Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 18.2

Untitled-1Huynh tới đây làm gì? Mấy trăm năm nay không phải huynh trốn bọn muội còn không kịp sao? Sao lần này lại tự động tới cửa vậy?”

Chương 18: Hải thần Bột Hải (2)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Bạch Nham cũng không lo lắng tiệm quan tài hoặc phủ trạch xảy ra chuyện gì. Thứ nhất là có Đỗ Tuyền chăm lo, thứ hai là hắn và chưởng quầy Ly đã lập kết giới trong ngoài viện, muốn giải kết giới của bọn họ cũng không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng hắn vẫn quay về một chuyến, nếu chưởng quầy Ly không muốn hắn ở lại núi tuyết Tây Lĩnh làm vướng chân vướng tay, thì hắn trở về là được. Mặt khác chính hắn cũng có chuyện phải đi kiểm chứng, mà việc này đương nhiên hắn không muốn chưởng quầy Ly biết. Hắn đi xa ngàn dặm từ đất Thục vòng đến Bột Hải, lén viếng thăm hải thần nương nương.


Hôm nay thời tiết Bột Hải âm u, qua giờ Thìn (từ 7h-9h sáng) sắc trời mới dần sáng lên, dường như là trời sắp mưa rồi.


Bạch Nham đứng ở bờ biển Bột Hải, rút ra cây tiêu làm bằng xương trắng đặt ở bên môi thổi vài điệu. Khi làn điệu còn chưa thổi xong người hắn cần tìm đã tới bên cạnh hắn.


“Sao huynh lại tới đây?”


Hải thần nương nương Bột Hải chính là Tam công chúa Đông Hải long vương, huyết thống thuần khiết thần lực thâm hậu, ba trăm năm trước được Ngọc đế khâm điểm chưởng quản Bột Hải.


Bỏ qua thần cấp, huyết thống của nàng, giờ phút này người đứng ở bờ biển Bột Hải, đứng ở bên cạnh Bạch Nham là một cô gái trẻ chỉ khoảng hai mươi tuổi. Cô gái mặc một bộ quần áo trắng thanh lịch mà cao quý, dung nhan tuyệt mỹ người phàm tất nhiên không thể sánh bằng. Chẳng qua khi nàng đối mặt với Bạch Nham sắc mặt cũng không tốt lắm, lông mày hơi hơi nhăn lại, thần thái trong mắt phức tạp khó hiểu, không biết là giận dữ hay kinh ngạc.


“Lâu rồi không thấy, không ngờ muội chẳng thay đổi tẹo nào.” Bạch Nham cười nói.


“Còn huynh lại thay đổi nhiều quá, suýt chút nữa muội đã không nhận ra rồi.” Giọng điệu của nữ thần không tốt, trong lời nói ẩn chứa giận dữ và châm biếm “Bộ dạng vừa già vừa xấu này của huynh là muốn cho ai xem? Huynh cho rằng huynh già đi thì huynh chính là người phàm sao? Cũng đúng, trước giờ huynh vẫn thích lừa mình dối người mà.”


Bạch Nham nghe nàng mắng mỏ châm chọc mình nhưng lại không tức giận chút nào, vẫn vui vẻ tươi cười. Dường như tất cả những cô gái có chút quan hệ với Bạch Nham đều thích châm chọc hắn, giống như chưởng quầy Ly, luôn dùng lời nói đả kích hắn.


“Thôi, huynh muốn làm gì thì làm.” Nữ thần nghĩ nghĩ lại hỏi,“Huynh tới đây làm gì? Mấy trăm năm nay không phải huynh trốn bọn muội còn không kịp sao? Sao lần này lại tự động tới cửa vậy?”


“Huynh tới là muốn hỏi thăm muội một việc.”


“Hỏi thăm?” Nữ thần nghi ngờ nhìn hắn một cái, cười nói,“Kỳ lạ thật, không phải phải huynh muốn làm người phàm sao? Nơi này của muội có gì khiến huynh quan tâm vậy?”


“Doanh Chi.” Bạch Nham cắt đứt lời nàng, nói,“Nếu có thể tránh, huynh tuyệt đối sẽ không trở về. Lúc này có chuyện hệ trọng, muội nhất định phải giúp huynh.”


Doanh Chi, đúng là tục danh của Hải thần nương nương Bột Hải, tam công chúa Đông Hải. Trong tam giới rất ít người biết đến cái tên này, mà người gọi nàng như vậy lại càng ít.


Chợt nghe Bạch Nham gọi tên nàng, Doanh Chi cứng đờ, dường như trong nháy mắt nàng hơi khó khống chế tình cảm trào lên trong lòng.


“Hừ! Muội giúp huynh quá nhiều, mới……” Doanh Chi nói đến bên miệng lại nghẹn về, ngược lại hỏi,“Có việc hỏi mau, hỏi xong thì đi nhanh.”


