Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 17.1

alice22

Thiên Khê và bọn họ có thể nói là kẻ thù lâu năm, không chỉ có pháp lực cực cao mà ma tính cũng rất mạnh.”

Chương 17: Nửa giả nửa thật (1)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Bốn người ngồi quanh đống lửa, Bạch Nham mở lời trước, nói:“Tiểu sư phụ Tòng Tố có còn nhớ trì châu trong tay ngươi đã từng bị Bạt đánh đứt không?”


“Nhớ rõ.” Tòng Tố nhìn thoáng qua trì châu trong tay, trong lòng đã hiểu Bạch Nham có thể tìm được mình nhất định là do hắn động tay động chân trên trì châu, có lẽ đã hạ chú gì đó.


“Tiểu sư phụ chớ trách lão đạo ngày đó tự quyết định, dùng sợi tơ đặc biệt xuyên chuỗi trì châu này cho tiểu sư phụ, hôm nay dựa vào sợi tơ này mới tìm được sơn cốc.”


Tòng Tố đẩy hạt châu ra một ít, nhìn nhìn sợi tơ bạc bên trong nhưng thật sự không tìm ra được chỗ nào đặc biệt, so với sợi tơ trên quải châu cũng không nhận ra sự khác biệt nào, liền hỏi:“Xin hỏi đạo trưởng, sợi tơ này có chỗ nào đặc biệt?”


Bạch Nham nói:“Đây không phải sợi tơ bình thường mà là một sợi râu rồng, không chỉ chứa linh lực mà còn chắc chắn dẻo dai hơn những loại tơ thường gấp trăm ngàn lần. Tiểu sư phụ đã từng dùng chuỗi trì châu này, chắc hẳn có thể hiểu.”


Tòng Tố gật gật đầu, trên đường đi tới đất Thục, hắn gặp không ít yêu ma quỷ quái, trong lòng đã sớm cảm thấy chuỗi phật châu trong tay này pháp lực mạnh hơn trước.


Chưởng quầy Ly tò mò nhìn Bạch Nham, nàng sớm biết Bạch Nham có rất nhiều đồ kỳ lạ cổ quái, nhưng không ngờ hắn còn có cả râu rồng. Thấy hắn dễ dàng đưa cho Tòng Tố bảo vật quý hiếm này, trong lòng hơi nổi lên một chút ghen tuông. Bạch Nham là đồ ra vẻ đạo mạo, bí mật nhiều hơn nàng mà luôn oán nàng không tin hắn, nhưng hắn có bao giờ tin nàng đâu?


“Việc này cũng do lão đạo không tốt, biết rõ là vô cùng nguy hiểm lại vẫn nói cho tiểu sư phụ chuyện thi thể Lâm tiểu thiếu gia bị cướp đi. Khi đó ta và chưởng quầy Ly đều có lòng riêng, thật không phải với tiểu sư phụ, thiếu chút nữa hại tiểu sư phụ mất mạng.” Bạch Nham nói rất thành khẩn, vẻ mặt cũng vô cùng hối hận, làm người ta rất khó trách hắn.


Tòng Tố là người trong phật môn sao có thể trách mắng ai, còn nữa lúc ấy cũng là chính hắn kiên quyết muốn tới. Nhưng Tòng Tố cũng không phải là kẻ ngu dốt, không cố tình vạch trần chuyện Bạch Nham lợi dụng mình. Tòng Tố chỉ nói:“Tiểu tăng hiểu đạo trưởng và chưởng quầy Ly cũng không phải cố ý muốn hại ta, nhưng xin đạo trưởng và chưởng quầy Ly có thể nói rõ ràng mọi chuyện từ đầu chí cuối cho ta.”


Bạch Nham gật đầu, nói:“Đó là đương nhiên.”


Vẻ mặt Chưởng quầy Ly vẫn bình tĩnh trấn định, thản nhiên nhìn Bạch Nham. Hắn sao có thể nói thật, bản lĩnh nói dối của lão đạo này có thể sánh với khả năng bắt yêu cao thâm của hắn rồi.


