Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 4.2

Chương 4: Ai cũng có bí mật (2)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Đỗ Tuyền nhìn thoáng qua mặt nước, hít một hơi:“Cũng đâu phải là không có cá…… Nếu có cá đại khái đều thành tinh rồi. Sao bỗng nhiên lại quan tâm đến cá vậy?”


Đến giờ cơm chiều, chỉ có Đỗ Tuyền và chưởng quầy Ly. Đỗ Tuyền nhịn không được hỏi:“Chưởng quầy, lão đạo đâu?”


Chưởng quầy Ly dùng chiếc đũa chọc chọc cơm, trả lời:“Đi xem nàng ta rồi.”


“Nàng nào?” Đỗ Tuyền đột nhiên không kịp phản ứng, nghĩ lại mới giật mình nói:“Nhanh như vậy nàng ta đã sinh ra rồi sao?”


“Nhanh gì, chúng ta ở đây đã hơn một tháng rồi.”


Đỗ Tuyền gật gật đầu, thở dài, nói:“Chưởng quầy, cô nói xem có phải lão đạo rất cố chấp hay không, rốt cuộc hắn muốn bảo vệ nàng ta tới khi nào nữa?”


Chưởng quầy Ly cười nhạo một tiếng, nói:“Bảo vệ tới khi nào ư? À, chỉ sợ là đời đời kiếp kiếp vẫn muốn bảo vệ.”


Đỗ Tuyền nghe xong lời này, ủ rũ nói:“A, vậy chúng ta không phải cũng phải bảo vệ nàng ta đời đời kiếp kiếp sao?!”


Chưởng quầy Ly không nói tiếp, cố ăn hai miếng cơm.


“Chưởng quầy, ta không hiểu, rốt cuộc yêu là cái gì vậy, lão đạo tu hành ngàn năm mà vẫn không nhìn thấu sao?”


“Yêu à, cái thứ đó hại người không ít đâu.” Chưởng quầy Ly khép mi cười, không nhìn ra là vui hay buồn.


“Mọi người sẽ yêu sao?” Đỗ Tuyền giống như một đứa bé quyết truy hỏi kỹ càng đến cùng.


“Sẽ, con người cả đời sẽ yêu một lần, nhưng có vài người yêu sâu nặng, vài người lại yêu hời hợt. Có người yêu là nhất thời, có người yêu là cả đời.”


“Nhưng lão đạo có phải yêu quá lâu rồi không?”


Chưởng quầy Ly lắc đầu, nói:“Hắn không phải yêu quá lâu, mà là tra tấn chính mình quá lâu.”


“Vì sao?”


Sắc mặt chưởng quầy Ly dần dần ảm đạm, yên lặng một lát mới nói:“Sao ngươi không tự đi hỏi hắn ý? Hỏi ta làm gì?”


Chưởng quầy Ly hạ bát đũa, đứng dậy rời đi.


Đỗ Tuyền nhìn trong bát nàng còn lại hơn nửa, thở dài, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, bật thốt lên hỏi:“Chưởng quầy có yêu không?”


Chưởng quầy Ly dừng lại, ngoái đầu nhìn lại cười:“Tiểu Tuyền, ta đâu phải là người.”


Đỗ Tuyền ngẩn người, lại nói:“Vậy cô là cái gì?”


Chưởng quầy Ly đã đi ra ngoài rồi, cũng không đáp lại câu hỏi của Đỗ Tuyền, chỉ để mình hắn tiếp tục buồn bực.


Không lâu sau Bạch Nham trở lại, còn cầm theo bầu rượu,“Ơ? Sao chỉ có một mình ngươi ăn cơm vậy? Chưởng quầy Ly đâu?”


“Chưa ăn xong đã về phòng rồi.”


Bạch Nham gật gật đầu, nói:“Đến đây, ta mang rượu về này, cùng nhau uống hai chén đi.”


Đỗ Tuyền chưa từ bỏ ý định, hỏi:“Lão đạo, ngươi có biết nguyên hình của chưởng quầy Ly là gì không?”


Bạch Nham cười nói:“Sao đột nhiên ngươi lại hỏi chuyện này?”


“Không phải đột nhiên, lúc nào cũng muốn biết chẳng qua là không hỏi thôi.”


“Vậy thì đừng hỏi .” Bạch Nham tự rót cho mình một chén rượu.


Đỗ Tuyền cướp bình rượu ôm vào trong ngực, nói:“Lúc ngươi cởi bỏ phong ấn trên người chưởng quầy Ly, nàng sẽ biến trở về nguyên hình đúng không? Lần trước bị các ngươi cố ý đuổi đi, lần này nhất quyết phải nhìn xem!”


