Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 9.1

iELUGDsk9RHEb

“Bọn họ không già không chết nhưng cũng sẽ bị thời gian làm cho thay đổi, mà so với loài người bọn họ càng sợ thay đổi hơn.”

Chương 9: Đảo mắt đã ba trăm năm

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Gần đến trưa Đỗ Tuyền vội vội vàng vàng về nhà, đến thẳng phòng ngủ của chưởng quầy Ly.


“Thùng thùng thùng,” Tiếng đập cửa gấp gáp vang lên,“Chưởng quầy, chưởng quầy, ta vào được không!”


Không đợi chưởng quầy Ly trả lời, Đỗ Tuyền đã lao vào, cách lớp màn lụa dày hỏi chưởng quầy Ly:“Chưởng quầy, linh nguyên của ta, linh nguyên của ta……”


Đỗ Tuyền vốn là tinh linh sinh ra từ nước, hấp thu linh của trời đất thai nghén mà thành, yêu linh bình thường không thể so với hắn. Hắn vốn vô hình vô tâm vô niệm vô ý, thậm chí không thuộc tam giới*. Trải qua mấy ngàn năm thậm chí vạn năm mới có ý thức, thành tinh. Sau này có cơ duyên được Bạch Nham giúp tu thành hình người.

Hắn so với con người, yêu quái càng gần cảnh giới thiên đạo hơn, tu luyện dễ dàng hơn. Ở cùng Bạch Nham và chưởng quầy Ly ba trăm năm, nhưng đạo hạnh tu vi không chỉ dừng lại ở ba trăm năm. Chẳng qua hắn rất giống một cái cây, không có rễ thì không thể sống. Đỗ Tuyền sinh ra từ nước, luôn bị chính căn nguyên của mình kiềm chế. Khi Bạch Nham và chưởng quầy Ly dẫn hắn rời khỏi nguồn đã phong ấn linh nguyên của hắn vào một ống trúc nhỏ mang theo trên người, có thế Đỗ Tuyền mới có thể đi khắp nơi.


[*]Tam giới: dục giới, sắc giới và vô sắc giới

“Ha ha, không sao không sao, ta sẽ không để linh nguyên của ngươi gặp nguy hiểm, chỉ mở nút thả chút linh khí ra mà thôi.” Chưởng quầy Ly ngồi trên giường khẽ cười nói,“Ở chung ba trăm năm, sao ta có thể lấy điểm chí mạng của ngươi ra đùa đưo.”


“Ta biết cô sẽ không,” Đỗ Tuyền ấp a ấp úng nói,“Ai, ta là…… là quá sốt ruột thôi……”


Không phải Đỗ Tuyền không tin chưởng quầy Ly, nhưng liên quan đến tính mạng của hắn muốn hắn không lo lắng là điều không thể.


“Yên tâm đi, ta cam đoan sẽ không có lần sau.”


“Ừ, đúng rồi chưởng quầy, lão đạo đâu?”


“Có lẽ còn ở Lâm phủ.”


“Ngày hôm qua lại đã xảy ra chuyện gì sao?”


Chưởng quầy Ly tỉ mỉ kể lại những chuyện sau khi Đỗ Tuyền rời đi cho hắn nghe.


Đỗ Tuyền nghe xong sau, hỏi:“Chưởng quầy vì sao không giúp lão đạo tiêu diệt nữ Bạt kia cho xong chuyện? Thả nó một con đường sống không khác gì giúp nó hại người.”


“Ngươi cảm thấy nó nên tan thành mây khói sao?”


“Nếu Lão đạo muốn hàng yêu trừ ma tất có nguyên nhân, nếu không chúng ta đã không sống cùng hắn lâu như vậy.”


“Ha ha, Tiểu Tuyền ngươi cũng tin tưởng hắn thật đấy.”


“Chưởng quầy không tin sao?”


Chưởng quầy Ly hơi hơi lắc đầu nói:“Không phải không tin, hoàn toàn ngược lại, là vì quá tin hắn mới biến thành như bây giờ. Ngươi nói ba người chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, rốt cuộc là vì sao? Bạch Nham không muốn phi thăng, ngao du khắp nơi; Ta thì bị hắn nửa giam nửa cấm; Mà ngươi thì sao, vốn chỉ muốn tránh tai họa, thậm chí là tránh ta, thế nhưng chúng ta lại cứ ở bên nhau, lâu ngày hắn có thể tùy ý sai khiến chúng ta.”


Đỗ Tuyền ngạc nhiên, lại hỏi:“Chưởng quầy Ly ý cô là?”


“Ta cũng không rõ là ý gì……” Chưởng quầy Ly trầm ngâm một lát mới tiếp tục nói,“Chẳng qua bắt đầu sợ hãi quen với cuộc sống như vậy. Chúng ta rõ ràng không cùng chí hướng, lại ở cùng nhau ba trăm năm…… Nói cho cùng thì ta và Bạch Nham là kẻ thù lâu năm, ngày xưa còn ra tay với nhau, bây giờ thì cãi vã giận dỗi, vì sao lại biến thành tình trạng như ngày nay? Chính hắn muốn tìm phiền toái, ngươi vẫn cảm thấy ta nên giúp hắn sao?”


