Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 6.2

cropped-20120228143341_w8xm2.jpg

“Hắn sợ bị ai đó mắng thật sao? Hoặc là sợ nàng thật sự tức giận?”

Chương 6: Con người thật và biểu hiện giả dối (2)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Bạch Nham đi tới, ngồi xuống bên cạnh chưởng quầy Ly, nói với Đỗ Tuyền:“ Tiểu Tuyền đến đây, ngồi bên này này, ngồi xuống nói.”


“Hả? À.”


Đỗ Tuyền ngồi xuống cạnh Bạch Nham, nói:“Ta đã hỏi thăm được, gần hai mươi năm qua trong thành chưa từng xảy ra chuyện giống như Lâm gia. Người chết là chuyện thường, chẳng qua đa số đều là chết già chết bệnh, số ít là đánh nhau, cũng có vài vụ đột tử, không có gì kỳ lạ. Ngay cả nha môn ta cũng đến một chuyến, lén giở cả sổ ghi chép nhưng không phát hiện có gì đặc biệt.”


“Tức là không tra ra được gì?”


“Cũng không hẳn. Chỉ có một việc hơi kỳ lạ. Tiểu thiếu gia Lâm gia là người đầu tiên đột nhiên nhiễm bệnh chết. Ta đi tìm hiểu thì thấy hơn mười năm qua ước chừng có mười mấy đứa bé khoảng bảy, tám tuổi bỗng nhiên nhiễm bệnh mà chết. Đám trẻ con đó ở các gia đình khác nhau, có thể nói là vốn không có chút quan hệ nào.”


“Ngươi nói trọng điểm đi.” Chưởng quầy Ly hơi mất kiên nhẫn.


“Trong mười mấy đứa bé có ba bé trai giống tiểu thiếu gia Lâm gia, tám tuổi bỗng nhiên nhiễm bệnh, không đến hai ngày là chết. Mà trọng điểm là, bốn đứa bé trai này đều sinh ra trong tết Trung Nguyên*.”


[*]Tết Trung nguyên: rằm tháng bảy Âm lịch, theo tục xưa, vào ngày này phải đốt quần áo giấy, cúng tế người thân đã mất


Bạch Nham vuốt vuốt chòm râu, trầm ngâm nói:“Tết Trung Nguyên? Bốn đứa bé trai thể chất thiên về âm hàn, khó trách bị quỷ quái nhòm ngó. Ngoại trừ đứa bé nhà Lâm gia, ba đứa kia thì sao?”


“Đều đã hạ táng.” Đỗ Tuyền đáp,“Lúc trước cũng không có ai phát hiện ra người chết rồi mà xác không thối rữa.”


Chưởng quầy Ly nói:“Hôm nay đến Lâm phủ cướp thi thể tiểu thiếu gia cũng là cương thi, mà hại chết Lâm lão gia và Lâm thiếu gia cũng là cương thi, hai chuyện này có quan hệ hay chỉ là trùng hợp?”


Bạch Nham mày rậm nhíu chặt nói:“Không thể nào. Dù là người hay là yêu ma đều có phạm vi hoạt động và phạm vi thế lực cố định của mình. Loại ma giống như Bạt tuyệt đối sẽ không để hai ba tiểu quỷ làm loạn trên chính địa bàn của mình.”


Đỗ Tuyền hỏi:“Vậy chúng ta làm sao bây giờ?”


Bạch Nham nghĩ nghĩ, nói:“Lâm phủ có tiểu hòa thượng Tòng Tố kia trông nom, lấy công lực của hắn đối phó với đám tiểu quỷ vẫn dư sức. Chúng ta theo dõi Bùi Đông Vũ, tinh hồn của hắn đã bị hút gần hết rồi, ta nghĩ cương thi có thể sẽ tìm đến hắn.”


“Loại người đó bị hút khô cũng đáng.” Chưởng quầy Ly vừa nói vừa đứng dậy, nói,“Các ngươi thích chơi thì cứ chơi đi.”


“Nàng mặc kệ
thật sao?” Bạch Nham hỏi.


“Mặc kệ.” Chưởng quầy Ly lười biếng đáp một câu.


Đợi chưởng quầy Ly đi xa, Đỗ Tuyền mới hỏi:“Chưởng quầy Ly nói mặc kệ, làm sao bây giờ?”


Bạch Nham nhún nhún vai cười nói:“Nếu nàng thực sự mặc kệ thì sẽ không bảo ngươi đi thăm dò, vừa rồi cũng sẽ không im lặng ngồi nghe ngươi nói.”


“Cũng đúng.” Đỗ Tuyền lúc này mới lộ ra biểu tình chợt hiểu.


“Bắt đầu từ ngày mai, ngươi âm thầm theo dõi Bùi Đông Vũ, mặt khác hỏi thăm xem hắn hay qua lại với những ai, có quan hệ cá nhân với Lâm thiếu gia hay không, nói không chừng chúng ta có thể tìm được chút manh mối về cương thi.”


“Vậy còn ngươi?”