“Ha ha ha,” Bạch Nham cười lớn lắc đầu, cướp lại bình rượu, nói,“Ngươi quả thực vẫn là tính tình của một đứa nhóc.”


Đỗ Tuyền hừ một tiếng, hắn hận nhất bị nói là đứa nhóc, hắn thành hình người cũng đã vài trăm năm rồi, sao có thể là thằng nhóc được cơ chứ? Đỗ Tuyền giận dỗi, bỗng nhiên đứng dậy rời đi.


Bạch Nham cất tiếng cười to đứng lên, Đỗ Tuyền lại quay lại.


“Ha ha ha, không phải đang tức giận sao? Sao lại quay lại?”


Đỗ Tuyền bĩu môi, ngồi xuống, nói:“Ngươi còn chưa nói cho ta biết chuyện về Lâm phủ. Chúng ta mặc kệ à?”


“Chưởng quầy nhà ngươi nói mặc kệ.”


“À……” Đỗ Tuyền kéo dài âm cuối, vẻ mặt thất vọng, nói,“Vậy thật không thú vị.”


“Đây là ý của chưởng quầy nhà ngươi, mất hứng thì tìm nàng mà nói.”


“Ha, lão đạo chết tiệt, ngày thường thích đối nghịch với chưởng quầy, sao giờ lại nghe lời chưởng quầy thế?”


Bạch Nham liếc nhìn Đỗ Tuyền một cái, khẽ cười nói:“Ngươi thật sự muốn quản chuyện Lâm phủ sao?”


“Chuyện Lâm phủ mặc kệ cũng được thôi, nhưng ta muốn biết tiểu hòa thượng kia xảy ra chuyện gì. Hôm nay gặp hắn một lần, ánh mắt hắn nhìn ta hơi quái dị, ta sợ hắn thật sự có thể nhìn ra được cái gì.”


“Hắn có thể nhìn thấu ngươi?” Bạch Nham nhíu mày hỏi.


“Không biết, dù sao ta bị hắn trừng mắt nhìn một cái là cả người đã không thoải mái. Ngươi nói hôm nay hắn diệt tên tiểu quỷ, vậy lấy bản lĩnh của hắn có thể đối phó với Bạt không?”


Bạch Nham lắc đầu nói:“Ma sao dễ đối phó vậy chứ. Từ cương thi lên đến Bạt, qua mấy ngàn năm tu hành mới có thể thành ma, lấy đạo hạnh hơn mười hai mươi năm của hắn mà có thể ứng phó vậy trên đời này đã không còn yêu ma quỷ quái rồi.”


“Chúng ta giúp hắn à?”


“Ngươi không sợ bị hắn nhìn ra manh mối sao?”


“Vậy nhìn hắn đi chịu chết sao?”


“Chuyện này không đến lượt ta quyết định.”


Đỗ Tuyền nhìn Bạch Nham, không nhịn được đập cái bàn: “Cái này không được cái kia không được, ngươi đang lừa ta đấy à!”


“Ha ha, vậy chúng ta đem hòa thượng kia làm tảng đá, thả con tép bắt con tôm, để hắn đi đánh rắn động cỏ trước, chúng ta nhìn tình huống rồi nói sau.”


“Vậy chẳng phải để cho hắn đi chịu chết à?” Đỗ Tuyền ủ rũ, thở dài, thầm nghĩ sớm biết rằng lão đạo ngươi không phải người tốt rồi mà.


Bạch Nham nhìn Đỗ Tuyền, nhớ tới lời của chưởng quầy Ly đêm qua, giúp Tiểu Tuyền độ kiếp mới là chuyện chính, vì thế nói:“Yên tâm, có ta ở đây, tiểu hòa thượng kia không chết được đâu.”

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 107

Chương 107: Ở chung

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Hạ Ánh Hi chấn động, không dám tin hỏi: ” Sao anh ta có thể làm như vậy? Cô. . . . . .” Anh nhìn cô một hồi lâu, cẩn thận hỏi: “Vậy. . . . . . Đứa bé là của anh ta à?”


“Đúng vậy.” Bạch Ngưng gật đầu một cái, nói: “Lúc trước tôi bị người ta chụp được buổi tối đi cùng một người bạn là nam, anh ta nghi ngờ tôi làm chuyện có lỗi với anh ta. Sau này tôi mang thai, số ngày lại trùng với ngày tin tức kia truyền ra, anh ta bắt tôi bỏ đứa bé, tôi không chịu nên ly hôn.”

Ánh mắt Hạ Ánh Hi đột nhiên biến đổi, hỏi: “Cô mang thai đã bao lâu?”

Bạch Ngưng cảm thấy được sự nghi ngờ của anh, vội cúi đầu, nói: “Hai. . . . . . Hai tháng.”

