Vong niên – Chương 6.3

iObJtRDRURthU“Thôi, ba cũng đừng giấu nữa…… ba, dù sao giấy cũng không gói được lửa…..”

Chương 6.3

Editor: đỗ đỗ béo

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Tuy rằng cảm thấy buồn cười, nhưng để duy trì hòa bình anh vẫn chọn không hôn. Vì thế dưới cái nhìn chăm chú nghi hoặc của Ôn Hân, anh thu người lại, ngồi xuống, bắt đầu gọi món.


“Cháu muốn ăn gì? Hiểu Niên.” Anh mở thực đơn, quay đầu hỏi cô.


Cô không trả lời, Ôn Hân liền gắt giọng so đo:“Sao anh lại hỏi nó trước? Anh phải hỏi em trước chứ?”


“Mang ra cho cô bé trước, chúng mình gọi cùng nhau.” Dịch Hành Vân giải thích.


“Nó không hiểu thực đơn, hơn nữa ở nhà hàng cao cấp này không có món trẻ con.” Ôn Hân hừ lạnh.
Nhậm Hiểu Niên thật sự chịu đủ rồi, một tay lấy lại thực đơn, gọi luôn bồi bàn đến chỉ món, từ món đầu tiên đến món điểm tâm ngọt cuối cùng, mỗi một món ăn đều nói bằng tiếng Pháp rất lưu loát.


“Còn nữa, tôi không thể uống rượu, lấy cho tôi nước khoáng có ga.” Cuối cùng, cô còn không quên bổ sung, câu này cũng là tiếng Pháp.


Dịch Hành Vân và Ôn Hân sững sờ nhìn cô, tất cả đều há hốc mồm.


Bồi bàn lại ngạc nhiên không thôi, đưa biên lại cô chỉ món cho Dịch Hành Vân cười nói:“Em gái này thật lợi hại, phát âm tiếng Pháp rất chuẩn.”


Dịch Hành Vân không nhịn được hỏi cô:“Hiểu Niên, cháu từng học tiếng Pháp à?”


“Chỉ học qua một ít, nhưng mà so với cô đây chắc là không ra gì, tiếng Pháp của cô hẳn là tốt hơn tôi, đúng không?” Cô dựng thẳng vai, cố ý liếc mắt nhìn Ôn Hân một cái.


Ôn Hân xinh đẹp kinh ngạc, tiểu quỷ này đang khiêu khích cô?


“Món này là một chuỗi tiếng Pháp dài tôi không đọc được, cô có thể dạy tôi không?” Cô cố ý chỉ vào một món chính trên thực đơn, hỏi Ôn Hân.


Ôn Hân ngẩn ra, cô ta thường ăn món Pháp, nhưng cô ta chưa bao giờ học tiếng Pháp, bình thường ăn nhiều thì biết có nguyên liệu gì và cách nấu thôi.


Dịch Hành Vân sợ cô lúng túng, chủ động dịch tiếng Pháp thay cô:“Đây là – thịt ngực vịt nướng kèm với tá tùng nước dấm quả phỉ.”


“Tôi đang hỏi cô ấy, không hỏi chú.” Cô ra vẻ ngây thơ châm chọc anh.


“Ngoan một chút, đừng ồn.” Dịch Hành Vân lườm cô, cúi đầu trách.


A, thương bạn gái vậy sao?


Cô hậm hực bĩu môi, tủi thân nhìn dao nĩa, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ.


Vui sướng được một lúc, nhưng đến bữa trưa cô lại không chiếm được thế thượng phong. Như muốn đền cho bạn gái đang bực mình nên Dịch Hành Vân quan tâm đặc biệt đến Ôn Hân, Ôn Hân cũng ngồi cạnh Dịch Hành Vân vừa ăn vừa cười nói, hai người hoàn toàn lơ cô đi, gạt một mình cô sang một bên.


Cô rầu rĩ uống canh, thật sự không có tâm trạng gì mà nhìn họ liếc mắt đưa tình, biết thế này đã chẳng đi theo nữa, còn bực hơn cả khi không nhìn thấy.


Thật ra cô biết bản thân mình thật ngây thơ, nhìn bộ dáng bây giờ của cô, Dịch Hành Vân chỉ biết coi cô như trẻ con, cô ghen tị thì có ích gì?


