Cô vợ giả của tổng giám đốc – 112 + 113

8862368667_ed33c37e51_b

Trong lòng cô, có phải cũng có một góc nhỏ dành cho anh không?

Chương 112: Cha mẹ tới cửa

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Người đàn ông trung niên cười một tiếng, tiếp tục nói: “Người phụ nữ kia là một ngôi sao đã rời ngành, còn mang thai bị chồng của cô ta nghi đứa bé là con hoang. Con trai bà chắc sắp được làm ba rồi, còn là đổ vỏ hộ.”

“Anh đừng có nói bừa! Anh là ai, có âm mưu gì?” Giáo sư Nguyễn vừa nóng vừa giận.

Người đàn ông trung niên nói: “Tôi không nói bừa đâu, bà cứ đến chỗ con trai thì biết.”

“Anh là ai, rốt cuộc anh là ai!” Giáo sư Nguyễn sốt ruột hỏi, bên kia lại không đáp,”Này, alo –” sau đó điện thoại đã cúp.

Giáo sư Nguyễn để điện thoại xuống, lập tức chạy vào thư phòng của chồng.

“Sùng Vân, vừa rồi có người gọi điện thoại tới nói Ánh Hi và một phụ nữ đã ly hôn ở chung!” Giáo sư Nguyễn gấp gáp nói.

Hạ Sùng Vân ngẩn người, hỏi: “Cái gì? Ai gọi tới?”

“Không biết, là một người đàn ông lạ, hỏi hắn cũng không nói là ai.”

“Là nói lung tung thôi, sao Ánh Hi có thể làm ra chuyện đồi phong bại tục như vậy.” Hạ Sùng Vân suy đoán nói.

“Nhưng người đó nói rất rành mạch, bảo rằng người phụ nữ kia là một ngôi sao, còn đang mang thai nữa!” Giáo sư Nguyễn càng nghĩ càng cảm thấy là thật, vô cùng nóng ruột.

Hạ Sùng Vân cũng cảm thấy nghi ngờ, nói: “Vậy chúng ta gọi điện thoại hỏi nó xem.”

“Không! Chúng ta trực tiếp tới xem.” Giáo sư Nguyễn khẳng định.

“Trực tiếp sao?” Hạ Sùng Vân có vẻ hơi khó nói: “Không phải chúng ta đã nói để cho nó tự mình nghĩ thông suốt rồi trở về sao?”

“Giờ này còn so đo nhiều chuyện như thế làm gì, nếu nó thật sự hồ đồ mà ở cùng với loại phụ nữ như vậy sẽ không tốt!” Giáo sư Nguyễn nói xong vội vào thư phòng khoác thêm áo cầm túi chuẩn bị ra cửa.

Vợ chồng Hạ Sùng Vân đi tới đường Tế Lâm, đi qua cái hẻm nhỏ rêu xanh khói dầu bám đầy tường, leo lên cầu thang hẹp tối, đứng ở trước cửa gỗ sơn vàng, nhìn nhau một cái rồi gõ cửa.

Hạ Ánh Hi đang bưng nồi canh vừa nấu đặt lên ghế, nghe thấy tiếng gõ cửa, ngạc nhiên nói: “Trễ thế này rồi còn ai đến vậy?”

“Chủ nhà sao?”Bạch Ngưng hỏi.

“Không phải, tiền thuê phòng tiền điện nước chẳng phải đã nộp hết rồi sao?”Hạ Ánh Hi vừa nói vừa ra mở cửa.

Thấy người ngoài cửa, Hạ Ánh Hi ngạc nhiên: “Ba mẹ?”

Giáo sư Nguyễn không nói lời nào, trực tiếp đi vào trong nhà.

“Thì ra là thật!”

Bạch Ngưng đang bới cơm thấy mẹ Hạ Ánh Hi cô đã từng gặp một lần khi còn ở trường, cả người lập tức cứng lại.

