Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 4.2

Chương 4: Ai cũng có bí mật (2)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Đỗ Tuyền nhìn thoáng qua mặt nước, hít một hơi:“Cũng đâu phải là không có cá…… Nếu có cá đại khái đều thành tinh rồi. Sao bỗng nhiên lại quan tâm đến cá vậy?”


Đến giờ cơm chiều, chỉ có Đỗ Tuyền và chưởng quầy Ly. Đỗ Tuyền nhịn không được hỏi:“Chưởng quầy, lão đạo đâu?”


Chưởng quầy Ly dùng chiếc đũa chọc chọc cơm, trả lời:“Đi xem nàng ta rồi.”


“Nàng nào?” Đỗ Tuyền đột nhiên không kịp phản ứng, nghĩ lại mới giật mình nói:“Nhanh như vậy nàng ta đã sinh ra rồi sao?”


“Nhanh gì, chúng ta ở đây đã hơn một tháng rồi.”


Đỗ Tuyền gật gật đầu, thở dài, nói:“Chưởng quầy, cô nói xem có phải lão đạo rất cố chấp hay không, rốt cuộc hắn muốn bảo vệ nàng ta tới khi nào nữa?”


Chưởng quầy Ly cười nhạo một tiếng, nói:“Bảo vệ tới khi nào ư? À, chỉ sợ là đời đời kiếp kiếp vẫn muốn bảo vệ.”


Đỗ Tuyền nghe xong lời này, ủ rũ nói:“A, vậy chúng ta không phải cũng phải bảo vệ nàng ta đời đời kiếp kiếp sao?!”


Chưởng quầy Ly không nói tiếp, cố ăn hai miếng cơm.


“Chưởng quầy, ta không hiểu, rốt cuộc yêu là cái gì vậy, lão đạo tu hành ngàn năm mà vẫn không nhìn thấu sao?”


“Yêu à, cái thứ đó hại người không ít đâu.” Chưởng quầy Ly khép mi cười, không nhìn ra là vui hay buồn.


“Mọi người sẽ yêu sao?” Đỗ Tuyền giống như một đứa bé quyết truy hỏi kỹ càng đến cùng.


“Sẽ, con người cả đời sẽ yêu một lần, nhưng có vài người yêu sâu nặng, vài người lại yêu hời hợt. Có người yêu là nhất thời, có người yêu là cả đời.”


“Nhưng lão đạo có phải yêu quá lâu rồi không?”


Chưởng quầy Ly lắc đầu, nói:“Hắn không phải yêu quá lâu, mà là tra tấn chính mình quá lâu.”


“Vì sao?”


Sắc mặt chưởng quầy Ly dần dần ảm đạm, yên lặng một lát mới nói:“Sao ngươi không tự đi hỏi hắn ý? Hỏi ta làm gì?”


Chưởng quầy Ly hạ bát đũa, đứng dậy rời đi.


Đỗ Tuyền nhìn trong bát nàng còn lại hơn nửa, thở dài, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, bật thốt lên hỏi:“Chưởng quầy có yêu không?”


Chưởng quầy Ly dừng lại, ngoái đầu nhìn lại cười:“Tiểu Tuyền, ta đâu phải là người.”


Đỗ Tuyền ngẩn người, lại nói:“Vậy cô là cái gì?”


Chưởng quầy Ly đã đi ra ngoài rồi, cũng không đáp lại câu hỏi của Đỗ Tuyền, chỉ để mình hắn tiếp tục buồn bực.


Không lâu sau Bạch Nham trở lại, còn cầm theo bầu rượu,“Ơ? Sao chỉ có một mình ngươi ăn cơm vậy? Chưởng quầy Ly đâu?”


“Chưa ăn xong đã về phòng rồi.”


Bạch Nham gật gật đầu, nói:“Đến đây, ta mang rượu về này, cùng nhau uống hai chén đi.”


Đỗ Tuyền chưa từ bỏ ý định, hỏi:“Lão đạo, ngươi có biết nguyên hình của chưởng quầy Ly là gì không?”


Bạch Nham cười nói:“Sao đột nhiên ngươi lại hỏi chuyện này?”


“Không phải đột nhiên, lúc nào cũng muốn biết chẳng qua là không hỏi thôi.”


