Vong niên – Chương 6.2

sign-vns_zps876629fd“Không phải cô bé là con của anh đấy chứ?”

Chương 6.2

Editor: đỗ đỗ béo

Betor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Hôm nay còn chuyện gì nữa không?” Không biết tại sao, Dịch Hành Vân cảm thấy hôm nay đi làm rất mệt.


“Giữa trưa anh có hẹn với Ôn tiểu thư quản lí quan hệ xã hội của tập đoàn khách sạn Thế Phúc.” Lý Minh Tông nhanh chóng nói hành trình công việc tiếp theo của anh.


“Hả? Đúng rồi, dùng bữa ở tầng cao nhất của khách sạn Thế Phúc.”


Dịch Hành Vân nhìn đồng hồ, gần đến giờ xuất phát rồi, nhưng…… Hôm nay anh bị điên còn dẫn theo một đứa trẻ con.


Chậc, thật sự là phiền phức!


Xoay người đi vào văn phòng, anh nói với Nhậm Hiểu Niên đang ngồi yên trên sô pha:“Nhậm Hiểu Niên, chú có hẹn, cơm trưa của cháu……”


“Không sao, chú cứ đi việc của chú đi, tôi không đói bụng.” Nhậm Hiểu Niên hiểu chuyện nói.


Anh đã hơi quen với khẩu khí già dặn của cô bé, nhưng nghe cô bé nói không đói bụng, mới phát hiện tinh thần cô bé dường như không tốt lắm, sắc mặt cũng hơi tái.


Sao vậy? Nhìn như thể có tâm sự vậy……


“Không đói cái gì? Ba bữa ăn cơm đúng giờ mới mau lớn được.” Anh cằn nhằn.


“Dù tôi có ăn cái gì cũng không lớn được.” Cô miễn cưỡng lẩm bẩm.


“Đang nói linh tinh gì thế? Minh Tông, anh đi mua cho cô bé ít đồ đi.” Anh nói với Lý Minh Tông.


“Rõ rồi, tôi sẽ đưa cô bé ra ngoài ăn. Tổng giám đốc, anh cứ yên tâm thoải mái hẹn hò với Ôn tiểu thư đi, cứ giao cô bé cho tôi!” Lý Minh Tông nói xong đi đến bên người cô ngồi xuống, dán sát vào cô cười lấy lòng nói:“Hiểu Niên ngoan, chú đưa cháu đi ăn ngon, cháu muốn ăn gì?”


Cô không trả lời, chỉ kinh ngạc nhìn Dịch Hành Vân, đầu mắc kẹt mấy chữ “Dịch Hành Vân muốn đi hẹn hò với phụ nữ”.


Anh muốn đi gặp Ôn tiểu thư kia…… Là ai? Bạn gái của anh sao?


Cũng đúng, anh là người đàn ông đẹp trai xuất sắc như vậy, không thể nào không có bạn gái.


Một nỗi buồn lặng lẽ ập vào lòng, cảm xúc của cô đột nhiên trở nên rất tệ rất tệ, cái ôm dịu dàng đưa cô lên tầng tối qua, Dịch Hành Vân chăm sóc bên cạnh cô, chỉ xem cô là trẻ con thôi.


Đó chính là tình thương của cha……


“Hiểu Niên? Làm sao vậy? Chưa nghĩ ra muốn ăn gì sao? Không sao, chúng ta vừa đi vừa nghĩ……” Lý Minh Tông kéo cô, cánh tay ôm lấy bả vai nhỏ của cô, nhiệt tình nói.


“Tôi không muốn ăn gì hết.” Cô gục đầu xuống, buồn bực nói.


Động tác của Lý Minh Tông khiến lông mày Dịch Hành Vân hơi nhíu nhẹ, trong lòng khó chịu một hồi, vì thế lời không qua não đã bật ra khỏi miệng luôn……


“Thôi, để tôi đưa cô bé đi cùng!”


Vừa nói câu này xong, Nhậm Hiểu Niên mừng rỡ ngẩng đầu, Lý Minh Tông lại lắp bắp kinh hãi.
“Anh muốn dẫn Hiểu Niên cùng đi dùng bữa với Ôn tiểu thư sao?”


Chính Dịch Hành Vân cũng sửng sốt một giây, nhưng nhanh chóng nói nghiêm túc:“Đúng, cô bé đi với tôi.”