Cô tránh né ánh mắt anh càng khiến lòng anh nghi ngờ, nói: “Thực ra là một tháng rưỡi đúng không. Hôm nay tôi cố tình đi xem những tin tức về cô, kết quả thấy được ảnh chụp ngày đó cô đỡ tôi đến khách sạn. Hơn nữa hai tháng này báo đưa tin cô ngoại tình chỉ có một. Người bạn nam cô nói chính là tôi đúng không? Chồng cô tin bài báo này, sợ đứa bé là của tôi phải không?”

“Chuyện này không liên quan đến anh.” Bạch Ngưng lập tức nói.” Anh ta luôn luôn hoài nghi tôi, scandal của tôi cũng rất nhiều, thật sự không liên quan đến anh.”

Hạ Ánh Hi yên lặng một lát, nói: “Có cần tôi đi giải thích với anh ta không?”

“Không cần!”Bạch Ngưng lắc đầu nói: “Chúng tôi đã ly hôn rồi, tôi không muốn mình hèn mọn đi cầu xin anh ta, nếu anh ta có một chút xíu tin tưởng tôi thì sẽ không tuyệt tình như vậy, tôi tội gì phải khổ sở đi tìm anh ta?”

Hạ Ánh Hi thở dài, hiểu gật đầu, hỏi: ” Cô thật sự quyết định đổi nghề sao?”

Bạch Ngưng kiên định gật đầu.

“Tôi quen một người làm công tác phiên dịch, ông ấy là giáo viên dạy tiếng Anh của tôi ở đại học, có quan hệ rất tốt với cha tôi, tôi có thể hỏi hộ cô, để ông ấy dẫn dắt cô.” Hạ Ánh Hi nói.

“Ông ấy và ba anh quan hệ rất tốt?”Bạch Ngưng kích động nói, một lát sau lập tức kiềm chế sự khác thường của mình, nói: “Vậy thì thật tốt quá, tôi thật sự không tìm ra được việc khác để làm.”

Hạ Ánh Hi nhìn đồng hồ đeo tay một cái, nói: “Bây giờ chắc ông ấy đang ăn cơm tối, đợi lát nữa sau bữa cơm tôi sẽ gọi điện thoại cho ông ấy, ông ấy rất tốt chắc chắn có thể giúp cô.

“Hạ. . . . . . Tiên sinh, tôi. . . . . .”

“Gọi tôi Ánh Hi đi, chúng ta cũng đâu có xa lạ đến vậy?”Hạ Ánh Hi có vẻ tự nhiên hơn tối hôm qua.

Bạch Ngưng gật đầu một cái, nói: “Vậy anh gọi tôi là Tĩnh Hàm.”

“Ừ, có gì cứ nói.” Hạ Ánh Hi nói.

“Tôi muốn anh phòng này một tháng thuê hết bao nhiêu.” Bạch Ngưng nói.

“300.” Hạ ánh nói.

Bạch Ngưng gật đầu, đi tới đầu giường lấy điện thoại di động, ra nói: “Cái điện thoại di động này dường như vẫn có chút giá trị, anh có thể nghĩ cách bán nó đi thuê một căn phòng ở gần đây được không?”

“Chuyện này. . . . . .” Hạ Ánh Hi lộ vẻ khó xử, Bạch Ngưng hỏi: “Nếu như anh không tiện, tôi sẽ thử tự đi một mình.”

Hạ Ánh Hi vội vàng lắc đầu, nói: “Không phải vậy, mà là khu này một tháng sau sẽ phá bỏ và chuyển đi nơi khác, bây giờ thuê sẽ không có lời.”

Bạch Ngưng cúi đầu, nắm điện thoại di động không biết làm thế nào cho phải.

“Hơn nữa, một mình cô là phụ nữ còn mang đứa bé, ở nơi này quá không an toàn rồi. Cửa phòng tôi cũng từng bị cạy, nhưng thấy bên trong không có gì chúng liền cuỗm mất mấy bộ tây trang của tôi.” Hạ Ánh Hi lo lắng nói.

“Nhưng. . . . . .” Bạch Ngưng khổ sở nói: “Cái điện thoại di động cũ này cũng không bán được bao nhiêu tiền, tôi không ở nơi này chẳng lẽ đi thuê chung cư sao? Đến lúc đứa bé ra đời lại càng thiếu tiền.”

Yên lặng hồi lâu, Hạ Ánh Hi nói: “Cô tin tưởng tôi không?”

“Hả?”Bạch Ngưng ngẩng đầu lên.

“Nếu không, cô cứ ở tạm chỗ này đi thử việc, dù sao nơi này cũng sắp dỡ bỏ, đến lúc đó tôi cũng phải tìm phòng mới, khi ấy hai chúng ta cùng tìm, được không?”Hạ Ánh Hi hỏi.

