Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 19

Untitled-1

Chương 19: Một mình điều tra Hồng Hồ trang

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Lão đạo? Sao ngươi đã về rồi?” Đỗ Tuyền tiễn bước vị khác phiền toái kia mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Bạch Nham bước vào trong tiệm.


“Vừa rồi là ai vậy?”


“Người từ kinh thành.” Đỗ Tuyền đưa thiệp mời cho Bạch Nham, giải thích “Lần trước ngươi giúp chưởng quầy đuổi Bùi Đông Vũ chẳng phải đã nói ngươi là tướng công của chưởng quầy Ly, còn lấy khối ngọc bài Hoàng Thượng ban cho để bịt miệng Bùi Đông Vũ còn gì. Không biết Bùi Đông Vũ nói việc này với ai, mà lại truyền đến tai Hoàng Thượng, Hoàng Thượng phái giám quan Tư thiên đến mời đạo trưởng Bạch Nham vào triều.”


Bạch Nham vừa nghe Đỗ Tuyền giải thích vừa mở thiệp mời
ra, trên thư viết: Mùng hai tháng mười, giờ Tuất sơ khắc, Hồng Hồ sơn trang ngoài thành, xin đợi đại giá, mời khanh[*] cùng gia quyến.

Không ghi lạc khoản.[**]


[*] Khanh ở đây chỉ là cách xưng hô tôn trọng
[*] Lạc khoản: Phần đề chữ, ghi tên trên bức vẽ, thư từ.


Bạch Nham nhìn thiệp mời nhíu mày hỏi:“Là ai trong Tư thiên giám [1] đến?”


“Giám chính Thành Đàm.”


“Thành Đàm là ai?” Bạch Nham rời khỏi kinh thành đã lâu, quan viên trong triều thay đổi hắn cũng không rõ, chỉ nhớ năm đó khi bọn họ rời đi Giám chính Tư thiên giám là một tên béo ục ịch họ Lưu.


Đỗ Tuyền lắc đầu nói:“Không biết. Giờ cách giờ Tuất còn một đoạn thời gian, có cần ta đi hỏi thăm một chút không?”


“Ừ, đi nhanh về nhanh.”


Bạch Nham bỏ thiệp mời vào trong tay áo, nghĩ rằng, trên thư tuy viết “mời khanh cùng gia quyến”, nhưng hắn tạm thời chưa muốn chưởng quầy Ly biết chuyện này, ít nhất là trước khi hắn biết rõ Thành Đàm này là loại người nào, chưa cần gọi chưởng quầy Ly từ Thục về. Huống hồ Tòng Tố và Thanh Vũ ở Phong Đô còn chưa biết thế nào, trước mắt Thiên Khê mới là chuyện quan trọng nhất. Một Tư thiên giám nho nhỏ Bạch Nham hắn còn chưa để vào mắt.


Hồng Hồ sơn trang là sản nghiệp Bùi gia, lại để một vị khách như Thành Đàm làm chủ mở tiệc chiêu đãi Bạch Nham, có thể tưởng tượng Thành Đàm là khách quý bậc nào. Trong đó tám chín phần mười là nể mặt người cậu làm tướng gia của Bùi Đông Vũ. Nhưng một Giám chính Tư thiên giám nhỏ nhoi có thể khiến đường đường Tể tướng để mắt, cũng là chuyện kỳ lạ.


Bạch Nham ngồi trong nội đường tiệm quan tài uống một chén trà, Đỗ Tuyền đã hỏi thăm tin tức trở về.


Đỗ Tuyền chân trước vừa mới vào cửa, chân sau còn chưa chạm đất, đã bắt đầu thao thao bất tuyệt:“Lão đạo lão đạo, ta tra được, Thành Đàm kia từng tu hành ở núi Vân Đài, là đệ tử quan môn của đạo trưởng Minh Dục. Năm năm trước nhập thế tu hành nhưng người này vừa xuống núi đã trực tiếp vào kinh. Chưa tới hai tháng đã được khâm điểm làm Giám phó Tư thiên giám, chưa đến nửa năm đã hạ bệ Giám chính. Giờ hắn là hồng nhân bên người Hoàng thượng. Hoàng Thượng có ý chỉ, Thành Đàm diện thánh được miễn quỳ lạy, Thành Đàm không cần triệu cũng được phép tự vào hành cung, thậm chí Hoàng Thượng vì lo Thành Đàm thuở nhỏ thân thể gầy yếu mà để Thành Đàm dùng xe thay đi bộ. Văn võ bá quan cả triều không ai không đỏ mắt, vội vã nịnh bợ hắn.”