“Như vậy có được không?” Lý Minh Tông nhớ rõ, không chỉ Dịch Hành Vân khi ăn cơm không thích có trẻ con cãi nhau ầm ĩ, Ôn Hân cũng không thích trẻ con, đây là nguyên nhân chủ yếu vì sao cô ấy và ông chủ có thể ăn nhịp với nhau.


“Không có gì là không được, ăn xong cơm trưa tôi sẽ tan việc luôn, tiện thể đưa Nhậm Hiểu Niên về nhà.” Dịch Hành Vân nhíu mày, thuận miệng nói lý do.


“Nhưng mà……” Lý Minh Tông cảm thấy hôm nay ông chủ hơi kỳ lạ, không, phải nói là thời gian này vẫn luôn không bình thường.


“Lại đây, Nhậm Hiểu Niên.” Dịch Hành Vân gọi to Nhậm Hiểu Niên, ánh mắt lại sắc bén bắn thẳng đến tay Lý Minh Tông còn đang khoác trên vai Nhậm Hiểu Niên.


Lý Minh Tông ngây người hai giây mới nhận ra ông chủ lườm ……tay anh, lúc này vội vàng buông Nhậm Hiểu Niên ra.


“A, được.” Nhậm Hiểu Niên vui vẻ chạy tới chỗ Dịch Hành Vân.


“Trước tiên phải nói rõ, đến nhà hàng không được phép ầm ỹ, phải ngồi im trên ghế ăn cơm, nghe chưa?” Anh nghiêm chỉnh cảnh cáo trước.


“Biết rồi, tôi sẽ rất ngoan.” Nhậm Hiểu Niên biết điều ngửa đầu cười rạng rỡ, chủ động nắm lấy tay anh.


Anh cúi đầu nhìn cô một cái, khó chịu trong lòng thật kỳ lạ lập tức tan hết, hơn nữa tay anh còn thật tự nhiên nắm lại tay cô, hai người cùng ra khỏi văn phòng.


Lý Minh Tông trừng mắt nhìn bóng họ, há hốc mồm.


“Tiện hôm nay mua ít quần áo cho cháu nữa.” Anh vừa đi vừa nói.


“Tôi về lấy là được, đừng lãng phí tiền.” Cái bóng nho nhỏ của cô dựa vào cạnh anh.


“Không được, quần áo bị người ta lục ra không được mặc lại, bẩn chết.”


“Hả? Có sao đâu, giặt lại là được……”


“Chú nói không được là không được.”


“Nhưng mà……”


“Ngậm miệng, lại lắm lời nữa là chú không ngủ với cháu nữa!”


“À, được rồi……”


Bọn họ vừa đi vừa tán gẫu, nghe thế nào cũng thấy hơi kỳ lạ — cuộc nói chuyện truyền vào tai Lý Minh Tông, làm hại Lý Minh Tông không chỉ há hốc mồm, còn mãi mà không tìm được cái cằm của mình đã rơi xuống đâu mất rồi.


“Cô bé này là ai?”


Ôn Hân – bạn gái của Dịch Hành Vân vừa nhìn thấy anh mang theo một cô bé xuất hiện, khuôn mặt xinh đẹp diễm lệ động lòng người đột nhiên đông lại.


“Cô bé là…… Con của bạn.” Sắc mặt Dịch Hành Vân hơi ảo não, nói thẳng ra là vừa vào nhà hàng anh đã hối hận.


Đây là cuộc hẹn của anh và Ôn Hân, anh không có việc gì sao lại đưa tiểu quỷ này đi cùng?


“Con bạn? Bạn nào vậy? Anh đến cả con của chị anh cũng chưa từng đưa ra ngoài mà.” Đôi lông mày nhỏ nhắn rất hoàn mỹ của Ôn Hân nhíu lại, nghi ngờ đánh giá Nhậm Hiểu Niên.


“Thôi, đừng hỏi, dù sao anh cũng có nỗi khổ bất đắc dĩ trong lòng.”


“Nỗi khổ trong lòng gì? Không phải cô bé là con của anh đấy chứ?” Ôn Hân đa nghi hỏi.


“Sao thế được, con nhóc này không hề liên quan gì đến anh.” Anh phì cười.


“Nếu không liên quan, sao anh lại dẫn con bé theo? Thế này không giống anh!” Ôn Hân nghi ngờ lườm anh.


“Chuyện này nói ra thì dài, tóm lại, anh chỉ tạm thời chăm sóc cô bé thôi, tạm thời.” Xoa mi tâm, anh cúi đầu nói với Nhậm Hiểu Niên:“Hiểu Niên, vị này là Ôn Hân, cô Ôn.”