“Nhưng. . . . . .” Bạch Ngưng nhìn chiếc giường hẹp phía góc tường. Coi như cô tin tưởng anh, cũng không thể cứ ngủ cùng giường với anh như vậy, thế sao chịu nổi!

Thấy ánh mắt cô, Hạ Ánh Hi vội vàng nói: “Dĩ nhiên không phải như vậy, gian phòng này cũng không quá nhỏ, chúng ta có thể đi mua một cái giường đơn nữa, ở giữa dùng rèm tách ra.”

Mặc dù không muốn sống chung một phòng với một người đàn ông, nhưng lời Hạ Ánh Hi quả thật nhắc nhở cô. Chỗ này bị cạy cửa cướp bóc là lại chuyện bình thường, cô thật sự không chịu nổi chuyện đáng sợ như vậy. Trước hết cứ sống qua một tháng rồi tính tiếp. Nghĩ như vậy, Bạch Ngưng gật đầu một cái.

Hạ Ánh Hi cười nhẹ một tiếng, lập tức đứng dậy nói: “Quanh đây có một cửa hàng đồ cũ, bây giờ tôi sẽ xuống đó mua một chiếc cá nhân đơn giản.”

“Này. . . . . .” Bạch Ngưng thật ngại quá, Hạ Ánh Hi đã chạy xuống mất rồi.

Một lát sau, anh và một người khác mang một chiếc giường vào.

Mang giường xong, anh lại đi xuống, qua một lát, lại ôm theo hai cái chăn bông cũ, một tay còn cầm một cái chậu hoa.

Để chăn bông xuống, anh nói: “Cái này cũ thì để tôi, bên kia là cái mới mua, dù thế nào cũng tốt hơn cái này. Đúng rồi, tôi thấy hình như cô cầm theo một gốc hoa nên mua cả cái này, chúng ta trồng hoa vào nếu không nó chết mất đất.”

Nhìn hoa anh thảo trên đất, Bạch Ngưng cảm động, vội vàng gật đầu.

“Cây hoa này rất quan trọng sao.” Anh nói.

Nghĩ đến rặng mây phía nam ngày đó, cô cười nhẹ một tiếng, nói: “Cũng không quá quan trọng, nhưng nó lưu lại rất nhiều ký ức đẹp, tôi không nỡ quên. Mặc dù, thật sự không có bất cứ ý nghĩa gì.”

“Có ý nghĩa, ký ức chính là ý nghĩa.” Hạ Ánh Hi kiên định nói.

Buổi tối loay hoay hơi trễ, Bạch Ngưng ngủ trước, Hạ Ánh Hi đọc sách một lát mới nằm xuống.

Tầng dưới tựa như còn có tiếng bước chân người đi lại, ánh đèn xuyên qua từ cửa sổ, khiến từng món đồ trong gian phòng in bóng đen rõ ràng.

Nhìn bóng anh bên kia rèm, Bạch Ngưng hỏi: “Tại sao lại giúp tôi? Tôi đi không phải anh sẽ thoải mái hơn sao?”

“Cô còn chưa ngủ à?” Anh hỏi.

“Tôi luôn luôn ngủ muộn, giờ có thai nên mới lên giường sớm.” Bạch Ngưng nói.

“Bởi vì áy náy. Nếu như một mình cô ở bên ngoài, gặp phải chuyện như vác giường vác chăn thì cô làm thế nào? Hơn nữa nếu cô thật sự làm phiên dịch tự do, muốn trao đổi cùng khách hàng cũng phải dùng máy vi tính, vậy không phải cô phải đi mua sao? Không có máy tính là không được. Chỗ tôi vừa khéo có, mà tôi cũng không dùng, không phải tiết kiệm được một số tiền lớn sao? Lại nói tiếp, vì có một số việc, có một số người tôi vẫn không thể quên, cho nên tôi vẫn có lòng tin với chính mình.”

Cô biết ý của anh. Bởi vì anh vẫn không thể quên một cô gái tên Bạch Ngưng, cho nên sẽ không sinh ra ý nghĩ nào đó với những người con gái khác, dù người đó ở cùng anh, được anh chăm sóc.

“Ngày mai, tôi có thể giúp anh giặt quần áo không?”Bạch Ngưng hỏi. Hôm nay tắm xong cô giặt quần áo của mình định tiện thể giặt cho anh, nhưng sợ lúng túng nên không làm.

“Không phải cô cần nghỉ ngơi sao, sao có thể để cô làm việc?”Hạ Ánh Hi trả lời.

“Không sao đâu, anh yên tâm đi, việc nặng tôi không biết làm, nhưng giặt quần áo chẳng có gì, ngày mai tôi sẽ giặt hộ anh.”