Hạ Sùng Vân cũng đi vào, liếc mắt nhìn Bạch Ngưng, quay đầu lại trầm mặt hỏi: “Thế này là thế nào?” Vẻ mặt và giọng nói của một người cha nghiêm khắc, trong mắt không chứa nổi một hạt cát.

Hạ Ánh Hi quay mặt sang nói: “Không phải ba mẹ đã nói là mặc kệ con ra ngoài sống tự lập sao?”

“Đây chính là cuộc sống bên ngoài của con à? Học người ta sống chung?” Hạ Sùng Vân tức giận.

“Bọn con không có.” Hạ Ánh Hi nói.

“Không có sao? Đây không phải là nói dối không chớp mắt sao?” Giáo sư Nguyễn vừa tức giận chỉ trích Hạ Ánh Hi, vừa lấy ánh mắt khinh thường nhìn Bạch Ngưng.

Bạch Ngưng từ từ đi tới, lo lắng kéo quần áo cúi đầu mà nói: “Xin lỗi bác trai bác gái, Ánh Hi nói là sự thật, chúng cháu thật sự không ở chung. Nhưng cháu vừa mới ly hôn, không có chỗ nào để đi nên đành ở nhờ chỗ của anh ấy, chờ một thời gian nữa cháu sẽ lập tức chuyển đi.”

Giáo sư Nguyễn nhìn hai chiếc giường trong phòng, cố gắng để cho mình bình tĩnh hòa ái nói: “Nhìn thế này quả thật hai đứa không có quan hệ, nhưng dù sao cũng là nam nữ độc thân. Con bác thì không sao, cùng lắm là bị người ta nói vài lời, nhưng cháu thì sao? Một người phụ nữ sao có thể ở chung mờ ám với đàn ông như vậy? Biết cháu ở nhờ thì không sao, nhưng người ta không biết thì sẽ nói thế nào! Nghe nói cháu là ngôi sao, bác nhìn cháu cũng khá quen, sự nghiệp cháu tốt như vậy mà không có bạn bè nào khác sao? Bác cảm thấy cháu nên suy nghĩ cho danh dự, đến ở cùng bạn nữ thì hơn.”

Bạch Ngưng cúi đầu không nói lời nào, Hạ Ánh Hi đứng ở trước mặt cô nói với giáo sư Nguyễn: “Mẹ, cô ấy không có chỗ nào để đi, là con đồng ý giúp cô ấy, để cô ấy ở lại đây, không được sao?”

“Con! Trước kia mẹ và cha con đã dạy con thế nào? Chúng ta khác nhà người ta, con phải có giáo dục, biết liêm sỉ, không nên giống như bọn trẻ khác, suốt ngày quan hệ nam nữ bừa bãi, con xem lại mình bây giờ đi? Nhìn có giống con nhà thư hương nữa không?” Giáo sư Nguyễn tức giận nói.

Hạ Ánh Hi phiền não lại không kiên nhẫn nói: “Mẹ, con biết như vậy là không tốt, nhưng chúng con chỉ ở một tháng, tháng sau sẽ đi.”

Cái gì phải có giáo dục, biết liêm sỉ, cái gì mà dòng dõi hương, tất cả anh đã phải nghe mấy chục năm rồi. Nói cho cùng, bọn họ cảm thấy mình cao thượng, mình thanh liêm, cao hơn người bình thường một bậc. Thật ra thì có cái gì khác nhau chứ, chẳng phải cùng là con người sao. Chẳng qua là công việc không giống, trình độ văn hóa khác nhau mà thôi. Chẳng lẽ giống như gia đình Bạch Ngưng là sẽ thấp hèn sao? Năm đó nếu mẹ Bạch Ngưng có điều kiện chẳng phải cũng sẽ được ăn học tử tế, cũng sẽ làm giáo sư như bọn họ sao?