“Kẻ mang Lâm tiểu thiếu gia đi là ma tên Thiên Khê, lão đạo từng nghe người ta nói, hắn thành ma đã mấy trăm năm, pháp lực sâu không lường được, mặc dù chưa bao giờ tự nhận mình đứng đầu ma giới, nhưng trên thực tế Ma giới vẫn luôn e sợ hắn. Lão đạo vắt óc suy nghĩ nhiều ngày, thật sự không nghĩ ra trên đời này ngoại trừ Thiên Khê còn có loại yêu ma nào có thể khiến cho nữ Bạt thành ma kiêng kị như thế, cho nên đã đi chung quanh tìm hiểu một phen, biết được Thiên Khê muốn tới Phong Đô, đúng là hướng ngày ấy nữ Bạt đi. Đây không đơn giản chỉ là trùng hợp mà thôi. Nếu lão đạo đoán không sai, chúng ta có
hợp lực cũng không thể đối phó nổi Thiên Khê, chỉ sợ thiên thần giáng thế cũng khó thu phục được ma này.”


Tòng Tố cau mày hỏi:“Đạo trưởng sao lại biết rõ ràng như vậy? Và sao lại biết Thiên Khê?”


“Không dối gạt tiểu sư phụ, rất lâu trước kia lão đạo đã từng đến Phong Đô, ở nơi đó nghe được người ta nói. Mặc dù chưa bao giờ gặp hắn, nhưng nghe nói Thiên Khê hóa thành hình người, trên mu bàn tay trái có một ấn ký đặc biệt, rất dễ phân biệt.”


Thiên Khê, Vân Nhai, chưởng quầy Ly, trên người ba người đều có ấn ký Hỏa Luân giống nhau. Chẳng những người thường không nhìn thấy được ấn ký này, ngay cả thần tiên thiên binh cũng không nhìn thấy, trừ phi chính bọn họ không che giấu ma tính trên người, để cho người ta thấy.


Bạch Nham đã thấy ấn ký kia hai lần, lần đầu tiên là khi gặp chưởng quầy Ly đang bị Thiên Khê và Vân Nhai đuổi bắt. Thiên Khê sử dụng mười thành pháp lực muốn bắt chưởng quầy Ly, ấn ký trên tay trái mới hiện ra; Lần thứ hai là khi Bạch Nham thừa lúc chưởng quầy Ly trọng thương, phong ấn Tinh nguyên của nàng, trên tay nàng cũng hiện lên ấn ký đó, sau này ấn ký không xuất hiện nữa.


Bạch Nham lừa Tòng Tố không phải muốn hại hắn, Bạch Nham nói như vậy vì không muốn Tòng Tố nhận ra Thiên Khê, không muốn bọn họ phát sinh xung đột chính diện. Tòng Tố thông minh đến mấy, luận đạo hạnh pháp lực hay là tâm cơ đều không thể so với Thiên Khê. Đưa hắn đi Phong Đô đã là mạo hiểm lắm rồi, sợ là sợ Tòng Tố lấy sức mạnh đánh địch mà mất luôn mạng nhỏ.


Lúc trước Bạch Nham nhắc đến Thiên Khê với Tòng Tố, để hắn tới đất Thục này, là vì muốn mượn Tòng Tố giúp hắn và chưởng quầy Ly tìm Thiên Khê, nhưng không thể đánh rắn động cỏ. Thiên Khê và bọn họ có thể nói là kẻ thù lâu năm, không chỉ có pháp lực cực cao mà ma tính cũng rất mạnh, thủ thuật che mắt bình thường bọn họ dùng vốn không thể lừa được Thiên Khê. Bạch Nham có lẽ còn có thể lừa được, nhưng chưởng quầy Ly và Thiên Khê là sư huynh muội mấy trăm năm, cho dù có thay da đổi thịt cũng chưa chắc thoát khỏi ánh mắt của Thiên Khê. Mà Tòng Tố tuổi còn trẻ chưa bao giờ tới đất Thục, càng chưa từng đến Phong Đô, gương mặt này là ngụy trang tốt nhất của bọn họ. Tuy rằng lợi dụng Tòng Tố, nhưng Bạch Nham cũng đã bảo vệ hắn rất tốt, đỡ sinh tội nghiệt.


