Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 17.2

alice22

Nếu có thể sử dụng thành thục, lên trời xuống đất, mở núi lấp biển, thậm chí giết thần diệt ma cũng là chuyện dễ dàng.”

Chương 17: Nửa giả nửa thật (2)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Tòng Tố hơi hơi liếc nhìn chưởng quầy Ly, dường như tâm tư nàng cũng không ở đây, thần thái bình tĩnh thậm chí có chút thất thần. Mà Bạch Nham lại có vẻ như tình chân ý thiết, câu nào cũng là thật, nhưng Tòng Tố nghe vào vẫn không hoàn toàn tin. Vì thế Tòng Tố mở miệng hỏi vấn đề hắn đã nghi ngờ rất lâu:“Ý của đạo trưởng là không thể không đi Phong Đô, đạo trưởng nói nhiều như vậy, đơn giản là muốn nói cho ta biết chuyến đi này vô cùng nguy hiểm đúng không. Vậy trước khi đi Phong Đô xin đạo trưởng và chưởng quầy Ly thẳng thắn nói cho tiểu tăng, rốt cuộc hai người là ai? Lòng riêng mà đạo trưởng vừa nói là chỉ cái gì?”

Tòng Tố một câu đã hỏi tới trọng điểm, chưởng quầy Ly nhìn Bạch Nham, dường như là đang chế diễu hắn. Hắn nói dối nhiều như vậy, lúc này phải nói dối thế nào để lừa tiểu hòa thượng này đây?


Cẩn thận nghĩ lại, ở cùng Bạch Nham hai ba trăm năm, cuộc sống của bọn họ chính là những lời nói dối. Bọn họ không ngừng di chuyển khắp các thành trấn châu phủ, mỗi nơi lại tạo một thân phận bối cảnh khác nhau, thứ duy nhất không thay đổi chắc chỉ có cửa hàng quan tài kia và dung mạo chưởng quầy Ly thôi. Bạch Nham vẫn luôn phê bình kín đáo dung nhan trẻ mãi không già của nàng, nhưng nàng vẫn luôn làm theo ý mình. Lâu ngày, Bạch Nham cũng dần dần phát hiện khuôn mặt này gần như là cố chấp duy nhất của nàng, vẻ xinh đẹp kia, rực rỡ kia, thanh tú kia vĩnh không phai, dường như là đang đợi ai đó nhìn thấy nàng là có thể nhận ra nàng, hoặc là nàng không muốn bị thời gian lãng quên.


Ánh mắt Bạch Nham và chưởng quầy Ly chạm vào nhau, hắn bỗng nhiên thu hồi ánh mắt cụp mi mắt xuống, nói:“Tiểu sư phụ cho rằng chúng ta là ai?”


Tòng Tố sửng sốt, Bạch Nham lại đẩy vấn đề về cho hắn, hắn nghĩ sao? Hắn nghĩ Bạch Nham và chưởng quầy Ly không phải là người bình thường, kì lạ, thần bí, không rõ là chính hay tà, thiện hay ác.


Bạch Nham lại cười, nói:“Muốn nói rõ lai lịch của ta và chưởng quầy Ly thật sự không dễ dàng, nói tiểu sư phụ cũng chưa chắc đã tin. Huống hồ hai chúng ta cũng không muốn bị người khác biết, mỗi người đều có bí mật không muốn bị người ta biết, điểm này xin tiểu sư phụ lượng giải.” Bạch Nham đứng dậy chắp tay ra sau lưng, đi thong thả hai bước, tiếp tục nói,“Nói như vậy đi, ta và chưởng quầy Ly đều sớm không phải người phàm, nhưng cũng không phải yêu ma linh tinh gì gì đó, tiểu sư phụ xin cứ yên tâm. Chúng ta ẩn thân trong thành là vì tránh né một vài người. Ví dụ như sợi râu rồng kia, nếu để người ta phát hiện chắc chắn sẽ lại dẫn đến kiếp nạn.”


Bạch Nham nói câu “Sớm không phải người phàm” rất nhẹ nhàng đơn giản, lại khiến Tòng Tố nhíu mày, nhưng thật ra trong lòng cũng không quá kinh ngạc. Nếu bọn họ là người phàm hắn mới không thể tin nổi. Thanh Vũ còn đang ngẩn ra nhìn chưởng quầy Ly, nghĩ rằng cô gái xinh đẹp như vậy là thần tiên tỷ tỷ mới đúng. Điều khiến Tòng Tố thực sự không rõ là Bạch Nham nói những lời này có dụng ý gì, rốt cuộc bọn họ muốn tránh né ai, tránh né chuyện gì, sợi râu rồng kia là có ý gì?