“Vậy thì đừng hỏi .” Bạch Nham tự rót cho mình một chén rượu.


Đỗ Tuyền cướp bình rượu ôm vào trong ngực, nói:“Lúc ngươi cởi bỏ phong ấn trên người chưởng quầy Ly, nàng sẽ biến trở về nguyên hình đúng không? Lần trước bị các ngươi cố ý đuổi đi, lần này nhất quyết phải nhìn xem!”


“Ha ha ha,” Bạch Nham cười lớn lắc đầu, cướp lại bình rượu, nói,“Ngươi quả thực vẫn là tính tình của một đứa nhóc.”


Đỗ Tuyền hừ một tiếng, hắn hận nhất bị nói là đứa nhóc, hắn thành hình người cũng đã vài trăm năm rồi, sao có thể là thằng nhóc được cơ chứ? Đỗ Tuyền giận dỗi, bỗng nhiên đứng dậy rời đi.


Bạch Nham cất tiếng cười to đứng lên, Đỗ Tuyền lại quay lại.


“Ha ha ha, không phải đang tức giận sao? Sao lại quay lại?”


Đỗ Tuyền bĩu môi, ngồi xuống, nói:“Ngươi còn chưa nói cho ta biết chuyện về Lâm phủ. Chúng ta mặc kệ à?”


“Chưởng quầy nhà ngươi nói mặc kệ.”


“À……” Đỗ Tuyền kéo dài âm cuối, vẻ mặt thất vọng, nói,“Vậy thật không thú vị.”


“Đây là ý của chưởng quầy nhà ngươi, mất hứng thì tìm nàng mà nói.”


“Ha, lão đạo chết tiệt, ngày thường thích đối nghịch với chưởng quầy, sao giờ lại nghe lời chưởng quầy thế?”


Bạch Nham liếc nhìn Đỗ Tuyền một cái, khẽ cười nói:“Ngươi thật sự muốn quản chuyện Lâm phủ sao?”


“Chuyện Lâm phủ mặc kệ cũng được thôi, nhưng ta muốn biết tiểu hòa thượng kia xảy ra chuyện gì. Hôm nay gặp hắn một lần, ánh mắt hắn nhìn ta hơi quái dị, ta sợ hắn thật sự có thể nhìn ra được cái gì.”


“Hắn có thể nhìn thấu ngươi?” Bạch Nham nhíu mày hỏi.


“Không biết, dù sao ta bị hắn trừng mắt nhìn một cái là cả người đã không thoải mái. Ngươi nói hôm nay hắn diệt tên tiểu quỷ, vậy lấy bản lĩnh của hắn có thể đối phó với Bạt không?”


Bạch Nham lắc đầu nói:“Ma sao dễ đối phó vậy chứ. Từ cương thi lên đến Bạt, qua mấy ngàn năm tu hành mới có thể thành ma, lấy đạo hạnh hơn mười hai mươi năm của hắn mà có thể ứng phó vậy trên đời này đã không còn yêu ma quỷ quái rồi.”


“Chúng ta giúp hắn à?”


“Ngươi không sợ bị hắn nhìn ra manh mối sao?”


“Vậy nhìn hắn đi chịu chết sao?”


“Chuyện này không đến lượt ta quyết định.”


Đỗ Tuyền nhìn Bạch Nham, không nhịn được đập cái bàn: “Cái này không được cái kia không được, ngươi đang lừa ta đấy à!”


“Ha ha, vậy chúng ta đem hòa thượng kia làm tảng đá, thả con tép bắt con tôm, để hắn đi đánh rắn động cỏ trước, chúng ta nhìn tình huống rồi nói sau.”


“Vậy chẳng phải để cho hắn đi chịu chết à?” Đỗ Tuyền ủ rũ, thở dài, thầm nghĩ sớm biết rằng lão đạo ngươi không phải người tốt rồi mà.


Bạch Nham nhìn Đỗ Tuyền, nhớ tới lời của chưởng quầy Ly đêm qua, giúp Tiểu Tuyền độ kiếp mới là chuyện chính, vì thế nói:“Yên tâm, có ta ở đây, tiểu hòa thượng kia không chết được đâu.”

11 thoughts on “Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 4.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s