Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 6.1

Untitled-1

“Cái gì gọi là phong thần tuấn lãng, cái gì gọi là phong lưu tiêu sái, cái gì gọi là ngọc thụ lâm phong, cái gì gọi là siêu phàm thoát tục, nhìn hắn là hiểu.”

Chương 6: Con người thật và biểu hiện giả dối

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Từ xưa đến nay, có lẽ chưa có tiệm quan tài nhà ai náo nhiệt như tiệm quan tài phố Tây.


Ngoài cửa tiệm một đám dân chúng không rõ chân tướng vây quanh, trong tiệm Bùi công tử mang theo vài tên người hầu đứng chật ních cả phòng.


Trước mắt bao người, Bùi công tử động tay động chân với chưởng quầy Ly quả là vũ nhục rất lớn. Dân chúng bên ngoài khó nhịn tức giận, tinh thần quần chúng sôi trào, Đỗ Tuyền và đám tiểu nhị suýt chút nữa định xông lên đánh người.


Đột nhiên, nghe được một câu từ trong nội đường:“Xin Bùi công tử buông nương tử ta ra.”


Mọi người kinh ngạc nhìn về nơi tiếng nói phát ra, lại thấy một chàng trai đứng trong tiệm. Sau này mọi người tám chuyện say sưa, đều hình dung chàng trai kia như thế này:


Chàng trai mặc áo gấm xanh tím than, viền ống tay áo và cổ áo bằng tơ vàng, đai ngọc bên hông treo một khối huyết ngọc to cỡ bàn tay, hai tay chắp phía sau. Cái gì gọi là phong thần tuấn lãng, cái gì gọi là phong lưu tiêu sái, cái gì gọi là ngọc thụ lâm phong, cái gì gọi là siêu phàm thoát tục, nhìn hắn là hiểu. Chỉ đứng thôi đã khiến người ta cảm thấy như thần tiên. Đứng cùng chưởng quầy Ly thì chính là một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, trai tài gái sắc, quả là một đôi người ngọc. So với hắn, Bùi công tử chẳng khác gì một con chó trụi lông (đồ vô liêm sỉ) đeo vàng đội bạc, người gặp người ghét.


Khi Bùi Đông Vũ sững sờ, chàng trai hất ma trảo của Bùi Đông Vũ ra
dịu dàng nắm lấy tay chưởng quầy Ly, nhẹ nhàng hỏi:“Du Dao có sao không?”


Chưởng quầy Ly trừng mắt nhìn chàng trai kia rồi chợt mỉm cười gật đầu, bộ dáng thẹn thùng như tân nương, trên mặt lộ vẻ ngại ngùng ái mộ.


“Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi?” Bùi Đông Vũ chỉ vào chàng trai “Ngươi” cả nửa ngày, cuối cùng mới nói ra được một câu hoàn chỉnh:“Ngươi là phu quân của chưởng quầy Ly?!”


“Đúng vậy.” Chàng trai nhìn Bùi Đông Vũ, lạnh lùng nói,“Du Dao là thê tử của ta, Bùi công tử chớ có suy nghĩ không an phận. Ta tuyệt đối sẽ không bỏ vợ, ngươi cũng tuyệt đối không thể lấy được nàng.”


“Ngươi ngươi ngươi! Ngươi thật to gan, ngươi có biết Bùi Đông Vũ ta là ai không?! Những gì bổn thiếu gia thích chưa bao giờ không đoạt được, người cũng vậy!”


Bùi Đông Vũ còn la hét om sòm, chàng trai nâng tay đưa ra một khối bạch ngọc sáng lấp lánh, nhẹ giọng nói với Bùi Đông Vũ:“Đây là cẩm thạch đương kim Thánh Thượng ban thưởng, nếu ngươi thực sự không phục thì cứ đến chỗ Hoàng Thượng mà xin tứ hôn.”


“Đỗ Tuyền, tiễn khách.” Không đợi Bùi Đông Vũ phản ứng lại, chàng trai đã nắm tay chưởng quầy Ly đi vào nội đường.


Bùi Đông Vũ còn đang không thể tin đứng hóa đá, hắn tận mắt nhìn thấy, khối bạch ngọc kia quả thật có khắc Long Đằng, là khối bạch ngọc Hoàng Thượng cực kỳ yêu thích, sao có thể?! Làm sao có thể?!!


Mới đi vào nội đường, chưởng quầy Ly đột nhiên hất tay chàng trai kia ra, quát lớn nói:“Đạo sĩ thối! Ai cho ngươi xen vào việc của người khác?!”


Bạch Nham cười khổ nói:“Ta giúp nàng giải vây hóa ra lại là lỗi của ta sao?”


“Mèo khóc chuột!” Chưởng quầy Ly uống một ngụm nước lớn, nói,“Rốt cuộc ngươi có ý gì?!”


“Đơn thuần muốn giúp nàng thôi, thế cũng không được sao?” Bạch Nham ngồi xuống bên cạnh chưởng quầy Ly. Chàng trai tuấn lãng mới vừa rồi lại biến trở về thành lão đạo sĩ mặc đạo phục xanh xám – Bạch Nham.