“Tháng sau? Vậy tháng này thì sao? Thời gian dài hay ngắn có khác gì chó chê mèo lắm lông? Mới ở bên ngoài hai tháng mà con đã như vậy rồi, sao ba mẹ có thể tin được con ở bên ngoài vẫn có thể tập trung học hành? Hôm nay con dứt khoát chuyển hẳn về nhà đi, đừng ở cái nơi như thế này nữa!” Biểu hiện chỉ tiếc rèn sắt không thành thép viết rõ trên nét mặt của giáo sư Nguyễn.

Hạ Ánh Hi nghiêng đầu sang chỗ khác, kéo Bạch Ngưng ra sau mình, nói: “Dù ba mẹ nói thế nào con cũng sẽ không để cho Tĩnh Hàm đi. Con không muốn cãi nhau với ba mẹ, hai người đi đi.”

Trong lúc vô ý anh làm động tác bảo vệ Bạch Ngưng khiến Giáo sư Nguyễn càng thêm tức giận, dường như thấy được tương lai sắp sửa xảy ra chuyện không tốt, vội vàng kéo anh nói: “Về ngay! Hôm nay con phải về cho mẹ!”

“Mẹ, mẹ buông ra! Con nói con sẽ không về.” Hạ Ánh Hi giãy khỏi bà.

“Có phải con bị ma quỷ mê hoặc rồi không hả, cố tình không nghe lời ba mẹ phải không? Mẹ cũng nói cho con biết, mẹ sẽ không để con tiếp tục hồ đồ như vậy nữa! Hôm nay dù thế nào hai đứa cũng không thể ở chung nữa!”Giáo sư Nguyễn vừa nói vừa định kéo anh.

Này lúc Hạ Sùng Vân lại ngăn bà lại nói: “Thôi, mặc kệ nó, chúng ta đi thôi!”

“Ông điên rồi à! Sao chúng ta có thể mặc kệ?”Giáo sư Nguyễn khó tin nói.

“Coi như chúng ta không có đứa con trai này! Hạ Ánh Hi tự giải quyết cho tốt!”Hạ Sùng Vân kéo vợ về.

Bên đường cái, trong một chiếc limousine màu đen, người đàn ông trung niên mặc tây trang nhìn vợ chồng Hạ Sùng Vân từ trong ngõ hẻm đi ra, ngạc nhiên nói: “Sao bọn họ đã về rồi?”

Ngôn Lạc Quân lạnh nhạt nói: “Đương nhiên không phải, vị phu nhân kia vừa rồi còn kích động nghe tiên sinh nói mấy câu đã bình tĩnh. Bọn họ chỉ không muốn xung đột chính diện với con trai thôi. Tôi nghĩ, bọn họ sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu.”

————-♥————-

Chương 113: Lênh đênh lần nữa

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Hứa Tĩnh Hàm, bị người khác khinh thường như vậy, bị người ta đuổi đi rất xấu hổ, rất đau khổ đúng không? Tại sao, tại sao tình nguyện sống những ngày như vậy mà không chịu bỏ đứa bé quay về phục hôn cùng anh? Anh thật sự không đáng một đồng? Cộng thêm biệt thự kia, cộng thêm thân phận cao quý, cuộc sống xa hoa, cũng không bằng một Hạ Ánh Hi sao?

Anh không thiếu đàn bà, thật sự không thiếu. Người phụ nữ như vậy anh cũng không cần, bây giờ anh chỉ muốn lấy lại đứa con của mình, chỉ làm chuyện con cháu Ngôn gia nên làm. Ngôn Lạc Quân ở trong lòng không ngừng lặp đi lặp lại.

Bạch Ngưng cúi đầu, cắn đôi môi sắp rỉ ra máu.

Nhìn cô, Hạ Ánh Hi suýt chút nữa kích động ôm cô vào lòng, kiên quyết nói cho cô biết: Anh vĩnh viễn sẽ không bỏ em, vĩnh viễn sẽ không để em cô đơn!

Nhưng anh biết làm vậy rất có lỗi với cô. Nếu như anh coi cô như Bạch Ngưng, nếu như anh chỉ muốn tìm kiếm bóng dáng Bạch Ngưng trên người cô, anh nghĩ cô không cần loại tình cảm thế thân đó.