Chưởng quầy Ly tiếp lời giải thích nói:“Rồng đứng đầu trong tứ thần thú, trong đó Ứng Long là mạnh nhất, sợi râu rồng dùng để xuyên chuỗi trì châu của ngươi là râu của Ứng Long. Nhưng khoảng năm trăm năm về trước, không biết vì sao Ứng Long bị Ngọc đế hạ lệnh xử tử, do
Long vương Đông hải  tự mình hành hình. Từ đó về sau Ứng Long biến mất khỏi tam giới, dù vậy, thần lực của Ứng Long vẫn tồn tại đến đời sau. Một sợi râu rồng, một mảnh vảy rồng, một tấc xương rồng đều có thể luyện ra pháp khí vô cùng lợi hại. Nếu có thể sử dụng thành thục, lên trời xuống đất, mở núi lấp biển, thậm chí giết thần diệt ma cũng là chuyện đơn giản.”


Tòng Tố nhìn trì châu trong tay, nói:“Nói như chưởng quầy Ly, chẳng phải ta đang nắm trong tay tánh mạng chúng sinh thiên hạ sao?”


“Có thể nói như vậy.”


Tòng Tố bỗng nhiên cảm thấy trong lòng như bị đè ngàn cân, ép hắn không thở nổi, nghi ngờ nhìn Bạch Nham. Sao Bạch Nham lại có được sợi râu rồng này? Vì sao lại đưa sợi râu rồng này cho hắn?


Bạch Nham nói:“Ta đưa sợi râu rồng này cho tiểu sư phụ đương nhiên không phải muốn tiểu sư phụ gặp phiền toái. Nhưng chỉ sợ tiểu sư phụ còn chưa rõ mình đang phải đối mặt với kẻ địch như thế nào thôi. Nơi tiểu sư phụ sắp đến vô cùng nguy hiểm, có sợi râu rồng này phòng thân sẽ tốt hơn. Huống chi phật châu của tiểu sư phụ vốn là pháp khí cực hiếm thấy, dùng râu rồng để xâu đúng là được trời ưu ái. Trước giờ ta giữ sợi râu rồng này cũng chỉ phí của trời, không bằng tặng tiểu sư phụ sẽ có giá trị hơn. Hy vọng Thanh Vũ cô nương sẽ không nói chuyện này cho bất cứ ai.”


Thanh Vũ yên lặng nghe bọn họ nói nhiều như vậy, rất nhiều chuyện nàng không hiểu lắm, nhưng trong lòng cũng loáng thoáng hiểu những lời họ nói đều là những việc hết sức nguy hiểm. Lúc trước Bạch Nham và chưởng quầy Ly đột nhiên xuất hiện không chỉ cứu Tòng Tố còn cứu Bạch Bạch, nàng rất đương nhiên cho rằng hai người bọn họ đều là người tốt, vì thế gật đầu, đáp,“Ta xin thề với trời tuyệt đối sẽ không nói cho bất cứ ai.”


Bạch Nham gật đầu, nói:“Trở lại chuyện chính, thân phận thật của ta và chưởng quầy Ly mặc dù không tiện nói ra, nhưng nếu đã đến đất Thục này, ngồi đối mặt với tiểu sư phụ ở nơi đây, vậy có một số việc ta sẽ không giấu diếm. Ta và chưởng quầy Ly quyết định đi Phong Đô một chuyến, xin tiểu sư phụ làm tiên phong cho chúng ta.”

13 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 17.2

    • nàng đọc Từng thề ước hả, ta chưa dám nhảy bộ đấy, đọc truyện Đồng Hoa buồn và ám ảnh thấy ớn luôn ==’

      • Ừ, ám ảnh và buồn thật, đọc mà ta cứ chui trong chăn khóc suốt, dù ta ko phải người dễ khóc đâu,
        Nhưng mà hay lắm nàng ạ, cảm động lắm, cả về tình yêu, tình thân, tình bạn,
        ta cũng nhảy cả hố Trường tương tư của Tiểu Dương nữa, mong con gái của XI Vưu và A Hành có được hạnh phúc viên mãn

  1. Lão đạo này thật thật giả giả khó tin quá trời, sau lỡ mà a tỏ tình chị í lại nghĩ đang nói giỡn là thôi xong :))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s