“Tiểu Tuyền nói trọng điểm, Thành Đàm này rốt cuộc có năng lực gì mà khiến Hoàng Thượng coi trọng hắn như thế?” Bạch Nham nghi ngờ nói,“Núi Vân Đài chính là danh sơn đạo gia
đệ nhất thiên hạ, đạo trưởng Minh Dục lại là chưởng giáo Huyền Tông giáo, là một trong số ít cao nhân tu hành đắc đạo. Chỉ bằng hai điểm này, Thành Đàm muốn mua quan bán chức ở trong triều cũng không có gì khó khăn. Nhưng muốn Hoàng Thượng tín nhiệm, kính trọng, ưu ái như thế cũng không dễ, người này tất có chỗ hơn người.”


“Ngươi nói không sai, Thành Đàm này quả thật có chút năng lực.” Đỗ Tuyền nói,“Hắn vào triều chuyện đầu tiên là trình tấu xin Hoàng Thượng tế trời, cũng xây dựng đê sông Hoài để ngừa lũ lụt. Hoàng Thượng vốn nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn hạ chỉ phòng lụt. Hai tháng sau sông Hoài quả thật xảy ra lũ lụt, may mắn đê đập xây dựng đúng lúc nên thiệt hại không nghiêm trọng lắm. Qua lần đó, Hoàng Thượng vô cùng coi trọng Thành Đàm, lập tức thăng chức cho hắn. Sau lại liên tiếp để Thành Đàm xóc quẻ bói toán, nhưng Thành Đàm làm cao, nói cái gì mà thiên ý khó dò nếu mọi chuyện đều xóc quẻ bói toán tiết lộ thiên cơ, chắc chắn sẽ gặp tai ương bất lợi cho Hoàng Thượng trị quốc an bang. Vì thế mỗi tháng chỉ xem cho Hoàng Thượng ba quẻ, cát hung tuyệt đối không thể tiết lộ cho người thứ ba biết. Hoàng Thượng cũng đáp ứng yêu cầu của hắn. Qua vài lần hắn xóc quẻ đều giúp
cho Hoàng Thượng theo cát tránh hung, Hoàng Thượng càng tin tưởng Thành Đàm. Thế cho nên sau này dù Thành Đàm cáo ốm bãi triều, đi xe vào cung, diện thánh không quỳ, cho dù Thành Đàm thị sủng mà kiêu như thế, nhưng vinh sủng vẫn không suy, được ban thưởng không ngừng. Hoàng Thượng còn ban thưởng một tòa phủ đệ cho hắn, thậm chí còn khâm điểm hai vị ngự y thường trú ở đó chuẩn bị khi cần gấp. Biểu hiện của các đại thần trong triều thì khỏi phải nói, ban đầu cũng không đồng ý, sau đó là thử hỏi thăm, tiếp theo là chất vấn ngăn cản, cuối cùng là nịnh bợ lấy lòng. Chỉ ba năm ngắn ngủn, kinh thành đã đổi chủ. Ai, lão đạo, ngươi nói Thành Đàm này liệu có phải yêu ma gì đó hạ mê hồn chú cho Hoàng Thượng không?”


Bạch Nham lắc lắc đầu, nói:“Ta biết Hoàng Thượng không phải là quân chủ ngu ngốc vô đạo, mặc dù có hơi quá tin phật, chuyện gì cũng muốn xóc quẻ, xem thẻ, bốc cát hung, xem vận thế, nhưng còn không đến mức không phân biệt được thiện ác. Huống hồ những năm gần đây thiên hạ thái bình mưa thuận gió hoà, Thành Đàm này dường như không lợi dụng lòng tin của Hoàng Thượng làm ra chuyện đại nghịch bất đạo gì.”


“Theo ý ngươi, Thành Đàm này có lẽ giống Tòng Tố là người cực kỳ có tuệ căn thiên phú sao?”


“Nếu những gì ngươi điều tra được là thật, vậy Thành Đàm cũng không chỉ là người phàm cực kỳ có thiên phú thôi đâu, đạo hạnh của hắn hẳn là cao hơn Tòng Tố rất nhiều, mới có thể biết được thiên ý.”


“Là thật, đương nhiên là thật, ta hỏi nữ thần quan Lạc Thủy và thổ địa công kinh thành, bọn họ nói không khác nhau là mấy, cho nên không thể giả được.”


Bạch Nham trầm tư một lát, nói:“Chỉ sợ Thành Đàm này không đơn giản, để ta đi gặp hắn.”