“Vậy vì sao Thiên Khê phải cướp di thể tiểu thiếu gia Lâm phủ? Vì sao phải đến Phong Đô?” Tòng Tố hỏi,“Ta đi theo hướng đạo trưởng chỉ cho ta, cũng chưa chính mắt gặp được Thiên Khê này, nhưng dọc đường đi đã gặp không ít yêu quái đều đang hướng về đất Thục, nên cũng đi theo. Lần này núi tuyết Tây Lĩnh đất rung núi chuyển quần ma hỗ đấu đều là do Thiên Khê làm ra sao?”


Bạch Nham lắc đầu nói:“Ta cũng không dám khẳng định. Trước khi đi ta đã hỏi qua vài vị bằng hữu, bọn họ đa phần đều nghe phong thanh rằng Thiên Khê bỗng nhiên hiện thế muốn tới Phong Đô, sợ Phong Đô sẽ xảy ra chuyện lớn, vì thế có thể trốn đều trốn hết. Nhưng rốt cuộc đã xảy ra cái gì, hoặc là sẽ xảy ra cái gì, chỉ sợ rằng phải đến Phong Đô mới có thể biết được.”


Tòng Tố nghe Bạch Nham nói vậy, trong lòng cũng bồn chồn. Nếu Thiên Khê thực sự là yêu ma đáng sợ như thế, sao Bạch Nham và chưởng quầy Ly không trốn ra xa, mà ngược lại lại lợi dụng hắn đi theo vô số manh mối tìm đến đất Thục, rồi bỗng nhiên xuất hiện cứu hắn, còn muốn đến Phong Đô? Nếu Thiên Khê thực sự có đạo hạnh mấy ngàn năm, pháp lực sâu không lường được, như vậy chỉ bằng Bạch Nham, chưởng quầy Ly và Tòng Tố cho dù có đến Phong Đô thì cũng có thể làm
được Thiên Khê? Nếu nói trong lòng Tòng Tố không sợ hãi chút nào là giả, dù sao hắn cũng chỉ là một con người, vẫn là thiếu niên mới hai mươi mấy tuổi. Mặc dù hắn hàng yêu phục ma đã mấy năm, nhưng Phong Đô là yêu đô, là nơi yêu ma quỷ quái tụ tập. Cho dù có cộng số yêu quái nửa đời trước hắn hàng phục cũng không bằng số yêu ma trên đường cái Phong Đô, huống chi ở Phong Đô còn Thiên Khê mà ngay cả Bạch Nham và chưởng quầy Ly cũng phải kiêng dè.

5 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 17.1

  1. Cô Ly không phải yêu, không phải người phàm, cũng không phải tiên, vậy là cái gì? yêu với ma mấy loại? 2 loại sao??
    Vẻ đẹp của Cô Ly này là nguyên dạng à? k phải copy chớ??? 1 bụng théc méc!
    Cám ơn bạn Mèo!

    • ma với yêu khác nhau mà cô, ma đứng trên yêu, giống như thần đứng trên tiên ý
      Khuôn mặt chị Ly này thì là mặt thật đó, có mỗi anh Bạch là thích dùng bộ mặt vừa già vừa xấu lừa phỉnh mọi người thôi =))

      • Khụ Khụ, Tính ra đọc huyền huyễn nhều lắm đấy, thế mà vậy cũng hông biết, có 1 sự ức chế nhẹ cô ạ! =))
        Vơi lại đc rep cmt nữa cơ,có 1 sự zui mừng chà bá bự =))
        Giờ ngồi lót dép hóng tiếp, :3 :3 :3

  2. Nếu ta đoán ko nhầm thì bạn Ly một là phượng hoàng( vì bạn ấy từng biến hình thành chim tước nên có lẽ có liên quan đến chim chóc?), không thì là kì lân. Cả 2 con này đều có liên quan đến lửa nhưng ta nghiêng về giả thuyết kì lân hơn, vì bạn này tên Ly( mà ly là con kì lân cái) và bạn ấy có 4 cánh màu vàng.
    Còn lão Bạch Nham kia chắc chắn 90% là rồng nên mới có thể dễ dàng bứt râu rồng xỏ chuỗi hạt như thế.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s