Nhậm Hiểu Niên nhìn Ôn Hân, không hé răng, trong lòng lại hừ nhẹ. Bộ dạng người phụ nữ này không “Ấm áp” chút nào, thậm chí nhìn qua còn giống yêu tinh.


Mắt trang điểm đậm, ngũ quan hoàn mỹ không giống của người bình thường, người gầy còm như dáng của búp bê Barbie, lại có bộ ngực đầy đặn hoàn toàn không xứng……


Thì ra Dịch Hành Vân thích kiểu phụ nữ này, thật tầm thường.


“Nhậm Hiểu Niên, chào cô đi!” Dịch Hành Vân vỗ nhẹ cô bé một cái.


“Xin chào.” Khuôn mặt nhỏ nhắn thối hoắc, bị bắt chào hỏi, thà chết cũng không thèm gọi người phụ nữ này là cô.


Ôn Hân nhăn mày, hừ lạnh:“Xem ra cô bé không hiểu lễ phép lắm.”


“Đừng để ý, Ôn Hân, cô bé này là đứa trẻ tương đối kỳ lạ.” Dịch Hành Vân vội nói.


“Sao anh còn phải giải thích hộ nó?” Cô ta lạnh lùng nhìn anh.


Dịch Hành Vân không trả lời, Nhậm Hiểu Niên liền ngẩng đầu nói:“Hai người muốn tán dóc đến lúc nào nữa? Tôi muốn ăn rồi.”


Ôn Hân ngẩn ra, bực mình lườm cô, lại lườm người đàn ông đã đưa cô đến.


Dịch Hành Vân vuốt vuốt sống mũi, kéo một cái ghế để Nhậm Hiểu Niên ngồi xuống rồi mới nói với Ôn Hân:“Đừng giận, Ôn Hân, hôm nay thật sự anh rất mệt.”


“Cho nên anh lại càng không nên mang con bé theo, anh biết thừa em không thích trẻ con, hơn nữa đây còn là hẹn ăn trưa khó khăn lắm chúng ta mới có được, nơi này lại là nhà hàng đúng chuẩn……”


“Anh đã chào hỏi qua giám đốc nhà hàng, em kiên nhẫn một chút, ăn xong anh sẽ lập tức mang cô bé về.”


Dịch Hành Vân đến bên người cô ta, bất đắc dĩ ôm lấy vai cô ta.


“Vậy là đủ rồi, như vậy em không thèm ăn.” Cô oán giận lườm Nhậm Hiểu Niên, cũng cố ý hạ giọng nhỏ nhen.


Người phải kiên nhẫn là tôi đây này?


Nhậm Hiểu Niên hừ lạnh trong lòng, trẻ con có gì mà phải ghét chứ? Cô không ngại cô ta đánh mắt quá đậm, lông mi giả rất giả, cái mũi chỉnh quá thẳng, còn có cá tính rất ích kỷ kiêu căng, không có duyên với trẻ con thì thôi.


Loại phụ nữ này thì có gì tốt? Mắt nhìn của Dịch Hành Vân thật sự có vấn đề.


“Được rồi, hôm nay xin em bao dung một ít, lần khác anh sẽ đi với em cả ngày.” Dịch Hành Vân cúi người, đang muốn hôn một cái lên gò má làm bạn gái vui, nhưng mắt vừa liếc lên, bất ngờ phát hiện Nhậm Hiểu Niên trừng hai mắt, không chớp mắt lấy một cái nhìn anh, động tác xoay mình của anh cứng đờ.


Ánh mắt của tiểu quỷ đó là gì vậy? Làm như anh đang làm chuyện gì có lỗi với cô, thậm chí, chẳng hiểu sao khuôn mặt nhỏ nhắn đều viết……


Ghen tỵ?


Quái lạ, một tiểu quỷ bảy tuổi tiểu sao có thể có được kiểu ánh mắt ghen tị của phụ nữ được? Rất buồn cười đấy?

9 thoughts on “Vong niên – Chương 6.2

  1. “Ngậm miệng, lại lắm lời nữa là chú không ngủ với cháu nữa!”

    “À, được rồi……”
    Hí hí hí, ai nghe mà không thấy mặt người nói chắc tưởng tượng đến chuyện người lớn đó nhe
    Cảm ơn Đỗ Đỗ béo và Mèo Mỡ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s