“Xin lỗi.” Cô nói.

“Không sao đâu, ăn cơm đi.” Hạ Ánh Hi kéo cô ngồi xuống.

Cô ngồi xuống, chiếc đũa cắm trong bát nhưng dường như không gắp nổi cơm.

Hạ Ánh Hi nói: “Đừng để ba mẹ tôi ảnh hưởng đến cô, được không?”

Bạch Ngưng ngẩng đầu lên nhìn anh một cái rồi lại cúi đầu.

Muốn có tôn nghiêm của mình trước mặt Ngôn Lạc Quân, cái giá là cô không thể mở miệng nói với Hạ Ánh Hi, nói với cha mẹ Hạ Ánh Hi là: Tôi không cần làm phiền các người.

Bước ra khỏi căn phòng này, cô không biết nên làm thế nào, không biết vận mệnh của đứa bé trong bụng sẽ ra sao.

Nó còn chưa được hai tháng.

Mới rời khỏi căn biệt thự kia có mấy ngày cô đã không chịu nổi, ngay cả nuôi sống bản thân còn không được, cô lấy cái gì mà nói: Tôi muốn giữ đứa con của tôi?

Bạch Ngưng không trả lời, Hạ Ánh Hi cũng không biết nói gì. Nhưng anh hiểu rõ anh không muốn cô đi.

Buổi chiều hôm sau, sếp của anh gọi tới, bảo Hạ Ánh Hi về sở một chuyến.

Nhìn thấy Hạ Ánh Hi từ trong ngõ hẻm đi ra ngoài, người đàn ông trung niên mặc tây trang rút điện thoại ra.

“Tổng giám đốc, thằng nhóc kia đi rồi.”

Hạ Ánh Hi từ trong ngõ hẻm đi về phía trạm xe buýt, đứng chờ mười lăm phút rồi lên xe, vợ chồng Hạ Sùng Vân cũng từ trên xe đậu bên đường đi xuống.

Vợ chồng Hạ Sùng Vân đi lên tầng cũng là lúc chiếc xe màu đen bóng loáng sạch sẽ của Ngôn Lạc Quân chầm chậm lái tới. Ở cái nơi dơ dáy bẩn thỉu nhỏ hẹp ngay cả trạm xe buýt cũng chỉ có hai tuyến này, chiếc xe của anh vô cùng bắt mắt.

Cửa bị gõ vang, Bạch Ngưng đứng sau cửa cẩn thận nhìn qua khe cửa, nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ màu xanh lá cây.

Cô biết đó là khăn quàng cổ của giáo sư Nguyễn.

Bên ngoài là cha mẹ của Hạ Ánh Hi, cô biết mở cửa sẽ có kết quả gì, nhưng cô có thể không mở cửa sao?

“Bác trai, bác gái.” Bạch Ngưng mở cửa, lễ phép gọi một tiếng.

Hai người đi vào trong nhà, Giáo sư Nguyễn nói: “Chúng tôi đã tìm hiểu, cô tên Hứa Tĩnh Hàm phải không? Mặc dù không tin, nhưng rất giống.”

Bạch Ngưng gật đầu một cái.

“Vậy tại sao cô lại chạy tới chỗ con tôi? Báo chí cũng không đưa tin chính thức rằng cô đã ly hôn, cô ly hôn thật sao? Chồng trước của cô không cho cô tiền à? Cô có nhiều bạn bè giàu có như vậy, tại sao lại chạy đến đây?”

Giáo sư Nguyễn hỏi liên tiếp mà cô thì không trả lời nổi một câu nào.