“Ta muốn đến gặp tiểu sư phụ Tòng Tố.” Bạch Nham nói,“Mặt khác ngươi nhắn chưởng quầy Ly một tiếng hộ ta, chuyện buổi chiều hôm nay ta sẽ xử lý tốt.”


“Chính ngươi nói cho nàng là được rồi, sao còn cần ta truyền lời?”


“Ha ha, ngươi không thấy chưởng quầy nhà ngươi đang giận ta sao? Nếu nói thẳng trước mặt nàng thì thể nào cũng ăn mắng.”


Đỗ Tuyền đứng dậy, vỗ vỗ quần áo, nói:“Gần như ngày nào chưởng quầy cũng giận ngươi mà, ngươi cũng luôn luôn không sợ mắng, ta đã quen rồi, ngươi còn gì phải sợ.”


“Hắc, tiểu tử ngươi bắt đầu biết trêu chọc ta rồi đấy!” Bạch Nham cười mắng một câu.


Đến giờ cơm chiều, lại chỉ có Đỗ Tuyền và chưởng quầy Ly. Chưởng quầy Ly không thấy Bạch Nham xuất hiện hơi hơi nhíu mày nhưng không nói gì.


Đỗ Tuyền nói:“Lão đạo nói muốn đi gặp tiểu hòa thượng kia.”


“Đừng quan tâm đến hắn.”


Bên kia Bạch Nham bụng đói meo chưa được ăn cơm đã phải lết đến Lâm phủ. Đi được nửa đường lại cảm thấy có chút chán nản, vì sao hắn phải trốn? Giống như Đỗ Tuyền đã nói, hắn sợ bị ai đó mắng thật sao? Hoặc là sợ nàng thật sự tức giận? Ai ai, thôi thôi.


Ban đêm Lâm phủ tỏa ra một luồng khí thê lãnh âm trầm, tòa nhà to như vậy mà xưa đâu bằng nay, phồn vinh ngày xưa đều đã hóa thành bụi trần. Khi Bạch Nham đến thì ngay cả người gác cổng cũng đã bỏ đi rồi. Hắn bất đắc dĩ lắc đầu thở dài, quả là tan đàn xẻ nghé.


Bạch Nham tự đi vào cửa đến đại đường, ba chiếc quan tài đặt lần lượt, chỉ có một mình Tòng Tố khoanh chân ngồi niệm kinh trước linh cữu, nghe thấy tiếng bước chân Bạch Nham hắn cũng không để ý. Bạch Nham thắp nén hương cho ba người già trẻ Lâm gia rồi im lặng ngồi một bên, đợi cho Tòng Tố niệm kinh văn xong.


Lúc Tòng Tố đứng dậy mới phát hiện người tới là một đạo sĩ.


Bạch Nham hai tay tạo thành chữ thập, nói:“Xin chào tiểu sư phụ Tòng Tố, lão đạo là Bạch Nham.”


Tòng Tố hồi lễ, nói:“Trễ như vậy rồi Đạo trưởng còn đến đây là có chuyện gì sao? Lâm phu nhân ưu thương quá độ đang nghỉ ngơi ở trong phòng, hiện tại không tiện quấy rầy, hạ nhân quý phủ này gần như đã bỏ đi hết, thật sự không còn ai có thể tiếp đón Đạo trưởng.”


Bạch Nham cười nói:“Không phải vẫn còn Tiểu sư phụ sao?”


“Đạo trưởng tới tìm ta sao?”


“Đúng,” Bạch Nham gật đầu nói,“Ta nghe chưởng quầy Ly nói về chuyện xảy ra lúc ban ngày, nên cố ý đến đón tiểu sư phụ.”


“Tiểu tăng chỉ làm hết khả năng thôi.” Tòng Tố nghe Bạch Nham nhắc đến chưởng quầy Ly, trong lòng cảm thấy vướng mắc, không rõ là cảm giác gì.


“Thật không dám dấu diếm, lão đạo đã từng tới Lâm phủ, thấy quý phủ có chút khác thường nhưng lại không rõ là chuyện gì xảy ra. Bây giờ tới là muốn xin tiểu sư phụ chỉ dạy.”


Tòng Tố lặng lẽ đánh giá Bạch Nham, cảm thấy người này khí tức ổn định, thần sắc thư thái chắc chắn không phải hạng thuật sĩ giang hồ đơn giản, nhưng Tòng Tố hoàn toàn không thể nhìn ra năng lực thật của hắn, thật khó phán đoán.


“Lão gia, thiếu gia, tiểu thiếu gia Lâm phủ, ba người chết oan chết uổng, hơn nữa không rõ nguyên nhân, tiểu tăng cũng khó đưa ra bình luận. Tiểu quỷ hôm qua cũng không phải là thủ phạm, nếu muốn biết ngọn nguồn sự tình chỉ có thể đợi.”


“Đợi?”


“Đúng vậy, đợi, ôm cây đợi thỏ.”

7 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 6.2

Trả lời bantidong Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s