“Vậy chưởng quầy Ly thì tính sao?”


Dựa theo kế hoạch ban đầu của bọn họ, sau mười hai canh giờ Tòng Tố phải rời khỏi Phong Đô tập hợp cùng bọn họ, từ giờ đến lúc đó còn mấy canh giờ nữa, chỉ sợ chưởng quầy Ly đã quay lại sơn cốc.


“Bên Chưởng quầy Ly ta sẽ nghĩ cách thông báo cho nàng.” Bạch Nham phân phó Đỗ Tuyền,“Tiểu Tuyền, ngươi thay ta đi xem nàng, chỉ cần nhìn một cái, bảo đảm nàng không sao là được.”


“Nàng?” Đỗ Tuyền còn chưa kịp phản ứng xem ‘nàng’ là ai.


Bạch Nham gật đầu, vẻ mặt không khỏi để lộ ra chút ưu thương và bất đắc dĩ, Đỗ Tuyền lập tức hiểu ra “Nàng” là ai, vì thế đáp:“Biết rồi, ta sẽ đi.”


Bạch Nham đi tới đi lui trong phòng hai vòng, lấy từ trong tay áo ra một tấm đạo phù, lẩm bẩm gì đó rồi thổi lên đạo phù, đạo phù bỗng biến mất. Tờ đạo phù vừa biến mất kia sẽ mang theo lời nhắn của Bạch Nham trở lại sơn cốc núi tuyết Tây Lĩnh, nói cho chưởng quầy Ly hắn có việc chậm trễ.


Đỗ Tuyền đứng bên nhìn Bạch Nham, trong lòng âm thầm nghĩ đến “người kia”. Bạch Nham, chưởng quầy Ly, Đỗ Tuyền, ba người sống cùng nhau ba trăm năm, cho dù đều có bí mật không muốn bị người khác biết, nhưng lâu dần, cũng có thể tự đoán được bảy tám phần, chỉ là không nói ra mà thôi. Bạch Nham vẫn luôn bảo vệ ‘nàng ta’ suốt ba trăm năm, đã sớm không còn là bí mật. Tuy rằng hắn chưa bao giờ nói đến chuyện này, chưa từng nói cho bất cứ kẻ nào nàng là ai, vì sao Bạch Nham phải bảo vệ nàng ta qua vài kiếp luân hồi. Nhưng chưởng quầy Ly và Đỗ Tuyền đều biết, nàng ta nhất định là người vô cùng quan trong của Bạch Nham. Chưởng quầy Ly nói, Bạch Nham yêu nàng, chẳng qua Đỗ Tuyền vẫn không thể hiểu được từ “Yêu” giải thích thế nào. Đỗ Tuyền nghĩ, nàng ta chẳng qua là một người phàm, đã sớm luân hồi mấy đời. Cho dù nàng từng là người Bạch Nham yêu, nhưng vật đổi sao dời, lấy tu vi của Bạch Nham đáng lẽ phải hiểu nàng ta đã sớm không phải nàng lúc đầu nữa rồi, nàng ta căn bản không cần Bạch Nham yêu và bảo vệ. Chính như chưởng quầy Ly đã nói, không phải Bạch Nham yêu quá lâu, mà là tra tấn chính mình quá lâu. Chưởng quầy Ly hiểu được, nhưng Đỗ Tuyền không hiểu, thời gian nói cho bọn họ biết bản thân họ chính là một loại tra tấn, một loại giam cầm.


Bạch Nham cầm theo thiệp mời đi dự tiệc, sau đấy Đỗ Tuyền cũng rời khỏi cửa hàng. Đứng từ xa nhìn thoáng qua đứa bé gái mới ra đời không lâu, người mà Bạch Nham vẫn không nỡ bỏ rơi.


Chạng vạng, Hồng Hồ sơn trang
ngoại ô.


Bạch Nham dùng bộ dạng tuấn lãng văn nhã, thân phận trượng phu của chưởng quầy Ly đến Hồng Hồ sơn trang. Mới đến cửa sơn trang, nhìn tấm biển treo trên khung cửa cao lớn hắn lại có chút trầm ngâm. Đang nâng tay chuẩn bị gõ cửa, cửa chính lại tự động mở ra.


Trong cửa là một đứa bé giữ cửa khoảng mười lăm mười sáu tuổi, đánh giá Bạch Nham từ trên xuống dưới một lượt, nói:“Ngài là khách Thành đại nhân nhà ta mời đến sao? Đại nhân nói, ngài sẽ  theo lời mời mà đến
đúng giờ, sai ta chờ sẵn ở cửa.”


