật , sau đó NLQ cũg sẽ pk . Z thì chị BN sẽ bớt chiụ khổ….

Trả lời Nguyễn Truyền Thủy Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s