Chỉ cần cô không lớn lại, anh vĩnh viễn sẽ không nhìn cô như một người phụ nữ.


Buồn bã, đang muốn cầm lấy cốc uống nước, trong lúc vô tình nhìn thoáng qua cái ly thủy tinh trong suốt phản chiếu mặt cô, bởi vì độ cong, ngũ quan biến hình kéo dài, như chợt thấy dáng vẻ của cô trước đây trong đám bọt nước khoáng, như ảo như thật.


Đây là…… Nhậm Hiểu Niên hai mươi sáu tuổi……


Cô nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình, một cảm xúc kích động trào lên. Bỗng chốc, ngực như bị cái gì đánh vào, đau đến mức ngã sấp xuống mặt bàn.

“Ưm……”


Dịch Hành Vân kinh ngạc, vội vàng đỡ lấy cô.


“Sao thế này?”


Cô cúi đầu níu chặt lấy ngực, khuôn mặt nhỏ nhăn thành một cục, hoàn toàn không nói được.


Đau quá, tần suất tháng này cô đau lòng rất cao, đây là điềm báo cô sắp biến thân trước thời hạn sao?


Nam Cung Thần Võ từng nói với cô, có khả năng lần biến thân này sẽ sớm hơn. Trước khi anh và Phương Dạ Bạch mất tích, họ luôn bàn về nguyên nhân cô biến thân sớm.


Vì năm năm nay cô biến hóa rất theo quy luật, bởi vậy lần thay đổi này sẽ khác với bình thường.

Thần Võ vốn định mượn cơ hội này nghiên cứu tế bào của cô, đáng tiếc anh và Tiểu Bạch đột nhiên mất tích……


Hoặc là, bị bắt cóc?


Dù thế nào, thiếu họ, thiếu dụng cụ cha để lại, cô không có khả năng giải được câu đố này.


Nghĩ đến vậy, trái tim cô càng đau dữ dội, ngay cả thở cũng khó khăn.


“Nhậm Hiểu Niên, Hiểu Niên, cháu khó chịu sao?” Dịch Hành Vân nâng mặt cô lên, lo lắng hỏi.


“Tim…… Trái tim……” Cô thở gấp, gắng gượng nói một câu này.


“Trái tim?” Anh ngạc nhiên. Lần trước ở văn phòng anh cô cũng từng ngã xuống đất đau không dậy nổi, chẳng lẽ cô bị bệnh tim?


Ôn Hân lạnh lùng nhìn cô, hừ nhẹ:“Có thật là nghiêm trọng vậy không?”


Nhậm Hiểu Niên không còn sức để ý đến cô ta, chỉ nắm chặt lấy quần áo Dịch Hành Vân, không ngừng thở gấp.


Dịch Hành Vân càng nhìn càng kinh hãi, nhíu mày nói:“Không được, tình trạng của cháu rất nghiêm trọng, chú đưa cháu đi bệnh viện.”


“Không cần……” Cô lắc đầu.


“Đau thế rồi, sao không đi bệnh viện?” Anh tức giận nói.


“Tôi…… Tôi không đau…… Chờ chút sẽ không đau nữa……” Giống mấy lần trước, khúc nhạc dạo biến thân cô sẽ đau liên tục, hơn nữa mỗi lần đau cũng không quá năm phút.


“Thật sao?” Anh nghi ngờ nhìn khuôn mặt nhỏ trắng đến dọa người của cô.


“Đúng…… Để tôi…… Nghỉ chút…… Là tốt rồi……” Cả người cô mềm nhũn tựa vào lưng ghế dựa.


Anh không nhìn được, không nghĩ gì đã ôm cô lên đùi mình, để cô ngồi trong lòng mình, lại nhẹ nhàng ôm cô.


Ôn Hân trợn hai mắt, giật mình nhìn anh.


Việc này không giống với hiểu biết của cô về Dịch Hành Vân, không phải anh cũng ghét trẻ con như cô sao? Sao giờ lại đối xử tốt với cô bé này như vậy?


Chẳng lẽ, cô bé này có quan hệ mật thiết gì với anh?


“Hành Vân, anh đang làm gì vậy?” Cô nhịn không được nghi ngờ hỏi.