“Hừ! Không phải ngươi thích bộ dáng vừa già vừa xấu này sao? Tội gì phải bày ra lắm trò như vậy?! Dù sao mệnh Bùi Đông Vũ cũng không dài, chẳng lẽ ta sẽ tức giận vì một tên không bằng heo chó như vậy sao?! Vốn định kháp quyết, niệm chú là có thể giải quyết mọi chuyện, ngươi lại nhảy ra quấy rối! Bây giờ thì toàn thành đều biết ta còn có một vị phu quân từ trên trời rơi xuống, thật phiền toái?! Phu quân? Mệt ngươi nghĩ ra được! Nếu về sau có người điều tra, ngươi định tiếp tục chơi trò người sống thay đổi sao?!” Chưởng quầy Ly mắng Bạch Nham té tát, rồi không biết bỗng nhiên nghĩ tới cái gì liền ngậm miệng không nói nữa.


Bạch Nham vẫn cười đến vô tâm, nói:“Ta mà dùng bộ dáng này đi ra ngoài thì có ích lợi gì. Ai sẽ tin tưởng một mỹ nhân thiên tư quốc sắc như nàng lại gả cho một tên đạo sĩ thối? Nhưng như ta vừa rồi rất tốt, nếu nàng lo lắng bị lộ, ta có thể thường xuyên hiện thân, cùng nàng giả làm một đôi vợ chồng ân ái. Về phần gia cảnh thân thế linh tinh, ta sẽ có biện pháp giải quyết.”


Chưởng quầy Ly cắn môi hung ác lườm Bạch Nham, hắn giật mình phát hiện lúc này đây sợ là đã chọc giận nàng thật rồi, vì thế lập tức thay đổi chủ đề, nói:“Vừa rồi nàng có phát hiện trên người Bùi Đông Vũ kia có mùi cổ mục không. Sợ là đã sớm bị hút tinh hồn, trên người dính ‘nước quỷ thi’ mà vẫn hồn nhiên không biết.”


Chưởng quầy Ly đứng lên, nói:“Chuyện này ta mặc kệ!” Dứt lời, bóng hình chợt lóe lên hóa thành một chùm ánh sáng nhạt biến mất tăm.


Đỗ Tuyền thấy chưởng quầy Ly đi rồi, mới dám vào phòng, thở dài nói:“Lão đạo, chưởng quầy giận thật rồi.”


“Ừ, ta biết.”


“Ngươi biết còn chọc nàng tức giận?”


Bạch Nham nhún nhún vai, không trả lời.


“Lão đạo, bộ dạng vừa rồi của ngươi đẹp hơn.” Đỗ Tuyền nhìn Bạch Nham từ trên xuống dưới rất lâu, bấm đầu ngón tay tính, nói,“Lão đạo, lần trước nhìn thấy bộ dáng kia là chuyện từ năm sáu mươi năm trước rồi nhỉ! Rốt cuộc đâu mới là hình dáng thật sự của ngươi vậy? Như bây giờ hay là như vừa rồi vậy? Lão đạo lão đạo, ngươi không phải người đúng không? Bán tiên à?”


Bạch Nham uống trà, cười cười, đáp:“Ngươi quản ta nhiều như vậy làm gì.”


“Ngươi nói cho ta biết đi!”


Bạch Nham bất đắc dĩ cười khổ, chuyển đề tài, hỏi:“Đúng rồi, sáng sớm hôm nay ngươi không trông cửa hàng mà đi đâu vậy?”


“À, chưởng quầy Ly muốn ta ra ngoài hỏi thăm chút chuyện.”


“Hỏi thăm được gì rồi hả?”


“Đương nhiên.”


“Về thôi, nói cho chưởng quầy Ly biết những gì ngươi nghe được.” Bạch Nham đứng dậy kéo Đỗ Tuyền đi.


Bạch Nham kéo Đỗ Tuyền về nhà, chưởng quầy Ly lại ngồi trên cầu ngẩn người. Đỗ Tuyền sán tới bên tai Bạch Nham nói nhỏ:“Hôm qua chưởng quầy cũng ngồi ngẩn người như vậy.”

P/s: Chúng ta rút ra được 2 kết luận sau chương này

1/ Trai đẹp chưa chắc đã trẻ

2/ Trai già chưa chắc đã không đẹp

18 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 6.1

  1. hộc máu, nàng troll ta à, vẫn là lão đạo sĩ đấy thôi, quanh đi quẩn lại làm ta tưởng có hàng mới ==’
    hứ, già thì đã sao, mấy soái ca huyền huyễn của ta có bác nào ko phải quái vật, à nhầm thần tiên ngàn năm, có bác hoành tá tráng hơn, còn vạn năm, vẫn đẹp như thường =))
    chỉ cần là soái ca, ta thích, à nhưng soái mà tính tình bựa quá cũng next ~~

  2. hix. anh nam chính thế mà chủ nhà lại kêu là bác già =((((((((. mình ưng cái poster đầu trang này của bạn quá :D. Cảm ơn chủ nhà đã cống hiến sức lực edit truyện :))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s