“Huynh muốn biết có phải Đông Hải đã xảy ra chuyện gì không?”


“Vì sao lại hỏi như vậy?”


“Muội không thấy gần đây thời tiết rất lạ sao? Không phát hiện có gì không ổn sao?”


Bạch Nham vừa nói như vậy, trong lòng Doanh Chi mới bắt đầu cảm thấy có chút không ổn. Một năm trở lại đây thời tiết quanh Bột Hải càng ngày càng khó khống chế, khi tốt khi xấu. Nếu nàng không tự mình thi pháp khống chế sẽ càng ngày càng nghiêm trọng hơn. Nàng vốn không để chuyện này ở trong lòng, dù sao nàng cũng là hải thần Bột Hải, trời muốn mưa muốn gió còn phải xem tâm tình vũ sư thần gió. Hôm nay nghe Bạch Nham hỏi như vậy, nàng mới bắt đầu cảm thấy thời tiết hôm nay dường như biến hóa quá nhanh.


Về phần Đông Hải có phải cũng xảy ra tình trạng tương tự hay không, Doanh Chi cũng không rõ lắm. Nàng rời khỏi Đông Hải đã ba trăm năm, trong ba trăm năm này nàng chưa từng rời khỏi Bột Hải, hai nơi bình thường cũng không liên hệ tin tức nhiều. Lần cuối nhìn thấy cha và anh là ở Ngọc Kinh tham kiến Ngọc Đế và Tây Vương Mẫu.


“Huynh nghe nói được gì sao?” Doanh Chi hỏi.


Bạch Nham lắc đầu, nói:“Không phải đơn giản là nghe nói, mà là gặp.” Bạch Nham kể sơ lược những việc lạ gần đây cho Doanh Chi, lược bớt chuyện chưởng quầy Ly, bọn họ từng giao đấu với Thiên Khê và Vân Nhai, lại nói,“Muội biết huynh không thể sử dụng pháp thuật quá lớn, rất nhiều chuyện cũng không tiện nhúng tay. Huynh tới là muốn hỏi thăm muội chút chuyện. Nếu muội không biết vậy coi như huynh đến cảnh báo muội, muội sai người về Đông Hải một chuyến đi.”


“Thục cách Bột Hải và Đông Hải khá xa, có lẽ là huynh lo lắng quá nhiều thôi?”


“Cửu Châu tuy lớn nhưng cũng rút giây động rừng, huống chi quần ma đột nhiên nổi dậy tất sẽ có đại loạn, chỉ sợ Đông Hải cũng khó có thể chỉ lo thân mình.” Bạch Nham nói.


“Đã biết, huynh đi đi.” Doanh Chi gật gật đầu nói,“Nếu có thể điều tra ra cái gì, muội sẽ nghĩ cách thông báo cho huynh.”


Bạch Nham còn định nói cái gì, cuối cùng lại không nói ra miệng, không nói lời từ biệt đã đi luôn.


Chuyện tới thật đúng dịp. Bạch Nham vừa từ Bột Hải trở lại tiệm quan tài phiền toái đã tới cửa.


“Vị đại nhân này, chưởng quầy nhà ta thật sự không ở trong thành.” Bạch Nham còn chưa vào cửa đã nghe thấy giọng Đỗ Tuyền.


“Vậy có phải nơi này còn có một đạo trưởng đạo hiệu Bạch Nham không? Xin mời đạo trưởng ra đây?” Khách đến hỏi.


“Bổn tiệm quả thật có vị đạo trưởng Bạch Nham, nhưng đạo trưởng Bạch Nham cũng không phải người làm trong tiệm, có tới hay không cũng phải tùy vào ngài ấy, chuyện này không ai dám khẳng định. Hơn nữa đạo trưởng Bạch Nham là
người tu đạo, không bị phàm trần thế tục ràng buộc, trong khi chúng ta nói chuyện này biết đâu ngài ấy đã chạy tới núi Vũ Di rồi ấy chứ.”


“Nếu vậy, ta đây sẽ không quấy rầy, đây có tấm thiệp mời, đại nhân nhà ta mở tiệc chiêu đãi ông chủ tiệm, giờ Tuất sơ khắc (từ 7 giờ đến 9 giờ tối) hôm nay, Hồng Hồ sơn trang ngoài thành.” Khách đến để lại thiệp mời rồi rời đi.


Bạch Nham nhìn người đi xa rồi mới đi vào tiệm, hỏi Đỗ Tuyền rõ ràng mọi chuyện.

5 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 18.2

  1. lão đạo sĩ rốt cuộc là thần thánh phương nào nhỉ, tò mò, tiếp tục tò mò, và tiếp tục chờ đợi =.=
    cô Mèo ới ời, tôi yêu cô, chờ từng chương truyện tình yêu càng tha thiết ~~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s