Lúc này, Hạ Sùng Vân thở dài, nói: “Cô nói cô không có tiền chúng tôi tin. Cho dù cô không có tiền, chúng tôi có thể đưa tiền, hoặc là cho cô vay tiền để cô vượt qua cửa ải khó, nhưng chúng tôi không đồng ý cô và con trai chúng tôi tiếp tục dây dưa không rõ như vậy. Có lẽ diễn viên như cô cảm thấy chuyện này bình thường, nhưng con tôi không phải diễn viên, con tôi không thuộc về thế giới đó. Hơn nữa, nó còn nhỏ, chúng tôi không muốn nó bị ảnh hưởng bởi một số chuyện, một số người không tốt.”

“Hơn nữa hai người nói là không có quan hệ gì, dù có quan hệ chúng tôi sẽ càng không đồng ý. Đứng ở góc độ của cô, tôi cảm thấy việc cô cần làm bây giờ là đi tìm cha của đứa bé, mà không phải ở đây.” Giáo sư Nguyễn nói tiếp.

“Thật xin lỗi, bác trai, bác gái, bây giờ cháu sẽ đi ngay.” Là giáo sư nên lời nói của bọn họ rất khách khí, nhưng dù khách khí hơn nữa, cô cũng có thể nhìn ra bọn họ khinh thường và chán ghét cô. Trong tình huống như thế này cô còn có thể nghe lời Hạ Ánh Hi không để cha mẹ anh ảnh hưởng thì cô đã không phải là cô rồi.

Cất quyển từ điển Anh – Hán trên bàn, xé một tờ giấy trong vở, viết lời cảm ơn và tạm biệt, nói quyết định đi tìm chồng trước.

Giáo sư Nguyễn móc ví ra, rút năm trăm đồng tiền, để lên bàn.

Bạch Ngưng giống như không thấy tiền, đứng lên nhìn cả căn phòng một lượt, cầm túi nhỏ nhét hai bộ quần áo vào, sau đó ôm chậu hoa anh thảo trên bệ cửa sổ, gật đầu một cái với vợ chồng Hạ Sùng Vân rồi đi. Một chiếc lá nửa vàng nửa xanh từ cây anh thảo rụng xuống, rơi trên mặt đất.

Cuối cùng bóng dáng của cô cũng xuất hiện, Ngôn Lạc Quân kích động hạ kính xe xuống.

Được nhìn thấy cô một lần nữa, cảm xúc trong lòng lập tức dâng trào mãnh liệt. Thế anh mới biết, nhiều ngày qua anh muốn gặp lại cô đến nhường nào.

Bóng dáng của cô yếu đuối như vậy, lênh đênh như vậy, một mình từ hẻm nhỏ đi ra ngoài. Đột nhiên trong lòng anh bỗng tức giận với đôi vợ chồng giáo sư làm bộ làm tịch kia.

Cô chầm chậm đến gần, bóng dáng cũng dần rõ ràng, khiến anh thấy rõ cô tiều tụy mỏng manh đến mức nào, còn có bồn hoa anh thảo trong tay cô.

Trong lòng anh chấn động mạnh.

Hoa anh thảo, là thứ cô không muốn bỏ lại sao?

Trong lòng cô, có phải cũng có một góc nhỏ dành cho anh không?

Mùa đông đã đến gần, chỉ cần mặt trời vừa xuống núi trời lập tức tối nhanh chóng. Bóng dáng Bạch Ngưng hơi dừng ở đầu đường, sau đó đi sang bên phải — không phải cô đã xác định được phương hướng, mà chỉ theo quán tính mà thôi.

Xe Ngôn Lạc Quân cũng chầm chậm đi theo.

Trời mù mịt, quang cảnh thành phố mơ hồ, Bạch Ngưng không mục đích đi trên đường xi-măng, đón gió lạnh cô đi càng chậm.

Ngôn Lạc Quân lái xe đi theo phía sau cô, cách cô một đoạn dài. Anh muốn lập tức lái xe đến bên cô hoặc chặn trước mặt cô, nhưng không biết sau đó phải làm gì.

Sẽ nói gì với cô đây?

Sao nào, bị đuổi ra ngoài à?

Muốn tiền ư, tôi cho cô?