Đỗ Tuyền nghĩ nghĩ, nói:“Chưởng quầy và lão đạo trước kia có ân oán thế nào ta không biết, các ngươi không muốn nói cho ta thì ta cũng không hỏi nhiều. Bất luận ban đầu là vì cái gì, bây giờ đã ở chung mấy trăm năm, ta đã coi cô và lão đạo trở thành bạn bè, thậm chí là người thân. Cô đã từng nói chúng ta tu đạo muốn thành tiên nhất định phải tu thành người trước, thành hình người không khó nhưng cái khó là tu thành tâm. Những đạo lý đối nhân xử thế này đều là hai người dạy ta, cảm giác được làm người và tình cảm đều là hai người cho ta. Chưởng quầy đạo hạnh cao hơn ta, chẳng lẽ cô còn không hiểu tình nghĩa của chúng ta sao?”


Chưởng quầy Ly chậm rãi đi xuống giường, khẽ thở dài một tiếng. Đỗ Tuyền không thấy rõ vẻ mặt và biểu cảm của nàng, nhưng hắn có thể mơ hồ cảm thấy tâm sự của chưởng quầy Ly rất nặng nề.


Cách tầng lụa dày, chưởng quầy Ly cũng đang nhìn Đỗ Tuyền. Bộ dạng thiếu niên trước mắt này chưa bao giờ thay đổi, chỉ giống một người trẻ tuổi thôi. Trong lòng chưởng quầy Ly hắn cũng giống như một đứa bé bi bô tập nói, thấy cái gì cũng tò mò, lại không biết sợ. Nhưng ba trăm năm đã qua, trong sinh mệnh của bọn họ thời gian cũng chỉ như một hạt cát, có đôi khi sống vĩnh viễn sẽ chỉ khiến bọn họ quên thời gian thật ra chưa bao giờ dừng lại. Bọn họ không già không chết nhưng cũng sẽ bị thời gian làm cho thay đổi, mà so với loài người bọn họ càng sợ thay đổi hơn.


“Thôi, không nói nữa.” Chưởng quầy Ly nói,“Ngươi cả đêm không ngủ có cần nghỉ ngơi một lát không?”


Đỗ Tuyền lắc đầu, nói:“Chỉ chạy qua chạy lại một chuyến mà thôi.”


“Vậy chúng ta ra cửa hàng thôi.”


Đỗ Tuyền vốn đang không hiểu vì sao chưởng quầy Ly không đến Lâm phủ tìm Bạch Nham, ngược lại lại đến tiệm quan tài phố Tây trước. Nhưng đến cửa hàng mới chợt nghe tiểu nhị trong điếm nói lại xảy ra chuyện lớn.


“Chưởng quầy, Tiểu Tuyền ca, hai người đã tới rồi.” Tiểu nhị Đại Phú vội vàng nói,“Xảy ra chuyện lớn, xảy ra chuyện lớn rồi! Vừa rồi Bùi gia phái người đến đặt một bộ quan tài tốt nhất, bắt chúng ta sau hai canh giờ phải đưa đến phủ.”


“Bùi gia? Là ai chết vậy?” Đỗ Tuyền hỏi.


“Ai, không phải là Bùi Đông Vũ Bùi thiếu gia sao!”


“Hả?” Đỗ Tuyền nhìn chưởng quầy Ly, nàng vẫn không có vẻ gì là ngạc nhiên.


“Nghe nói tối hôm qua Bùi thiếu gia uống rượu cả đêm, sáng tinh mơ chạy lên thuyền ven hồ tìm Vân Linh cô nương, sau không biết thế nào lại trượt chân ngã xuống nước. Trên dưới Bùi gia mất hai canh giờ mới vớt được xác Bùi thiếu gia lên. Rất nhiều người vây quanh hồ xem náo nhiệt, nói lúc Bùi thiếu gia được vớt lên thì cả người toàn là bùn, còn không biết bị cái gì cắn vào ngực, máu thịt lẫn lộn nhìn rất kinh khủng.” Đại Phú nói sinh động như thể hắn tận mắt nhìn thấy.


Chưởng quầy Ly vung tay áo, nói:“Được rồi, nhanh chóng đưa quan tài đến Bùi gia đi.”


“À.” Đại Phú không ngờ chưởng quầy Ly lại hờ hững với chuyện này như thế, nghe hắn nói nhiều như vậy mà cũng không thấy biến sắc, đột nhiên có hơi thất vọng.

7 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 9.1

  1. cái tên họ Bùi, sướng quá phát rồ rồi, thôi chết cũng đỡ chật đất ==’
    haiz, thay đổi, vài năm nữa cuộc sống sâu lười hết ăn rồi ngủ của ta cũng sẽ một đi ko trở lại, ước gì thời gian dừng lại ở giây phút này, khi ta vẫn còn được ăn chơi thoải mái =))))))))

  2. May nang con toi vai nam nen vann con sung suong tann huong di. Ta gio ngay ngay mo mat deu phai di cay va se con cay mai a……

  3. “Chưởng quầy đạo hạnh cao hơi ta”—> cao hơn ta.
    Ai da, cuối cùng Bùi thiếu gia cũng không thoát khỏi cái số chết rồi 😀

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s