Bạch Nham hơi sửng sốt, cười cười nói:“Thành đại nhân thật có lòng, đây là thiệp mời.”


Đứa bé giữ cửa dùng hai tay nhận thiệp mời, cung kính mời Bạch Nham vào trong trang.


Hồng Hồ sơn trang có tiếng cảnh sắc tuyệt đẹp như họa, như tiên cảnh nhân gian, vốn là biệt viện của hoàng đế tiền triều, sau bị bỏ hoang. Đã từng có không ít văn nhân nhà thơ, học sĩ uyên bác tới trang viện hoang vắng này thương kim hoài cổ. Mười năm trước bị Bùi gia mua lại sửa chữa mới hoàn toàn, triệu tập mấy trăm thợ thủ công từ trong thành lẫn các thôn trấn xung quanh, mất hai năm mới hoàn thành, là chuyện oanh động nhất năm đó.


Cột trụ khắc hoa lan tinh xảo khéo léo, hành lang gấp khúc uốn lượn vô cùng thanh nhã, đình viện đan xen thanh tịnh, đẹp đẽ hợp lòng người. Bạch Nham đi theo thằng bé giữ cửa, cũng không có lòng thưởng thức cảnh đẹp trong trang. Trong trang vô cùng thanh tĩnh, suốt dọc đường bọn họ không gặp bất cứ hạ nhân nào, xem ra Bùi gia đã dâng cả sơn trang này cho Thành Đàm rồi, ngay cả thị vệ, hạ nhân cũng không thấy.


Bạch Nham càng tò mò về người tên Thành Đàm này, rốt cuộc hắn là loại người gì?


Thành Đàm phái người đến tiệm quan tài, mang theo thiệp mời, nhưng trên thiệp mời không viết cụ thể là mời ai, cũng không có lạc khoản. Dường như hôm nay người đến là chưởng quầy Ly, là Bạch Nham, hoặc là tướng công giả mạo này đều như nhau. Nhưng câu cuối trong thiệp mời là “mời khanh cùng gia quyến” hiển nhiên là tỏ vẻ người được mời là chủ nhân tiệm quan tài phố Tây. Thành Đàm vốn muốn mời ai tới? Sao lại tự tin rằng nhất định sẽ có người tới? Còn biết hắn sẽ tới Hồng Hồ sơn trang đúng giờ, cũng sai tiểu đồng ra mở cửa chờ hắn? Thành Đàm này thật sự có thể bấm đốt tay tính sao? Bạch Nham hơi nhếch khóe môi, làm sao có thể, cho dù là thần tiên Đại La cũng không thể biết mệnh số của hắn. Cho dù Thành Đàm có bản lĩnh hiểu rõ thiên cơ, cũng tuyệt đối không thể tính ra Bạch Nham.


Tiểu đồng đưa Bạch Nham vào trong viện. Trong viện có nhà thuỷ tạ hai tầng. Nhà thuỷ tạ vô cùng rộng lớn, nhìn từ xa cũng rất tinh xảo xinh đẹp, cửa sổ tầng một khép chặt, nhưng tầng hai lại rộng mở, vài tấm màn lụa bay ra ngoài cửa sổ. Trên mặt nước hơi nước lượn lờ, trên nhà thuỷ tạ treo đèn lồng màu đỏ, thực sự có vài phần như lạc vào tiên cảnh. Bạch Nham nghe thấy từ trong nhà thuỷ tạ truyền ra tiếng đàn đứt quãng không thành điệu, hắn chỉ nghe được vài âm đơn giản không nhận ra được là khúc nào, chỉ cảm thấy dường như có hơi quen tai, hắn đã từng nghe được ở đâu sao?


Tiểu đồng dừng chân bên hồ, nói:“Đại nhân nhà ta đang đợi ngài ở trong nhà thuỷ tạ, mời.”


Bạch Nham vuốt cằm, bước lên cầu gỗ chín khúc đi vào nhà thuỷ tạ.

[1] Tư Thiên Giám: Chưởng quản quan sát thiên văn, cũng tính lịch pháp. Ban đầu là bộ máy chưởng quản thiên văn lịch tượng, sau chuyển thành thiên văn học.

4 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 19

  1. thanks bạn nhiều! cho mình nhắc tý nha. đoạn đầu “Đỗ Tuyền tiễn bước vị khác phiền toái…”, “khác” –> “khách”. chúc bạn cuối tuần vui vẻ ^^.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s