Dịch Hành Vân ngẩng đầu, đối diện với cảm xúc nghi ngờ của cô, mới giật mình thấy bản thân không ý thức gì đã ôm Nhậm Hiểu Niên.


Đừng nói Ôn Hân sẽ ngạc nhiên, ngay cả anh cũng không thể giải thích vì sao mình lại quan tâm đặc biệt đến Nhậm Hiểu Niên.


“Hành động của anh hôm nay rất kì lạ, rốt cuộc thì anh có quan hệ gì với cô bé này?” Khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Hân trầm xuống dưới.


“Anh thật sự không có quan hệ gì với cô bé này, em đừng hiểu lầm……” Anh vội nói.


“Không quan hệ thì sao anh lại đối tốt với cô bé như vậy? Anh có biết giờ anh giống gì không? Anh như cha thương con gái đau ốm đấy! Anh nói rõ đi, có phải đứa bé này là con riêng của anh không?” Ôn Hân trách mắng.


Giống cha? Anh sửng sốt, lập tức bật cười: “Em xem phim truyền hình quá nhiều rồi, Ôn Hân, sao anh có thể có con gái riêng được? Nếu cô bé này đúng là con anh thật, anh giấu còn chẳng kịp, sao còn đưa đến để em nhìn? Hơn nữa em biết rõ là anh ghét trẻ con, cả đời này cũng đã sớm quyết định không sinh con.”


“Nhưng biểu hiện bây giờ của anh lại không giống một người đàn ông ghét trẻ con chút nào.”


Anh rùng mình, cúi đầu nhìn Nhậm Hiểu Niên trong ngực, trong lòng trào lên sự mê mang.


Đúng, anh ghét trẻ con, nhưng lúc này ôm cô yếu ớt trong lòng, anh lại không có chút phiền chán hay không vui gì, ngược lại, anh thậm chí còn có cảm xúc thỏa mãn và dào dạt không thể nói rõ……


Đây là chuyện gì?


Là anh thay đổi? Nên đối xử đặc biệt với một mình cô?


“Chính anh cũng không thể giải thích rõ ràng được, đúng không? Anh hãy thẳng thắn nói thật với em, có phải anh làm gì có lỗi với em không? Có lừa dối em không?” Ôn Hân lớn tiếng hỏi.


“Anh……” Anh thật sự bị hỏi khó rồi.


Nhậm Hiểu Niên thở hổn hển, nhìn Ôn Hân kiêu căng hăm dọa, quyết định giúp Dịch Hành Vân một việc —


“Thôi, ba cũng đừng giấu nữa…… ba, dù sao giấy cũng không gói được lửa……”


Cô vừa nói xong, Ôn Hân hít sâu một hơi trừng mắt nhìn cô, bỗng nhiên đứng lên.


Dịch Hành Vân còn đang ngạc nhiên cúi đầu trợn mắt nhìn cô, cả người ngây ra.


Ba…… Ba?


“Dịch Hành Vân, anh…… Anh thật quá đáng!” Ôn Hân lửa giận ngút trời, cầm lấy túi da hàng hiệu, xoay người bước đi.


“Đợi đã, Ôn Hân……” Anh vội vã muốn ngăn cô lại, nhưng đang ôm Nhậm Hiểu Niên trong ngực, không thể đứng dậy được, càng không thể đuổi theo.


“A…… Cô ấy đi rồi à……” Nhậm Hiểu Niên lẩm bẩm:“Tôi chỉ muốn đùa chút thôi mà……”


Tiểu quỷ này!


“Kiểu đùa này có thể nói tùy tiện sao? Cháu thật là……” Anh cúi đầu lườm cô mắng to, nhưng vừa thấy sắc mặt trắng bệch dọa người của cô lại không lỡ mắng, tức giận không biết trút vào đâu.


“Xin lỗi…… Chú giận sao……” Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ vô tội lên, biết rõ còn cố tình hỏi.


Anh lườm cô, rất muốn ném cô đi, nhưng lại không thể ném bừa bãi.


Đáng giận!


Gặp quỷ cảm xúc mới hài lòng với chả dào dạt!


Anh nhất định phải nhanh nghĩ cách tiễn tiểu quỷ này đi, càng nhanh càng tốt.

5 thoughts on “Vong niên – Chương 6.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s