Tôi muốn xem đứa bé trong bụng cô có phải của tôi hay không?

Tôi quyết định chứa chấp cô?

. . . . . .

Anh hiểu anh muốn giữ cô lại bên mình nhưng không biết nên làm thế nào để không mất tôn nghiêm lại khiến cho cô cam tâm tình nguyện.

Bóng dáng Bạch Ngưng cô đơn trong làn bụi mịt mờ giữa trời tối đen chầm chậm đi về phía trước. Thân thể lảo đảo giống như gió vừa thổi sẽ bay mất.

Nhìn theo bóng dáng cô, Ngôn Lạc Quân mới hiểu ra thứ anh muốn không phải là đứa bé có thể là của anh.

Anh lái xe lại gần, cách cô chỉ khoảng mười mét, nhưng vẫn không biết nên mở miệng nói câu đầu tiên với cô là gì.

Anh thậm chí mong đợi cô có thể đột nhiên quay đầu lại nhìn thấy xe anh, sau đó. . . . . . có lẽ bọn họ sẽ bắt đầu nói chuyện, sau đó anh sẽ hòa nhã với cô một chút, sẽ lại thỏa hiệp một chút. . . . . .

18 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 112 + 113

  1. hai anh chị này ngược nhau suốt ngày thế này làm người đọc cũng bị ngược theo, tác giả đúng là đồ mẹ kế độc ác

  2. Haiz. Nữ chính rồi sẽ ra sao đây? Trời lạnh mang thai ko nơi nương tựa thế này…. Sau này phải ngược thật nặng nam chính cho bõ ghét.

  3. Binh tinh nang oi. Luc doc chuong nay ta cug nghi nhu vay do. nhung khi doc phan hoi cua nang tuc cuoi wa nen het gian luon.hi… Tac gia phai nguoc nam 9 ta moi chiu. Nu 9 kho nhieu wa roi. Thank meo!!!

  4. Ta đọc truyện này, ko hiểu sao nhưng ta ko ghét NLQ.

    Đứng ở góc độ BN vô tội, NLQ đúng là đáng đánh. Nhưng hiện tại là HTH, một NLQ công tử, TGĐ, cưới đầu tiên ko phải vì yêu, và một quá khứ quá “ABC” như thế của HTH, dù BN ko có lỗi, nhưng nếu là NLQ, đối với HTH như thế, yêu một người như thế mà cứ thi thoảng lại bị dội cho một gáo nước sôi, “con rơi, phá thai,…” ta thấy NLQ thực sự rất yêu BN-HTH bây h.

    Chốt câu, Mèo à, khi nào tiểu Quân ngóc đầu dậy thì bảo ta. =))

    • ngày kia… ngày kia nàng ạ, cho anh dằn vặt nốt tối mai đã
      Ta cũng ko ghét anh Q nàng ạ, dù sao anh này vẫn còn trẻ, lúc điên lên thì chẳng ai giữ đc cái miệng cả
      Nhưng cuối cùng anh vẫn lựa chọn tha thứ đấy thôi.
      Nói thật anh này chỉ giỏi mạnh miệng nhưng đứng trước mặt chị BN thì chẳng khác nào con hổ giấy.
      Thấy anh dọa rõ lắm mà có bao giờ anh nỡ làm đâu =))

      • haiz. Minh nghi NLQ yeu BN chu k co yeu HTH dau a. The cho nen minh rut ra dc ket luan tinh y k phai bat dau tu nhan sac,ve be ngoai ma y tu tam hon ban chat tu ben trong…. Hihi k biet dien dat ntn nua

  5. càng ngày càng rồ dại thế này hả ới Quân ơi là Quân ơi lúc đầu ta tg a là ng phúc hắc bây h ms thấy dùng từ đấy cho a là sỉ nhục. nam 9 phúc hắc có để cho ng mình yêu dằn vặt lâu như vậy sao, có k quyết đoán như vậy sao? thật mất mặt a.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s